Đế Thần Vô Thượng
Chương 65
Chương 65: Thiên Luân Đạo Hội, Tiên Giới Sơ Tranh
Dưới ánh sáng rực rỡ của những phù văn cổ kính, Lăng Thiên đứng giữa quảng trường rộng lớn của Vô Cực Tiên Tông, ngẩng đầu nhìn lên những ngọn núi mây mù giăng lối, nơi các tòa cung điện lơ lửng như những vương quốc trên không. Khí tức Tiên Giới hùng vĩ, tràn đầy linh khí nguyên thủy, khiến mỗi hơi thở của hắn đều mang theo sự sảng khoái đến tận tâm can. Thiên Luân Đạo Hội, sự kiện trọng đại nhất Tiên Giới, đã chính thức khai mạc.
Hàng ngàn Tiên Nhân tụ tập, họ đến từ khắp các Tiên Vực, Tiên Tông và Tiên Triều khác nhau. Mỗi người đều là tinh anh của thế hệ, mang trong mình khí phách ngút trời và tu vi thâm hậu. Từ những Địa Tiên mới nhập môn cho đến những Tiên Vương đã vang danh thiên hạ, tất cả đều tề tựu, biến nơi đây thành một biển người lấp lánh Tiên quang. Tiếng bàn tán xôn xao, những luồng thần thức giao thoa, tạo nên một trường năng lượng vô hình đầy áp lực nhưng cũng tràn đầy cơ hội.
Lăng Thiên cảm nhận được hàng trăm ánh mắt dò xét, ngưỡng mộ, hoặc thậm chí là ghen ghét lướt qua mình. Kể từ khi hắn đặt chân lên Tiên Giới, từ một Tiên nhân hạ giới bị khinh miệt, hắn đã từng bước khẳng định vị thế. Từ việc vượt qua khảo hạch của Vô Cực Tiên Tông, cho đến những trận chiến sinh tử ở các bí cảnh, hắn đã chứng minh rằng mình không phải là kẻ tầm thường. Giờ đây, hắn đã là một trong những tân tú nổi bật nhất của Vô Cực Tiên Tông, dù tu vi chưa đạt đến đỉnh phong nhưng thực lực thì không ai dám xem nhẹ.
“Lăng sư đệ, trông huynh có vẻ rất tự tin.” Một giọng nói trong trẻo vang lên, Tiêu Linh Nhi, nữ đệ tử hạch tâm của Vô Cực Tiên Tông, bước đến. Nàng khoác trên mình bộ Tiên y màu xanh ngọc, dáng vẻ thoát tục, khí chất thanh tao. Bên cạnh nàng là Phong Vân, một thiên tài khác của tông môn, với vẻ mặt trầm ổn và ánh mắt sắc bén.
Lăng Thiên khẽ cười: “Ta chỉ mong được giao thủ với những cường giả chân chính của Tiên Giới.”
Phong Vân gật đầu: “Thiên Luân Đạo Hội này quy tụ nhiều Tiên Vương trẻ tuổi và cả những Tiên Quân ẩn thế. Mục đích của chúng ta không chỉ là giành chiến thắng, mà còn là tìm kiếm cơ duyên để đột phá cảnh giới, và quan trọng hơn, để nhìn rõ hơn cục diện Tiên Giới.” Ánh mắt hắn thoáng qua vẻ lo lắng. “Gần đây, có những tin đồn không hay về sự xuất hiện của Ma Tộc ở biên giới Tiên Vực. Mấy năm gần đây, linh khí Tiên Giới cũng có dấu hiệu suy yếu.”
Lăng Thiên nhíu mày. Hắn cũng đã nghe phong phanh về những điều này. Phù văn cổ xưa trong thức hải của hắn đôi khi lại rung động một cách khó hiểu, như thể đang cảnh báo về một mối nguy tiềm ẩn. “Vậy thì, đây có lẽ là cơ hội để chúng ta tìm hiểu sâu hơn.”
Đúng lúc này, một tiếng chuông vang vọng khắp trời đất, hàng vạn Tiên Nhân lập tức im lặng. Một vị Tiên Đế uy nghiêm, trong bộ Tiên bào màu vàng kim, thân hình lấp lánh Thần quang, từ trên trời chậm rãi hạ xuống. Đó là Vô Cực Tiên Đế, tông chủ của Vô Cực Tiên Tông, người chủ trì Thiên Luân Đạo Hội.
“Chư vị Tiên hữu, Tiên quân, Tiên Vương. Thiên Luân Đạo Hội đã đến. Mục đích của Đạo Hội không chỉ là chọn ra những Tiên Tài xuất chúng, mà còn là để các ngươi giao lưu, học hỏi, cùng nhau khám phá Chân Lý Tiên Đạo.” Giọng nói của Vô Cực Tiên Đế vang vọng như sấm, chứa đựng uy áp của một Tiên Đế chân chính, khiến mọi Tiên Nhân đều cảm thấy tâm thần chấn động.
Sau những lời khai mạc, Vô Cực Tiên Đế giới thiệu thể lệ vòng đầu tiên: “Vòng đầu tiên, ‘Thiên Thê Tranh Đạo’. Các ngươi sẽ phải leo lên Thiên Thê, một con đường Tiên đạo được tạo nên từ vô số pháp tắc và cấm chế. Càng lên cao, áp lực càng lớn, khảo nghiệm càng khó. Ai đạt được đỉnh Thê trong thời gian quy định sẽ vượt qua.”
Vừa dứt lời, một con đường Tiên thê khổng lồ, lấp lánh ánh vàng, từ hư không hiện ra, vươn thẳng lên tận mây xanh, không thấy điểm cuối. Con đường này được bao phủ bởi những luồng khí tức cổ xưa, và vô số phù văn phức tạp lấp lánh trên từng bậc đá.
Hàng vạn Tiên Nhân sôi sục. “Thiên Thê Tranh Đạo” là một khảo nghiệm kinh điển nhưng cũng vô cùng khắc nghiệt. Nó không chỉ kiểm tra tu vi, mà còn thử thách ý chí, Đạo tâm và sự lĩnh ngộ pháp tắc của Tiên Nhân.
“Lên thôi!” Tiêu Linh Nhi khí thế dâng trào, nàng là Tiên Vương sơ kỳ, thực lực không tầm thường. Phong Vân cũng gật đầu, điềm tĩnh bước lên. Lăng Thiên khẽ mỉm cười, đôi mắt ánh lên vẻ hưng phấn. Hắn đã sẵn sàng để đối mặt với mọi thử thách.
Khi Lăng Thiên bước lên bậc thang đầu tiên, một luồng áp lực vô hình lập tức ập đến, cố gắng đè nén thân thể và linh hồn hắn. Đây là áp lực của pháp tắc, của Tiên Đạo. Hắn cảm thấy như đang gánh vác cả một ngọn núi. Tuy nhiên, so với những gì hắn đã trải qua ở phàm giới, so với áp lực từ Thần Mạch cổ xưa trong cơ thể, áp lực này vẫn chưa là gì.
Lăng Thiên vận chuyển công pháp “Đế Thần Vô Thượng Quyết”, phù văn cổ xưa trong thức hải khẽ rung động, phát ra một luồng sức mạnh huyền ảo, giúp hắn nhanh chóng thích nghi với áp lực. Hắn bước đi vững vàng, mỗi bước chân đều mang theo sự kiên định. Hắn không chỉ dùng sức mạnh Tiên Nguyên để chống đỡ, mà còn dùng Đạo tâm và sự lĩnh ngộ pháp tắc của mình để dung hợp với áp lực, biến nó thành chất dinh dưỡng cho bản thân.
Trên Thiên Thê, cảnh tượng vô cùng đa dạng. Có người chật vật từng bước, mồ hôi đầm đìa, sắc mặt tái nhợt. Có người thì dùng đủ loại Tiên khí, Tiên thuật để chống đỡ. Một số thiên tài đã sớm dẫn đầu, tốc độ nhanh như tia chớp, thu hút vô số ánh nhìn.
Một trong số đó là Kim Ô Thần Tử, đến từ Kim Ô Tiên Triều. Hắn ta sở hữu huyết mạch Kim Ô cổ xưa, thân thể cường hãn, mỗi bước đi đều mang theo ánh lửa chói chang, xua tan mọi áp lực. Hắn ta đã đạt đến cảnh giới Tiên Vương đỉnh phong, chỉ còn nửa bước là chạm đến Tiên Quân. Hắn ta liếc nhìn xuống, ánh mắt đầy kiêu ngạo, coi thường tất cả những Tiên Nhân khác.
Hay như Băng Phượng Tiên Nữ, đến từ Băng Phượng Tiên Cung, nàng ta mang trong mình khí chất băng lãnh, thân hình lướt đi nhẹ nhàng như tuyết, xung quanh bao phủ một tầng hàn khí, khiến áp lực pháp tắc cũng phải né tránh. Nàng ta cũng là Tiên Vương đỉnh phong, thực lực không kém cạnh Kim Ô Thần Tử.
Lăng Thiên không vội vã. Hắn từng bước đi lên, nhưng mỗi bước đi đều mang theo một sự ổn định và sâu sắc khó lường. Hắn không hề dùng đến những chiêu thức hoa mỹ, chỉ đơn thuần dựa vào thân thể, Đạo tâm và sự lĩnh ngộ pháp tắc của mình. Điều này khiến hắn trông có vẻ chậm hơn so với những người dẫn đầu, nhưng lại mang đến cảm giác chắc chắn, như một khối đá tảng không thể lay chuyển.
Càng lên cao, áp lực càng tăng gấp bội. Những bậc thang bắt đầu xuất hiện những ảo cảnh, những tiếng vọng của ma âm, cố gắng làm loạn Đạo tâm của người leo. Nhiều Tiên Nhân đã phải dừng lại, sắc mặt trắng bệch, hoặc thậm chí là phun máu, bị áp lực phản phệ.
Lăng Thiên nhắm mắt lại, Đạo tâm kiên định như sắt đá. Hắn đã trải qua quá nhiều gian khổ, chịu đựng quá nhiều nỗi đau, những ảo cảnh này không thể lay chuyển được hắn. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng giữa phù văn cổ xưa trong thức hải và những pháp tắc trên Thiên Thê. Những phù văn đó như đang hấp thụ, phân tích và dung hợp những pháp tắc nguyên thủy này, từ đó phản hồi lại cho Lăng Thiên những cảm ngộ sâu sắc hơn về Tiên Đạo, về Thiên Đạo.
Hắn bắt đầu tăng tốc. Mỗi bước chân của hắn giờ đây không còn là bước đi bình thường, mà như đang hòa mình vào dòng chảy của pháp tắc. Thân thể hắn tỏa ra một thứ khí tức huyền ảo, như thể hắn đã trở thành một phần của Thiên Thê, một phần của Tiên Đạo.
Những Tiên Nhân xung quanh bắt đầu chú ý đến Lăng Thiên. “Xem kìa, là Lăng Thiên của Vô Cực Tiên Tông!”
“Hắn ta đang làm gì vậy? Tốc độ của hắn đột nhiên nhanh đến thế!”
“Hắn không hề dùng Tiên Nguyên để chống đỡ, mà như đang lĩnh ngộ pháp tắc. Thật là quái dị!”
Kim Ô Thần Tử và Băng Phượng Tiên Nữ, những người đang dẫn đầu, cũng cảm nhận được sự thay đổi. Họ quay đầu lại, ánh mắt rơi vào bóng dáng của Lăng Thiên, toát lên vẻ kinh ngạc và nghi hoặc. Tốc độ của Lăng Thiên đang dần bắt kịp họ, thậm chí còn có dấu hiệu vượt qua.
Đột nhiên, từ một bậc thang trên cao, một luồng ánh sáng chói lọi bùng nổ. Đó là một cấm chế tự động kích hoạt, biến thành một con Tiên thú khổng lồ, gầm thét lao về phía Lăng Thiên. Đây là khảo nghiệm cuối cùng của Thiên Thê, một con Tiên thú được tạo nên từ pháp tắc, mang sức mạnh ngang ngửa Tiên Vương hậu kỳ.
Lăng Thiên không hề lùi bước. Hắn vung tay, không dùng bất kỳ Tiên khí nào, chỉ đơn thuần là một quyền. Quyền này mang theo khí tức hỗn độn cổ xưa, là sự dung hợp của “Đế Thần Vô Thượng Quyết” và những pháp tắc mà hắn vừa lĩnh ngộ. “Vô Thượng Quyền!”
Quyền ảnh xé tan không gian, va chạm trực diện với Tiên thú pháp tắc. Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, toàn bộ Tiên thú pháp tắc lập tức vỡ vụn, hóa thành vô số phù văn tán loạn trong không khí. Lăng Thiên không dừng lại, thân hình hắn lao vút lên, vượt qua cả Kim Ô Thần Tử và Băng Phượng Tiên Nữ, trở thành người đầu tiên đặt chân lên đỉnh Thiên Thê.
Một luồng Tiên quang rực rỡ từ trên trời giáng xuống, bao phủ lấy Lăng Thiên, như một lời công nhận cho thành tựu của hắn. Toàn bộ quảng trường phía dưới chìm trong im lặng, rồi bùng nổ thành những tiếng hò reo kinh ngạc. Lăng Thiên, một tân tú chưa từng vang danh khắp Tiên Giới, lại là người đầu tiên vượt qua Thiên Thê Tranh Đạo!
Vô Cực Tiên Đế trên đài cao khẽ gật đầu, ánh mắt lóe lên vẻ tán thưởng. Hắn đã nhìn thấy tiềm năng vô hạn trong người Lăng Thiên. Kim Ô Thần Tử và Băng Phượng Tiên Nữ cũng đặt chân lên đỉnh Thiên Thê ngay sau đó, ánh mắt họ nhìn Lăng Thiên đã không còn vẻ kiêu ngạo, mà thay vào đó là sự nghiêm túc và dè chừng.
Phù văn cổ xưa trong thức hải Lăng Thiên lại rung động mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như thể đã hấp thụ được một lượng lớn pháp tắc nguyên thủy từ Thiên Thê. Hắn cảm thấy tu vi của mình đã có một bước tiến dài, chỉ còn cách Tiên Quân một đoạn ngắn. Nhưng quan trọng hơn, hắn đã cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc, như có một sợi dây liên kết vô hình giữa Tiên Giới và một thế giới cao cấp hơn, một thế giới mà hắn đang khao khát đạt tới: Thần Giới.
“Đây mới chỉ là khởi đầu.” Lăng Thiên khẽ lẩm bẩm, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những bí ẩn về thân thế và Chân Lý Vũ Trụ đang chờ đợi hắn. Tiên Giới Tranh Bá, Cửu Thiên Lộ Khai, chính thức bắt đầu từ đây. Hắn đã sẵn sàng để đối mặt với những Tiên Vương, Tiên Đế, và cả những Thần linh từ Thần Giới. Con đường Vô Thượng của hắn, đang dần hé mở.