Đế Thần Vô Thượng
Chương 79
Chương 79: Chân Tướng Thiên Đạo, Đại Môn Thần Giới
Lời nói của lão giả Thiên Cơ Thần Các như một tiếng sấm vang vọng trong tâm trí Lăng Thiên, xé tan màn sương mù bao phủ nhận thức của hắn bấy lâu. Thiên Đạo, ý chí tối cao, quy tắc bất biến của vũ trụ, lại có thể bị thao túng? Lại từng có chủ nhân?
Cả căn phòng bỗng trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn lại tiếng hít thở dồn dập của Lăng Thiên. Hắn nhìn chằm chằm vào lão giả, ánh mắt sắc bén như muốn xuyên thấu mọi bí ẩn. “Lão tiên sinh, xin hãy nói rõ hơn. Thiên Đạo… bị thao túng? Chủ nhân?”
Lão giả khẽ thở dài, vẻ mặt đầy phức tạp, có cả sự kính sợ, hoài nghi và bất lực. “Khách nhân, đây là một bí mật cổ xưa, được truyền miệng trong những tầng lớp cao nhất của Thần Giới, thậm chí ngay cả ở Tiên Giới này, chỉ có những vị Tiên Đế đạt đến đỉnh cao nhất, có cơ duyên đặc biệt mới có thể tiếp xúc được một phần. Thiên Cơ Thần Các chúng ta, nhờ khả năng thôi diễn thiên cơ và thu thập tin tức, mới có thể nắm giữ chút manh mối mờ nhạt.”
“Vũ trụ mà chúng ta đang sống, từ Phàm Giới đến Tiên Giới, và cả Thần Giới mà các vị Tiên Đế hướng đến, đều nằm trong một hệ thống quy tắc gọi là Thiên Đạo. Nó ban thưởng công đức, trừng phạt nghịch thiên, duy trì sự cân bằng của vạn vật. Tuy nhiên, có những truyền thuyết kể rằng, trước khi Thiên Đạo hiện tại được hình thành và hoàn thiện, đã từng có một kỷ nguyên khác. Một kỷ nguyên mà Thiên Đạo không phải là vô chủ, mà thuộc về một tồn tại siêu việt, được gọi là… Thần Hoàng Vô Thượng.”
Mỗi lời của lão giả đều như một quả bom nổ tung trong tâm trí Lăng Thiên. Thần Hoàng Vô Thượng? Hắn nhớ lại cái tên “Đế Thần Vô Thượng” trong huyết mạch của mình. Liệu có sự liên kết nào chăng?
“Thần Hoàng Vô Thượng là ai? Hắn đã đi đâu? Tại sao Thiên Đạo lại trở nên vô chủ như bây giờ?” Lăng Thiên hỏi dồn dập, tâm trí hắn tràn ngập những câu hỏi. Những gì hắn từng tin tưởng về tu luyện, về sự tồn tại của vũ trụ, bỗng chốc như bị lung lay tận gốc.
Lão giả lắc đầu. “Không ai biết rõ. Có người nói Thần Hoàng Vô Thượng đã đạt đến cảnh giới tối cao, siêu thoát khỏi vũ trụ này, để lại Thiên Đạo tự vận hành. Lại có người đồn rằng, Thần Hoàng Vô Thượng đã thất bại trong một cuộc chiến tranh vĩ đại nào đó, hoặc bị một thế lực còn đáng sợ hơn đánh bại, khiến Thiên Đạo bị tổn thương, mất đi chủ nhân. Từ đó, Thiên Đạo trở thành một ‘quy tắc’ thuần túy, nhưng vẫn giữ lại bản năng ‘ban thưởng’ và ‘trừng phạt’, giống như một con rối khổng lồ vẫn tự động di chuyển theo chương trình cũ.”
“Tuy nhiên,” lão giả hạ giọng, nhìn thẳng vào Lăng Thiên, “có một phái giả thuyết cực kỳ đáng sợ, rằng Thiên Đạo không hề vô chủ. Mà là, nó đã bị một tồn tại khác chiếm đoạt, hoặc bị ‘thiết lập lại’ bởi một thế lực nào đó sau khi Thần Hoàng Vô Thượng biến mất. Những ‘quy tắc’ mà chúng ta tuân theo, những ‘cảnh giới’ mà chúng ta vươn tới, có thể đều là một phần trong kế hoạch của kẻ đứng sau Thiên Đạo hiện tại.”
Lăng Thiên cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Nếu điều đó là thật, thì toàn bộ hành trình tu luyện của hắn, toàn bộ cuộc đời của hắn, có thể chỉ là một phần của một ván cờ lớn hơn nhiều. “Vậy thì, cái gọi là ‘Đế Mệnh’ trong người ta, liệu có phải là thứ gì đó liên quan đến Thần Hoàng Vô Thượng, hay là một sự sắp đặt khác?”
Lão giả trầm ngâm một lát. “Về huyết mạch của khách nhân, Thiên Cơ Thần Các chỉ có thể cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa đến cực điểm, vượt xa mọi Tiên Đế, thậm chí cả Thần Vương trong truyền thuyết. Nó giống như một hạt giống của ‘Đạo’ nguyên thủy, mang theo một tiềm năng vô hạn. Nếu truyền thuyết về Thần Hoàng Vô Thượng là thật, thì huyết mạch của khách nhân rất có thể liên quan đến vị Thần Hoàng đó. Hoặc, khách nhân chính là… người kế thừa, người được ‘Thiên Đạo nguyên thủy’ lựa chọn để phá vỡ hoặc kiến tạo lại trật tự.”
Những lời này đã vẽ ra một bức tranh hoàn toàn mới về vũ trụ trong mắt Lăng Thiên. Hắn không còn là một cá nhân chiến đấu vì gia tộc, vì bản thân, vì Tiên Giới nữa. Hắn đang gánh vác một sứ mệnh còn lớn lao hơn, liên quan đến chân lý và vận mệnh của toàn bộ vũ trụ.
“Làm sao để xác minh những điều này? Làm sao để tìm ra sự thật về Thiên Đạo, về Thần Hoàng Vô Thượng?” Lăng Thiên hỏi, giọng nói vang lên sự kiên định không gì lay chuyển. Hắn cảm thấy huyết mạch trong mình đang sôi trào, như thể nó đang đáp lại những lời của lão giả.
Lão giả Thiên Cơ Thần Các chỉ tay lên đỉnh đầu. “Thần Giới. Đó là nơi duy nhất mà khách nhân có thể tìm thấy những manh mối rõ ràng hơn. Tuy nhiên, Thần Giới không phải là nơi dễ dàng đặt chân tới. Ngay cả một Tiên Đế đạt đến đỉnh phong nhất, cũng phải trải qua khảo nghiệm của Thiên Đạo mới có thể phi thăng. Và trong Thần Giới, có những tồn tại cổ xưa, những vị Thần đã sống qua hàng trăm triệu năm, họ có thể biết được nhiều hơn. Nhưng cũng có thể, họ chính là những kẻ đang duy trì hoặc thao túng cái trật tự hiện tại.”
“Khách nhân, với tu vi hiện tại của ngài ở Tiên Giới, ngài đã đạt đến đỉnh cao mà chưa ai từng chạm tới trong lịch sử gần đây. Ngài đã là một tồn tại vượt trên Tiên Đế, được gọi là… Vô Thượng Tiên Quân. Ngài có thể dễ dàng thống lĩnh toàn bộ Tiên Giới. Nhưng nếu muốn phi thăng Thần Giới, ngài cần phải làm một điều.”
Lăng Thiên nhướng mày. “Điều gì?”
“Phá vỡ giới hạn cuối cùng của Tiên Đạo.” Lão giả đáp, ánh mắt lóe lên vẻ tinh quang. “Mỗi người phi thăng Thần Giới đều phải đối mặt với một ‘cổng’ vô hình, là sự thử thách của Thiên Đạo. Nhưng với một người như khách nhân, mang trong mình huyết mạch ‘Đế Thần Vô Thượng’, ngài không thể đi theo con đường thông thường. Ngài phải tự mình khai phá một con đường riêng. Đó là phá vỡ xiềng xích của Tiên Giới, tạo ra một ‘Đạo’ của riêng mình, khiến Thiên Đạo của Tiên Giới không thể trói buộc ngài nữa. Chỉ khi đó, cánh cửa Thần Giới mới thực sự mở ra cho ngài, không phải là sự ban ơn của Thiên Đạo, mà là sự thừa nhận của vũ trụ trước một tồn tại siêu việt.”
Lăng Thiên đứng dậy, cảm thấy toàn thân tràn đầy sức mạnh và một mục tiêu rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn đã hiểu. Con đường Vô Thượng của hắn không phải là tuân theo Thiên Đạo, mà là vượt qua nó, thậm chí là đối mặt với nó. Để làm được điều đó, hắn phải trở thành tồn tại mạnh nhất trong Tiên Giới, không chỉ về mặt tu vi, mà còn về sự lĩnh ngộ Đạo của riêng mình.
Trong khoảng thời gian qua, Lăng Thiên đã liên tiếp chinh phạt các Tiên Tông hùng mạnh nhất, đánh bại vô số Tiên Vương, Tiên Đế, thống nhất những khu vực rộng lớn của Tiên Giới dưới trướng mình. Hắn đã xây dựng một thế lực hùng mạnh, được gọi là “Thiên Đế Cung”, quy tụ vô số thiên tài và cường giả. Hắn đã trở thành huyền thoại sống, là nỗi khiếp sợ của kẻ thù và niềm hy vọng của chúng sinh. Nhưng giờ đây, tất cả những điều đó chỉ là nền tảng cho một mục tiêu lớn hơn.
“Lão tiên sinh, đa tạ. Những thông tin này vô cùng quan trọng.” Lăng Thiên khẽ cúi đầu, bày tỏ sự kính trọng. “Ta đã biết mình phải làm gì.”
Lão giả mỉm cười, vẻ mặt nhẹ nhõm hơn một chút. “Khách nhân, con đường Vô Thượng của ngài chỉ vừa mới bắt đầu. Thần Giới ẩn chứa vô vàn nguy hiểm và bí mật, nhưng cũng là nơi ngài có thể tìm thấy chân lý cuối cùng.”
Rời khỏi Thiên Cơ Thần Các, Lăng Thiên đứng trên một đỉnh núi cao nhất của Tiên Giới, nhìn xuống vô số tinh cầu đang tỏa sáng lấp lánh như những viên ngọc trai. Hắn đã thống nhất Tiên Giới, đã trở thành tồn tại mạnh nhất. Nhưng giờ đây, hắn không còn cảm thấy thỏa mãn. Một ngọn lửa mới đã bùng cháy trong tim hắn – ngọn lửa của sự truy cầu chân lý tối cao, ngọn lửa của Đế Mệnh.
“Thiên Đạo có chủ nhân? Thao túng? Thần Hoàng Vô Thượng?” Lăng Thiên lẩm bẩm. “Ta sẽ đích thân đến Thần Giới, để nhìn xem rốt cuộc chân tướng là gì. Nếu Thiên Đạo có thể bị thao túng, thì ta sẽ phá vỡ nó. Nếu có Thần Hoàng Vô Thượng, ta sẽ tìm kiếm hắn. Và nếu ta chính là người kế thừa, ta sẽ kiến tạo một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà chân lý không còn bị che giấu!”
Hắn vươn tay ra, nắm chặt không khí. Một luồng sức mạnh vô hình bùng nổ, xuyên phá không gian, tạo ra một vết nứt đen kịt trên bầu trời Tiên Giới. Đó không phải là một pháp thuật, mà là sự bộc phát của ý chí và Đạo của riêng hắn, mạnh mẽ đến mức phá vỡ cả quy tắc không gian của Tiên Giới.
Vết nứt đó không giống với bất kỳ cổng không gian nào khác mà Lăng Thiên từng tạo ra. Nó sâu thẳm, cổ xưa, và ẩn chứa một năng lượng mà ngay cả Tiên Đế cũng phải run sợ. Đây chính là ‘cánh cửa’ mà lão giả Thiên Cơ Thần Các đã nhắc đến. Cánh cửa đến Thần Giới, được mở ra không phải bởi sự cho phép của Thiên Đạo, mà bởi chính ý chí Vô Thượng của Lăng Thiên.
Ánh mắt Lăng Thiên kiên định. Hắn quay đầu nhìn lại Tiên Giới lần cuối, những đồng đội, những người thân yêu, những thế lực đã cùng hắn chiến đấu. Hắn biết, một khi bước qua cánh cửa này, hắn sẽ đối mặt với một thế giới hoàn toàn mới, đầy rẫy những thử thách và bí ẩn còn lớn hơn. Nhưng hắn không hề sợ hãi.
Hắn là Lăng Thiên. Hắn là người mang trong mình Đế Mệnh. Con đường Vô Thượng đang chờ đợi.
Với một bước chân dứt khoát, Lăng Thiên tiến vào vết nứt đen kịt, biến mất khỏi Tiên Giới, hướng về thế giới của các vị Thần. Con đường Thần Giới Tranh Bá, Thiên Đạo Phục Sinh, giờ đây mới thực sự bắt đầu.