Đế Thần Vô Thượng
Chương 81
Lăng Thiên cảm nhận được một lực hút mãnh liệt kéo hắn xuyên qua tầng không vô tận, vượt qua vô số dải ngân hà lấp lánh và những tinh vân xoáy cuộn. Đó là cảm giác hoàn toàn khác biệt so với khi hắn phi thăng từ Phàm Giới lên Tiên Giới. Lần này, không phải là sự thăng hoa của linh hồn, mà là một sự “hấp dẫn” của Đạo Nguyên, như thể toàn bộ Thần Giới đang vẫy gọi huyết mạch Đế Thần của hắn.
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận từng sợi Thần Lực nguyên thủy cuộn trào quanh mình, tẩy rửa phàm khí, biến đổi Tiên Nguyên trong cơ thể. Đây là quá trình “lột xác” cuối cùng trước khi chính thức đặt chân vào Thần Giới. Toàn bộ Tiên Lực tích lũy từ vô số năm tháng tu luyện ở Tiên Giới đang bị nén ép, tinh luyện đến cực hạn, chuyển hóa thành một dạng năng lượng cao cấp hơn, tinh thuần hơn – Thần Lực.
Quá trình này kéo dài không biết bao lâu, có thể chỉ là một khoảnh khắc trong dòng chảy thời gian, cũng có thể là hàng ngàn năm trong cảm nhận của Lăng Thiên. Khi hắn mở mắt ra, một thế giới hoàn toàn mới đập vào thị giác, khiến tâm hồn hắn rung động dữ dội.
Bầu trời không còn là màu xanh biếc quen thuộc của Tiên Giới, mà là một màu tím vàng rực rỡ, điểm xuyết những vì sao khổng lồ như những viên ngọc trai vĩnh hằng. Những ngọn núi sừng sững vươn tới tận mây xanh, không phải bằng đất đá mà bằng những khối Thần Thạch óng ánh, phát ra ánh sáng huyền ảo. Sông ngòi chảy dài như những dải lụa bạc, mang theo dòng nước tinh khiết chứa đầy Thần Nguyên, đủ để bất kỳ Tiên Nhân nào uống vào cũng có thể lập tức đột phá cảnh giới.
Không khí ở đây đặc quánh Thần Khí, nặng nề đến mức một Tiên Vương thông thường có lẽ sẽ bị nghiền nát ngay lập tức. Nhưng Lăng Thiên lại cảm thấy vô cùng thoải mái, như cá gặp nước. Thần Mạch Vô Thượng trong cơ thể hắn đang sôi trào, không ngừng hấp thụ và chuyển hóa Thần Khí xung quanh, củng cố nền tảng Thần Đạo của hắn.
“Đây chính là Thần Giới sao… Quả nhiên không hổ danh là nơi các vị Thần chân chính cư ngụ.” Lăng Thiên lẩm bẩm, ánh mắt quét qua những kiến trúc cổ kính, hùng vĩ xa xa. Những Thần Điện tráng lệ được xây dựng từ vật liệu không rõ tên, cao ngất trời, lấp lánh Thần Quang, ẩn chứa khí tức uy nghiêm.
Hắn cảm thấy mình như một hạt cát nhỏ bé giữa đại dương bao la, nhưng trong sâu thẳm Đạo Tâm, không hề có sự sợ hãi hay nản lòng. Ngược lại, là một sự phấn khích tột độ. Đây mới chính là sân chơi thực sự của kẻ mạnh, nơi hắn có thể phát huy hết tiềm năng của mình, để đạt đến cảnh giới Vô Thượng tối cao.
Lăng Thiên hạ xuống một đỉnh núi Thần Thạch, cảm nhận năng lượng dồi dào chảy qua chân. Hắn nhìn xuống, thấy vô số Tiên Nhân từ các thế giới khác đang vật lộn để thích nghi với Thần Giới. Có người đang cố gắng hấp thụ Thần Khí nhưng bị phản phệ, có người thì đang tìm kiếm cơ hội nhưng lại bị những Thần Thú cường đại xé xác.
“Hạ Vị Thần…” Hắn khẽ thở dài. Mặc dù hắn đã là Tiên Đế đỉnh phong, có thể một mình đánh bại nhiều Tiên Đế khác, nhưng ở Thần Giới, hắn vẫn chỉ là một “người mới”. Thậm chí, không có Thần Vị chính thức, hắn còn không được xem là một Hạ Vị Thần đúng nghĩa. Sức mạnh của hắn hiện tại, có lẽ chỉ tương đương với một Hạ Vị Thần vừa mới đột phá.
Tuy nhiên, Lăng Thiên biết rõ, sự khác biệt giữa hắn và những Hạ Vị Thần bình thường là ở Thần Mạch Vô Thượng và Đế Mệnh của hắn. Chúng sẽ giúp hắn tiến bộ nhanh hơn hàng trăm, hàng ngàn lần so với người khác.
Hắn quyết định không hấp tấp, mà bắt đầu quan sát môi trường xung quanh. Thần Giới quá rộng lớn, hắn cần tìm hiểu về các quy tắc, các thế lực và con đường tu luyện ở đây.
Khi Lăng Thiên đang định bay đi, một làn sóng Thần Lực cực kỳ mạnh mẽ đột nhiên bao trùm lấy hắn. Đó là một áp lực kinh khủng, như thể một ngọn núi Thần Linh đang đè lên vai hắn.
“Kẻ nào, dám tự tiện xông vào Thần Giới mà không qua Khải Thiên Môn?” Một giọng nói trầm thấp, đầy uy nghiêm vang vọng.
Lăng Thiên ngẩng đầu. Ba bóng người hiện ra trên không trung, bao quanh hắn. Cả ba đều mặc Thần bào lấp lánh, khí tức hùng hậu, ánh mắt sắc bén như kiếm.
Người đứng đầu là một nam tử trung niên, râu tóc bạc phơ nhưng khuôn mặt vẫn anh tuấn, đôi mắt chứa đựng sự thâm trầm của năm tháng. Hắn khoanh tay, nhìn Lăng Thiên với vẻ khinh thường.
“Một Tiên Nhân từ hạ giới phi thăng? Hừ, thật không biết trời cao đất rộng. Ngươi có biết đây là địa bàn của Cửu Diệu Thần Điện không?” Nam tử trung niên nói, giọng điệu đầy vẻ bề trên.
Lăng Thiên khẽ nhíu mày. Hắn đã chuẩn bị cho việc bị khinh thường, nhưng thái độ này vẫn khiến hắn khó chịu.
“Tại hạ Lăng Thiên, vô tình đặt chân đến quý địa. Xin hỏi Khải Thiên Môn là gì?” Lăng Thiên giữ thái độ bình tĩnh, cúi đầu hỏi. Hắn hiểu rằng, ở một nơi xa lạ, ẩn nhẫn là thượng sách.
Nam tử trung niên cười khẩy, như thể nghe được một câu chuyện hài hước. “Khải Thiên Môn? Ngươi ngay cả Khải Thiên Môn cũng không biết? Ha ha, xem ra ngươi là một Tiên Nhân ‘lậu’, không được ai dẫn dắt, tự mình xông lên Thần Giới.”
Một trong hai Thần nhân đi cùng hắn, một gã thanh niên mặt lạnh, nói thêm: “Những Tiên Nhân phi thăng lậu như ngươi thường có hai kết cục. Một là bị Thần Giới quy tắc nghiền nát, hai là bị chúng ta bắt giữ, sung vào nô dịch. Ngươi muốn chọn cái nào?”
Lăng Thiên thầm cười lạnh. Nô dịch? Hắn là Đế Thần Vô Thượng, sao có thể để người khác nô dịch?
“Vậy ra có Khải Thiên Môn. Nhưng ta không đi qua đó. Ta tự mình xông lên.” Lăng Thiên thẳng thắn đáp, không muốn che giấu.
Lời nói này của hắn khiến ba vị Thần nhân kia sững sờ, rồi phá ra cười lớn.
“Ngông cuồng! Tự mình xông lên? Ngươi nghĩ Thần Giới là nơi nào? Ngươi nghĩ ngươi là Thần Vương hay Thần Chủ sao?” Nam tử trung niên quát lớn, Thần Lực trong người bùng nổ, tạo thành một luồng áp lực vô hình nhằm vào Lăng Thiên.
Đây là một Hạ Vị Thần, nhưng là Hạ Vị Thần đã tu luyện lâu năm, Thần Lực hùng hậu hơn Lăng Thiên rất nhiều. Hắn đang muốn dùng uy áp để ép Lăng Thiên quỳ phục.
Tuy nhiên, Lăng Thiên vẫn đứng thẳng tắp, không hề nhúc nhích. Thần Mạch Vô Thượng trong cơ thể hắn tự động vận chuyển, hấp thụ một phần áp lực, một phần khác bị Đế Mệnh của hắn hóa giải.
“Ngươi… Ngươi dám chống lại uy áp của ta?” Nam tử trung niên kinh ngạc. Một Tiên Nhân mới phi thăng, không có Thần Vị, lại có thể chịu được áp lực của hắn?
“Ta không có ý chống đối. Chỉ là, ta không quen quỳ gối trước bất kỳ ai.” Lăng Thiên bình thản nói. “Ta chỉ muốn hỏi, làm thế nào để hiểu rõ hơn về Thần Giới này?”
Thái độ của Lăng Thiên khiến nam tử trung niên và hai Thần nhân kia cảm thấy bị xúc phạm.
“Được! Được lắm! Một Tiên Nhân nhỏ bé mà dám ngông cuồng như vậy! Ta sẽ cho ngươi biết quy tắc của Thần Giới!” Nam tử trung niên giận dữ. Hắn vung tay, một luồng Thần Lực màu vàng rực rỡ biến thành một con mãng xà khổng lồ, lao thẳng vào Lăng Thiên.
Con mãng xà Thần Lực này chứa đựng uy năng của một Hạ Vị Thần đỉnh phong, đủ để nghiền nát bất kỳ Tiên Đế nào. Nhưng Lăng Thiên không hề lùi bước.
Đế Mệnh trong hắn dẫn động, Thần Mạch Vô Thượng bùng nổ. Một luồng Thần Lực màu tím vàng cuộn trào từ cơ thể Lăng Thiên, không hề yếu thế hơn. Hắn không dùng bất kỳ công pháp phức tạp nào, chỉ đơn giản là tung ra một quyền.
Quyền này mang theo khí thế hủy diệt, ẩn chứa một đạo lý Vô Thượng mà ngay cả nam tử trung niên cũng không thể hiểu. Luồng Thần Lực của Lăng Thiên va chạm trực diện với con mãng xà vàng rực.
RẦM!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang vọng. Cả không gian xung quanh chấn động dữ dội. Con mãng xà Thần Lực của nam tử trung niên không ngờ lại bị đánh tan tành ngay lập tức, tan biến thành những tia sáng vàng.
Cú đấm của Lăng Thiên không dừng lại, mà tiếp tục lao thẳng vào nam tử trung niên.
“Cái gì?!” Nam tử trung niên hoảng sợ. Hắn không ngờ một Tiên Nhân mới phi thăng lại có sức mạnh đến vậy. Hắn vội vàng giơ tay chống đỡ, Thần Lực dồn hết vào lòng bàn tay.
BÙM!
Lăng Thiên không hề nương tay. Cú đấm của hắn đánh trúng lòng bàn tay của nam tử trung niên. Một lực phản chấn kinh khủng truyền đến, khiến nam tử trung niên lảo đảo lùi lại mấy bước, khuôn mặt trắng bệch. Một cảm giác tê dại lan khắp cánh tay hắn.
Hai Thần nhân trẻ tuổi kia cũng trợn mắt há mồm, không thể tin vào cảnh tượng trước mắt. Đại nhân của bọn họ, một Hạ Vị Thần tu luyện hơn vạn năm, lại bị một Tiên Nhân mới phi thăng đánh lui chỉ bằng một quyền?
“Ngươi… Ngươi rốt cuộc là ai?” Nam tử trung niên nhìn Lăng Thiên với ánh mắt vừa kinh ngạc vừa xen lẫn sợ hãi. Hắn cảm nhận được một khí tức cổ xưa, hùng vĩ ẩn chứa trong quyền pháp của Lăng Thiên, đó không phải là thứ mà một Tiên Nhân bình thường có thể có được.
Lăng Thiên thu tay về, ánh mắt vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy ra. “Ta đã nói, ta là Lăng Thiên. Ta chỉ muốn biết thêm về Thần Giới.”
Sự bình tĩnh của Lăng Thiên càng khiến nam tử trung niên cảm thấy bất an. Hắn không dám hành động lỗ mãng nữa. Một Tiên Nhân có thể mạnh đến mức này, chắc chắn không phải là một nhân vật đơn giản. Có lẽ, hắn có một Thần Vị ẩn giấu, hoặc một bối cảnh không thể tưởng tượng nổi.
“Ngươi… Ngươi muốn biết gì, cứ hỏi. Ta sẽ trả lời.” Nam tử trung niên hạ thấp giọng, thái độ đã thay đổi hoàn toàn. Hắn không dám coi thường Lăng Thiên nữa.
Lăng Thiên gật đầu, trong lòng thầm thở phào. Hắn không muốn gây rắc rối ngay khi vừa đặt chân đến Thần Giới, nhưng cũng không thể để người khác ức hiếp. Một chút sức mạnh vừa đủ để dằn mặt là cần thiết.
“Tốt. Vậy ta hỏi, Thần Giới này có mấy đại thế lực? Và làm thế nào để một Tiên Nhân như ta có thể tìm được con đường tu luyện chính thống ở đây?” Lăng Thiên hỏi, ánh mắt đầy sự tò mò và khát khao hiểu biết.
Nam tử trung niên nhìn Lăng Thiên với vẻ phức tạp, hít sâu một hơi, bắt đầu giải thích. “Thần Giới rộng lớn vô biên, chia thành Cửu Đại Thần Vực, mỗi Thần Vực do một Thần Tộc hoặc Thần Điện tối cao thống trị. Nơi chúng ta đang đứng thuộc về Thần Vực Cửu Diệu, do Cửu Diệu Thần Điện ta quản lý.”
“Đối với Tiên Nhân phi thăng như ngươi, cách tốt nhất là tìm đến một Thần Điện hoặc Thần Tộc để đăng ký, nhận Thần Vị, sau đó bắt đầu tu luyện từ Hạ Vị Thần. Hoặc, nếu ngươi có năng lực, có thể tham gia vào các khảo hạch, tranh giành Thần Vị cao hơn.”
Lăng Thiên lắng nghe chăm chú. Hắn đã có được thông tin quan trọng đầu tiên. Có vẻ như, con đường “Thần Giới Tranh Bá” của hắn sẽ bắt đầu từ việc đăng ký Thần Vị và gia nhập một thế lực nào đó.
“Cảm ơn đã chỉ dẫn.” Lăng Thiên nói, ánh mắt lướt qua ba Thần nhân. “Vậy thì, ta xin phép.”
Nói xong, Lăng Thiên không đợi phản ứng của bọn họ, thân hình hóa thành một luồng sáng tím vàng, bay vút lên trời, hướng về phía những Thần Điện hùng vĩ xa xa.
Ba Thần nhân đứng im tại chỗ, nhìn theo bóng lưng Lăng Thiên khuất dần.
“Đại nhân, hắn… hắn rốt cuộc là ai? Sức mạnh của hắn…” Gã thanh niên mặt lạnh lắp bắp hỏi.
Nam tử trung niên vẫn còn sững sờ. Hắn xoa xoa lòng bàn tay vẫn còn tê dại, trong mắt lóe lên vẻ suy tư sâu sắc.
“Ta không biết… Nhưng hắn tuyệt đối không phải Tiên Nhân bình thường.” Hắn thì thầm. “Khí tức cổ xưa đó, cường đại đó… Hắn có thể là một Thần Tử của Thần Tộc ẩn thế nào đó, hoặc một tồn tại đã phong ấn sức mạnh của mình từ thời viễn cổ.”
“Chúng ta đã đắc tội với hắn sao?” Một Thần nhân khác lo lắng hỏi.
“Không hẳn.” Nam tử trung niên lắc đầu. “Hắn không có ý định gây hấn, chỉ là không muốn bị khinh thường. Hắn hỏi về Thần Giới, chứng tỏ hắn muốn hiểu, muốn hòa nhập. Nhưng với sức mạnh đó, ta e rằng Thần Giới sẽ sớm dậy sóng vì hắn.”
Hắn nhìn về phía Lăng Thiên biến mất, trong lòng dâng lên một dự cảm bất an.
“Hắn là Lăng Thiên… Lăng Thiên…” Nam tử trung niên lẩm bẩm cái tên, như muốn khắc sâu vào trí nhớ.
Ở một nơi xa xăm khác, Lăng Thiên đang bay xuyên qua những đám mây Thần Khí, tâm trạng đã ổn định hơn rất nhiều. Hắn đã có cái nhìn đầu tiên về Thần Giới, cũng như những quy tắc cơ bản ở đây. Việc thể hiện sức mạnh vừa đủ đã giúp hắn tránh được phiền phức không đáng có, đồng thời khẳng định vị thế của mình.
“Cửu Diệu Thần Điện sao…” Hắn lẩm bẩm. “Xem ra, Thần Giới này còn rất nhiều điều thú vị chờ ta khám phá. Thần Vương, Thần Chủ, Thần Đế… Ta sẽ từng bước đạp lên tất cả, để đạt đến đỉnh cao Vô Thượng!”
Ánh mắt Lăng Thiên kiên định, ngọn lửa chiến ý trong lòng hắn bùng cháy dữ dội. Con đường Thần Giới đầy chông gai đã chính thức mở ra, và hắn, Lăng Thiên, sẽ là người viết nên huyền thoại mới.
(Hết Chương 81)