Đế Thần Vô Thượng
Chương 85
CHƯƠNG 85: THẦN GIỚI ĐẠI HỘI – THỬ THÁCH ĐẦU TIÊN
Ánh sáng rực rỡ từ cánh cổng không gian bao trùm lấy Lăng Thiên, kéo hắn xuyên qua một đường hầm thời không xoắn ốc. Cảm giác áp lực khủng khiếp đè nén toàn thân, nhưng Thần Mạch Vô Thượng trong cơ thể hắn tự động vận chuyển, hóa giải mọi lực cản. Chỉ trong chớp mắt, tầm nhìn hắn bỗng trở nên rõ ràng.
Lăng Thiên đứng trên một mặt đất khô cằn, nứt nẻ, bầu trời phía trên bị bao phủ bởi những đám mây đen kịt không ngừng cuộn trào, thỉnh thoảng lại có những tia sét màu tím xé toạc không gian. Không khí tràn ngập một loại năng lượng hỗn loạn và cổ xưa, khác biệt hoàn toàn so với Tiên Giới hay thậm chí là Thần Giới bên ngoài. Đây là một trong vô số thế giới nhỏ được tạo ra để phục vụ cho Thần Giới Đại Hội, một chiến trường tàn khốc mà Cửu Diệu Thần Tổ đã mở ra.
Xung quanh hắn, hàng chục Thần Nhân khác cũng vừa được truyền tống đến, ánh mắt ai nấy đều cảnh giác quét qua những người xung quanh. Không có lời chào hỏi, không có sự khoan dung. Ngay khi đặt chân đến đây, tất cả đều là đối thủ, là con mồi.
“Hừ, lại một kẻ từ hạ giới phi thăng sao? Khí tức yếu ớt như vậy mà cũng dám tham gia Thần Giới Đại Hội?” Một Thần Nhân có vẻ ngoài hung tợn, toàn thân khoác giáp đen, ánh mắt chứa đầy sự khinh miệt, nhìn chằm chằm vào Lăng Thiên. Hắn ta vừa dứt lời, một luồng Thần Lực cấp Thần Tướng đỉnh phong đã lao thẳng tới, muốn thăm dò Lăng Thiên.
Lăng Thiên chỉ khẽ nhíu mày. Hắn không nói một lời, chỉ phóng thích một tia Thần Lực hắc ám cuồn cuộn từ Thần Mạch Vô Thượng của mình. Tia Thần Lực này không chỉ mang theo sức mạnh kinh người, mà còn ẩn chứa một luồng ý chí bá đạo, như thể có thể thôn phệ vạn vật. Nó dễ dàng phá vỡ công kích của Thần Nhân kia, thậm chí còn phản phệ ngược lại, khiến Thần Nhân áo giáp đen lùi lại mấy bước, sắc mặt tái mét vì kinh hãi.
“Ngươi… Ngươi là ai?” Thần Nhân áo giáp đen lắp bắp. Hắn ta không ngờ một kẻ trông có vẻ bình thường, không hề mang theo khí tức của Thần Tộc lớn nào lại có thể mạnh mẽ đến vậy. Luồng Thần Lực kia không giống với bất kỳ loại Thần Lực nào hắn từng biết, vừa cổ lão vừa bá đạo.
Lăng Thiên không trả lời. Hắn nhấc chân, bước đi. Mục tiêu của hắn không phải là tranh giành ở những trận chiến nhỏ lẻ này, mà là tiến sâu hơn vào Đại Hội, tìm kiếm những cơ duyên chân chính và đối mặt với những cường giả thực sự. Con đường Vô Thượng của hắn không cho phép hắn lãng phí thời gian vào những kẻ yếu hơn.
Tuy nhiên, sự im lặng và hành động dứt khoát của Lăng Thiên lại càng chọc giận Thần Nhân áo giáp đen. “Ngông cuồng! Dám khinh thường ta? Ta là Đồ Phong, đệ tử của Hắc Viêm Thần Tộc!” Hắn ta gầm lên, Thần Lực toàn thân bùng nổ, một thanh chiến phủ khổng lồ xuất hiện trong tay, bổ thẳng vào Lăng Thiên. Chiêu thức này mạnh mẽ hơn hẳn công kích thăm dò ban nãy, mang theo sát ý rõ rệt.
Lăng Thiên vẫn giữ thái độ bình tĩnh. Hắn lật tay, một quyền đánh ra. Quyền phong màu đen mang theo những tia chớp tím ẩn hiện, không chút hoa mỹ nhưng ẩn chứa sức mạnh hủy diệt. “Ầm!” Một tiếng nổ vang vọng, chiến phủ của Đồ Phong bị đánh bay, thân hình hắn ta cũng theo đó mà lảo đảo, máu tươi phun ra từ khóe miệng.
Chưa kịp định thần, Lăng Thiên đã xuất hiện ngay trước mặt Đồ Phong. Bàn tay hắn như một lưỡi kiếm, điểm nhẹ vào đan điền của đối phương. Một luồng Thần Lực bá đạo xâm nhập, phong tỏa hoàn toàn Thần Hải của Đồ Phong. Hắn không giết, nhưng cũng khiến đối phương mất đi khả năng chiến đấu trong Đại Hội này.
“Người thua cuộc thì nên im lặng.” Lăng Thiên lạnh lùng nói, rồi quay người tiếp tục đi sâu vào thế giới hoang tàn này. Đồ Phong ngã quỵ xuống đất, ánh mắt tràn đầy sự sợ hãi và hối hận. Hắn không ngờ mình lại gặp phải một kẻ khủng bố như vậy ngay từ đầu.
Những Thần Nhân khác chứng kiến cảnh này đều hít một hơi khí lạnh. Một chiêu, hai chiêu đã phế bỏ một Thần Tướng đỉnh phong từ Hắc Viêm Thần Tộc? Kẻ này rốt cuộc là ai? Khí tức của hắn rõ ràng không phải Thần Vương, nhưng sức chiến đấu lại vượt xa cấp độ Thần Tướng. Có lẽ nào, hắn là một trong những yêu nghiệt giấu mặt từ các Thần Tộc siêu cấp, cố tình che giấu tu vi?
Lăng Thiên không để ý đến ánh mắt kinh hãi của những người còn lại. Hắn tiếp tục tiến sâu vào thế giới này. Không lâu sau, hắn phát hiện ra những tàn tích của một nền văn minh cổ xưa, những bức tượng Thần linh đổ nát, những đền đài bị thời gian ăn mòn. Không gian nơi đây cũng trở nên nguy hiểm hơn, với những luồng năng lượng hỗn loạn không ngừng va chạm, tạo ra các khe nứt không gian nhỏ.
Đột nhiên, từ một khe nứt không gian, một con quái vật có hình thù kỳ dị, toàn thân bao phủ bởi những vảy sắt đen, phát ra tiếng gầm gừ chói tai, lao thẳng về phía Lăng Thiên. Đó là một Hư Không Thú, một sinh vật được sinh ra từ những khe nứt không gian, cực kỳ hung hãn và có sức mạnh tương đương với Thần Tướng trung kỳ.
Lăng Thiên khẽ cười nhạt. “Đúng lúc lắm, ta cần mài dũa thêm.” Hắn không dùng Thần Lực quá mức, mà chỉ vận dụng những Pháp Tắc Nguyên Thủy mà hắn đã lĩnh ngộ được. Thân pháp hắn linh hoạt như tia chớp, né tránh những đòn tấn công của Hư Không Thú. Sau đó, hắn tung ra một chuỗi quyền cước, mỗi quyền đều mang theo lực lượng của Đại Đạo, xuyên phá lớp vảy cứng rắn của quái vật.
Hư Không Thú gào thét thảm thiết, thân thể khổng lồ của nó bị Lăng Thiên đánh cho tan tác, hóa thành một làn khói đen rồi biến mất. Cùng lúc đó, một tia sáng màu vàng nhạt bay ra từ nơi Hư Không Thú tan biến, bay thẳng vào lòng bàn tay Lăng Thiên. Đó là một điểm tích lũy, biểu tượng cho việc hắn đã thành công đánh bại một sinh vật của Đại Hội.
“Thú vị.” Lăng Thiên lẩm bẩm. Hắn cảm thấy thế giới này không chỉ là một chiến trường, mà còn là một nơi để hắn rèn luyện và kiểm chứng những gì mình đã lĩnh ngộ. Thần Mạch Vô Thượng của hắn dường như đang cộng hưởng với những quy tắc cổ xưa của thế giới này, khiến cho tốc độ lĩnh ngộ của hắn càng thêm nhanh chóng.
Hắn tiếp tục đi sâu, càng ngày càng có nhiều Thần Nhân xuất hiện trong tầm mắt. Những trận chiến nhỏ liên tục bùng nổ, tiếng gầm thét, tiếng vũ khí va chạm, tiếng Thần Lực bùng nổ vang vọng khắp nơi. Đây chính là bản chất của Thần Giới Đại Hội – một cuộc sàng lọc tàn khốc, chỉ có kẻ mạnh nhất mới có tư cách tiếp tục.
Bất chợt, Lăng Thiên cảm nhận được một luồng khí tức cực kỳ mạnh mẽ đang tiến đến gần. Đó là khí tức của một Thần Vương sơ kỳ, nhưng lại vô cùng tinh thuần và uy áp, không thua kém gì một số Thần Vương trung kỳ mà hắn từng gặp. Luồng khí tức này không hề che giấu, như muốn tuyên bố sự hiện diện của mình.
Một bóng người cao lớn, toàn thân tỏa ra hào quang màu vàng kim, mái tóc dài tung bay, xuất hiện trước mặt Lăng Thiên. Hắn ta có vẻ ngoài anh tuấn, đôi mắt sáng như sao, trên ngực áo có khắc hình một con rồng vàng đang vờn mây. Đó là dấu hiệu của Long Thần Tộc, một trong những Thần Tộc cường đại nhất Thần Giới.
“Ngươi chính là kẻ đã phế bỏ Đồ Phong?” Thần Vương trẻ tuổi kia cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo một sự kiêu ngạo khó tả. “Ta là Long Ngạo, trưởng tử của Long Thần Tộc. Đồ Phong tuy yếu kém, nhưng cũng là một phần tử của Thần Giới, không phải kẻ mà một tên vô danh tiểu tốt như ngươi có thể tùy tiện phế bỏ.”
Lăng Thiên dừng bước, nhìn thẳng vào Long Ngạo. “Quy tắc của Đại Hội là kẻ mạnh được quyền sinh tồn. Hắn yếu hơn, nên hắn thua. Ngươi muốn vì hắn mà ra mặt?”
Long Ngạo nhếch mép cười khẩy. “Thú vị. Xem ra ngươi có chút bản lĩnh. Nhưng ta phải nói cho ngươi biết, Thần Giới Đại Hội này không phải là nơi để những kẻ tiểu nhân như ngươi làm càn. Đồ Phong là đệ tử của Hắc Viêm Thần Tộc, mà Hắc Viêm Thần Tộc lại có chút quan hệ với Long Thần Tộc ta. Ngươi đã động vào hắn, tức là đã động vào mặt mũi của ta.”
Nói rồi, Long Ngạo không nói thêm lời nào, trực tiếp ra tay. Hắn ta giơ tay lên, một đạo Thần Long Quyền ấn màu vàng kim ngưng tụ, mang theo tiếng rồng ngâm vang vọng, uy lực kinh thiên động địa, trực tiếp khóa chặt không gian xung quanh Lăng Thiên, không cho hắn đường thoát. Đây là một chiêu thức mạnh mẽ, mang theo Long Tộc huyết mạch chi lực, có thể dễ dàng đánh nát một ngọn núi.
Lăng Thiên cảm nhận được áp lực cực lớn từ quyền ấn của Long Ngạo. Quả nhiên là Thần Vương Long Tộc, không tầm thường chút nào. Nhưng hắn cũng không hề lùi bước. Ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, Thần Mạch Vô Thượng trong cơ thể vận chuyển đến cực hạn. Hắn muốn xem, cái gọi là Thần Vương Long Tộc, rốt cuộc có thể chống lại Đế Thần Vô Thượng của hắn đến mức nào!
Hắn vươn tay, năm ngón tay siết chặt thành quyền. Không có bất kỳ Thần Khí nào, chỉ dựa vào nhục thân cường hãn và Thần Lực Vô Thượng thuần túy. Một luồng Thần Lực hắc ám cuộn trào, hình thành một nắm đấm khổng lồ màu đen, mang theo những tia sét tím uốn lượn, va chạm trực diện với Thần Long Quyền ấn của Long Ngạo.
“Ầm ầm ầm!”
Một tiếng nổ long trời lở đất vang vọng khắp thiên địa. Không gian xung quanh rung chuyển dữ dội, những khe nứt không gian lớn hơn xuất hiện, nuốt chửng mọi thứ xung quanh. Đất đai khô cằn nứt toác, những tàn tích cổ xưa bị chấn động thành bụi mịn. Sức mạnh va chạm này đã vượt xa cấp độ Thần Tướng, khiến những Thần Nhân khác đang chiến đấu gần đó phải dừng lại, kinh hãi nhìn về phía trận chiến.
Lăng Thiên và Long Ngạo đều lùi lại mấy bước. Long Ngạo nhìn Lăng Thiên với ánh mắt tràn đầy sự ngạc nhiên và khó tin. Hắn ta không ngờ công kích mạnh nhất của mình lại bị một kẻ chỉ có khí tức Thần Tướng đỉnh phong đỡ được, thậm chí còn khiến hắn phải lùi bước.
“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?” Long Ngạo hỏi lại, lần này giọng nói không còn sự kiêu ngạo ban đầu, mà thay vào đó là sự thận trọng và nghiêm túc. Hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh cổ xưa và bá đạo từ Lăng Thiên, hoàn toàn khác biệt so với những Thần Nhân khác.
Lăng Thiên mỉm cười nhạt. “Ngươi không cần biết. Chỉ cần biết, con đường của ta, không ai có thể ngăn cản.” Hắn vừa dứt lời, Thần Lực toàn thân lại bùng nổ mạnh mẽ hơn. Hắn biết, để thực sự gây dựng được vị thế trong Thần Giới Đại Hội này, hắn cần phải thể hiện sức mạnh tuyệt đối, khiến mọi kẻ đối đầu phải khiếp sợ. Long Ngạo, chính là bước đệm đầu tiên!
Một trận chiến kinh thiên động địa giữa Thần Vương Long Tộc và Lăng Thiên, kẻ mang trong mình Đế Mệnh Vô Thượng, sắp sửa bùng nổ, mở màn cho một kỷ nguyên tranh bá Thần Giới đầy cam go và khốc liệt.