Đế Thần Vô Thượng
Chương 100

Cập nhật lúc: 2026-03-19 17:27:45 | Lượt xem: 5

Lời tuyên bố của Lăng Thiên vang vọng, không quá lớn nhưng lại đọng lại trong tâm trí mỗi người như một lời sấm sét khai mở. Cái tên ấy, Lăng Thiên, dường như mang theo một ma lực kỳ lạ, khắc sâu vào tâm khảm những kẻ chứng kiến khoảnh khắc lịch sử này.

Toàn bộ quảng trường chìm vào một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng gió lướt qua mang theo hơi thở của kinh ngạc và khao khát. Vị Trưởng lão Hắc Long Tông, người vừa hô hấp dồn dập, giờ đây ánh mắt sáng rực như phát hiện ra một khối Thần Tinh vạn năm. Ông ta bước vội đến trước mặt Lăng Thiên, thái độ cung kính đến lạ thường, hoàn toàn khác biệt với vẻ cao ngạo ban đầu.

“Lăng Thiên… hảo, hảo một cái tên! Lão phu là Trưởng lão Hắc Long Tông, Hắc Ngự. Ngươi có nguyện ý gia nhập Hắc Long Tông ta không? Với thiên phú của ngươi, ta đảm bảo, ngươi sẽ được hưởng đãi ngộ cao nhất, tài nguyên vô tận, và trực tiếp tu luyện dưới sự chỉ dẫn của Tông Chủ!” Hắc Ngự khẩn trương nói, lời lẽ đầy sức cám dỗ.

Các vị Trưởng lão và cường giả từ các tông môn khác cũng nhanh chóng thoát khỏi sự choáng váng. Ánh mắt họ đổ dồn về Lăng Thiên, mang theo sự ganh tị, tiếc nuối và cả sự thèm muốn. Hắc Long Tông đã ra tay quá nhanh! Một số người bắt đầu rục rịch, chuẩn bị đưa ra lời mời hấp dẫn hơn.

Lăng Thiên khẽ cười, nụ cười ẩn chứa một sự sâu sắc mà những người ở đây khó lòng thấu hiểu. Hắn biết, khoảnh khắc này, hắn đã trở thành mục tiêu săn đón của toàn bộ Thần Giới. Nhưng mục tiêu của hắn không chỉ dừng lại ở một tông môn, hay một Thần Giới nhỏ bé này.

“Đa tạ ý tốt của Hắc Ngự Trưởng lão,” Lăng Thiên bình thản đáp, giọng điệu không kiêu ngạo cũng không hạ mình. “Tại hạ đến Thần Giới, là vì muốn tìm kiếm Đại Đạo, truy cầu chân lý. Một tông môn… sợ rằng không đủ sức chứa đựng chí hướng của ta.”

Lời nói của Lăng Thiên như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Hắc Ngự, nhưng không phải vì sự bất kính, mà vì sự ngạo nghễ ẩn chứa trong đó. Không đủ sức chứa đựng? Một Thần Tông hàng đầu Thần Giới như Hắc Long Tông lại không đủ sức chứa đựng chí hướng của một kẻ mới phi thăng?

Không chỉ Hắc Ngự, mà tất cả cường giả có mặt đều sửng sốt. Họ nhìn Lăng Thiên, muốn tìm ra một chút dấu vết của sự cuồng ngôn, nhưng chỉ thấy đôi mắt đen láy tĩnh mịch như vũ trụ, và một khí chất siêu phàm thoát tục. Hắn không nói khoác, hắn chỉ đang nói ra sự thật trong lòng.

“Ngươi… ngươi nói vậy là sao?” Một vị Trưởng lão khác từ Vạn Kiếm Thần Tông không kìm được bèn hỏi, giọng điệu có chút không vui. “Tuy ngươi có thiên phú kinh người, nhưng Thần Giới rộng lớn, cường giả như mây. Ngươi chỉ vừa bước chân vào Thần Giới, lại dám coi thường các Thần Tông?”

Lăng Thiên khẽ lắc đầu. “Tại hạ không dám coi thường. Chỉ là Đạo của Lăng Thiên, khác với Đạo của các vị. Ta muốn tự mình đi, tự mình khám phá, tự mình chứng ngộ. Nếu có duyên, có thể sẽ cùng các vị sánh vai. Nhưng hiện tại, ta chưa thể gia nhập bất kỳ thế lực nào.”

Nói xong, Lăng Thiên đưa mắt quét qua một lượt đám đông. Hắn cảm nhận được những ánh mắt dò xét, ngưỡng mộ, nghi hoặc và cả địch ý. Thần Giới quả nhiên phức tạp hơn phàm giới hay tiên giới nhiều. Nơi đây, sức mạnh là tất cả, và một thiên tài như hắn, nếu không có đủ thực lực để chống đỡ, sẽ chỉ trở thành miếng mồi ngon.

Hắc Ngự Trưởng lão hít sâu một hơi, cố gắng kiềm chế sự thất vọng. Ông ta nhìn Lăng Thiên, ánh mắt phức tạp. “Được! Chí hướng của ngươi cao xa, lão phu không dám ngăn cản. Nhưng Thần Giới hiểm ác, nếu có ngày ngươi gặp khó khăn, Hắc Long Tông ta vẫn luôn mở rộng cánh cửa chào đón ngươi. Đây là Hắc Long Lệnh của ta, có thể giúp ngươi một lần khi cần thiết.”

Ông ta lấy ra một tấm lệnh bài màu đen khắc hình rồng, đưa cho Lăng Thiên. Đây không chỉ là một lời mời, mà còn là một sự đầu tư, một sự ràng buộc mỏng manh. Lăng Thiên nhận lấy, khẽ gật đầu. “Đa tạ Trưởng lão.”

Đúng lúc này, một tiếng cười lạnh vang lên. “Ha ha ha, chí hướng cao xa? Ta thấy chỉ là kẻ cuồng vọng không biết trời cao đất rộng! Vừa phi thăng Thần Giới đã tự cho mình là vô địch thiên hạ, không coi ai ra gì. Thần Giới này không phải nơi để ngươi muốn làm gì thì làm!”

Một thanh niên tuấn tú, khí thế bức người, mặc y phục màu vàng kim, bước ra từ đám đông. Hắn ta mang theo một cỗ Thần lực hùng hậu, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Lăng Thiên. Sau lưng hắn là vài vị Thần Tướng già dặn, hiển nhiên là xuất thân từ một thế lực không tầm thường.

“Là Kim Cực Thần Tử của Kim Thần Điện!”

“Hắn ta nổi tiếng là ngạo mạn, nhưng cũng có thực lực đỉnh cao của thế hệ trẻ Thần Giới. Nghe nói đã sớm đạt đến Thần Tướng đỉnh phong, chỉ một bước nữa là bước vào Thần Vương cảnh!”

“Kim Thần Điện và Hắc Long Tông vốn không hòa thuận. Kim Cực Thần Tử ra mặt, xem ra có kịch hay để xem rồi.”

Xung quanh vang lên những tiếng xì xào bàn tán. Lăng Thiên khẽ nhíu mày. Hắn không muốn gây sự, nhưng cũng không sợ hãi.

Kim Cực Thần Tử tiến lên một bước, Thần lực cuồn cuộn tỏa ra. “Ngươi tên Lăng Thiên đúng không? Ngươi có thể đánh bại đám người phế vật kia, nhưng không có nghĩa là ngươi có thể ngạo mạn trước mặt ta! Ta cho ngươi một cơ hội, quỳ xuống xin lỗi Hắc Long Trưởng lão vì đã lãng phí thời gian của ông ấy, sau đó thề gia nhập Kim Thần Điện ta, ta sẽ tha cho ngươi một mạng!”

Lời nói của Kim Cực Thần Tử vô cùng bá đạo và ngông cuồng. Hắc Ngự Trưởng lão sắc mặt trầm xuống, nhưng Kim Cực Thần Tử lại không thèm để ý. Hắn nhìn Lăng Thiên với vẻ khinh thường rõ rệt.

Lăng Thiên thở dài một tiếng. “Ngươi muốn chết sao?”

Một câu nói nhẹ nhàng, nhưng lại khiến toàn bộ quảng trường nín thở. Ai cũng biết Kim Cực Thần Tử là thiên tài hàng đầu Thần Giới, được Kim Thần Điện hết mực bồi dưỡng. Lăng Thiên vừa đến đã dám nói ra những lời như vậy, quả thật là không biết sống chết.

“Ngươi nói cái gì?!” Kim Cực Thần Tử giận dữ, Thần lực bùng nổ mạnh hơn. “Tốt, tốt lắm! Ta sẽ cho ngươi biết, thế nào là khoảng cách giữa phế vật phi thăng và thiên tài chân chính của Thần Giới!”

Hắn ta không nói nhiều lời, trực tiếp tung ra một chưởng. Một đạo Kim Quang Thần Chưởng khổng lồ, mang theo uy thế hủy diệt, đánh thẳng vào Lăng Thiên. Thần chưởng này không chỉ chứa đựng Thần lực thuần túy, mà còn ẩn chứa Kim Thần Pháp Tắc của Kim Thần Điện, có thể nghiền nát mọi thứ.

Hắc Ngự Trưởng lão biến sắc, muốn ngăn cản nhưng đã quá muộn. Các cường giả khác cũng nín thở, chờ đợi xem Lăng Thiên sẽ ứng phó thế nào. Liệu hắn có thật sự mạnh mẽ như vẻ ngoài, hay chỉ là một kẻ cuồng vọng nhất thời?

Đối mặt với Kim Quang Thần Chưởng mang theo uy thế sấm sét, Lăng Thiên vẫn đứng yên tại chỗ, không hề nhúc nhích. Trong đôi mắt hắn, một tia kim quang chợt lóe lên, không chói lóa nhưng lại mang theo một sự cổ kính và sâu thẳm vô tận. Một cỗ khí tức hùng vĩ, vượt xa phạm trù Thần Giới, từ trong cơ thể hắn bùng phát.

Không có Thần lực cuồn cuộn, không có Pháp Tắc rực rỡ. Lăng Thiên chỉ đơn giản giơ tay, nhẹ nhàng vươn ngón trỏ ra. Một điểm sáng vàng kim nhỏ bé, nhưng lại chứa đựng một lực lượng khiến không gian xung quanh vặn vẹo, xuất hiện ở đầu ngón tay hắn. Nó không giống bất kỳ Thần lực nào mà họ từng biết, nó mang theo sự nguyên thủy, sự tối thượng.

“Đế Thần Chi Lực,” Lăng Thiên khẽ lẩm bẩm, âm thanh chỉ mình hắn nghe thấy. Đây là sức mạnh chân chính của huyết mạch Thần Mạch cổ xưa trong hắn, thứ đã giúp hắn chinh phục vòng tuyển chọn vừa rồi, và giờ đây, sẽ là thứ giúp hắn bước đi trên con đường Vô Thượng.

Điểm sáng vàng kim đó, tựa như một vì sao cổ xưa, chạm vào Kim Quang Thần Chưởng. Không có tiếng nổ lớn, không có chấn động kinh thiên. Kim Quang Thần Chưởng khổng lồ, trong nháy mắt, như bị một vật thể vô hình xuyên thủng, bắt đầu tan rã từ điểm tiếp xúc. Nó không phải bị phá hủy, mà là bị “hóa giải”, bị “phân rã” thành những hạt năng lượng nguyên thủy nhất, trở về hư vô.

Tốc độ tan rã cực nhanh, chỉ trong một cái chớp mắt, Kim Quang Thần Chưởng đã hoàn toàn biến mất, không còn một chút dấu vết. Kim Cực Thần Tử sững sờ, hắn cảm thấy một lực lượng quỷ dị trực tiếp xuyên qua Thần chưởng của hắn, đánh thẳng vào Thần hồn. Một cỗ đau đớn kịch liệt ập đến, khiến hắn lùi lại mấy bước, sắc mặt tái nhợt.

“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?!” Kim Cực Thần Tử run rẩy hỏi, ánh mắt tràn ngập sự sợ hãi. Hắn không hiểu, không thể tin được. Một chiêu Thần lực của hắn, lại bị một ngón tay nhẹ nhàng hóa giải, thậm chí còn suýt làm tổn thương Thần hồn của hắn?

Lăng Thiên thu tay về, ánh mắt bình thản như cũ. “Ta đã nói, ta là Lăng Thiên.”

Hắn không muốn lãng phí thời gian với những kẻ như Kim Cực Thần Tử. Mục tiêu của hắn là Thần Giới Chí Tôn, là giải mã Thiên Đạo, chứ không phải tranh giành danh tiếng hư ảo ở một vòng tuyển chọn. Nhưng hắn cũng hiểu, muốn đi xa, phải có đủ sức mạnh để khiến mọi kẻ ngáng đường phải e sợ.

Hắc Ngự Trưởng lão cùng các cường giả khác đều hít một hơi khí lạnh. Kẻ này, rốt cuộc đã đạt đến cảnh giới gì? Một chiêu hóa giải Thần lực đỉnh cao của Kim Cực Thần Tử mà không hề tốn sức, đây là điều mà ngay cả Thần Vương cũng khó lòng làm được!

Từ giờ phút này, không còn ai dám coi thường Lăng Thiên. Cái tên Lăng Thiên, không chỉ là một thiên tài, mà là một quái vật, một tồn tại không thể dùng lẽ thường để suy đoán.

Lăng Thiên đưa mắt nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những tầng mây Thần lực cuồn cuộn. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa, hùng vĩ đang bao trùm Thần Giới này, đó chính là Thiên Đạo. Nó không phải là một thực thể rõ ràng, nhưng lại là một quy tắc, một sự tồn tại vô hình đang chi phối tất cả.

“Thiên Đạo… ta sẽ sớm tìm ra ngươi,” Lăng Thiên thầm nghĩ, trong lòng tràn đầy quyết tâm. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều bí ẩn đang chờ hắn khám phá. Thần Giới này, chỉ là điểm khởi đầu cho hành trình chinh phục Vô Thượng Chi Lộ của hắn.

Hắn không dừng lại, quay người bước đi, bỏ lại sau lưng đám đông đang xôn xao, những ánh mắt kinh ngạc và sợ hãi. Hắn sẽ đi đến đâu? Không ai biết. Nhưng tất cả đều hiểu, một kỷ nguyên mới của Thần Giới, có lẽ đã chính thức bắt đầu, cùng với sự xuất hiện của Lăng Thiên.

Hành trình Thần Giới của Đế Thần Vô Thượng, từ giờ khắc này, sẽ chính thức bước vào giai đoạn tranh bá đỉnh cao.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8