Đế Thần Vô Thượng
Chương 53
Dòng năng lượng cuộn trào như thủy triều trong cơ thể Lăng Thiên, dữ dội đến mức suýt chút nữa xé nát kinh mạch của hắn. Giọt tinh hoa của Thiên Nguyên Cổ Đế không chỉ là một nguồn năng lượng thuần túy, mà còn là một phần ý chí, một mảnh chân lý của một tồn tại chí cao. Khi nó dung nhập vào Lăng Thiên, cảm giác như một vũ trụ thu nhỏ đang bùng nổ trong huyết mạch Đế Thần của hắn.
Hắn cảm nhận được sức mạnh Tiên Giới bị phong tỏa bấy lâu nay trong cơ thể mình đang được giải phóng, không còn bị giới hạn bởi bất kỳ xiềng xích nào. Nhưng đó chưa phải là tất cả. Lực lượng Hỗn Độn nguyên thủy, thứ đã cùng hắn vượt qua vô số kiếp nạn, giờ đây như tìm được một chất xúc tác hoàn hảo, hòa quyện vào từng tế bào, từng sợi gân, từng thớ thịt. Nó không chỉ là sự gia tăng về lượng, mà là sự biến đổi về chất.
Địa Tiên sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ… những cảnh giới mà người thường phải mất hàng trăm, hàng ngàn năm để đột phá, với Lăng Thiên, chúng chỉ như những lớp màng mỏng bị xé toạc trong chớp mắt. Mỗi lần một cảnh giới được phá vỡ, cơ thể hắn lại được gột rửa, trở nên mạnh mẽ và tinh khiết hơn. Ánh sáng chói lọi từ huyết mạch Đế Thần bùng phát, xuyên thấu qua da thịt, biến hắn thành một khối năng lượng khổng lồ, rực rỡ đến mức không thể nhìn thẳng.
Lực lượng Hỗn Độn cuộn trào, hình thành những vòng xoáy xoay quanh Lăng Thiên, nuốt chửng mọi Tiên Linh Khí trong Vạn Dược Cốc. Cả thung lũng cổ kính này như đang run rẩy dưới áp lực khủng khiếp của sự đột phá. Các cây cổ thụ hàng vạn năm tuổi nghiêng ngả, lá cây rụng như mưa. Những linh dược quý hiếm nhất cũng không thể chịu nổi áp lực này, hoặc là héo úa, hoặc là phát ra ánh sáng chói lòa, cố gắng bảo vệ bản thân.
Cảnh giới tiếp theo, Thiên Tiên! Lăng Thiên cảm thấy một rào cản vô hình sừng sững chắn trước mắt. Đó là sự khác biệt giữa Địa Tiên và Thiên Tiên, giữa việc kiểm soát Tiên Linh Khí và dung hợp với Thiên Địa Đại Đạo. Nhưng với giọt tinh hoa của Thiên Nguyên Cổ Đế, rào cản đó dường như không tồn tại. Một tiếng “rắc” vang vọng trong tâm hải, như một cánh cửa khổng lồ vừa được mở ra. Toàn bộ nhận thức của hắn về Tiên Đạo được nâng lên một tầm cao mới.
Thiên Tiên sơ kỳ! Trung kỳ! Hậu kỳ! Tốc độ vẫn không hề suy giảm. Huyết mạch Đế Thần gầm thét, Hỗn Độn lực lượng sôi trào. Lăng Thiên không còn cảm thấy đau đớn, mà thay vào đó là một sự thoải mái tột độ, một cảm giác hòa mình vào vũ trụ. Hắn như một miếng bọt biển khổng lồ, không ngừng hấp thụ, không ngừng chuyển hóa.
Cuối cùng, một tiếng nổ lớn hơn hẳn những lần trước vang lên. Không phải là âm thanh vật lý, mà là một tiếng nổ của Đạo, của Chân Lý. Lăng Thiên cảm thấy toàn bộ Tiên Giới như đang chào đón hắn. Hắn đã vượt qua Thiên Tiên, đặt chân lên cảnh giới Tiên Vương!
Tiên Vương sơ kỳ! Huyết mạch Đế Thần vẫn còn dư lực, tiếp tục thúc đẩy hắn tiến lên. Tiên Vương trung kỳ! Đến đây, giọt tinh hoa của Thiên Nguyên Cổ Đế cuối cùng cũng cạn kiệt, hoàn toàn dung nhập vào cơ thể Lăng Thiên. Nhưng năng lượng nó để lại thì vô cùng vô tận, hòa quyện sâu sắc với Hỗn Độn lực lượng, tạo thành một nền tảng vững chắc không gì lay chuyển nổi.
Lăng Thiên mở mắt. Một luồng sáng chói mắt bắn ra từ đôi mắt hắn, xuyên thủng không gian. Hắn cảm nhận được mọi thứ xung quanh mình một cách rõ ràng hơn bao giờ hết. Mùi hương của linh dược, tiếng gió xào xạc, thậm chí là sự dao động nhỏ nhất của Tiên Linh Khí trong không khí. Hắn cảm thấy mình có thể điều khiển Tiên Giới này chỉ bằng một ý niệm.
Sức mạnh! Đây là sức mạnh chân chính của Tiên Vương, nhưng lại mang theo một thứ khí tức cổ xưa, hùng vĩ mà ngay cả Tiên Đế cũng khó có thể có được. Hắn đứng dậy, cơ thể cao lớn hơn, khí chất trở nên trầm ổn mà vẫn mang theo sự bá đạo. Hắn đã đạt đến Tiên Vương trung kỳ chỉ trong một thời gian ngắn, một thành tựu mà bất kỳ Tiên Nhân nào ở Tiên Giới cũng phải kinh hãi đến tột độ.
“Thiên Nguyên Cổ Đế…” Lăng Thiên lẩm bẩm. Hắn cảm nhận được một chút tàn dư ý niệm của Cổ Đế trong tâm hải, không phải là sự chiếm đoạt, mà là sự truyền thừa. Một chút hiểu biết về Thiên Đạo, về sự vận hành của vũ trụ, về các chủng loại Tiên Thuật tối thượng, tất cả đều hiện rõ trong đầu hắn. Hắn biết, giọt tinh hoa này không chỉ ban cho hắn sức mạnh, mà còn mở ra cho hắn một con đường rộng lớn hơn.
Đột nhiên, Lăng Thiên nhíu mày. Hắn cảm nhận được vài đạo khí tức cường đại đang nhanh chóng tiếp cận Vạn Dược Cốc. Rõ ràng, sự đột phá kinh thiên động địa của hắn đã không thể che giấu được.
Quả nhiên, chỉ vài khoảnh khắc sau, sáu bóng người đáp xuống bên ngoài Vạn Dược Cốc, nhìn vào bên trong với ánh mắt cảnh giác và tham lam. Bọn họ đều là Tiên Nhân, ba người đạt đến Thiên Tiên sơ kỳ, hai người Thiên Tiên trung kỳ, và kẻ mạnh nhất, một lão già râu bạc, đã là Thiên Tiên hậu kỳ đỉnh phong. Họ đều mặc trang phục của một tông môn nhỏ ở Tiên Giới, mang theo khí chất hung hãn.
“Quả nhiên có bảo vật xuất thế!” Lão già râu bạc reo lên, ánh mắt quét qua Vạn Dược Cốc hoang tàn và cuối cùng dừng lại ở Lăng Thiên. “Hắc hắc, tiểu tử này… tu vi Địa Tiên hậu kỳ? Nhưng khí tức lại kỳ lạ đến vậy. Chắc chắn đã hấp thu được bảo vật gì đó!”
Lăng Thiên đứng lặng lẽ, ánh mắt lạnh nhạt nhìn sáu kẻ đang bao vây hắn. Hắn không hề che giấu khí tức của mình, nhưng những kẻ này lại chỉ cảm nhận được hắn ở cảnh giới Địa Tiên hậu kỳ. Đó là do sức mạnh Hỗn Độn của hắn quá mức cao cấp, vượt qua nhận thức của Tiên Nhân bình thường, khiến họ không thể nhìn thấu được chân cảnh giới của hắn.
“Tiểu tử, giao ra bảo vật ngươi vừa hấp thu được, lão phu có thể tha cho ngươi một mạng!” Một Thiên Tiên trung kỳ gầm lên, ánh mắt đầy vẻ tham lam. “Đừng tưởng rằng có chút kỳ ngộ mà có thể chống lại chúng ta!”
Lăng Thiên khẽ nhếch mép, một nụ cười khinh miệt xuất hiện trên gương mặt. “Thứ các ngươi muốn, ta sợ các ngươi không có phúc để hưởng.”
Sáu Tiên Nhân kia nghe vậy thì giận dữ. “Cuồng vọng! Dù ngươi có nuốt được Tiên Khí đỉnh cấp, thì một Địa Tiên hậu kỳ cũng chỉ là sâu kiến trước mặt Thiên Tiên chúng ta!”
Lão già râu bạc, kẻ mạnh nhất, nheo mắt lại. “Không cần nói nhiều với hắn. Cứ bắt lấy rồi lục soát. Ta nghi ngờ hắn không chỉ nuốt Tiên Khí, mà có khi còn là một giọt tinh huyết của Cổ Tiên nào đó!” Hắn vung tay, “Lên!”
Năm Thiên Tiên còn lại lập tức xông lên, pháp bảo lấp lánh, Tiên Thuật bùng nổ, tạo thành một mạng lưới tấn công bao trùm lấy Lăng Thiên. Họ không hề có ý định giữ lại, muốn nhanh chóng kết liễu hắn để đoạt bảo.
Lăng Thiên vẫn đứng yên, cho đến khi những đòn tấn công gần đến. Đột nhiên, hắn giơ tay phải lên. Một luồng Hỗn Độn lực lượng cuộn trào, không hề có hình dạng cố định, nhưng lại mang theo sức mạnh hủy diệt vạn vật. Nó không phải là Tiên Thuật, không phải là Pháp Tắc, mà là một sự dung hợp hoàn hảo của Đạo và lực lượng nguyên thủy.
“Hỗn Độn Ma Chưởng!”
Một chưởng đơn giản, nhưng lại ẩn chứa sự huyền ảo của Đại Đạo. Không gian xung quanh Lăng Thiên dường như bị bóp méo, những đòn tấn công của năm Thiên Tiên lập tức bị nuốt chửng, tan biến vào hư vô. Ngay cả Tiên Linh Khí trong không khí cũng bị Hỗn Độn lực lượng hấp thu, khiến cả khu vực trở nên trống rỗng, u ám.
Năm Thiên Tiên trợn tròn mắt, cảm nhận được một nỗi sợ hãi tột độ đang dâng lên trong lòng. Họ chưa từng thấy loại sức mạnh nào kinh khủng đến vậy. Trước khi kịp phản ứng, bàn tay Hỗn Độn đã vồ tới.
Rầm! Rầm! Rầm!
Năm tiếng nổ vang lên liên tiếp. Năm Thiên Tiên, bao gồm cả hai Thiên Tiên trung kỳ, không kịp phát ra tiếng kêu thảm thiết nào, đã bị Hỗn Độn Ma Chưởng nghiền nát thành từng mảnh, máu thịt vương vãi khắp nơi, Tiên Hồn cũng bị xóa sổ hoàn toàn.
Lão già râu bạc đứng sững sờ tại chỗ, đôi mắt lão co rút lại, khuôn mặt đầy vẻ kinh hãi. Lão không thể tin vào những gì mình vừa chứng kiến. Năm Thiên Tiên, thậm chí có cả Thiên Tiên trung kỳ, lại bị một chưởng của “Địa Tiên hậu kỳ” tiêu diệt trong nháy mắt? Hơn nữa, khí tức Hỗn Độn kia… nó vượt xa mọi nhận thức của lão về Tiên Đạo!
“Ngươi… ngươi không phải Địa Tiên! Ngươi là ai?!” Lão già run rẩy, lùi lại vài bước, trong lòng dâng lên nỗi hối hận tột cùng. Lão đã đá phải một khối sắt lớn, một tồn tại mà lão không thể nào tưởng tượng được.
Lăng Thiên thu hồi Hỗn Độn Ma Chưởng, ánh mắt lạnh lùng như băng. “Một kẻ sắp chết không cần biết ta là ai.”
Lão già râu bạc biết mình không có cơ hội. Lão cắn răng, định tự bạo Tiên Hồn để kéo Lăng Thiên chôn cùng, nhưng Lăng Thiên nhanh hơn. Một ngón tay của hắn điểm nhẹ vào hư không. Một tia sáng Hỗn Độn lóe lên, xuyên qua mi tâm lão già.
Cơ thể lão già đông cứng lại, đôi mắt vẫn mở to, đầy vẻ kinh hoàng. Sau đó, nó vỡ vụn thành tro bụi, hoàn toàn biến mất khỏi thế gian.
Vạn Dược Cốc lại trở về vẻ tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió xào xạc và những mảnh vụn xác thịt của sáu Tiên Nhân. Lăng Thiên đứng giữa, khí tức hùng vĩ mà lại không hề có sự hung bạo. Hắn đã hoàn toàn kiểm soát được sức mạnh Tiên Vương trung kỳ của mình, và còn hơn thế nữa, lực lượng Hỗn Độn của hắn cho phép hắn vượt qua giới hạn của cảnh giới này.
Những kẻ này chỉ là một bài kiểm tra nhỏ. Tiên Giới rộng lớn, cường giả như mây, và những âm mưu vẫn đang rình rập. Giờ đây, hắn đã có đủ tư cách để tham gia vào cuộc chơi này.
Ánh mắt Lăng Thiên hướng về phía chân trời, nơi có những ngọn núi Tiên lấp lánh, những Tiên Thành tráng lệ. Con đường Đế Thần Vô Thượng còn rất dài, nhưng hắn biết, mỗi bước đi của hắn đều là để phá vỡ giới hạn, để kiến tạo một trật tự mới. Tiên Giới, hãy chờ xem!
Hắn đã sẵn sàng cho những thử thách tiếp theo, cho những trận chiến tranh bá, cho việc khám phá những bí ẩn sâu xa nhất về nguồn gốc của mình và âm mưu đang đe dọa toàn bộ Tiên Giới.