Đế Thần Vô Thượng
Chương 96
Rời khỏi Thần Dược Cốc, Lăng Thiên không lập tức lao đi như vũ bão. Hắn chọn một hướng ngẫu nhiên, chậm rãi phi hành, cảm nhận rõ rệt sự khác biệt của Thần Giới. Không khí tràn ngập Thần Nguyên đậm đặc đến mức có thể hóa lỏng, mỗi hơi thở đều như đang tinh luyện thân thể. Cây cối nơi đây cao lớn vạn trượng, cành lá rủ xuống mang theo Thần quang lấp lánh, tựa như được điêu khắc từ ngọc thạch. Những con sông chảy xiết mang theo năng lượng cuộn trào, thác nước đổ xuống tạo thành những dải cầu vồng Thần huy.
Thần Giới hùng vĩ và tráng lệ hơn Tiên Giới gấp trăm ngàn lần, mỗi tấc đất, mỗi ngọn cỏ đều chứa đựng khí tức viễn cổ, phảng phất dấu vết của những vị Thần đã từng ngự trị. Lăng Thiên cảm thấy huyết mạch trong cơ thể mình cũng đang khẽ rung động, như thể đang hòa mình vào nhịp đập của thế giới này, khao khát hấp thụ, khao khát bùng nổ.
Hắn đã đạt đến cảnh giới Thần Nhân hậu kỳ sau khi dung hợp những Thần dược quý hiếm nhất trong Thần Dược Cốc, thậm chí còn mơ hồ chạm đến ngưỡng Thần Tướng. Sức mạnh của Cổ Thần Mạch trong hắn cũng trở nên càng thêm cuồng bạo, mỗi cử động đều mang theo Thần uy áp người. Tuy nhiên, Lăng Thiên biết rằng Thần Nhân chỉ là cấp độ thấp nhất ở Thần Giới. Phía trên còn có Thần Tướng, Thần Vương, Thần Chủ, và xa hơn nữa là Thần Đế. Con đường phía trước còn rất dài và đầy gian nan.
Sau vài ngày phi hành, Lăng Thiên dần nhận ra mình đang tiến vào một khu vực có dấu hiệu của sự sống. Những vết tích của Thần trận, những di tích kiến trúc cổ xưa hiện ra lờ mờ trong màn sương Thần Nguyên. Hắn hạ thấp độ cao, muốn tìm kiếm một Thần thành hoặc một Thần tông để tìm hiểu thêm tin tức.
Bỗng nhiên, một luồng khí tức cường đại từ phía trước ập tới. Hơn mười đạo Thần quang xé rách không gian, bao vây Lăng Thiên. Đây là một nhóm Thần Nhân, tất cả đều mang theo vẻ mặt kiêu ngạo, tu vi cao thấp bất nhất, nhưng đứng đầu là hai Thần Tướng sơ kỳ.
Một Thần Tướng thân hình vạm vỡ, khoác Thần giáp màu đồng, ánh mắt sắc lạnh như đao, cất tiếng quát lớn: “Kẻ nào! Dám xông vào địa phận của Lôi Vân Cốc ta mà không bẩm báo?”
Lăng Thiên dừng lại, ánh mắt bình thản quét qua nhóm người. Hắn có thể cảm nhận được địch ý rõ ràng từ bọn họ. Hắn mới đến Thần Giới, không gây thù chuốc oán với ai, xem ra là bị xem thường hoặc bị coi là con mồi.
“Tại hạ chỉ là người lữ hành ngang qua. Không biết đây là địa phận của Lôi Vân Cốc.” Lăng Thiên ôn hòa đáp, không muốn gây chuyện.
Thần Tướng vạm vỡ cười khẩy: “Lữ hành? Ngươi từ đâu tới? Khí tức yếu ớt, lại dám một mình lang thang ở Thần Giới? Ngươi có biết đây là khu vực hỗn loạn bậc nhất không?”
Hắn cảm nhận Lăng Thiên chỉ ở cảnh giới Thần Nhân hậu kỳ, tuy có chút đặc biệt nhưng cũng không đáng để hắn phải e dè. Ở Thần Giới này, cảnh giới Thần Tướng đã có thể xưng bá một phương, Thần Nhân chẳng khác gì sâu kiến.
Thần Tướng còn lại, một nữ nhân dáng người uyển chuyển nhưng ánh mắt lạnh như băng, cũng lên tiếng: “Xem ra là một kẻ từ hạ giới mới phi thăng. Khí tức vẫn còn vương vấn phàm trần. Thật thú vị, lại có gan lớn đến Thần Giới.”
Lời nói của nàng mang theo vẻ khinh thường rõ rệt. Lăng Thiên hiểu ra, bọn họ cho rằng hắn là một Tiên Nhân vừa phi thăng, chưa có nền tảng vững chắc ở Thần Giới, dễ dàng ức hiếp.
“Ta không muốn gây sự. Nếu đây là địa phận của chư vị, ta sẽ rời đi.” Lăng Thiên nói, vẫn giữ thái độ nhượng bộ. Hắn không muốn lãng phí thời gian vào những cuộc chiến vô nghĩa.
Nhưng đám người Lôi Vân Cốc hiển nhiên không nghĩ vậy. Thần Tướng vạm vỡ cười lớn: “Rời đi? Ngươi nghĩ đến là đến, muốn đi là đi sao? Ở Thần Giới này, không có quy tắc đó! Kẻ nào xông vào địa phận của Lôi Vân Cốc ta mà không nộp ‘lộ phí’ thì đừng hòng toàn thây!”
Hắn ra hiệu, đám Thần Nhân phía sau liền phóng thích Thần lực, tạo thành một vòng vây kiên cố, chuẩn bị ra tay.
Ánh mắt Lăng Thiên dần trở nên lạnh lẽo. Hắn đã nhượng bộ, nhưng đối phương lại được đằng chân lân đằng đầu. Ở thế giới tu luyện, nhẫn nhịn quá mức chỉ khiến người khác xem thường và được nước lấn tới. Hắn cần phải thiết lập uy tín ngay từ đầu, để tránh những rắc rối tương tự sau này.
“Lộ phí?” Lăng Thiên khẽ nhếch mép. “Nghe có vẻ thú vị. Vậy chư vị muốn lấy gì?”
Thần Tướng vạm vỡ thấy Lăng Thiên vẫn bình tĩnh, cho rằng hắn đang cố gắng giả vờ, càng thêm kiêu ngạo: “Cái gì? Đương nhiên là toàn bộ Thần khí, Thần đan, công pháp mà ngươi có! Nếu may mắn, ta còn có thể giữ lại cho ngươi một cái mạng chó!”
Lăng Thiên lắc đầu, thở dài: “Xem ra, nói chuyện với chư vị là vô ích.”
Vừa dứt lời, Thần Tướng vạm vỡ đã không kiên nhẫn. Hắn gầm lên một tiếng, một đạo Lôi Điện Thần Thương màu xanh tím ngưng tụ trong tay, mang theo uy năng hủy diệt, đâm thẳng tới Lăng Thiên. Những Thần Nhân khác cũng đồng loạt ra tay, Thần thông rực rỡ, bao phủ cả không gian.
Đối mặt với công kích của hai Thần Tướng và hơn mười Thần Nhân, Lăng Thiên không hề hoảng sợ. Hắn đứng yên bất động, cho đến khi Lôi Điện Thần Thương gần kề, mới chậm rãi vươn một ngón tay.
“Phá!”
Một chữ bật ra, không có Thần lực dao động kịch liệt, không có Thần quang chói mắt. Nhưng ngay lập tức, Lôi Điện Thần Thương của Thần Tướng vạm vỡ bỗng nhiên rung lên kịch liệt, rồi “rắc” một tiếng, nứt vỡ tan tành giữa không trung, hóa thành vô số hạt điện vụn vặt tiêu tán. Cùng lúc đó, tất cả Thần thông của đám Thần Nhân phía sau cũng như gặp phải một lực lượng vô hình, đột ngột ngừng lại, rồi tan biến không dấu vết.
Thần Tướng vạm vỡ và đám người Lôi Vân Cốc trợn tròn mắt, sắc mặt trắng bệch. Bọn họ không thể tin vào những gì mình vừa thấy. Một ngón tay? Chỉ một ngón tay đã phá vỡ toàn bộ công kích của họ?
Lăng Thiên không dừng lại. Hắn khẽ bước về phía trước một bước. Bước chân này nhẹ nhàng như không, nhưng lại mang theo một loại Thần uy vô hình, như thể mỗi tấc đất dưới chân hắn đều là lãnh địa của Đế Vương.
“Thần Nhân hậu kỳ yếu ớt?” Lăng Thiên khẽ mỉm cười. “Vậy thì, xem thử ‘yếu ớt’ này có thể làm gì.”
Hắn tung ra một quyền. Quyền này không có bất kỳ kỹ xảo hoa lệ nào, chỉ là một cú đấm thẳng tắp, nhưng lại khiến cả không gian như bị đông cứng. Một luồng lực lượng cuồng bạo không thể tin nổi, mang theo khí tức viễn cổ và sự bá đạo của Cổ Thần Mạch, bùng nổ. Nó không nhắm vào bất kỳ ai cụ thể, mà bao trùm toàn bộ nhóm người Lôi Vân Cốc.
“Không thể nào!” Thần Tướng vạm vỡ kinh hãi gào lên, cố gắng chống cự. Hắn cảm thấy như mình đang đối mặt với một vị Thần Vương chân chính, không, thậm chí còn đáng sợ hơn! Khí tức kia hoàn toàn không phải là của Thần Nhân, cũng không phải Thần Tướng, mà là một loại lực lượng nguyên thủy, vượt xa nhận thức của hắn.
“Phụt!”
Hắn và nữ Thần Tướng cùng đám Thần Nhân phía sau đồng loạt hộc máu, thân thể như bị trọng kích, bắn ngược về sau. Thần giáp trên người họ nứt toác, Thần nguyên trong cơ thể hỗn loạn, suýt chút nữa thì tan rã. May mắn là Lăng Thiên không có ý định giết người, chỉ muốn răn đe. Nếu không, chỉ một quyền vừa rồi đã đủ để xóa sổ tất cả bọn họ.
Đám người Lôi Vân Cốc nằm rạp dưới đất, kinh hoàng nhìn Lăng Thiên, ánh mắt tràn ngập sự sợ hãi và hối hận. Bọn họ chưa từng nghĩ rằng một kẻ phi thăng từ hạ giới lại có sức mạnh kinh khủng đến vậy.
Lăng Thiên không thèm nhìn bọn họ nữa. Hắn chậm rãi đi tới trước mặt nữ Thần Tướng, người đang cố gắng gượng dậy nhưng vô vọng. “Nói cho ta biết, khu vực gần đây có Thần thành nào lớn không? Hoặc có sự kiện trọng đại nào đang diễn ra?”
Nữ Thần Tướng run rẩy, ánh mắt cầu xin: “Đại… đại nhân, xin tha mạng. Gần đây nhất có Hắc Long Thành, là một Thần thành cấp trung. Còn… còn sự kiện trọng đại… thì có lẽ là Tiềm Long Hội của Hắc Long Tông, đang chiêu mộ đệ tử tinh anh và cường giả tán tu. Nó sẽ diễn ra sau ba ngày nữa.”
“Tiềm Long Hội?” Lăng Thiên lẩm bẩm. “Nghe có vẻ thú vị.”
Hắn gật đầu, sau đó phất tay áo. Một luồng Thần quang dịu nhẹ bao phủ lấy đám người Lôi Vân Cốc, chữa trị vết thương cho họ. “Lần sau, đừng tùy tiện đánh giá người khác bằng vẻ bề ngoài. Nếu không, các ngươi sẽ không có may mắn như hôm nay đâu.”
Nói xong, Lăng Thiên không quay đầu lại, hóa thành một đạo Thần quang, xé gió bay đi về hướng Hắc Long Thành mà nữ Thần Tướng vừa chỉ dẫn, để lại đám người Lôi Vân Cốc vẫn còn kinh hồn bạt vía nằm rạp dưới đất.
“Hắn… hắn là quái vật gì vậy? Thần Nhân… Thần Nhân hậu kỳ mà có sức mạnh như vậy ư?” Thần Tướng vạm vỡ lẩm bẩm, giọng nói run rẩy.
Nữ Thần Tướng nhìn theo bóng lưng Lăng Thiên biến mất nơi chân trời, ánh mắt phức tạp. “Ta e rằng, chúng ta đã đắc tội một vị… Thần Vương ẩn thế, hoặc thậm chí là một vị Cổ Thần tái thế. Khí tức của hắn… quá mức cổ lão và cường đại, không phải thứ mà Thần Giới hiện nay có thể sinh ra.”
Lời nói của nàng khiến tất cả những người khác đều rùng mình. Bọn họ thầm may mắn vì Lăng Thiên đã nương tay. Cuộc gặp gỡ này sẽ là một bài học nhớ đời cho họ.
Trong khi đó, Lăng Thiên lao nhanh về phía Hắc Long Thành. Tiềm Long Hội, chiêu mộ đệ tử và cường giả tán tu. Đây chính là cơ hội tốt để hắn hòa nhập vào Thần Giới, tìm hiểu các thế lực lớn, và hơn hết, tiếp tục con đường tu luyện của mình. Hắn cần một cái bệ phóng, và Hắc Long Tông có vẻ là một lựa chọn không tồi.
Hắn cũng nhận ra, Thần Giới này không hề bình yên. Những cuộc tranh giành quyền lực, những kẻ ức hiếp yếu hơn, tất cả đều tồn tại. Nhưng đó cũng chính là môi trường để hắn mài giũa bản thân, để trở nên mạnh mẽ hơn, để một ngày kia, thật sự đứng trên đỉnh cao, kiến tạo trật tự mới, và thách thức Thiên Đạo.
Hắc Long Thành, ta đến đây! Cuộc hành trình “Đế Thần Vô Thượng” của Lăng Thiên tại Thần Giới, chính thức bắt đầu!