Đế Thần Vô Thượng
Chương 104

Cập nhật lúc: 2026-03-19 17:30:10 | Lượt xem: 4

Chương 104: Thần Mạch Quy Nguyên, Thiên Đạo Sơ Thám

Lăng Thiên bước ra khỏi cánh cổng đá, cảm giác như đã trải qua một kiếp luân hồi. Thần Lực Chi Hải không chỉ tôi luyện thể phách và Thần Hồn hắn, mà còn thanh tẩy cả Đạo Tâm, giúp hắn nhìn thấu những tầng ý nghĩa sâu xa hơn của “chí” và “quyền năng”. Mỗi bước chân hắn đi, không khí xung quanh dường như cũng run rẩy theo một nhịp điệu kỳ lạ, trầm hùng và cổ xưa. Ánh mắt hắn giờ đây không còn sự bối rối của kẻ mới chạm đến cảnh giới Thần, mà là sự kiên định, thâm thúy của một vị Thần Vương trẻ tuổi, ẩn chứa uy áp khiến vạn vật phải kính sợ.

Cánh cổng đá sau lưng hắn khép lại nhẹ nhàng, không một tiếng động, như thể nó chưa từng mở ra. Lăng Thiên quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một bức tường đá cũ kỹ, rêu phong, không còn dấu vết của những phù văn thần bí hay luồng Thần Lực cuồn cuộn bên trong. Mọi thứ đã quy về an tĩnh, chỉ còn lại sự tịch mịch và những bí ẩn ngàn đời.

Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận Thần Lực trong cơ thể mình giờ đây đã hòa làm một với huyết mạch Đế Thần, không còn sự phân chia hay ngăn cách. Mỗi tế bào đều tràn đầy năng lượng sinh mệnh, mỗi kinh mạch đều là dòng chảy của Thần Đạo. Hắn biết, đây chính là “Thần Mạch Quy Nguyên” – trạng thái mà huyết mạch của hắn đã được kích hoạt hoàn toàn ở một cấp độ mới, hòa hợp với Thần Giới Thiên Đạo, nhưng lại mang theo bản chất siêu việt, vượt lên trên nó.

Lúc này, một tiếng ho khan nhẹ vang lên từ phía góc tối của đại điện. Lăng Thiên quay người, ánh mắt sắc bén xuyên qua bóng tối, nhìn thấy một lão nhân đang ngồi vắt vẻo trên một bệ đá cũ kỹ. Lão nhân tóc bạc như sương, khuôn mặt đầy nếp nhăn nhưng đôi mắt lại sáng quắc như tinh tú. Hắn chưa từng thấy lão nhân này trước đây.

“Tiểu tử, ngươi cuối cùng cũng ra rồi,” lão nhân mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thâm sâu và một chút tán thưởng. “Không tệ, không tệ. Chỉ mất ba tháng, đã có thể bước ra từ Thần Lực Chi Hải, lại còn đạt được Thần Mạch Quy Nguyên. Huyết mạch Đế Thần của ngươi quả nhiên không tầm thường.”

Lăng Thiên cau mày. Ba tháng? Hắn cảm thấy mình chỉ ở trong đó vài ngày. Thời gian trong Thần Lực Chi Hải dường như trôi nhanh hơn rất nhiều so với bên ngoài. Hắn cúi đầu hành lễ: “Vãn bối Lăng Thiên, bái kiến tiền bối. Không biết tiền bối là…?”

Lão nhân vung tay áo, một luồng Thần Lực vô hình nâng Lăng Thiên đứng thẳng. “Không cần đa lễ. Ta là Trưởng Lão Cổ Phong, người canh giữ ‘Cổ Thần Điện’ này. Ngươi có thể vượt qua khảo nghiệm, chứng tỏ ngươi có duyên với nơi đây, cũng có duyên với Thiên Đạo.”

“Cổ Thần Điện?” Lăng Thiên ngẩng đầu nhìn xung quanh. Nơi này là một đại điện khổng lồ, được chạm khắc từ những khối đá nguyên thủy, đầy vẻ cổ kính và trang nghiêm. Xung quanh có những cột trụ cao vút, trên đó khắc vô số phù văn và hình ảnh các vị Thần cổ xưa đang chiến đấu, đang khai thiên lập địa. Một luồng khí tức Thần Giới thuần khiết và cổ xưa tràn ngập không gian, khiến tâm hồn hắn cũng trở nên an lạc.

“Đúng vậy, Cổ Thần Điện,” Trưởng Lão Cổ Phong gật đầu. “Nơi đây là một trong những di tích cổ xưa nhất của Thần Giới, được các vị Thần Tổ thời khai thiên lập địa xây dựng, dùng để tôi luyện những người có tiềm năng trở thành Thần Vương, Thần Chủ, thậm chí là Thần Đế.”

“Vậy khảo nghiệm Thần Lực Chi Hải…”

“Chỉ là bước khởi đầu,” Trưởng Lão Cổ Phong nói, đôi mắt lóe lên một tia sáng kỳ dị. “Nó giúp ngươi thanh tẩy Thần Lực, kích hoạt sâu hơn huyết mạch của mình. Nhưng con đường Đế Thần Vô Thượng mà ngươi đang đi, còn xa lắm.”

Lão nhân đứng dậy, dáng người tuy gầy gò nhưng lại toát ra một khí thế hùng vĩ, như một ngọn núi cổ sừng sững. “Ngươi có biết tại sao Thần Giới lại hỗn loạn như vậy không, Lăng Thiên?”

Lăng Thiên lắc đầu. Hắn mới đặt chân đến Thần Giới không lâu, còn chưa kịp tìm hiểu sâu về các thế lực và mâu thuẫn nơi đây.

“Đó là vì Thiên Đạo,” Trưởng Lão Cổ Phong thở dài. “Thiên Đạo của Thần Giới đang suy yếu, thậm chí là bị phong ấn một phần. Các Thần Tộc lớn tranh giành quyền lực, các Thần Điện đối đầu nhau, tất cả chỉ vì muốn chiếm đoạt ‘Thiên Đạo Chi Nguyên’ – thứ duy nhất có thể khôi phục Thiên Đạo và ban tặng quyền năng Thần Đế chân chính.”

“Thiên Đạo Chi Nguyên?” Lăng Thiên lẩm bẩm. Hắn từng nghe nói về Thiên Đạo, nhưng đây là lần đầu tiên nghe về một thứ cụ thể như “Thiên Đạo Chi Nguyên”.

“Đúng vậy. Theo truyền thuyết, Thiên Đạo Chi Nguyên là tinh hoa của Thiên Đạo, là hạt giống của quy tắc vũ trụ. Ai dung hợp được nó, sẽ trở thành Thần Đế tối cao, có thể định đoạt số phận của Thần Giới, thậm chí là các thế giới thấp hơn,” Trưởng Lão Cổ Phong giải thích. “Nhưng nó không dễ dàng xuất hiện. Chỉ khi Thiên Đạo cực kỳ suy yếu, nó mới có cơ hội tái sinh. Và bây giờ, thời cơ đó đã đến.”

Lão nhân nhìn thẳng vào Lăng Thiên, ánh mắt đầy thăm dò. “Huyết mạch Đế Thần của ngươi, vốn dĩ là thứ có thể dung hợp với mọi loại năng lượng, mọi loại Đạo. Thậm chí, nó còn có thể vượt qua Thiên Đạo. Ngươi là hy vọng, cũng là biến số lớn nhất của Thần Giới này.”

Lăng Thiên im lặng, cố gắng tiêu hóa những thông tin chấn động này. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng thân phận của mình lại liên quan sâu sắc đến sự tồn vong của cả một giới vực như vậy. Mục tiêu ban đầu chỉ là chứng minh bản thân, bảo vệ người thân, nhưng giờ đây, gánh nặng “Đế Mệnh” đã rõ ràng hơn bao giờ hết.

“Vừa hay, ba tháng sau, ‘Thần Giới Đại Hội’ sẽ được tổ chức tại Thần Hoàng Thành,” Trưởng Lão Cổ Phong tiếp tục. “Đó là nơi tập trung của các thiên tài trẻ tuổi từ khắp các Thần Tộc, Thần Điện. Đồng thời, cũng là nơi các thế lực lớn sẽ công khai tranh giành Thiên Đạo Chi Nguyên. Ngươi có muốn tham gia không?”

Một cuộc tranh bá quy mô toàn Thần Giới, liên quan đến Thiên Đạo Chi Nguyên và ngôi vị Thần Đế. Đây chính là cơ hội để Lăng Thiên không chỉ tìm hiểu sâu hơn về thân thế của mình, mà còn để đặt chân vào trung tâm của các cuộc xung đột Thần Giới, đối đầu với những vị Thần cổ xưa và những kẻ nắm giữ quyền lực tuyệt đối.

Lăng Thiên cảm nhận được một luồng nhiệt huyết bùng cháy trong lồng ngực. Hắn không phải là kẻ thích lẩn tránh. Hắn mang trong mình huyết mạch Đế Thần, mang trong mình con đường Vô Thượng. Nếu đây là định mệnh, hắn sẽ đối mặt!

“Vãn bối nguyện ý tham gia!” Lăng Thiên dứt khoát đáp.

Trưởng Lão Cổ Phong mỉm cười hài lòng. “Tốt lắm. Trước khi đi, ta có một thứ muốn tặng ngươi.” Lão nhân đưa tay ra, một luồng ánh sáng vàng nhạt từ lòng bàn tay lão lan tỏa, ngưng tụ thành một viên ngọc bội cổ kính, bên trên khắc hình một con rồng đang bay lượn, uy mãnh vô cùng.

“Đây là ‘Thần Long Ngọc Bội’, một tín vật cổ xưa của Cổ Thần Điện. Nó sẽ giúp ngươi che giấu khí tức huyết mạch Đế Thần của mình một phần, tránh bị những kẻ mắt thèm khát nhòm ngó quá sớm. Đồng thời, nó cũng là chìa khóa để ngươi có thể tìm đến một vị tiền bối khác của Cổ Thần Điện tại Thần Hoàng Thành, người sẽ chỉ dẫn ngươi thêm.”

Lăng Thiên nhận lấy ngọc bội, cảm nhận một luồng năng lượng ôn hòa lan tỏa trong lòng bàn tay. Ngọc bội này không chỉ là một tín vật, mà còn là một Thần Khí phòng thân cấp cao, đủ sức chống đỡ một đòn từ Thần Vương.

“Đa tạ tiền bối!” Lăng Thiên chân thành nói.

“Ngươi không cần cảm ơn ta,” Trưởng Lão Cổ Phong khẽ lắc đầu. “Ngươi là hy vọng. Hy vọng của Thần Giới, hy vọng của Thiên Đạo. Hãy nhớ kỹ, con đường phía trước của ngươi sẽ đầy rẫy chông gai, đối thủ của ngươi không chỉ là các Thần Vương, Thần Chủ, mà còn là những bí ẩn cổ xưa, thậm chí là chính Thiên Đạo. Nhưng đừng quên, ngươi là Đế Thần Vô Thượng. Ngươi sinh ra để phá vỡ mọi giới hạn, vượt qua mọi quy tắc.”

Một luồng Thần Lực bao phủ lấy Lăng Thiên, hắn cảm thấy không gian xung quanh mình vặn vẹo. Trưởng Lão Cổ Phong đã dùng đại thần thông dịch chuyển hắn ra khỏi Cổ Thần Điện.

Khi tầm nhìn trở lại, Lăng Thiên thấy mình đang đứng trên một ngọn núi cao chót vót, mây mù bao phủ. Phía xa, một thành trì nguy nga tráng lệ hiện ra, những bức tường thành cao vút, những tòa tháp vàng son lấp lánh dưới ánh nắng Thần Giới. Khí tức hùng vĩ, cổ kính và phồn hoa cùng tồn tại, đó chính là Thần Hoàng Thành – trung tâm quyền lực của Thần Giới.

Lăng Thiên nắm chặt Thần Long Ngọc Bội trong tay, cảm nhận sức mạnh cuộn trào trong huyết mạch. Thần Giới Đại Hội, Thiên Đạo Chi Nguyên, Thần Vương, Thần Chủ… Một con đường mới đã mở ra trước mắt hắn. Con đường Vô Thượng này, hắn nhất định phải đi đến cùng, để khám phá chân lý vũ trụ, và để trở thành Đế Thần Vô Thượng chân chính!

Ánh mắt hắn hướng về phía Thần Hoàng Thành, lóe lên một tia sáng kiên định. Thần Giới, ta đến đây!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8