Đế Thần Vô Thượng
Chương 47

Cập nhật lúc: 2026-03-19 16:53:18 | Lượt xem: 6

Chương 47: Hoang Phế Tiên Phủ, Bước Đầu Tiên Giới

Rời khỏi Tiên Dược Các, Lăng Thiên hít thở sâu, cảm nhận luồng Tiên Linh Khí dồi dào, tinh khiết gấp trăm lần so với phàm giới, đang cuồn cuộn tràn vào cơ thể. Cảm giác này thật sảng khoái, như thể mọi tế bào đều được gột rửa, tái sinh. Hắn đưa mắt nhìn xung quanh, Tiên Giới hiện ra trước mắt hắn không chỉ là những ngọn núi hùng vĩ lơ lửng trên mây, những dòng sông Tiên Linh lấp lánh, mà còn là một thế giới đầy rẫy hiểm nguy và cơ hội.

Bách Hoa Tiên Tử đã mở ra cánh cửa đầu tiên, nhưng nàng cũng đã nói rõ, Tiên Giới không có chỗ cho kẻ yếu. Ba năm để chuẩn bị cho Tiên Giới Đại Hội, đó là một khoảng thời gian vừa đủ để một thiên tài như hắn bứt phá, nhưng cũng là một thử thách nghiệt ngã nếu hắn không thể tìm được con đường của riêng mình. Hắn không thể mãi dựa dẫm vào Bách Hoa Tiên Tử. Lăng Thiên cần một nền tảng vững chắc, một nơi để tu luyện, và quan trọng hơn, hắn cần nguồn tài nguyên để thúc đẩy sức mạnh của mình.

Lúc này, hắn chỉ là một Địa Tiên sơ cấp, vừa mới phi thăng. So với vô số Tiên Nhân quyền thế ở Tiên Giới, hắn vẫn chỉ là một con kiến nhỏ. Tiên Giới mênh mông, rộng lớn đến vô tận, với hàng ngàn Tiên Tông, Tiên Triều, và những gia tộc Tiên Nhân lâu đời. Để có thể đứng vững, hắn phải nhanh chóng tích lũy sức mạnh và tài nguyên.

Mục tiêu đầu tiên của Lăng Thiên là một Tiên Thành gần nhất để tìm hiểu tình hình. Hắn vận dụng thân pháp, xuyên qua những tầng mây Tiên Linh, bay lượn trên không trung. Tốc độ của hắn nhanh hơn khi ở phàm giới rất nhiều, nhờ vào sự gia trì của Tiên Linh Khí và thể chất Đế Thần Vô Thượng đã được tôi luyện. Sau nửa ngày đường, một tòa thành khổng lồ hiện ra trước mắt hắn, sừng sững giữa những ngọn núi mây.

Vân Hải Thành, đó là tên của nó. Đây là một Tiên Thành phồn hoa, tập trung đông đảo các Tiên Nhân từ Địa Tiên đến Thiên Tiên, thậm chí thỉnh thoảng còn có bóng dáng Kim Tiên cường giả lướt qua. Cổng thành cao vút, được khắc vẽ những trận pháp cổ xưa, tỏa ra khí tức uy nghiêm. Dòng người ra vào tấp nập, đủ mọi tầng lớp Tiên Nhân, kẻ thì cưỡi Tiên Thú, người thì ngự Tiên Kiếm, tất cả đều toát lên vẻ siêu phàm thoát tục.

Lăng Thiên bước vào thành, cảm nhận sự nhộn nhịp, ồn ào nhưng cũng đầy trật tự. Các cửa hàng bày bán đủ loại Tiên Dược, Tiên Khí, Tiên Phù, và các loại tài liệu tu luyện. Tiên Thạch, loại tiền tệ chính ở Tiên Giới, được sử dụng rộng rãi, chia thành Hạ Phẩm, Trung Phẩm, Thượng Phẩm, và Cực Phẩm Tiên Thạch. Lăng Thiên nhận ra mình không có nhiều Tiên Thạch, chỉ vài viên Hạ Phẩm mà Bách Hoa Tiên Tử đã đưa, không đủ để làm gì lớn lao.

Hắn lang thang qua các khu chợ, lắng nghe những câu chuyện phiếm của Tiên Nhân xung quanh. Hắn nhanh chóng nắm bắt được một số thông tin quan trọng: Tiên Giới rất rộng lớn, các tông môn và thế lực lớn kiểm soát phần lớn tài nguyên. Đối với một Tiên Nhân mới phi thăng, việc tìm một nơi tu luyện yên tĩnh và an toàn là cực kỳ khó khăn, trừ khi có gia thế hoặc được một tông môn lớn thu nhận. Hầu hết Tiên Nhân mới đều phải tự mình bươn chải, làm các nhiệm vụ nhỏ để kiếm Tiên Thạch và tài nguyên.

Đột nhiên, Lăng Thiên nghe được một đoạn đối thoại thu hút sự chú ý của hắn.

“Ngươi nghe nói gì về Hoang Phế Tiên Phủ ở Vô Tận Sơn Mạch chưa?” một Tiên Nhân cấp Địa Tiên nói với bạn mình.

“Hoang Phế Tiên Phủ? Ý ngươi là cái nơi mà cách đây mấy trăm năm có một vị Thiên Tiên tọa hóa, sau đó bị bỏ hoang đó sao?” Tiên Nhân kia đáp lời.

“Chính nó! Nghe nói gần đây có vài Địa Tiên xông vào, nhưng đều bị các tàn dư trận pháp và Tiên Thú canh giữ bên trong đánh trọng thương, thậm chí có kẻ còn bỏ mạng. Thế nên giờ không ai dám bén mảng nữa.”

“Haizz, nếu không thì chúng ta cũng chẳng có cơ hội. Một Tiên Phủ của Thiên Tiên, dù hoang phế cũng là một kho báu lớn. Đáng tiếc, cái trận pháp tàn dư đó quá đáng sợ, và lũ Tiên Thú bên trong cũng không phải dạng vừa. Ngay cả một Địa Tiên đỉnh phong cũng khó lòng vượt qua.”

Lăng Thiên dừng lại. Hoang Phế Tiên Phủ. Một nơi bị bỏ hoang, nguy hiểm, nhưng cũng tiềm ẩn cơ hội. Với thể chất Đế Thần Vô Thượng và kinh nghiệm chiến đấu phong phú từ phàm giới, hắn không sợ nguy hiểm. Điều hắn cần là một nơi yên tĩnh để tu luyện và nguồn tài nguyên ban đầu.

Vô Tận Sơn Mạch nằm cách Vân Hải Thành không xa, nhưng là một vùng đất hoang sơ, ít người qua lại. Lăng Thiên rời Vân Hải Thành, không chút do dự bay thẳng đến đó. Càng tiến sâu vào Vô Tận Sơn Mạch, Tiên Linh Khí càng trở nên nồng đậm hơn, nhưng cũng kèm theo một cảm giác áp lực và sự hoang vu. Những ngọn núi đá lởm chởm, cây cối cổ thụ vươn cao ngất trời, và thỉnh thoảng lại có tiếng gầm gừ của Tiên Thú vọng lại từ xa.

Sau vài giờ bay, Lăng Thiên phát hiện một khu vực có Tiên Linh Khí dao động bất thường. Hắn hạ xuống, nhìn thấy một ngọn núi nhỏ bị bao phủ bởi dây leo và cây dại. Một lối vào hang động khép kín hiện ra, phía trên có khắc hai chữ cổ xưa “Thanh Vân”. Đây chính là Hoang Phế Tiên Phủ mà hắn đang tìm kiếm.

Lăng Thiên không vội xông vào. Hắn nhắm mắt lại, vận chuyển huyết mạch Đế Thần Vô Thượng, dùng thần thức tinh tế dò xét xung quanh. Ngay lập tức, vô số tia sáng mờ nhạt hiện lên trong tâm trí hắn, đó là những tàn dư của một trận pháp phòng ngự cổ xưa. Trận pháp này đã trải qua hàng trăm năm phong hóa, phần lớn đã suy yếu, nhưng vẫn còn một vài điểm mấu chốt giữ lại uy lực đáng kể. Với Tiên Nhân bình thường, nhất là Địa Tiên, việc xông vào sẽ kích hoạt tàn trận, gây ra sát thương lớn.

Nhưng Lăng Thiên không phải Tiên Nhân bình thường. Hắn có nhãn lực thấu triệt và khả năng cảm nhận trận pháp hơn người. Hắn dễ dàng nhận ra những điểm yếu và các khe hở của tàn trận. Hắn rút ra Tiên Kiếm của mình, không xông thẳng vào mà nhẹ nhàng luồn lách qua các khe hở, đồng thời dùng Tiên Kiếm điểm vào những điểm yếu của trận pháp, khiến chúng tạm thời đình trệ. Cứ như vậy, hắn từng bước một tiến vào bên trong.

Tiến sâu vào hang động, không khí trở nên ẩm ướt và lạnh lẽo. Tàn trận bên ngoài đã được Lăng Thiên hóa giải một cách tinh vi, nhưng bên trong vẫn còn những cạm bẫy và chướng ngại vật khác. Vài con Tiên Thú cấp Địa Tiên, trông giống như những con hổ vằn khổng lồ với sừng nhọn trên đầu, đang ngủ say trong các ngóc ngách tối tăm. Chúng bị khí tức tà ác tích tụ từ trận pháp suy yếu mà trở nên hung tợn, nhưng tu vi lại không cao.

Lăng Thiên không muốn lãng phí thời gian. Hắn vận chuyển Đế Thần Nguyên Lực, biến thành một luồng sáng xanh, lướt qua các con Tiên Thú. Khi chúng vừa tỉnh giấc, hắn đã ra tay. Một chưởng vỗ ra, Đế Thần Nguyên Lực cuồn cuộn như sóng biển, mang theo sức mạnh hủy diệt, đánh nát đầu của từng con Tiên Thú một cách dứt khoát. Hắn lấy đi Tiên Hạch của chúng, đó cũng là một loại tài nguyên quý giá ở Tiên Giới.

Sau khi thanh lý xong các chướng ngại vật, Lăng Thiên tiến vào trung tâm Tiên Phủ. Đó là một đại điện rộng lớn, nhưng đã phủ đầy bụi bặm và mạng nhện. Các bức tường xung quanh có khắc những bức họa Tiên Nhân đang tu luyện, nhưng đã bị thời gian làm mờ đi ít nhiều. Hắn đi qua đại điện, tìm kiếm các phòng khác.

Cuối cùng, hắn tìm thấy một mật thất nhỏ, được che giấu khéo léo sau một bức tường đổ nát. Bên trong mật thất, Tiên Linh Khí tinh khiết hơn hẳn bên ngoài. Hắn phát hiện một mạch Tiên Thạch Hạ Phẩm nhỏ, tuy không lớn nhưng cũng đủ để hắn tu luyện trong một thời gian. Bên cạnh đó, có một khu Tiên Dược园 nhỏ, chỉ còn lại vài cây Tiên Dược cấp thấp đã khô héo, nhưng cũng có một vài cây Tiên Dược trung cấp vẫn còn sinh trưởng mạnh mẽ, tỏa ra hương thơm ngào ngạt.

Quan trọng hơn, Lăng Thiên tìm thấy một Ngọc Giản (phiến ngọc ghi chép) và một quyển sách cổ trong một góc mật thất. Ngọc Giản ghi chép lại một số kinh nghiệm tu luyện của vị Thiên Tiên chủ nhân cũ, cùng với một bản đồ đơn giản của Vân Hải Thành và các khu vực lân cận, đánh dấu một vài nơi có Tiên Dược hoặc Tiên Khí. Quyển sách cổ thì chi tiết hơn, nó là một bản tóm tắt về các cảnh giới tu luyện Tiên Giới (Địa Tiên, Thiên Tiên, Kim Tiên, Đại La Kim Tiên, Tiên Vương, Tiên Đế), cách hấp thu Tiên Linh Khí, chuyển hóa thành Tiên Nguyên Lực, và một số pháp môn cơ bản để củng cố đạo cơ.

Lăng Thiên thu thập Tiên Dược, Tiên Hạch và cất giữ Ngọc Giản cùng sách cổ. Hắn ngồi xuống giữa mật thất, nơi Tiên Linh Khí dồi dào nhất. Hắn bắt đầu hấp thu Tiên Linh Khí theo phương pháp của Đế Thần Vô Thượng công pháp. Ngay lập tức, một luồng xoáy Tiên Linh Khí khổng lồ hình thành xung quanh hắn, điên cuồng rót vào cơ thể. Tốc độ hấp thu này nhanh gấp hàng chục lần so với những gì được miêu tả trong quyển sách cổ, và Tiên Nguyên Lực của hắn cũng tinh thuần hơn rất nhiều.

Chỉ trong vài ngày, Lăng Thiên cảm thấy tu vi Địa Tiên sơ cấp của mình đã được củng cố vững chắc, và hắn đang nhanh chóng tiến gần đến Địa Tiên trung cấp. Hắn biết, với Hoang Phế Tiên Phủ này, hắn đã có một khởi đầu vững chắc ở Tiên Giới. Nguồn Tiên Thạch nhỏ và số Tiên Dược tìm được sẽ giúp hắn có thêm tài nguyên để trao đổi hoặc sử dụng.

Ba năm cho Tiên Giới Đại Hội. Thời gian không nhiều, nhưng cũng không quá gấp gáp. Lăng Thiên cần phải nâng cao tu vi một cách nhanh chóng, đồng thời tìm kiếm thêm cơ hội để có được những Tiên Bảo và công pháp mạnh mẽ hơn. Hắn không chỉ muốn tham gia Đại Hội, mà còn muốn làm rạng danh cái tên Lăng Thiên, chứng tỏ rằng huyết mạch Đế Thần Vô Thượng của hắn có thể vượt qua mọi giới hạn.

Hắn mở mắt, ánh sáng lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm. Hắn đã không còn là phàm nhân lạc lõng nữa. Hắn đã có một nền tảng, một mục tiêu, và một con đường rõ ràng phía trước. Tiên Giới, đây chỉ là khởi đầu. Con đường Đế Thần Vô Thượng của hắn mới chỉ bắt đầu hé mở.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8