Đế Thần Vô Thượng
Chương 80

Cập nhật lúc: 2026-03-19 17:14:10 | Lượt xem: 5

Đế Thần Vô Thượng

Chương 80: Thần Giới Sơ Lâm, Tiên Nhân Bị Khinh

Bước chân dứt khoát của Lăng Thiên xuyên qua vết nứt đen kịt, không gian xung quanh hắn lập tức biến thành một cơn lốc hỗn loạn của các dòng năng lượng nguyên thủy. Không có bất kỳ cảnh tượng hùng vĩ hay ánh sáng chói lòa nào chào đón, chỉ có sự xé rách của không gian, sự bào mòn của thời gian và áp lực khủng khiếp đến mức ngay cả Tiên Đế cũng phải tan biến. Đây không phải là một con đường phi thăng bình thường, mà là một hành trình cưỡng ép xuyên qua rào cản vũ trụ, được mở ra bởi ý chí và sức mạnh Vô Thượng của Lăng Thiên.

Cơ thể hắn như bị hàng vạn lưỡi dao vô hình cắt xé, mỗi thớ thịt, mỗi kinh mạch đều phải chịu đựng sự chèn ép đến cực hạn. Nhưng Lăng Thiên không hề hoảng sợ, Thần Mạch cổ xưa trong cơ thể hắn tự động vận chuyển, những tia sáng vàng kim bùng lên, tạo thành một lớp bảo hộ vững chắc. Hắn hấp thụ những mảnh vỡ của không gian, của thời gian, của năng lượng nguyên thủy, biến chúng thành dưỡng chất cho chính mình. Đây là bản năng của Đế Mệnh, là khả năng phá vỡ giới hạn mà hắn đã tôi luyện bấy lâu.

Thời gian trôi qua không biết bao lâu, có lẽ chỉ là một khoảnh khắc, cũng có thể là hàng ngàn năm trong hư vô. Cuối cùng, một điểm sáng nhỏ xuất hiện phía trước, nhanh chóng khuếch đại, nuốt chửng hắn vào trong. Lực hút đột ngột buông lỏng, Lăng Thiên cảm thấy cơ thể mình trở nên nhẹ bẫng, rồi rơi tự do.

“Ầm!”

Hắn đáp xuống một vách đá cheo leo, tạo ra một tiếng động lớn, bụi bay mù mịt. Lăng Thiên nhanh chóng đứng dậy, ánh mắt sắc bén quét qua xung quanh. Không khí nơi đây mang theo một mùi hương tươi mới, tràn đầy sinh khí, nhưng lại ẩn chứa một loại áp lực vô hình, nặng nề gấp trăm ngàn lần so với Tiên Giới. Năng lượng tràn ngập không gian không còn là Tiên Nguyên, mà là một loại khí tức cao cấp hơn, tinh khiết hơn, hùng vĩ hơn – Thần Nguyên!

Đây chính là Thần Giới!

Lăng Thiên hít sâu một hơi, cảm nhận Thần Nguyên cuồn cuộn chảy vào cơ thể, tẩy rửa kinh mạch, củng cố Thần Mạch. Cảm giác thông suốt và mạnh mẽ này khiến hắn hiểu ra, Tiên Giới chỉ là một cái ao nhỏ, còn Thần Giới mới là đại dương bao la. Ngưỡng cửa của Tiên Đế ở Tiên Giới, ở đây, chỉ là khởi điểm của một hành trình mới.

Hắn ngẩng đầu nhìn lên. Bầu trời Thần Giới không phải màu xanh lam quen thuộc, mà là một dải lụa ngũ sắc rực rỡ, lấp lánh những tinh tú khổng lồ treo lơ lửng, mỗi tinh tú đều tỏa ra ánh sáng rực rỡ như một mặt trời. Các quy tắc không gian ở đây cực kỳ ổn định, đến mức một cường giả như hắn cũng cảm thấy khó khăn khi muốn xé rách không gian di chuyển. Núi non hùng vĩ dựng thẳng tắp lên tận mây xanh, mỗi ngọn núi đều cao ngất ngưỡng như chạm tới trời. Cây cối cổ thụ vươn mình, thân cây to lớn đến mức hàng trăm người ôm không xuể, tán lá che phủ cả một vùng trời, ẩn chứa khí tức thần linh nồng đậm.

Ngay lúc Lăng Thiên đang quan sát, một luồng khí tức mạnh mẽ từ xa quét đến. “Kẻ nào dám xông vào Cổ Thần Vực của Phượng Lân Thần Tộc ta?!”

Vài đạo thân ảnh bay vút tới, tốc độ cực nhanh, mang theo uy áp của Thần Nhân. Dẫn đầu là một nam tử tuấn tú, mặc Thần bào màu đỏ thẫm, khuôn mặt lạnh lùng, ánh mắt sắc như dao cau nhìn chằm chằm Lăng Thiên. Hắn có tu vi ở cảnh giới Hạ Vị Thần, nhưng khí tức tỏa ra lại còn mạnh hơn cả Tiên Đế đỉnh phong mà Lăng Thiên từng gặp.

Phía sau hắn là hai Thần Nhân khác, một nam một nữ, đều là Bán Thần, nhưng khí tức cũng không hề thua kém Tiên Vương ở Tiên Giới. Họ bao vây Lăng Thiên, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác và khinh thường.

“Tiên Nhân?” Nam tử áo đỏ nhíu mày, giọng điệu đầy vẻ chán ghét. “Khí tức yếu ớt, còn mang theo mùi vị phàm trần nồng nặc. Ngươi làm sao dám đặt chân đến Thần Giới? Lẽ nào là một kẻ lén lút trốn lên từ Hạ Giới?”

Lăng Thiên khẽ cau mày. “Ta tự mình mở đường phi thăng, không cần lén lút.”

Lời nói của hắn vừa dứt, ba Thần Nhân kia liền phá ra cười lớn, tiếng cười đầy vẻ chế nhạo.

“Ha ha ha! Tự mình mở đường phi thăng? Ngươi cho rằng Thần Giới là nơi muốn đến thì đến sao?” Thần Nhân nữ tử che miệng cười khúc khích, ánh mắt khinh miệt không che giấu. “Thật là một tên Tiên Nhân ngốc nghếch. Ngươi nghĩ ngươi là Thần Hoàng tái thế sao?”

Nam tử áo đỏ sắc mặt lạnh hơn, giơ tay lên, một đạo Thần lực ngưng tụ thành bàn tay khổng lồ, trực tiếp vồ lấy Lăng Thiên. “Bất kể ngươi là ai, đã xông vào Cổ Thần Vực, phải chịu sự trừng phạt. Ta sẽ bắt ngươi về tra hỏi, xem rốt cuộc ngươi có mục đích gì khi lén lút đến Thần Giới!”

Thần lực hùng hậu, mang theo quy tắc của Thần Giới, mạnh mẽ đến mức có thể nghiền nát một dãy núi ở Tiên Giới. Nhưng Lăng Thiên vẫn đứng yên, đôi mắt đen láy không chút gợn sóng. Hắn biết, đây là bài kiểm tra đầu tiên của Thần Giới, và cũng là cơ hội để hắn thể hiện sức mạnh của mình.

Một luồng khí tức vô hình đột ngột bùng phát từ cơ thể Lăng Thiên. Không phải Thần Nguyên, cũng không phải Tiên Nguyên, mà là một loại năng lượng siêu việt hơn, mang theo ý chí của Thần Mạch Vô Thượng. Ánh mắt hắn lóe lên một tia kim quang, chỉ một ý niệm, bàn tay Thần lực khổng lồ kia liền khựng lại giữa không trung, rồi vỡ vụn thành từng mảnh, tan biến như chưa từng tồn tại.

Ba Thần Nhân sững sờ. Nụ cười trên môi nữ tử cứng đờ, ánh mắt nam tử áo đỏ tràn ngập vẻ khó tin. Bàn tay đó chứa đựng Thần lực của Hạ Vị Thần, vậy mà lại bị một tên Tiên Nhân “yếu ớt” làm tan biến chỉ bằng một ánh mắt?

“Ngươi… Ngươi là ai?” Nam tử áo đỏ lùi lại một bước, sự khinh miệt ban đầu đã bị thay thế bằng vẻ kinh hãi.

Lăng Thiên không trả lời. Hắn chậm rãi vươn tay, một đạo Thần quang màu vàng nhạt thoát ra từ đầu ngón tay, không hề có sát khí, nhưng lại mang theo một loại uy áp khiến linh hồn ba Thần Nhân run rẩy. Đó là uy áp của Đế Mệnh, của Huyết Mạch Thần Hoàng!

Thần quang nhẹ nhàng chạm vào nam tử áo đỏ. Hắn không kịp phản ứng, chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh vô cùng khủng khiếp xuyên qua cơ thể, phong tỏa toàn bộ Thần Nguyên và kinh mạch của mình. Hắn không thể nhúc nhích, không thể nói, thậm chí không thể nghĩ, chỉ có thể đứng đó run rẩy như một con chim sẻ trước mặt mãnh hổ.

Hai Bán Thần kia cũng lập tức bị áp lực vô hình đè ép xuống đất, không thể ngẩng đầu. Khuôn mặt họ tái mét, ánh mắt tràn ngập vẻ sợ hãi tột độ.

Lăng Thiên thu tay về, ánh mắt bình thản. “Ta không muốn gây sự. Chỉ muốn hỏi, đây là nơi nào của Thần Giới?”

Giọng nói của hắn không lớn, nhưng lại vang vọng trong tâm trí ba Thần Nhân như tiếng sấm sét. Nam tử áo đỏ cố gắng trấn tĩnh, cố gắng điều động Thần Nguyên, nhưng vô vọng. Hắn hít một hơi thật sâu, nén lại sự kinh hoàng, lắp bắp trả lời: “Đây… đây là Tây Cương Thần Vực, Cổ Thần Vực của Phượng Lân Thần Tộc… Tiền bối, ta có mắt không tròng, xin thứ lỗi!”

Hắn đã thay đổi xưng hô, từ “ngươi” khinh miệt thành “tiền bối” kính cẩn. Sức mạnh mà Lăng Thiên vừa thể hiện đã hoàn toàn vượt qua nhận thức của hắn về một “Tiên Nhân”. Ngay cả một Thượng Vị Thần bình thường cũng không thể làm hắn bất động dễ dàng như vậy.

Lăng Thiên gật đầu. Tây Cương Thần Vực, Phượng Lân Thần Tộc. Hắn đã có được thông tin đầu tiên về Thần Giới. Hắn giải trừ phong ấn trên người nam tử áo đỏ, rồi nhìn hắn với ánh mắt dò xét.

“Trong Thần Giới này, có những thế lực nào mạnh nhất? Có nơi nào có thể giúp ta nâng cao tu vi nhanh chóng?” Lăng Thiên hỏi thẳng thừng. Hắn không có thời gian để vòng vo. Con đường Thần Giới Tranh Bá đã bắt đầu, hắn cần phải thích nghi và trở nên mạnh mẽ hơn càng sớm càng tốt.

Nam tử áo đỏ, tên là Phượng Vân, cảm thấy Thần Nguyên trong cơ thể được giải phóng, lập tức thở phào nhẹ nhõm. Hắn biết mình vừa gặp phải một tồn tại siêu việt, một kẻ mạnh đến mức khó tin, có lẽ là một Thần Vương ẩn mình nào đó giả dạng. Hắn không dám giấu giếm, vội vàng kể: “Ở Tây Cương Thần Vực, Phượng Lân Thần Tộc ta là một trong những thế lực lớn. Nhưng trên toàn bộ Thần Giới Đại Lục, có Tứ Đại Thần Tộc tối cao thống trị, đó là Long Thần Tộc, Phượng Hoàng Thần Tộc, Kỳ Lân Thần Tộc và Bạch Hổ Thần Tộc. Ngoài ra còn có Tứ Đại Thần Điện, những nơi tu luyện tập trung các cường giả Thần Giới…”

Phượng Vân trình bày tỉ mỉ về cấu trúc quyền lực của Thần Giới, các cảnh giới tu luyện từ Hạ Vị Thần, Trung Vị Thần, Thượng Vị Thần, Thần Vương, Thần Chủ cho đến Thần Đế. Hắn cũng nhắc đến một số Thần Địa bí ẩn, những nơi ẩn chứa cơ duyên và tài nguyên quý giá, nhưng cũng đầy rẫy nguy hiểm.

Lăng Thiên lắng nghe, thu thập thông tin. Hắn nhận ra, Thần Giới không chỉ rộng lớn, mà còn phức tạp và tàn khốc hơn Tiên Giới rất nhiều. Các quy tắc ở đây khắc nghiệt hơn, sự phân chia cấp bậc rõ ràng hơn, và sức mạnh được tôn thờ tuyệt đối.

“Vậy thì, ta sẽ bắt đầu từ đâu?” Lăng Thiên lẩm bẩm. Hắn cảm nhận được sâu trong tiềm thức, một loại khí tức cổ xưa đang dần thức tỉnh, một sự liên kết với Thiên Đạo của Thần Giới, nhưng lại có vẻ mâu thuẫn. Huyết mạch của hắn không thuộc về bất kỳ Thần Tộc nào mà Phượng Vân vừa kể, nó còn cổ xưa và mạnh mẽ hơn nhiều.

Hắn nhìn về phía chân trời, nơi những tinh tú khổng lồ lấp lánh như đang mời gọi. Con đường Vô Thượng vẫn còn rất dài. Thần Giới Tranh Bá, Thiên Đạo Phục Sinh, những mục tiêu này giờ đây trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.

“Đa tạ.” Lăng Thiên nói với Phượng Vân, rồi thân hình hắn khẽ động, hóa thành một đạo cầu vồng, bay vút lên trời, biến mất trong tích tắc.

Phượng Vân và hai Bán Thần kia vẫn còn đứng sững sờ, mãi cho đến khi bóng Lăng Thiên hoàn toàn biến mất, họ mới dám ngẩng đầu. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán Phượng Vân.

“Vân ca… người đó là ai vậy? Sao lại mạnh đến thế?” Thần Nhân nữ tử run rẩy hỏi.

Phượng Vân hít sâu một hơi. “Ta không biết. Nhưng hắn chắc chắn không phải là một Tiên Nhân bình thường. Hắn… hắn có lẽ là một tồn tại cổ xưa nào đó, hoặc là một Thần Vương, Thần Chủ giả dạng xuống Hạ Giới tu luyện rồi trở về. Thần lực của hắn… mang theo một loại uy áp vượt xa cả Thần Tôn tộc trưởng của chúng ta.”

Hắn nhìn về hướng Lăng Thiên biến mất, trong lòng vừa sợ hãi vừa tò mò. Thần Giới đã lâu lắm rồi không xuất hiện một nhân vật bí ẩn và mạnh mẽ đến vậy. Sự xuất hiện của Lăng Thiên, một Tiên Nhân có thể tự mình phi thăng và trấn áp Hạ Vị Thần chỉ bằng một ánh mắt, chắc chắn sẽ khuấy động phong vân của Thần Giới.

Trong khi đó, Lăng Thiên đang bay vút trên không trung, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn trong cơ thể. Hắn biết, hắn vẫn còn rất yếu so với những cường giả chân chính của Thần Giới. Hạ Vị Thần chỉ là cấp bậc thấp nhất, và Thần Giới còn vô số Thần Vương, Thần Chủ, thậm chí cả Thần Đế. Nhưng hắn không hề nản lòng. Hắn có Đế Mệnh, có Thần Mạch Vô Thượng, và quan trọng nhất là một Đạo Tâm kiên định, không sợ hãi bất kỳ thử thách nào.

Con đường “Thần Giới Tranh Bá, Thiên Đạo Phục Sinh” đã chính thức mở ra. Lăng Thiên sẽ bắt đầu hành trình từ một “Tiên Nhân” bị khinh miệt, từng bước vươn lên, khuấy động phong vân Thần Giới, rồi cuối cùng, đạp lên tất cả, trở thành Đế Thần Vô Thượng!

Hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi có những ngọn núi Thần Linh lấp lánh, ẩn chứa vô số bí mật và cơ duyên. Nơi đó, có lẽ là khởi điểm cho chuyến phiêu lưu tiếp theo của hắn.

Hắn là Lăng Thiên, và hắn sẽ không dừng lại cho đến khi đạt đến đỉnh cao Vô Thượng.

(Hết Chương 80)

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8