Đế Thần Vô Thượng
Chương 71

Cập nhật lúc: 2026-03-19 17:08:05 | Lượt xem: 5

Chương 71: Thần Nhãn Sơ Hiển, Tiên Giới Phong Vân

Một luồng không khí hỗn độn, tràn ngập Tiên linh khí nhưng cũng ẩn chứa vô vàn tạp niệm, ập vào cơ thể Lăng Thiên ngay khi hắn bước ra khỏi bí cảnh đã phong bế mình suốt một thời gian. Không gian bên trong bí cảnh tĩnh lặng, thanh tịnh bao nhiêu, thì bên ngoài lại ồn ào, rộn rã bấy nhiêu. Tiên linh khí cuộn trào thành từng đợt sóng vô hình, mang theo cả mùi hương của cây cỏ lạ lẫm, tiếng chim hót véo von và đôi khi là những tiếng gầm rống trầm đục của Tiên thú từ xa vọng lại.

Lăng Thiên hít sâu một hơi, cảm nhận sự thay đổi rõ rệt trong cơ thể. Thiên Mục Thần Tinh đã hoàn toàn dung hợp vào đôi mắt hắn, không chỉ mang lại cho hắn khả năng nhìn xuyên thấu mọi hư ảo, mọi kết giới, mà còn ban cho hắn một sự nhạy bén phi phàm đối với Tiên đạo và bản chất của vạn vật. Hắn không cần cố gắng, nhưng mọi thứ xung quanh đều hiện rõ mồn một trong tầm mắt, như một bức tranh đa tầng lớp mà trước đây hắn chỉ có thể nhìn thấy bề mặt.

Các dòng năng lượng Tiên đạo ẩn mình trong không khí, những mạch ngầm Tiên linh khí chảy dưới lòng đất, thậm chí cả những tia khí vận mờ nhạt từ các sinh linh xa xôi, tất cả đều không thoát khỏi Thần Nhãn của hắn. Hắn còn nhìn thấy những gợn sóng nhân quả vô hình, những sợi dây liên kết mong manh giữa các thực thể, và cả những dấu hiệu của vận mệnh đang dần hình thành. Tiên Giới, trong mắt Lăng Thiên giờ đây, không chỉ là một thế giới rộng lớn hùng vĩ, mà là một mạng lưới phức tạp của các quy luật, sự sống và những bí mật chưa được khai phá.

“Thần Nhãn Tiên Giả…” Lăng Thiên lẩm bẩm, một nụ cười nhạt hiện trên khóe môi. Danh xưng này, do Thiên Mục Thần Tinh ban tặng, giờ đây hắn đã thực sự xứng đáng. Hắn đã không còn là Tiên Nhân bình thường, mà là một kẻ có thể nhìn thấu bản chất, phá vỡ mọi ràng buộc của phàm tục.

Hắn ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, một vùng đất rộng lớn trải dài vô tận. Không có bản đồ, không có hướng dẫn, chỉ có ý chí của hắn dẫn lối. Hắn muốn tự mình kiến tạo con đường Vô Thượng, không dựa dẫm vào bất kỳ ai, không tuân theo bất kỳ quy tắc nào. Bước đầu tiên trên con đường đó chính là khám phá Tiên Giới, hiểu rõ những tầng lớp quyền lực và âm mưu đang ẩn giấu.

Lăng Thiên không vội vã. Hắn tùy ý chọn một hướng, chậm rãi cất bước. Hắn muốn dùng Thần Nhãn của mình để quan sát, để lĩnh hội những điều kỳ diệu và khắc nghiệt của Tiên Giới. Hắn đi qua những khu rừng Tiên cổ thụ cao vút, thân cây to lớn như những ngọn núi nhỏ, tán lá xanh biếc rậm rạp che phủ cả bầu trời. Hắn xuyên qua những dòng sông Tiên linh chảy xiết, nước sông trong vắt đến mức có thể nhìn thấy vô số Tiên ngư bơi lội dưới đáy.

Tuy nhiên, Tiên Giới không chỉ có cảnh đẹp. Lăng Thiên nhanh chóng nhận ra sự nguy hiểm tiềm tàng ở khắp mọi nơi. Những Tiên thú mạnh mẽ ẩn mình trong bóng tối, những bãi mìn pháp trận tự nhiên do Tiên linh khí hỗn loạn tạo thành, và cả những dấu vết của các cuộc chiến tranh giành tài nguyên còn vương vãi. Thần Nhãn của hắn giúp hắn dễ dàng né tránh mọi nguy hiểm, nhưng cũng khiến hắn thấu hiểu sự tàn khốc của quy luật sinh tồn ở thế giới này.

Khi hắn đi qua một khe núi hiểm trở, Thần Nhãn của Lăng Thiên đột nhiên dừng lại. Hắn nhìn thấy phía trước, một nhóm năm Tiên Nhân đang vây hãm một con Tiên thú cổ quái, thân hình như sư tử nhưng lại có vảy rồng và đôi cánh chim ưng. Con Tiên thú này đang bị thương nặng, nhưng vẫn phát ra những tiếng gầm gừ giận dữ, chống cự quyết liệt.

Năm Tiên Nhân kia đều có tu vi ở cảnh giới Đại La Kim Tiên, không tính là quá mạnh mẽ ở Tiên Giới bao la, nhưng cũng đủ để kiêu ngạo ở một khu vực hoang dã như thế này. Công pháp của bọn chúng phối hợp khá ăn ý, tạo thành một trận pháp đơn giản để vây khốn Tiên thú. Tuy nhiên, trong mắt Lăng Thiên, mọi đường gân Tiên lực, mọi điểm yếu trong trận pháp và cả những sơ hở trong công pháp của bọn chúng đều hiện rõ mồn một.

Hắn không có ý định can thiệp, chỉ muốn quan sát. Nhưng đúng lúc đó, một trong năm Tiên Nhân kia, kẻ có vẻ là thủ lĩnh, đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén lướt qua khu vực Lăng Thiên đang ẩn mình. Thần thức của hắn chắc chắn đã phát hiện ra sự hiện diện của Lăng Thiên.

“Ai ở đó? Cút ra đây!” Tên thủ lĩnh quát lớn, giọng nói vang vọng khắp khe núi, mang theo sự ngạo mạn và hung hãn. “Dám rình mò Tiên Môn Kim Đao chúng ta săn thú?”

Lăng Thiên khẽ nhíu mày. Hắn không muốn gây sự, nhưng cũng không sợ hãi. Hắn bước ra khỏi chỗ nấp, thân ảnh cao ngạo, khí chất siêu phàm khiến năm Tiên Nhân kia phải sững sờ trong giây lát. Tu vi của Lăng Thiên chỉ mới đạt đến Địa Tiên cảnh, nhưng khí thế hắn tỏa ra lại khiến người ta cảm thấy như đang đối mặt với một vị Tiên Vương.

“Ta chỉ đi ngang qua.” Lăng Thiên bình thản nói, ánh mắt lướt qua con Tiên thú đang hấp hối. Nó là một con Hắc Lân Sư Ưng, một loài Tiên thú cấp thấp nhưng có giá trị dược liệu không nhỏ.

Tên thủ lĩnh thấy Lăng Thiên chỉ là một Địa Tiên, lập tức cười khẩy, sự kiêng dè ban đầu tan biến. “Hừ, một tên Địa Tiên mới phi thăng dám lớn lối. Ngươi chắc hẳn nhìn trúng con Hắc Lân Sư Ưng này, phải không? Đáng tiếc, nó đã là của Kim Đao Môn chúng ta.”

Một tên Tiên Nhân khác hung hăng bước tới, rút ra một thanh Tiên kiếm sáng loáng. “Cút ngay, hoặc đừng trách bọn ta không khách khí! Tiên Giới này không phải nơi để một tên phế vật như ngươi giương oai!”

Từ “phế vật” này đã khắc sâu vào tâm trí Lăng Thiên từ khi còn ở phàm giới. Giờ đây, nghe lại nó ở Tiên Giới, hắn chỉ cảm thấy một sự mỉa mai. Hắn không nói gì thêm, chỉ khẽ lắc đầu. Đôi mắt hắn lóe lên một tia sáng mờ nhạt, Thần Nhãn đã hoàn toàn kích hoạt.

Tên Tiên Nhân kia thấy Lăng Thiên không trả lời, càng thêm tức giận. Hắn vung kiếm chém tới, một đạo kiếm quang sắc bén xé rách không khí, nhắm thẳng vào đầu Lăng Thiên. Trong mắt Lăng Thiên, kiếm quang này không chỉ là một đường sáng, mà là vô số sợi Tiên lực kết lại, mỗi sợi đều có quỹ đạo và điểm yếu riêng. Hắn nhìn thấy rõ ràng con đường mà kiếm quang sẽ đi qua, và cả điểm yếu trong Tiên lực điều khiển của đối phương.

Thân hình Lăng Thiên khẽ nghiêng, nhẹ nhàng như một chiếc lá, tránh thoát đạo kiếm quang một cách khó tin. Hắn thậm chí không cần sử dụng tốc độ cực đại, mà chỉ đơn giản là lách qua khe hở mà Thần Nhãn đã chỉ ra. Tay phải hắn nhẹ nhàng đưa ra, một chưởng không mang theo bất kỳ Tiên lực cuồng bạo nào, chỉ đơn thuần là một động tác vật lý, nhưng lại chính xác chạm vào cổ tay cầm kiếm của tên Tiên Nhân kia.

“Rắc!”

Một tiếng xương gãy giòn tan vang lên. Tên Tiên Nhân kia kêu thảm một tiếng, thanh Tiên kiếm rơi xuống đất, toàn thân hắn mềm nhũn, ngã quỵ. Hắn thậm chí còn không hiểu chuyện gì đã xảy ra, chỉ cảm thấy một luồng lực đạo kỳ lạ xuyên qua cổ tay, làm tê liệt toàn bộ cánh tay và Tiên mạch.

Bốn tên Tiên Nhân còn lại hoàn toàn kinh hãi. Chúng không nhìn thấy Lăng Thiên ra chiêu như thế nào, chỉ thấy hắn khẽ động, đối thủ đã bị phế. Tên thủ lĩnh rống lên: “Cùng lên! Hắn là quái vật!”

Bốn người đồng loạt xuất thủ, Tiên khí bay múa, Tiên thuật cuồn cuộn. Một luồng Tiên hỏa rực cháy, một mũi băng tiễn lạnh thấu xương, một thanh Tiên đao chém bổ, và một sợi Tiên thằng quấn siết. Tất cả đều nhắm vào Lăng Thiên, muốn biến hắn thành tro tàn.

Nhưng trong mắt Lăng Thiên, những đòn tấn công này lại chậm chạp đến nực cười. Hắn nhìn thấy rõ ràng quỹ đạo của Tiên hỏa, điểm yếu của băng tiễn, lỗ hổng trong đường đao, và cả cách phá giải Tiên thằng. Hắn không lùi bước, mà tiến lên, như một con cá bơi lội trong dòng nước, né tránh mọi đòn tấn công một cách thần kỳ.

Hắn lướt qua Tiên hỏa, né mũi băng tiễn trong gang tấc. Khi thanh Tiên đao chém tới, hắn chỉ cần khẽ nghiêng người, đao khí lướt qua chỏm tóc. Ngay lập tức, hắn dùng một ngón tay điểm nhẹ vào điểm yếu trên thân đao, khiến tên Tiên Nhân cầm đao cảm thấy một lực phản chấn mạnh mẽ, Tiên đao lệch hướng, suýt nữa chém vào đồng đội.

Cùng lúc đó, sợi Tiên thằng từ phía sau quấn tới. Lăng Thiên quay người, đưa tay bắt lấy sợi Tiên thằng, Thần Nhãn nhìn thấu kết cấu của nó. Hắn chỉ cần vận dụng một chút Tiên lực đặc biệt của mình, Tiên thằng vốn kiên cố giờ đây lại như bùn đất, dễ dàng bị hắn bẻ gãy làm đôi.

Hắn không hề sử dụng bất kỳ Tiên thuật phức tạp nào, chỉ đơn thuần là sử dụng Thần Nhãn để nhìn thấu bản chất, sau đó dùng sức mạnh và kỹ năng thuần túy để hóa giải. Mỗi động tác của hắn đều đơn giản nhưng hiệu quả đến mức kinh người.

Chưa đầy một nén hương, cả bốn Tiên Nhân còn lại đều nằm la liệt trên đất, không ai bị thương trí mạng, nhưng toàn bộ Tiên mạch đều bị phong bế, không thể nhúc nhích. Khuôn mặt chúng tái mét vì kinh hãi, nhìn Lăng Thiên như nhìn một con quỷ dữ.

Tên thủ lĩnh run rẩy, cố gắng nói: “Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai? Làm sao có thể…?”

Lăng Thiên đứng thẳng, phủi nhẹ vạt áo, ánh mắt bình thản nhìn xuống bọn chúng. “Ta là ai không quan trọng. Quan trọng là các ngươi đã cản đường ta.” Hắn ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt tên thủ lĩnh. “Nói cho ta biết, tình hình hiện tại của Tiên Giới. Ta muốn biết những thế lực lớn, những sự kiện trọng đại đang diễn ra.”

Tên thủ lĩnh lúc đầu còn do dự, nhưng khi đối diện với đôi mắt sâu thẳm của Lăng Thiên, hắn cảm thấy như linh hồn mình đang bị nhìn thấu. Một nỗi sợ hãi tột độ dâng lên, khiến hắn không dám che giấu điều gì.

Hắn run rẩy kể ra tất cả những gì mình biết. Về Tam Đại Tiên Tông (Thái Sơ Tiên Tông, Hư Vô Kiếm Tông, Vạn Pháp Tiên Cung), Ngũ Đại Tiên Triều (Thiên Vũ Tiên Triều, Huyền Hoàng Tiên Triều…), về những cuộc tranh giành tài nguyên, những bí cảnh sắp mở ra, và đặc biệt là về “Tiên Võ Đại Hội” sắp được tổ chức tại Thiên Vũ Thành của Thiên Vũ Tiên Triều.

Theo lời tên thủ lĩnh, Tiên Võ Đại Hội là một sự kiện trọng đại của Tiên Giới, được tổ chức mỗi ngàn năm một lần, quy tụ vô số thiên tài từ khắp các Tiên Vực. Người chiến thắng không chỉ nhận được phần thưởng hậu hĩnh, mà còn có cơ hội được các Tiên Tông lớn chiêu mộ, thậm chí được các Tiên Đế chú ý. Đó là một con đường tắt để lập danh, để xây dựng thế lực và chạm đến đỉnh cao của Tiên đạo.

Lăng Thiên lắng nghe một cách chăm chú, Thần Nhãn của hắn không ngừng phân tích từng lời nói, từng biểu cảm của tên thủ lĩnh, xác định độ chân thật của thông tin. Hắn nhận thấy đây không phải là một âm mưu, mà là một cơ hội thực sự.

“Tiên Võ Đại Hội…” Lăng Thiên lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên tinh quang. “Đây chính là nơi ta cần đến.”

Sau khi lấy được thông tin cần thiết, Lăng Thiên đứng dậy. Hắn không giết bọn chúng, chỉ phẩy tay một cái, giải trừ phong bế Tiên mạch cho tên thủ lĩnh, nhưng vẫn giữ lại chút ít dấu ấn để đảm bảo bọn chúng không dám gây sự trong tương lai.

“Nhớ kỹ bài học này.” Lăng Thiên lạnh nhạt nói. “Đừng bao giờ coi thường bất kỳ ai ở Tiên Giới này.”

Tên thủ lĩnh gật đầu lia lịa, lòng sợ hãi tột độ. Hắn biết, mình vừa thoát chết trong gang tấc. Kẻ trước mặt này, tuy chỉ là Địa Tiên, nhưng lại đáng sợ hơn bất kỳ Đại La Kim Tiên hay thậm chí là Tiên Vương mà hắn từng gặp.

Lăng Thiên quay người, không chút lưu luyến, cất bước đi về phía Thiên Vũ Thành. Thần Nhãn của hắn đã chỉ cho hắn một con đường rõ ràng. Hắn đã không còn là Tiên Nhân bình thường, mà là một “Thần Nhãn Tiên Giả”, người có thể nhìn thấu mọi hư ảo, mọi âm mưu. Bí cảnh kia đã ban cho hắn sức mạnh, và giờ đây, hắn sẽ dùng sức mạnh đó để chinh phục Tiên Giới.

Hắn ngẩng đầu nhìn về phía chân trời Tiên Giới, nơi những dòng khí vận đang cuộn trào, nơi những âm mưu đang dần hình thành. Hắn biết, từ giờ trở đi, hắn sẽ không còn đi theo con đường mà người khác đã vạch ra. Hắn sẽ tự mình kiến tạo con đường Vô Thượng của riêng mình, bằng đôi mắt có thể nhìn thấu vạn vật, bằng ý chí kiên cường không gì lay chuyển được. Tiên Võ Đại Hội… chỉ là bước khởi đầu.

“Tiên Giới… Ta đến đây!” Lăng Thiên nói, giọng nói vang vọng trong khe núi, như lời tuyên thệ của một vị Đế Thần sắp sửa giáng lâm, báo hiệu một kỷ nguyên mới sắp sửa được khai mở.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8