Đế Thần Vô Thượng
Chương 70
Chương 70: Thiên Mục Pháp Nhãn, Khám Phá Tiên Mạch
Lăng Thiên đứng thẳng tắp trong bí cảnh cổ xưa, nơi Thiên Mục Thần Tinh vừa dung nhập vào thân thể hắn. Cảm giác bành trướng mãnh liệt dần lắng xuống, thay vào đó là một sự bình yên sâu sắc và một tri giác hoàn toàn mới lạ. Đôi mắt hắn, vừa rồi còn tỏa ra thần quang chói lọi, giờ đây đã thu lại vẻ rực rỡ, nhưng ẩn sâu bên trong là một luồng sáng tĩnh mịch, thâm thúy, như chứa đựng cả vạn cổ tinh hà.
Hắn mở mắt ra. Thế giới không còn như trước. Vạn vật hiện lên không phải chỉ bằng hình thái vật chất bên ngoài, mà còn là dòng chảy năng lượng, là kết cấu pháp tắc, là những sợi nhân quả vô hình đan xen. Hắn có thể nhìn thấy linh khí cuồn cuộn chảy trong lòng đất, những mạch khoáng ẩn sâu hàng vạn trượng, những luồng Tiên Nguyên đang dần suy yếu của bí cảnh này. Tất cả đều rõ ràng như thể hắn đang tự mình chạm vào chúng.
“Đây… chính là Thiên Mục Pháp Nhãn!” Lăng Thiên thì thầm, giọng nói trầm ổn, mang theo một chút kinh ngạc lẫn thỏa mãn. Hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào một vách đá xù xì. Trong mắt hắn, vách đá không còn là đá, mà là vô số hạt vật chất nhỏ li ti kết nối với nhau bằng những luồng năng lượng phức tạp. Hắn có thể nhìn thấu cấu trúc của nó, thậm chí là cảm nhận được lịch sử hình thành của từng tầng địa chất.
Hắn hít sâu một hơi, thử vận chuyển Pháp Nhãn. Ánh mắt hắn xuyên thấu qua vách đá, xuyên qua lòng đất, nhìn thẳng xuống hàng ngàn trượng sâu. Hắn thấy một mạch Tiên Nguyên đang dần cạn kiệt, nhưng ở tận cùng của nó, lại có một luồng sinh khí mạnh mẽ đang ngưng tụ, như một mầm mống mới đang chờ ngày bùng nổ. Thiên Mục Pháp Nhãn không chỉ cho hắn khả năng nhìn xuyên vật chất, mà còn cho hắn cái nhìn sâu sắc về bản chất của năng lượng và sự sống.
Đột nhiên, Lăng Thiên cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ. Hắn nhắm mắt lại, rồi lại mở ra. Lần này, ánh mắt hắn không còn dừng lại ở bí cảnh này, mà xuyên phá không gian, vượt qua hàng ngàn dặm, tiến vào vùng Tiên Giới rộng lớn bên ngoài. Hắn thấy những Tiên Tông hùng vĩ, những Tiên Thành tráng lệ, và vô số Tiên Nhân đang tu luyện, tranh đấu.
Cảnh tượng hiện lên không phải là hình ảnh cụ thể như nhìn bằng mắt thường, mà là một bức tranh tổng thể của các luồng năng lượng, khí vận và nhân quả. Hắn thấy những Tiên Tông đang vượng khí ngút trời, cũng thấy những Tiên Mạch đang dần khô héo. Hắn thấy những Tiên Nhân mang khí vận rồng bay phượng múa, và cả những kẻ đang bị khí vận đen tối bao phủ, sắp gặp tai ương.
Ánh mắt Lăng Thiên chợt dừng lại. Hắn nhìn thấy một luồng hắc khí vô cùng âm u và tà ác, đang từ từ lan tỏa từ một khu vực hẻo lánh của Tiên Giới, len lỏi vào các Tiên Tông lớn. Luồng hắc khí này không phải là Ma Khí thông thường, mà là một loại năng lượng cực kỳ tinh vi, có khả năng ngụy trang và ăn mòn khí vận của các Tiên Mạch và Tiên Nhân một cách từ từ. Hắn còn thấy những sợi nhân quả đen tối đang được dệt nên, kết nối luồng hắc khí này với một vài nhân vật có địa vị cao trong các Tiên Tông danh tiếng.
“Thế lực hắc ám…” Lăng Thiên lẩm bẩm. Hắn nhớ lại những lời đồn về sự suy tàn của Tiên Giới cổ xưa, về những âm mưu thâm độc đã từng khiến một vài Tiên Triều hùng mạnh sụp đổ. Giờ đây, hắn không chỉ nghe đồn, mà còn tận mắt chứng kiến một phần của sự thật.
Thiên Mục Pháp Nhãn của hắn tiếp tục đi sâu hơn. Hắn nhìn thấy một nhóm cường giả ẩn mình trong một không gian hư vô, đang thao túng những sợi tơ nhân quả, điều khiển những cuộc tranh đấu giữa các Tiên Tông. Mục tiêu của chúng không phải chỉ là tranh giành quyền lực Tiên Giới, mà là một thứ gì đó lớn lao hơn, tà ác hơn nhiều. Hắn thoáng thấy một hình ảnh mờ ảo: một cánh cổng cổ xưa đang dần hé mở, và từ bên trong đó, một luồng khí tức hủy diệt đang rò rỉ ra, khiến cả Tiên Giới run rẩy.
“Cổng Luân Hồi… hay là Cổng Thần Giới?” Lăng Thiên nhíu mày. Hắn cảm nhận được sự quen thuộc từ luồng khí tức hủy diệt đó, một sự quen thuộc đến từ sâu thẳm huyết mạch của hắn, một nỗi sợ hãi nguyên thủy mà hắn chưa từng biết đến.
Và rồi, Thiên Mục Pháp Nhãn của hắn lại chuyển hướng. Hắn nhìn thấy một tia sáng vàng nhạt, cực kỳ mờ ảo, ẩn sâu trong hư không vô tận, vượt qua cả Tiên Giới. Tia sáng đó tuy yếu ớt, nhưng lại mang một khí tức vô cùng cổ xưa và vĩ đại, tựa như là nguồn gốc của mọi sự sống, của mọi Tiên Đạo. Trong tia sáng ấy, Lăng Thiên cảm nhận được một sự cộng hưởng sâu sắc với huyết mạch “Đế Thần Vô Thượng” của mình. Đó không phải là Tiên Giới, cũng không phải là Thần Giới mà người đời thường nói. Đó là một tồn tại cao hơn, một tầng thứ chân lý mà Tiên Nhân khó có thể chạm tới.
“Nguyên điểm… Chân lý Vũ Trụ…” Hắn cảm thấy đầu óc mình như muốn nổ tung, vô số kiến thức và hình ảnh đổ ập vào tâm trí. Thiên Mục Pháp Nhãn không chỉ là để nhìn, mà là để “giác ngộ”. Nó cho hắn thấy một phần chân tướng của vũ trụ, của con đường Vô Thượng mà hắn đang theo đuổi. Huyết mạch của hắn không chỉ là một bí mật, mà là một chìa khóa, một sợi dây liên kết hắn với những chân lý tối cao đó.
Cảm giác choáng váng qua đi, Lăng Thiên điều hòa lại khí tức. Hắn không thể duy trì Thiên Mục Pháp Nhãn ở cường độ cao như vậy quá lâu. Tuy nhiên, những gì hắn đã thấy đã đủ để thay đổi hoàn toàn nhận thức của hắn về Tiên Giới, và cả về bản thân mình.
Hắn nhận ra rằng, Tiên Giới không phải là đỉnh cao, mà chỉ là một trong những bước đệm trên con đường Vô Thượng. Và hắn, Lăng Thiên, với huyết mạch “Đế Thần Vô Thượng” cùng với Thiên Mục Pháp Nhãn, không chỉ là một Tiên Nhân bình thường, mà là một tồn tại có sứ mệnh đặc biệt, một người được định sẵn để đối mặt với những chân lý và âm mưu sâu xa nhất của vũ trụ.
Mục tiêu của hắn không còn chỉ là tranh bá Tiên Giới, mà còn là khám phá bí mật của thế lực hắc ám kia, ngăn chặn chúng mở ra cánh cổng hủy diệt, và tìm kiếm manh mối về cái “Nguyên điểm” mà hắn vừa thoáng thấy. Con đường phía trước đầy rẫy nguy hiểm và thách thức, nhưng cũng tràn ngập cơ duyên và sự giác ngộ.
Khí tức của Lăng Thiên, sau khi dung hợp Thiên Mục Thần Tinh, đã trở nên sâu không lường được. Tuy tu vi hiển lộ vẫn ở cảnh giới Tiên Nhân, nhưng mỗi cử động, mỗi ánh mắt của hắn đều mang theo một vẻ thần bí, thâm thúy, khiến người khác không dám khinh thường. Hắn đã không còn là Tiên Nhân bình thường, mà là một “Thần Nhãn Tiên Giả”, người có thể nhìn thấu mọi hư ảo, mọi âm mưu.
Lăng Thiên đứng dậy, ánh mắt kiên định. Bí cảnh này đã không còn giá trị gì đối với hắn nữa. Thiên Mục Thần Tinh đã thuộc về hắn, và hắn đã có được những gì mình cần. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía chân trời Tiên Giới, nơi những dòng khí vận đang cuộn trào, nơi những âm mưu đang dần hình thành. Hắn biết, từ giờ trở đi, hắn sẽ không còn đi theo con đường mà người khác đã vạch ra. Hắn sẽ tự mình kiến tạo con đường Vô Thượng của riêng mình, bằng đôi mắt có thể nhìn thấu vạn vật, bằng ý chí kiên cường không gì lay chuyển được.
“Tiên Giới… Ta đến đây!” Lăng Thiên nói, giọng nói vang vọng trong bí cảnh, như lời tuyên thệ của một vị Đế Thần sắp sửa giáng lâm.