Đế Thần Vô Thượng
Chương 46
Chương 46: Tiên Dược Các Đêm Hội, Bách Hoa Thăm Dò
Dòng suy nghĩ của Lăng Thiên vẫn còn đọng lại lời nói của Bách Hoa Tiên Tử: “Tối nay, ngươi đến gặp ta ở Tiên Dược Các.” Một lời mời lạnh lùng nhưng đầy hàm ý, như một mũi tên xé toang bức màn bình yên giả tạo mà hắn đang cố gắng duy trì ở Tiên Giới này. Hắn biết, Tiên Dược Viên chỉ là một khởi đầu nhỏ, nơi hắn sơ bộ thể hiện một phần năng lực phi phàm của mình. Nhưng Bách Hoa Tiên Tử, một trong Tứ Đại Mỹ Nhân của Tiên Giới, một tồn tại cao quý mà ngay cả Tiên Vương cũng phải nể trọng, lại có thể nhìn thấu được sự bất thường ẩn sâu bên trong hắn. Điều này vừa khiến Lăng Thiên cảnh giác, lại vừa dấy lên một tia hứng thú.
Sự khinh miệt của Tiên Nhân đối với phàm nhân phi thăng, Lăng Thiên đã nếm trải đủ. Ngay cả Lý Phong, một đệ tử nội môn bình thường, cũng dám ra vẻ ta đây trước mặt hắn. Nhưng ánh mắt của Bách Hoa Tiên Tử lại khác. Trong đó không có sự khinh thường, mà là sự tò mò, thăm dò, và cả một chút… kinh ngạc ẩn giấu. Nàng không nhìn hắn như một “phế vật” hay một “tồn tại thấp kém”, mà như một bí ẩn cần được giải đáp.
Hắn quay trở lại động phủ của mình, một nơi đơn sơ dành cho tân đệ tử ngoại môn của Tiên Đạo Tông. Không gian chật hẹp, linh khí mỏng manh, hoàn toàn không thể so sánh với những gì hắn từng có ở phàm giới, hay thậm chí là những gì Lý Phong sở hữu. Nhưng Lăng Thiên không bận tâm. Đối với hắn, cảnh giới tu vi không nằm ở ngoại vật hay địa vị bề ngoài, mà nằm ở nội tâm, ở sự kiên định của Đạo Tâm và bí mật của huyết mạch Đế Thần Vô Thượng chảy trong người hắn.
Ngồi xếp bằng trên bồ đoàn lạnh lẽo, Lăng Thiên nhắm mắt lại. Hắn không vội vã tu luyện, mà là kiểm tra lại trạng thái của bản thân. Huyết mạch Đế Thần ẩn tàng sâu trong cốt tủy, tỏa ra một lực lượng thần bí, không ngừng tinh luyện Tiên Linh khí mà hắn hấp thụ, biến nó thành một loại năng lượng độc nhất vô nhị, mạnh mẽ hơn nhiều lần so với Tiên Linh lực thông thường. Đây chính là bí mật lớn nhất của hắn, cũng là con át chủ bài để hắn đối mặt với Tiên Giới.
Hắn cũng xem xét lại những Tiên Dược mà hắn đã “cứu sống” trong Tiên Dược Viên. Chúng đang phát triển mạnh mẽ trong không gian riêng của hắn, tỏa ra mùi hương dịu nhẹ, chứa đựng sinh cơ nồng đậm. Đây là bằng chứng cho năng lực của hắn, và cũng là lý do Bách Hoa Tiên Tử chú ý đến hắn. Hắn không thể che giấu hoàn toàn, nhưng cũng không thể tiết lộ tất cả. Sự cân bằng giữa phô bày và che giấu là một nghệ thuật mà Lăng Thiên phải thành thạo ở thế giới đầy rẫy hiểm nguy này.
Khi màn đêm buông xuống, những ánh đèn Tiên Linh lung linh thắp sáng các ngọn núi và cung điện của Tiên Đạo Tông, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo. Tiên Giới về đêm đẹp đến ngỡ ngàng, với những vì sao lấp lánh như ngọc trai trên nền trời tím thẫm. Lăng Thiên đứng dậy, chỉnh trang y phục đơn giản của mình. Hắn không có Tiên Khí lấp lánh hay pháp bảo quý giá, nhưng khí chất tự tin, trầm ổn của hắn lại không thể che giấu.
Tiên Dược Các nằm ở trung tâm Tiên Đạo Tông, một tòa tháp cao vút với kiến trúc cổ kính và trang nghiêm, được bao phủ bởi một vầng sáng Tiên Linh nhàn nhạt. Xung quanh tòa tháp, vô số Tiên Dược quý hiếm được trồng trong các chậu ngọc, tỏa ra hương thơm ngào ngạt, khiến không khí trở nên trong lành và thanh tịnh lạ thường. Đây là nơi cất giữ và nghiên cứu các loại Tiên Dược của Tiên Đạo Tông, cũng là nơi Bách Hoa Tiên Tử thường xuyên lui tới.
Khi Lăng Thiên bước vào, một đệ tử Tiên Đạo Tông đang đứng gác ở cửa. Hắn nhìn Lăng Thiên với ánh mắt nghi ngờ, rõ ràng không nhận ra một ngoại môn đệ tử như hắn. Lăng Thiên chỉ khẽ gật đầu, đưa ra một tấm ngọc phù nhỏ mà Bách Hoa Tiên Tử đã đưa cho hắn lúc chiều. Đệ tử kia kiểm tra, sắc mặt lập tức thay đổi, trở nên cung kính hơn. “Mời vị huynh đài vào. Bách Hoa Tiên Tử đang đợi ngài ở tầng ba.”
Lăng Thiên thầm nghĩ, tấm ngọc phù này hẳn không hề đơn giản. Hắn bước vào bên trong, cảm nhận một luồng linh khí dày đặc hơn hẳn bên ngoài. Các kệ sách cao vút chất đầy những cuốn điển tịch cổ xưa về luyện đan, y thuật, và các loại Tiên Dược. Mùi hương của thảo mộc và sách cổ hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian đầy tri thức và tĩnh lặng.
Lên đến tầng ba, Lăng Thiên thấy Bách Hoa Tiên Tử đang ngồi bên một bàn trà gỗ trầm hương, dáng vẻ thanh thoát, làn da trắng như ngọc, mái tóc đen nhánh buông xõa. Nàng mặc một bộ y phục lụa trắng tinh khôi, trên tay nâng chén trà Tiên Linh nghi ngút khói. Bên cạnh nàng, một lò luyện đan nhỏ đang tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, chứng tỏ nàng vừa mới kết thúc một quá trình luyện chế.
“Ngươi đã đến,” nàng nói, giọng nói vẫn lạnh lùng nhưng ánh mắt lại dán chặt vào Lăng Thiên, như muốn nhìn thấu mọi bí mật của hắn. “Ngồi đi.”
Lăng Thiên không khách khí, ngồi đối diện nàng. Hắn không nói gì, chỉ chờ đợi. Sự bình tĩnh này của hắn khiến Bách Hoa Tiên Tử hơi nhíu mày. Một phàm nhân mới phi thăng, lại có thể bình thản đối mặt với nàng như vậy, thật hiếm thấy.
“Ngươi là Lăng Thiên, phải không?” nàng hỏi, đặt chén trà xuống. “Ta muốn hỏi ngươi, làm thế nào ngươi có thể hồi sinh Tiên Dược đã khô héo trong Tiên Dược Viên?”
Lăng Thiên nhìn thẳng vào mắt nàng. “Đó là một bí mật, Tiên Tử.”
Bách Hoa Tiên Tử bật cười khẽ, tiếng cười trong trẻo như tiếng suối reo. “Một bí mật? Ngươi không sợ ta sẽ dùng thủ đoạn để ép ngươi nói ra sao? Ở Tiên Giới này, một phàm nhân như ngươi không có tư cách để giữ bí mật trước mặt một Tiên Vương.”
Lăng Thiên vẫn bình tĩnh. “Nếu Tiên Tử muốn ép buộc, đã không mời ta đến đây. Hơn nữa, bí mật này nằm trong bản chất của ta, không phải là thứ có thể ép buộc mà có được.” Hắn không hề nói dối. Năng lực hồi sinh Tiên Dược của hắn đến từ huyết mạch Đế Thần Vô Thượng, một khả năng bẩm sinh mà không ai có thể cướp đoạt.
Ánh mắt của Bách Hoa Tiên Tử trở nên sắc bén hơn. “Ngươi tự tin đến mức nào? Ngươi có biết, khả năng hồi sinh Tiên Dược, thậm chí là làm cho chúng phát triển mạnh mẽ hơn, là một năng lực mà ngay cả Tiên Đế cũng thèm muốn? Nó có thể thay đổi cục diện của một cuộc chiến, tạo ra vô số Tiên Đan quý giá.”
“Ta biết,” Lăng Thiên đáp, giọng điệu không hề lay chuyển. “Nhưng đó là khả năng của ta. Và ta tin, Tiên Tử mời ta đến đây không chỉ để hỏi về nó, mà còn vì Tiên Tử nhìn thấy giá trị khác ở ta.”
Bách Hoa Tiên Tử im lặng một lúc, rồi nhẹ nhàng thở dài. “Ngươi rất đặc biệt, Lăng Thiên. Ta đã quan sát ngươi từ khi ngươi phi thăng lên Tiên Giới. Ngươi mang theo một luồng khí tức khác biệt, không giống bất kỳ Tiên Nhân nào ta từng gặp. Ngươi không chỉ là một phàm nhân phi thăng bình thường.”
Nàng đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm Tiên Giới. “Tiên Giới không bình yên như vẻ ngoài của nó. Các Tiên Tông, Tiên Triều đang tranh giành tài nguyên, quyền lực. Và sâu xa hơn, có một thế lực hắc ám đang âm thầm trỗi dậy, muốn phá hủy trật tự hiện có. Chúng ta cần những nhân tài kiệt xuất, những người có khả năng phá vỡ giới hạn.”
Nàng quay lại nhìn Lăng Thiên, ánh mắt lấp lánh như sao trời. “Ta sẽ không ép ngươi nói ra bí mật. Nhưng ta có thể cho ngươi một cơ hội. Tiên Đạo Tông đang chuẩn bị cho ‘Tiên Giới Đại Hội’ sắp tới, một sự kiện lớn nơi các thiên tài từ khắp Tiên Giới sẽ tề tựu để tranh tài. Đó là cơ hội để ngươi thể hiện bản thân, để Tiên Giới này nhìn nhận giá trị thực sự của ngươi.”
Lăng Thiên im lặng lắng nghe. Tiên Giới Đại Hội. Đây chính là thứ hắn cần. Một sân khấu để hắn không chỉ chứng minh bản thân, mà còn để tích lũy kinh nghiệm, mở rộng tầm mắt và tìm kiếm manh mối về nguồn gốc sâu xa của mình.
“Tuy nhiên,” Bách Hoa Tiên Tử tiếp tục, “để tham gia Tiên Giới Đại Hội, ngươi cần đạt đến cảnh giới Địa Tiên đỉnh phong, và phải thể hiện được tài năng vượt trội trong vòng sơ khảo của Tiên Đạo Tông. Với tu vi hiện tại của ngươi, điều đó là bất khả thi.”
Lăng Thiên khẽ nhếch mép. “Bất khả thi đối với người khác, không có nghĩa là bất khả thi đối với ta.”
Bách Hoa Tiên Tử mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng rạng rỡ như trăm hoa đua nở. “Tốt. Ta thích sự tự tin của ngươi. Ta có thể giúp ngươi một chút. Ta sẽ cho ngươi quyền vào Tiên Dược Các tự do nghiên cứu, và cung cấp cho ngươi một số Tiên Dược quý hiếm để hỗ trợ tu luyện. Đổi lại, ta muốn ngươi giúp ta một vài việc, những việc liên quan đến Tiên Dược, và tham gia Tiên Giới Đại Hội với tư cách là đệ tử của Tiên Đạo Tông.”
Đây là một lời đề nghị không thể tốt hơn. Quyền vào Tiên Dược Các, Tiên Dược quý hiếm, và một cơ hội để tỏa sáng. Lăng Thiên biết, Bách Hoa Tiên Tử đang đặt cược vào hắn, nhưng đây cũng là cơ hội để hắn có được chỗ đứng vững chắc ở Tiên Giới.
“Ta đồng ý,” Lăng Thiên đáp, giọng nói dứt khoát. “Nhưng ta có một điều kiện. Ta muốn được tự do, không bị ràng buộc bởi các quy tắc nhỏ nhặt của tông môn, và được phép theo đuổi con đường của riêng mình.”
Bách Hoa Tiên Tử gật đầu. “Đương nhiên. Ta chỉ cần ngươi chứng minh giá trị của mình. Ngươi càng mạnh, càng thể hiện được tài năng, thì càng có nhiều tự do. Tiên Giới là nơi của kẻ mạnh.” Nàng lấy ra một tấm ngọc bài màu xanh biếc, khắc hình bông hoa sen tinh xảo. “Đây là lệnh bài Tiên Dược Các. Với nó, ngươi có thể vào ra Tiên Dược Các tùy ý, và chọn ba loại Tiên Dược cấp thấp mỗi tháng để hỗ trợ tu luyện. Nếu ngươi thể hiện xuất sắc, phần thưởng sẽ còn lớn hơn.”
Lăng Thiên nhận lấy ngọc bài, cảm nhận một luồng Tiên Linh khí mát lạnh truyền vào lòng bàn tay. Đây là bước đi đầu tiên của hắn trên con đường chinh phạt Tiên Giới.
“Tiên Giới Đại Hội sẽ diễn ra sau ba năm nữa,” Bách Hoa Tiên Tử nói, “ngươi có đủ thời gian để chuẩn bị. Hãy nhớ, Tiên Giới không có chỗ cho kẻ yếu. Ngươi phải mạnh mẽ hơn, Lăng Thiên.”
Lăng Thiên gật đầu. Hắn biết rõ điều đó. Mạnh mẽ hơn, phá vỡ giới hạn, vượt qua mọi quy tắc. Đó là định mệnh của hắn, là con đường Đế Thần Vô Thượng.
Rời khỏi Tiên Dược Các, Lăng Thiên cảm thấy một luồng khí thế mới trỗi dậy trong lòng. Hắn đã có một khởi đầu. Bách Hoa Tiên Tử, một đồng minh tiềm năng, đã mở ra cánh cửa đầu tiên cho hắn. Con đường phía trước có thể đầy rẫy chông gai, nhưng hắn không còn là một phàm nhân lạc lõng nữa. Hắn có mục tiêu, có cơ hội, và quan trọng nhất, hắn có huyết mạch Đế Thần Vô Thượng, thứ sẽ dẫn lối hắn đến đỉnh cao tuyệt đối. Tiên Giới, chuẩn bị đi, Lăng Thiên đến rồi đây!