Đế Thần Vô Thượng
Chương 98

Cập nhật lúc: 2026-03-19 17:26:30 | Lượt xem: 5

Chương 98: Tiềm Long Hội Bắt Đầu

Lăng Thiên khẽ nhíu mày, những lời bàn tán xung quanh giúp hắn nhanh chóng phác họa nên một bức tranh về tình hình hiện tại ở Hắc Long Thành. Hắc Long Tông, Thanh Phong Tông, Xích Viêm Tông, ba thế lực hùng mạnh nhất, duy trì một sự cân bằng mong manh, cùng nhau chi phối tài nguyên và trật tự nơi đây. Tiềm Long Hội, một sự kiện mười năm một lần, không chỉ là nơi Hắc Long Tông tuyển chọn nhân tài, mà còn là một sân khấu để các thiên tài trẻ tuổi của Thần Giới khu vực này thể hiện bản thân.

“Một bước lên mây sao…” Lăng Thiên lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên một tia hứng thú. Hắn không cần “một bước lên mây” theo nghĩa thông thường, nhưng Tiềm Long Hội chắc chắn là một cách nhanh nhất để hắn hòa nhập vào Thần Giới, thu thập thông tin và tìm kiếm những manh mối quan trọng về “Thiên Đạo” hay những bí ẩn sâu xa hơn của vũ trụ mà La bàn cốt truyện đã chỉ dẫn. Hắn cần một điểm khởi đầu, và nơi này, với những tranh giành, cơ hội và cả hiểm nguy, chính là nơi lý tưởng.

Hắn không hề che giấu tu vi của mình, chỉ đơn thuần là không phô trương. Ở Thần Giới, tu vi được chia thành nhiều cảnh giới, từ Hạ Vị Thần, Trung Vị Thần, Thượng Vị Thần, đến Thần Vương, Thần Chủ, Thần Đế. Lăng Thiên hiện tại, nếu so sánh với những Thần Nhân bình thường ở đây, đã vượt xa cấp độ Thượng Vị Thần, thậm chí có thể sánh ngang với Thần Vương sơ cấp mà không cần bộc lộ toàn bộ thực lực. Tuy nhiên, ở Hắc Long Thành này, một Thần Vương đã là một tồn tại cực kỳ cường đại, đủ để chi phối một phương. Hắn quyết định tạm thời giữ tu vi ở mức Thượng Vị Thần đỉnh phong, đủ để không bị coi thường, nhưng cũng không quá nổi bật để tránh phiền phức không cần thiết ngay lúc này.

Sau khi nắm rõ tình hình, Lăng Thiên đứng dậy, bước chân nhẹ nhàng hướng về phía quảng trường trung tâm của Hắc Long Thành, nơi được cho là địa điểm đăng ký của Tiềm Long Hội. Càng đến gần, không khí càng trở nên náo nhiệt. Từng dòng Thần Nhân, cả nam lẫn nữ, trẻ có, già có, nhưng đa số đều là những người trẻ tuổi với khí huyết dồi dào, mang theo vẻ tự tin hoặc căng thẳng, đổ về phía một đài cao được dựng lên giữa quảng trường.

Trên đài cao, một tấm bia đá cổ kính sừng sững, bên cạnh là vài vị Thần Nhân mặc trang phục màu đen tuyền thêu hình rồng, hiển nhiên là đệ tử của Hắc Long Tông, đang tiến hành ghi danh cho những người tham gia. Phía trước tấm bia, một hàng dài Thần Nhân đang kiên nhẫn chờ đợi. Lăng Thiên cũng lặng lẽ hòa vào dòng người.

“Nghe nói Hắc Long Tông lần này treo thưởng rất hậu hĩnh, không chỉ có Thần Đan, Thần Khí, mà còn có cơ hội được Truyền Công từ một vị Trưởng lão Thần Vương nữa đấy!” Một thanh niên có mái tóc đỏ rực, ăn mặc hoa lệ, hưng phấn nói với bạn mình.

“Đúng vậy, quan trọng nhất vẫn là cơ hội gia nhập Hắc Long Tông. Với tài nguyên tu luyện ở đây, muốn đột phá Thần Vương sẽ dễ dàng hơn nhiều so với tán tu bên ngoài.” Người bạn đáp lời, ánh mắt tràn đầy khao khát.

Lăng Thiên lắng nghe, thầm gật đầu. Những lợi ích này đối với hắn không quá hấp dẫn, nhưng với đa số Thần Nhân, đó là mục tiêu cả đời. Hắn đang cần một danh phận để tiện hành động, và một khi đã gia nhập Hắc Long Tông, việc tìm kiếm thông tin sẽ thuận lợi hơn nhiều.

Chẳng mấy chốc, đến lượt Lăng Thiên. Hắn bước lên phía trước, đối mặt với một vị đệ tử Hắc Long Tông trẻ tuổi, gương mặt có chút kiêu ngạo. Vị đệ tử này quét mắt nhìn Lăng Thiên từ trên xuống dưới, ánh mắt dừng lại ở khí tức Thượng Vị Thần đỉnh phong mà Lăng Thiên đang thể hiện.

“Tên họ, tu vi, và đến từ đâu?” Vị đệ tử hỏi, giọng điệu có phần lạnh nhạt.

“Lăng Thiên. Thượng Vị Thần đỉnh phong. Tán tu.” Lăng Thiên trả lời ngắn gọn.

Vị đệ tử hơi nhướng mày. Thượng Vị Thần đỉnh phong cũng không tệ, nhưng cũng không quá hiếm lạ. Hắn cầm lấy một viên ngọc bài màu đen, đưa cho Lăng Thiên: “Giữ kỹ ngọc bài này. Đây là số báo danh của ngươi. Sáng mai, tập trung tại quảng trường này để bắt đầu vòng tuyển chọn đầu tiên. Nhớ kỹ, ai đến muộn sẽ bị loại.”

Lăng Thiên nhận lấy ngọc bài, cảm nhận một luồng Thần lực tinh thuần bên trong. Trên ngọc bài khắc một chữ số “273”. Hắn gật đầu, không nói thêm gì, lùi về phía sau để nhường chỗ cho người kế tiếp.

Ngay lúc hắn vừa lùi lại, một giọng nói ngang ngược vang lên từ phía sau: “Ôi chao, một tán tu Thượng Vị Thần đỉnh phong cũng dám đến tham gia Tiềm Long Hội sao? Thật không biết tự lượng sức mình!”

Lăng Thiên quay đầu lại, nhìn thấy một thanh niên mặc cẩm bào xanh biếc, khí chất ngạo mạn, bên cạnh là vài tên tùy tùng cũng tỏ vẻ khinh thường. Thanh niên này có tu vi Thần Vương sơ cấp, khí tức cường đại, hiển nhiên không phải là người bình thường. Chiếc phù hiệu hình cây phong trên ngực áo hắn cho thấy hắn là đệ tử của Thanh Phong Tông.

“Vị huynh đài này, lời nói của ngươi có vẻ hơi quá đáng.” Lăng Thiên bình thản nói, không hề tức giận.

Thanh niên cẩm bào cười khẩy: “Quá đáng? Ta nói sự thật thôi. Tiềm Long Hội là nơi tập trung tinh anh của Hắc Long Thành và các thế lực phụ cận. Ngươi một tán tu, không có môn phái bối cảnh, cũng không có Thần khí hộ thân, lấy gì mà tranh giành với chúng ta? Chẳng lẽ muốn dựa vào vận khí sao?”

Một tên tùy tùng bên cạnh thanh niên cẩm bào hùa theo: “Đúng vậy, Tiềm Long Hội không phải là nơi chơi đùa. Ngươi nhìn xem, những người tham gia đều là thiên tài từ các gia tộc lớn, hoặc là đệ tử nội môn của các tông môn khác. Một tán tu như ngươi, tốt nhất là nên về nhà mà tu luyện thêm vài vạn năm nữa đi!”

Lăng Thiên khẽ lắc đầu. Hắn không có ý định gây sự, nhưng nếu đã có kẻ muốn khiêu khích, hắn cũng không ngại đáp trả. Ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm, một luồng áp lực vô hình nhưng cực kỳ mạnh mẽ lập tức bao trùm lấy đám người kia. Luồng áp lực này không phải đến từ tu vi Thượng Vị Thần đỉnh phong mà hắn đang giả vờ, mà đến từ một tầng thứ cao hơn, một loại khí thế của kẻ đã từng đứng trên vạn vật.

Thanh niên cẩm bào sắc mặt biến đổi kịch liệt. Hắn cảm thấy như có một ngọn núi Thái Sơn đè nặng lên người, khiến hắn hít thở không thông, toàn thân run rẩy. Những tên tùy tùng còn thảm hại hơn, trực tiếp bị áp lực này đè ép đến mức quỳ rạp xuống đất, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

“Ngươi… Ngươi là ai?” Thanh niên cẩm bào khó khăn thốt ra từng chữ, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh hãi. Hắn là Thần Vương sơ cấp, nhưng trước mặt người này, hắn lại cảm thấy mình yếu ớt như một phàm nhân.

Lăng Thiên thu hồi áp lực, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt: “Ta chỉ là một tán tu không biết tự lượng sức mình mà thôi.”

Sau đó, hắn không thèm nhìn đám người kia nữa, quay người bước đi, để lại một đám Thần Nhân đang tái xanh mặt mày, kinh hồn bạt vía. Vị đệ tử Hắc Long Tông vừa ghi danh cũng hơi sững sờ, hắn cảm nhận được một luồng khí tức cực kỳ mạnh mẽ vừa lướt qua, nhưng lại không thể nắm bắt được. Hắn nhìn bóng lưng Lăng Thiên dần khuất xa, trong lòng dâng lên một sự tò mò khó hiểu.

Thanh niên cẩm bào tên là Phong Dật, là thiên tài của Thanh Phong Tông, bình thường vẫn luôn kiêu ngạo tự phụ, chưa từng gặp phải tình huống như vậy. Hắn đứng thẳng người dậy, hít sâu một hơi, trong lòng vẫn còn sợ hãi. “Kẻ đó… rốt cuộc là ai? Khí tức mạnh đến mức ngay cả sư phụ ta, một Thần Vương đỉnh phong, cũng chưa chắc đã có được!” Hắn thầm nghĩ, ánh mắt tràn đầy sự kiêng kỵ và cả một chút hiếu chiến.

Lăng Thiên không quan tâm đến những gì Phong Dật nghĩ. Hắn tìm một quán trọ gần quảng trường, thuê một phòng nghỉ ngơi. Hắn cần điều chỉnh trạng thái tốt nhất cho Tiềm Long Hội ngày mai. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của hành trình Thần Giới, và chắc chắn sẽ còn vô số kẻ mạnh hơn, bí ẩn hơn đang chờ đợi hắn.

Đêm đó, Lăng Thiên ngồi xếp bằng trên giường, bắt đầu tu luyện. Thần lực trong cơ thể hắn cuồn cuộn chảy, mỗi một lỗ chân lông đều đang hấp thu năng lượng Thần Giới, tinh luyện và củng cố căn cơ. Hắn không chỉ đơn thuần tu luyện Thần lực, mà còn lĩnh ngộ những Pháp Tắc Thần Giới, dung hợp chúng vào Đạo của mình. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, và mỗi bước đi đều phải vững chắc.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của Thần Giới chiếu rọi xuống Hắc Long Thành, Lăng Thiên đã có mặt tại quảng trường. Lần này, không khí còn náo nhiệt hơn hôm qua rất nhiều. Hàng ngàn Thần Nhân đã tập trung đông đủ, đứng thành từng hàng ngay ngắn theo sự chỉ dẫn của các đệ tử Hắc Long Tông.

Trên đài cao, không chỉ có các đệ tử ghi danh, mà còn xuất hiện thêm vài vị trưởng lão của Hắc Long Tông, tất cả đều tỏa ra khí tức Thần Vương hoặc Thần Chủ. Ánh mắt họ quét qua đám đông, đánh giá những người tham gia.

Lăng Thiên đứng giữa đám đông, bình thản quan sát. Hắn nhìn thấy Phong Dật đang đứng ở một khu vực khác, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía hắn với vẻ phức tạp. Hắn cũng nhận ra một số nhân vật có khí tức cường đại khác, có lẽ là thiên tài của Xích Viêm Tông hoặc các gia tộc lớn.

Một vị Trưởng lão Hắc Long Tông, râu tóc bạc phơ, nhưng khí tức hùng hậu như biển cả, bước ra phía trước. Ông ta nhìn xuống đám đông, ánh mắt uy nghiêm:

“Chư vị Thần Nhân, hoan nghênh các ngươi đến tham gia Tiềm Long Hội của Hắc Long Tông ta. Tiềm Long Hội được tổ chức nhằm tìm kiếm những nhân tài kiệt xuất, bồi dưỡng cho Thần Giới chúng ta. Vòng tuyển chọn đầu tiên sẽ kiểm tra căn cơ và sức chịu đựng của các ngươi. Quy tắc rất đơn giản…”

Lời của vị Trưởng lão vang vọng khắp quảng trường, báo hiệu vòng tuyển chọn đầu tiên chính thức bắt đầu, mở ra một chương mới trong hành trình của Lăng Thiên tại Thần Giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8