Đế Thần Vô Thượng
Chương 105

Cập nhật lúc: 2026-03-19 17:31:00 | Lượt xem: 5

CHƯƠNG 105: THẦN HOÀNG THÀNH MỞ CỬA, THẦN VỰC SƠ KHAI

Lăng Thiên đứng trên đỉnh Phù Vân Sơn, cảm nhận luồng khí tức Thần Giới cuồn cuộn tràn vào cơ thể. Không gian ở đây cứng cỏi hơn, Thiên Đạo càng thêm hiển hiện, mỗi hơi thở đều mang theo sự nặng nề và uy áp vô hình. Linh khí phàm trần, Tiên khí Tiên Giới, tất cả đều không thể sánh bằng Thần Nguyên chi khí nơi đây. Thần Nguyên cuồn cuộn như biển lớn, tẩm bổ từng tấc da thịt, từng thớ gân cốt của hắn, khiến Thần Mạch trong cơ thể hắn phát ra những tiếng reo vang khe khẽ.

Thần Long Ngọc Bội trong tay tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, hòa cùng khí tức Thần Giới, dường như đang dẫn dắt hắn. Từ khi đặt chân đến đây, Ngọc Bội càng thêm ấm nóng, liên tục truyền cho hắn những cảm giác quen thuộc, như là một phần của chính hắn, nhưng lại ẩn chứa những bí mật sâu xa hơn cả những gì hắn từng biết.

Hắn hít sâu một hơi, toàn thân chấn động. Thần lực trong cơ thể hắn, sau khi hấp thu Thần Nguyên chi khí, bắt đầu chuyển hóa và ngưng tụ nhanh chóng. Cảnh giới Tiên Đế đỉnh phong của hắn ở Tiên Giới, giờ đây, đang dần được Thần Giới công nhận và chuyển hóa thành những hạt mầm Thần Lực đầu tiên. Quả nhiên, đây là một thế giới hoàn toàn mới, một khởi đầu mới.

Phía xa, Thần Hoàng Thành sừng sững uy nghi, không chỉ là một kiến trúc, mà dường như là một sinh mệnh cổ xưa, ẩn chứa vô số bí mật và quyền năng. Những bức tường thành làm bằng Thần Thạch không biết tên, lấp lánh dưới ánh sáng kỳ dị của Thần Giới, cao đến nỗi dường như chạm tới tận mây xanh. Trên đỉnh những tòa tháp vàng son, những trận pháp phức tạp ẩn hiện, tỏa ra uy áp khiến người ta không dám khinh suất. Một dòng người tấp nập, kẻ cưỡi Thần Thú, người đạp Thần Khí, liên tục ra vào thành, tạo nên một cảnh tượng phồn hoa và hùng vĩ chưa từng thấy.

“Thần Hoàng Thành… Trung tâm của Thần Giới.” Lăng Thiên lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự hứng thú. Hắn không hề cảm thấy sợ hãi hay lo lắng, ngược lại, một cảm giác hưng phấn, khao khát chinh phục trỗi dậy trong lòng. Hắn đã vượt qua Tiên Giới, đã trở thành Tiên Đế Chí Tôn, vậy thì Thần Giới này, hắn cũng sẽ giẫm nát dưới chân!

Hắn không vội vàng đi xuống núi. Thay vào đó, hắn dành chút thời gian để cảm nhận sự khác biệt của Thần Giới, để Thần Mạch của mình thích nghi hoàn toàn với môi trường mới. Hắn nhận thấy, ở đây, không chỉ Thần Nguyên dồi dào, mà cả pháp tắc không gian và thời gian cũng vững chắc hơn gấp vạn lần Tiên Giới. Muốn xé rách không gian hay vượt qua thời gian ở đây, cần phải có sức mạnh kinh thiên động địa. Điều này cũng có nghĩa là, những kẻ mạnh ở Thần Giới, chắc chắn sẽ vượt xa những Tiên Đế mà hắn từng gặp.

Sau khi ổn định một chút, Lăng Thiên bắt đầu hạ sơn. Hắn không dùng Thần Khí, cũng không cưỡi Thần Thú, chỉ đơn giản là đi bộ. Mỗi bước chân của hắn đều vững vàng, hòa mình vào thiên địa, không gây ra bất kỳ động tĩnh nào. Hắn muốn quan sát, muốn tìm hiểu về Thần Giới này trước khi thực sự hòa nhập vào nó.

Khi đến chân núi, Lăng Thiên thấy một con đường lớn trải rộng, được lát bằng Thần Thạch xám tro, dẫn thẳng đến cổng Thần Hoàng Thành. Dọc đường, có nhiều quầy hàng bày bán những món đồ kỳ lạ mà hắn chưa từng thấy: Thần Dược tỏa hương thơm ngát, Thần Khí lấp lánh ánh sáng, Thần Thú con ngủ say trong lồng… Tất cả đều toát lên một khí tức Thần Giới đậm đặc, khiến Lăng Thiên không khỏi cảm thán sự phong phú của nơi này.

Hắn cũng chú ý đến những người qua lại. Đại đa số đều có tu vi Thần Nhân cảnh giới, một số ít đạt đến Thần Tướng, Thần Vương. Những cường giả này, dù chỉ liếc mắt một cái, cũng đủ để khiến những Tiên Đế ở Tiên Giới phải run sợ. Nhưng Lăng Thiên thì khác, hắn chỉ thấy họ như những bậc thang trên con đường chinh phục Vô Thượng của mình.

Khi đến gần cổng thành, hắn thấy một hàng dài người đang xếp hàng để vào. Mỗi người khi đi qua cổng đều phải xuất trình một loại Thần Giới Lệnh Bài, hoặc nộp một khoản Thần Tinh nhất định. Phía trước cổng thành có hai hàng Thần Vệ cao lớn, mặc Thần Khải sáng chói, tay cầm Thần Binh, khí tức hùng hậu, ánh mắt sắc bén quét qua từng người.

Lăng Thiên dừng lại, quan sát. Hắn không có Thần Giới Lệnh Bài, cũng không biết Thần Tinh là gì. Hắn là một người từ Tiên Giới phi thăng lên, có lẽ sẽ gặp chút rắc rối.

Đúng lúc này, một tiếng cười nhạo vang lên bên tai hắn. “Này, tiểu tử kia, ngươi mới từ hạ giới phi thăng lên sao? Nhìn cái dáng vẻ quê mùa của ngươi kìa, khí tức cũng yếu ớt như vậy, còn dám đứng ngẩn ngơ ở đây? Không biết Thần Giới quy củ sao?”

Lăng Thiên quay đầu lại, thấy một thanh niên mặc hoa phục, vẻ mặt ngạo mạn, tay cầm một cây quạt ngọc, đang đứng cạnh hắn. Bên cạnh hắn còn có hai tùy tùng, cũng đều là Thần Nhân cảnh giới, ánh mắt khinh thường nhìn Lăng Thiên. Thanh niên này có tu vi Thần Tướng sơ kỳ, trong mắt người bình thường có lẽ đã là cường giả, nhưng trong mắt Lăng Thiên, hắn chẳng khác gì một con kiến hôi.

Lăng Thiên không trả lời, chỉ lạnh nhạt nhìn đối phương. Hắn không muốn gây sự, nhưng cũng không sợ hãi. Hắn biết, ở thế giới này, kẻ yếu sẽ bị khinh thường, kẻ mạnh sẽ được tôn trọng. Và hắn, sẽ chứng minh mình là kẻ mạnh nhất.

Thấy Lăng Thiên không nói lời nào, thanh niên hoa phục càng thêm đắc ý. “Ha ha, nhìn xem, ngay cả nói cũng không dám nói. Chắc là một tên Tiên Nhân hạ giới vừa phi thăng, còn chưa quen với uy áp của Thần Giới đây mà. Ta nói cho ngươi biết, ở Thần Giới này, không có Thần Tinh thì đừng hòng bước vào Thần Hoàng Thành. Mau cút đi, đừng làm vướng đường!”

Một trong hai tùy tùng bước lên, định đẩy Lăng Thiên ra. Ngay lập tức, một luồng khí tức vô hình mạnh mẽ bùng phát từ Lăng Thiên, như một ngọn núi lửa đang ngủ say đột nhiên thức tỉnh. Luồng khí tức này không mang theo sát ý, nhưng lại ẩn chứa một uy áp kinh khủng, khiến tên tùy tùng kia lập tức bị đẩy lùi vài bước, sắc mặt tái nhợt, suýt chút nữa thì ngã quỵ.

Thanh niên hoa phục và tùy tùng còn lại cũng biến sắc, kinh hãi nhìn Lăng Thiên. Vừa rồi, bọn họ cảm nhận được một luồng sức mạnh vượt xa cấp độ Thần Tướng, thậm chí có thể sánh ngang với Thần Vương. Nhưng điều đó là không thể! Một tên Tiên Nhân vừa phi thăng làm sao có thể có sức mạnh như vậy?

Lăng Thiên vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, ánh mắt lạnh như băng quét qua bọn họ. “Ta không muốn gây chuyện, nhưng cũng đừng có tự tìm phiền phức.”

Giọng nói của hắn không lớn, nhưng lại vang vọng trong tai ba người, như tiếng sấm nổ giữa trời quang. Thanh niên hoa phục nuốt khan một tiếng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Hắn biết mình đã đắc tội với một cường giả. Trong Thần Giới, có rất nhiều quái vật ẩn mình, đặc biệt là những kẻ mới phi thăng từ hạ giới lên, đôi khi lại là những tồn tại kinh khủng nhất.

“Ngươi… ngươi là ai?” Thanh niên hoa phục lắp bắp hỏi.

Lăng Thiên không trả lời, hắn nhìn về phía cổng thành, nơi có hai vị Thần Vệ đang chú ý đến sự việc bên này. Một trong số họ, một Thần Vệ có vẻ ngoài già dặn hơn, với bộ râu dài và ánh mắt tinh tường, đã bước tới.

“Có chuyện gì vậy?” Vị Thần Vệ già hỏi, giọng nói trầm ổn, mang theo uy nghiêm.

Thanh niên hoa phục vội vàng cúi đầu. “Bẩm Thần Vệ đại nhân, không có gì ạ. Chỉ là tiểu nhân vô ý đụng phải vị công tử này.” Hắn không dám nói thêm lời nào, sợ Lăng Thiên sẽ ra tay. Hắn đã cảm nhận được sát ý nhàn nhạt từ Lăng Thiên, biết rằng nếu mình còn tiếp tục gây sự, e rằng sẽ không có kết cục tốt đẹp.

Thần Vệ già nhìn qua Lăng Thiên, ánh mắt dò xét. Ông ta là một Thần Vương trung kỳ, có kinh nghiệm trấn giữ cổng thành hàng ngàn năm, đã gặp qua vô số cường giả. Vừa rồi, ông ta cũng cảm nhận được luồng khí tức mạnh mẽ từ Lăng Thiên, một loại khí tức rất đặc biệt, không giống với bất kỳ cường giả Thần Giới nào ông ta từng biết. Nó mang theo sự cổ xưa, hùng vĩ, nhưng cũng ẩn chứa một sức sống mãnh liệt, như một vị Tiên Đế vừa hoàn thành quá trình chuyển hóa, nhưng lại sở hữu một nền tảng kinh khủng.

“Ngươi là người từ hạ giới phi thăng lên?” Thần Vệ già hỏi Lăng Thiên, giọng điệu không còn vẻ uy nghiêm mà thay vào đó là sự tò mò.

Lăng Thiên gật đầu. “Đúng vậy.”

“Không có Thần Giới Lệnh Bài, cũng không có Thần Tinh?”

“Đúng vậy.” Lăng Thiên đáp, không hề che giấu.

Thần Vệ già trầm ngâm một lát. “Những người mới phi thăng, nếu không có ai dẫn đường hoặc không có bảo vật đặc biệt, thường sẽ rất khó khăn khi mới đặt chân đến Thần Giới. Tuy nhiên, Thần Hoàng Thành luôn mở rộng cửa cho những thiên tài. Ngươi có thể chất đặc biệt, ta cảm nhận được khí tức của Thần Mạch cổ xưa trong ngươi. Ta sẽ cho phép ngươi vào thành. Nhưng vào thành rồi, mọi chuyện phải tự mình lo liệu.”

Thần Vệ già vẫy tay, một luồng Thần lực nhẹ nhàng đẩy Lăng Thiên qua cánh cổng thành. “Đi đi. Thần Giới rộng lớn, cơ duyên vô số. Hy vọng ngươi sẽ không làm phí hoài tiềm năng của mình.”

Lăng Thiên hơi ngạc nhiên, không ngờ lại dễ dàng như vậy. Hắn gật đầu với Thần Vệ già, tỏ ý cảm ơn. “Đa tạ tiền bối.”

Khi bước qua cánh cổng thành, một cảm giác hoàn toàn khác ập đến. Bên trong Thần Hoàng Thành, khí tức Thần Nguyên càng thêm nồng đậm, các công trình kiến trúc càng thêm hùng vĩ, tráng lệ. Những con đường rộng lớn, những quảng trường bao la, những Thần Điện lấp lánh ánh sáng… Tất cả đều khiến Lăng Thiên cảm thấy như đang lạc vào một thế giới trong mơ.

Hắn cảm nhận được vô số luồng khí tức mạnh mẽ đang ẩn hiện trong thành, thậm chí có những luồng khí tức vượt xa cả Thần Vương, đạt đến cấp độ Thần Chủ, Thần Đế. Đây mới chính là nơi cường giả chân chính tụ hội!

Lăng Thiên nắm chặt Thần Long Ngọc Bội, ánh mắt kiên định. Thần Giới, đây là khởi đầu mới của ta. Con đường Đế Thần Vô Thượng, ta sẽ từng bước chinh phục, khám phá tất cả bí ẩn, và đứng trên đỉnh cao nhất của vũ trụ này!

Hắn hòa mình vào dòng người tấp nập, bước đi vững vàng, hướng về trung tâm Thần Hoàng Thành, nơi có những Thần Điện cao ngất trời, nơi ẩn chứa những cơ duyên và thử thách đầu tiên của hắn ở Thần Giới.

Đúng lúc này, Thần Long Ngọc Bội trong tay hắn đột nhiên phát ra một luồng sáng mạnh mẽ hơn, một dòng thông tin cổ xưa ập thẳng vào tâm trí Lăng Thiên:

“Thần Giới Đại Hội… Thần Hoàng Cung… Khai Mở… Thiên Đạo Chi Nguyên…”

Một nụ cười nhàn nhạt xuất hiện trên khóe môi Lăng Thiên. Thần Giới Đại Hội sao? Xem ra, hành trình của hắn sẽ không hề nhàm chán.

Lăng Thiên ngẩng đầu nhìn về phía Thần Hoàng Cung nguy nga tráng lệ nhất, ánh mắt hắn như xuyên thấu qua những lớp mây, nhìn thẳng vào tận sâu bên trong. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, nhưng hắn đã sẵn sàng cho mọi thử thách. Đế Mệnh Sơ Khai, Thần Giới Tranh Bá, Cửu Thiên Lộ Khai… Tất cả đều đang chờ đợi hắn.

Hắn bước đi, mỗi bước chân đều mang theo ý chí kiên định, tự tin và khao khát vô tận. Thần Giới, ta đến đây, để trở thành Đế Thần Vô Thượng!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8