Đế Thần Vô Thượng
Chương 45

Cập nhật lúc: 2026-03-19 16:51:59 | Lượt xem: 4

Ngày đầu tiên ở Tiên Dược Viên đã kết thúc, nhưng trong tâm trí Lăng Thiên, mọi thứ mới chỉ thực sự bắt đầu. Cái cảm giác “rên rỉ” yếu ớt từ sâu bên trong cây, cái khát vọng sống lại mãnh liệt đó, không ngừng vang vọng trong tâm hải hắn. Nó không phải là một ảo giác, mà là một sự cộng hưởng sâu sắc với Thần Mạch cổ xưa đang ẩn giấu trong huyết quản hắn. Hắn biết, Tiên Dược Viên này không hề đơn giản. Dưới vẻ ngoài tĩnh lặng, nó ẩn chứa một bí mật vượt xa khỏi tầm hiểu biết của những Tiên Nhân tầm thường.

Hắn hồi tưởng lại khoảnh khắc ấy, khi bàn tay hắn chạm vào thân cây mục ruỗng. Một luồng khí tức cổ xưa, mang theo sự mỏi mệt của năm tháng nhưng cũng ẩn chứa sức sống bất diệt, đã len lỏi vào cơ thể hắn. Nó không giống Tiên Linh Khí thông thường, mà là một loại nguyên lực thuần túy hơn, cao cấp hơn, gợi cho hắn nhớ về cái cảm giác thức tỉnh Thần Mạch ở phàm giới. Có lẽ nào, Thần Mạch của hắn đang dần thức tỉnh hoàn toàn, và khu vườn này chính là chất xúc tác?

Lăng Thiên đứng trước tấm gương đồng mờ ảo trong căn phòng đá đơn sơ của mình. Phản chiếu trong đó là một thiếu niên với đôi mắt sâu thẳm, ẩn chứa sự kiên định. Khuôn mặt hắn vẫn còn nét non nớt, nhưng khí chất đã trầm ổn hơn rất nhiều so với một kẻ vừa đặt chân đến Tiên Giới. Hắn cảm nhận được sự thay đổi tinh vi trong cơ thể mình. Mặc dù Tiên Linh Khí hắn hấp thụ chưa nhiều, nhưng mỗi luồng khí tức từ Tiên Dược Viên lại khiến Thần Mạch trong hắn rung động, như đang được “nuôi dưỡng”.

Những ngày sau đó, Lăng Thiên vẫn giữ vẻ ngoài cần mẫn, tỉ mỉ chăm sóc từng góc vườn. Hắn không còn làm việc một cách máy móc, mà dành thời gian “giao tiếp” với từng cây Tiên Dược. Bàn tay hắn lướt nhẹ trên lá, ngón tay hắn cắm sâu vào đất, không phải để bón phân hay tưới nước đơn thuần, mà để cảm nhận. Hắn lắng nghe tiếng nói thầm thì của chúng, tiếng mạch đập của sự sống, và quan trọng hơn, tiếng “rên rỉ” ngày càng rõ ràng hơn của cái bí mật ẩn sâu dưới lòng đất.

Hắn phát hiện ra rằng, ở trung tâm của Tiên Dược Viên, nơi có một hồ Tiên Linh Tuyền nhỏ, tồn tại một vùng năng lượng đặc biệt. Nơi đó, Tiên Linh Khí dường như bị một lực lượng vô hình nào đó hút vào, rồi lại biến chất, trở thành một loại tinh hoa nguyên thủy hơn. Đây chính là “cội nguồn” của tiếng rên rỉ mà hắn cảm nhận được. Và bằng cách nào đó, khi hắn ngồi thiền định gần đó, Thần Mạch trong cơ thể hắn không ngừng hấp thụ loại tinh hoa này, đẩy nhanh tốc độ tu luyện của hắn lên một cách kinh người.

Chỉ trong vòng một tháng, tu vi của Lăng Thiên đã có sự tiến bộ rõ rệt. Từ một Địa Tiên sơ kỳ, hắn đã vững vàng bước vào Địa Tiên trung kỳ, rồi thậm chí chạm đến ngưỡng Địa Tiên hậu kỳ. Tốc độ này đối với một Tiên Nhân mới phi thăng là điều không tưởng. Hắn cẩn thận che giấu, không để bất kỳ ai nhận ra sự khác biệt. Hắn biết, ở Tiên Giới, tài năng quá nổi bật mà không có thế lực chống lưng chỉ mang lại tai họa.

Các cây Tiên Dược trong khu vực Lăng Thiên phụ trách cũng trở nên xanh tốt lạ thường. Chúng không chỉ phát triển nhanh hơn, mà còn tỏa ra một luồng sinh khí mạnh mẽ hơn hẳn những khu vực khác. Điều này đã bắt đầu thu hút sự chú ý của Lý Phong và những Tiên Nhân khác. Bọn họ thường xuyên đến xem xét, ánh mắt nghi ngờ quét qua Lăng Thiên, nhưng không tài nào tìm ra được điểm bất thường nào.

“Này phế vật, khu vườn ngươi chăm sóc sao lại tốt hơn của ta?” Lý Phong một lần nữa tìm đến gây sự, hắn chỉ vào một cây Huyết Long Chi đã ra nụ, lớn hơn hẳn cây của hắn. “Ngươi có giở trò gì không?”

Lăng Thiên chỉ lẳng lặng nhìn hắn, giọng nói bình thản: “Ta chỉ làm tròn phận sự, chăm sóc cẩn thận hơn ngươi mà thôi.”

“Hừ! Miệng lưỡi cứng rắn!” Lý Phong cười khẩy, hắn không tin Lăng Thiên có tài cán gì. “Ngươi nghĩ Tiên Dược Viên này là nơi nào? Đừng tưởng làm mấy trò mèo mả gà đồng là có thể qua mắt được người khác.” Hắn liếc nhìn những cây Tiên Dược quanh đó, cảm thấy khó chịu. Rõ ràng, khu của Lăng Thiên trông có sức sống hơn hẳn.

Một Tiên Nhân khác tên là Trần Hạo, vốn có chút thiện cảm với Lăng Thiên, cũng phải lên tiếng: “Lý Phong, đừng có gây sự vô cớ. Rõ ràng là Lăng Thiên làm việc rất chăm chỉ.”

Lý Phong hừ lạnh một tiếng, không nói thêm gì, nhưng trong lòng đã gieo xuống một hạt giống nghi ngờ. Hắn bắt đầu chú ý hơn đến mọi hành động của Lăng Thiên, đặc biệt là khi Lăng Thiên tiếp xúc với khu vực Tiên Linh Tuyền.

Lăng Thiên không để tâm đến những lời xì xào hay ánh mắt dò xét. Hắn tiếp tục công việc của mình, nhưng trong lòng đã có một kế hoạch. Hắn nhận ra rằng, cái “bí mật” dưới Tiên Linh Tuyền không chỉ là một nguồn năng lượng, mà còn là một thực thể đang ngủ say. Mỗi lần hắn hấp thụ tinh hoa, thực thể đó lại thức tỉnh thêm một chút, và đồng thời, những ký ức rời rạc, những mảnh vỡ của Đạo Pháp cổ xưa cũng bắt đầu hiện lên trong tâm trí hắn.

Đó là những công pháp tu luyện vượt xa khỏi Tiên Giới hiện tại, những Pháp Tắc về sự sống và cái chết, về sự hình thành và hủy diệt của vũ trụ. Chúng quá cao thâm, khiến Lăng Thiên choáng váng. Nhưng hắn biết, đây chính là con đường “Vô Thượng Chi Lộ” mà hắn đang tìm kiếm.

Một ngày nọ, một Tiên Dược sư cấp cao của tông môn, Bách Hoa Tiên Tử, đến kiểm tra Tiên Dược Viên. Nàng là một Tiên Vương cường giả, chuyên trách việc chăm sóc các Tiên Dược quý hiếm. Ánh mắt nàng quét qua toàn bộ khu vườn, rồi đột nhiên dừng lại ở khu vực do Lăng Thiên phụ trách.

“Kỳ lạ…” Nàng lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự kinh ngạc. “Khu vực này Tiên Linh Khí lưu chuyển có vẻ… khác thường. Các Tiên Dược cũng phát triển rất tốt, thậm chí vượt trội hơn khu vực do các Tiên Nhân lâu năm chăm sóc.”

Lý Phong lập tức tiến lên, nịnh nọt: “Tiên Tử, có lẽ là do… Tiên Tử ngài nhìn nhầm rồi chăng? Khu vực của Lăng Thiên chỉ là Tiên Dược bình thường, sao có thể so với khu vực của chúng ta?” Hắn cố tình hạ thấp Lăng Thiên.

Bách Hoa Tiên Tử không để ý đến Lý Phong. Nàng bước đến một cây Tử Hà Tiên Thảo trong khu của Lăng Thiên, nhẹ nhàng chạm vào nó. Một luồng Tiên Linh Khí ôn hòa từ cây Tiên Thảo tỏa ra, khiến nàng cảm thấy dễ chịu một cách kỳ lạ. Nàng nhíu mày, nhìn Lăng Thiên đang đứng cách đó không xa.

“Ngươi tên là Lăng Thiên phải không?” Nàng hỏi, giọng nói thanh thoát nhưng ẩn chứa uy áp của một Tiên Vương.

Lăng Thiên hơi khom người: “Dạ, đệ tử chính là Lăng Thiên.”

“Ngươi chăm sóc Tiên Dược này như thế nào?” Bách Hoa Tiên Tử hỏi, ánh mắt sắc bén như muốn nhìn thấu tâm can Lăng Thiên.

“Đệ tử chỉ dùng tâm mà chăm sóc, không có gì đặc biệt.” Lăng Thiên trả lời bình tĩnh, nhưng trong lòng đã cảnh giác cao độ. Hắn biết, bí mật của mình không thể che giấu mãi được.

Bách Hoa Tiên Tử im lặng một lát, nàng liếc nhìn Lý Phong và những Tiên Nhân khác đang đứng gần đó, rồi quay lại nhìn Lăng Thiên. “Tối nay, ngươi đến gặp ta ở Tiên Dược Các.” Nàng nói, rồi xoay người rời đi, để lại một Lý Phong với vẻ mặt khó coi và một Lăng Thiên đang trầm tư.

Lăng Thiên biết, đây là một bước ngoặt. Bách Hoa Tiên Tử có thể đã nhận ra điều gì đó bất thường. Liệu đây sẽ là cơ hội, hay là một tai họa? Nhưng hắn không hề sợ hãi. Trái lại, trong lòng hắn bùng lên một ngọn lửa nhiệt huyết. Hắn đã quá quen với việc bị coi thường, bị nghi ngờ. Đã đến lúc, hắn phải thể hiện giá trị của mình ở Tiên Giới này.

Tiên Dược Viên, chỉ là điểm khởi đầu. Con đường phía trước, là Cửu Thiên, là Vô Thượng. Hắn sẽ không dừng lại cho đến khi đứng trên đỉnh cao nhất, phá vỡ mọi quy tắc, vượt qua mọi giới hạn. Đế Thần Vô Thượng, đó là định mệnh của hắn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8