Đế Thần Vô Thượng
Chương 44
Chương 44: Tiên Dược Viên Sơ Khai, Thần Mạch Hiển Lộ
Lăng Thiên rời khỏi điện Lăng Tiêu, trong tay là một lệnh bài bằng ngọc thô sơ, khắc họa chữ “Ngoại Môn” cùng một ký hiệu hình cây cỏ. Đó là lệnh bài thân phận của đệ tử ngoại môn và cũng là chìa khóa dẫn đến Tiên Dược Viên. Hắn không hề nán lại mà lập tức hướng về phía Tây của Thanh Huyền Tiên Tông, nơi theo lời Lam Ngọc, là vị trí của Tiên Dược Viên.
Con đường đến Tiên Dược Viên không quá xa, nhưng lại càng lúc càng vắng vẻ, ít dấu chân người qua lại. Cảnh vật xung quanh cũng dần chuyển mình, từ những kiến trúc hùng vĩ, tráng lệ của các điện đường chính, nhường chỗ cho những khu rừng trúc xanh mướt và những đồng cỏ rộng lớn. Tiên Linh Khí ở đây tuy vẫn nồng đậm hơn phàm giới gấp trăm lần, nhưng so với trung tâm Tông Môn lại có vẻ hơi loãng hơn chút ít.
Cuối cùng, một bức tường đá xanh rêu phong hiện ra trước mắt Lăng Thiên. Bức tường không quá cao, nhưng lại được bao phủ bởi vô số dây leo kỳ dị, phát ra ánh sáng xanh nhạt. Một cánh cổng gỗ cổ kính, nặng nề nằm giữa bức tường, phía trên có ba chữ lớn được khắc bằng Tiên Văn cổ xưa: “Tiên Dược Viên”.
Lăng Thiên đưa lệnh bài lên, đặt vào một khe nhỏ bên cạnh cánh cổng. Một luồng Tiên Linh Khí từ lệnh bài tỏa ra, nhập vào khe đá, cánh cổng liền phát ra tiếng kẽo kẹt chậm rãi mở ra, hé lộ một khung cảnh khiến hắn không khỏi ngỡ ngàng.
Bên trong Tiên Dược Viên là một thế giới hoàn toàn khác biệt. Không phải là những luống đất thẳng tắp, ngăn nắp như vườn cây ăn quả ở phàm giới, mà là một không gian rộng lớn, tựa như một thung lũng ẩn mình. Những ngọn núi nhỏ xanh rì, những dòng suối trong vắt chảy róc rách, hồ nước lung linh phản chiếu ánh mặt trời Tiên Giới. Khắp nơi là các loại Tiên Thảo, Tiên Dược đủ màu sắc, hình dáng kỳ lạ, tản mát khắp nơi trên các sườn đồi, bờ suối, thậm chí là lơ lửng trên không trung.
Có những cây nấm phát sáng như ngọc trai, những đóa hoa sen mọc trên cạn tỏa hương thơm ngát, những bụi cây rễ rồng uốn lượn như rắn, hay những thân trúc tím biếc vươn cao chạm mây. Tiên Linh Khí ở đây đặc biệt tinh khiết và nồng đậm hơn hẳn bên ngoài, dường như mỗi gốc cây, ngọn cỏ đều đang hấp thụ và tỏa ra một lượng lớn năng lượng.
Lăng Thiên hít sâu một hơi, cảm nhận sự tươi mới và sức sống mãnh liệt. Hắn bước vào, cánh cổng gỗ từ từ khép lại sau lưng. Nơi này, tuy là nơi làm việc của đệ tử ngoại môn, nhưng lại mang một vẻ đẹp hoang sơ, hùng vĩ mà bất kỳ tu sĩ nào cũng sẽ ao ước được đặt chân đến.
Theo chỉ dẫn của Lam Ngọc, Lăng Thiên tìm đến một căn nhà gỗ nhỏ nằm ẩn mình dưới tán cây cổ thụ khổng lồ ở trung tâm khu vườn. Đó là nơi sinh hoạt của những đệ tử ngoại môn phụ trách Tiên Dược Viên. Khi hắn đến, có ba người khác đã ở đó. Hai nam, một nữ, đều là những tu sĩ trẻ tuổi, cảnh giới tu luyện khoảng Địa Tiên trung kỳ, tương đương với Lăng Thiên hiện tại.
Thấy Lăng Thiên bước vào, ba người kia dừng mọi hoạt động, ánh mắt dò xét. Một nam đệ tử có vẻ ngoài cao ráo, tóc buộc gọn, khuôn mặt hơi kiêu ngạo, lên tiếng hỏi:
“Ngươi là tân đệ tử được phái đến Tiên Dược Viên sao? Trông ngươi có vẻ lạ mặt.”
Lăng Thiên gật đầu, ôm quyền đáp lễ: “Tại hạ Lăng Thiên, mới vừa nhập môn. Xin chào các vị sư huynh, sư tỷ.”
Nam đệ tử kia cười khẩy một tiếng, ánh mắt đầy vẻ khinh thường: “Lăng Thiên? Một phàm nhân mới phi thăng lên Tiên Giới, lại được sắp xếp vào Tiên Dược Viên? Xem ra Tông Môn càng ngày càng có nhiều phế vật.”
Hai người còn lại cũng cười khúc khích, không hề che giấu sự coi thường. Ở Tiên Giới, tu sĩ phàm nhân phi thăng vốn đã bị coi thường, huống hồ còn là một người bị phái đến làm công việc tạp vụ như chăm sóc Tiên Dược Viên. Trong mắt họ, đây là nơi dành cho những đệ tử kém cỏi nhất, không có tiềm năng phát triển.
Lăng Thiên không bận tâm đến những lời lẽ đó. Hắn đã quá quen với sự khinh miệt từ phàm giới. Hắn chỉ nhẹ nhàng nói: “Xin sư huynh chỉ bảo công việc cần làm.”
Nam đệ tử kia thấy Lăng Thiên không phản ứng, càng được thể lấn tới. Hắn khoanh tay, cao giọng nói: “Ta là Lý Phong, đây là Trương Hổ và Dương Lan. Ngươi vừa đến, vậy thì công việc nặng nhọc nhất sẽ giao cho ngươi. Ngươi sẽ phụ trách khu vực Thảo Dược Hồ phía Tây, nơi có nhiều loại Tiên Thảo khó chăm sóc nhất. Nhớ kỹ, nếu để chết một cây Tiên Thảo nào, ngươi sẽ phải chịu hình phạt của Tông Môn!”
Lý Phong ném cho Lăng Thiên một cuộn ngọc giản, bên trong ghi chép các loại Tiên Thảo cần chăm sóc và phương pháp cơ bản. Hắn còn cố ý nói thêm: “Khu vực đó thường xuyên bị Tiên Thú nhỏ quấy phá, cẩn thận đừng để chúng phá hoại dược liệu. Chết cây nào, ngươi đền cây đó!”
Lăng Thiên nhận lấy ngọc giản, không nói thêm lời nào, quay người đi về phía Tây. Hắn biết rõ, đây là một màn chèn ép và thử thách. Nhưng hắn không sợ, bởi vì hắn tin vào khả năng của mình.
Khu vực Thảo Dược Hồ phía Tây quả nhiên là một nơi khá hoang vu. Tiên Linh Khí ở đây có vẻ hơi hỗn loạn, thỉnh thoảng có vài con Tiên Thú nhỏ như Tiên Thử, Tiên Điểu bay lượn, tìm kiếm thức ăn. Các loại Tiên Thảo ở đây cũng không được tươi tốt như những khu vực khác, có vẻ như đã bị bỏ bê một thời gian dài.
Lăng Thiên mở ngọc giản, bắt đầu đọc. Hắn nhanh chóng nắm bắt được đặc tính của các loại Tiên Thảo, nhu cầu về Tiên Linh Khí, nước và ánh sáng của chúng. Với trí nhớ siêu phàm và khả năng lĩnh ngộ của mình, hắn chỉ cần đọc qua một lần là đã thuộc lòng. Nhưng điều khiến hắn hứng thú hơn cả, là khi hắn đưa tay chạm vào những Tiên Thảo đó.
Thần Mạch Vô Thượng trong cơ thể hắn dường như có một sự liên kết đặc biệt với vạn vật. Khi ngón tay Lăng Thiên chạm vào lá của một cây Huyết Long Thảo đang héo úa, một luồng năng lượng kỳ lạ từ Thần Mạch của hắn truyền vào cây cỏ. Hắn có thể “cảm nhận” được sự suy yếu của cây, nơi nó thiếu chất dinh dưỡng, nơi nó bị bệnh tật tấn công.
Không chỉ vậy, hắn còn có thể “điều chỉnh” luồng Tiên Linh Khí trong cơ thể mình, biến đổi nó thành một dạng năng lượng tương thích, chậm rãi truyền vào cây. Chỉ trong chốc lát, cây Huyết Long Thảo vốn đang héo úa đã bắt đầu hồi phục, những chiếc lá xanh tươi trở lại, thậm chí còn phát ra một chút ánh sáng yếu ớt.
Lăng Thiên ngạc nhiên. Đây là một khả năng mới mà hắn chưa từng biết đến. Hắn không chỉ có thể hấp thụ Tiên Linh Khí, mà còn có thể “trao đổi” nó một cách tinh tế với vạn vật. Điều này vượt xa những gì mà một tu sĩ bình thường có thể làm được.
Với khả năng này, công việc chăm sóc Tiên Thảo không còn là một gánh nặng, mà trở thành một quá trình khám phá thú vị. Hắn đi khắp khu vực của mình, từng chút một, dùng Thần Mạch Vô Thượng của mình để hồi phục những cây Tiên Thảo suy yếu, điều chỉnh độ ẩm, ánh sáng, và thậm chí là xua đuổi những Tiên Thú nhỏ đang định phá hoại.
Khi màn đêm buông xuống, khu vực Thảo Dược Hồ phía Tây đã hoàn toàn thay đổi. Những cây Tiên Thảo vốn dĩ ủ rũ nay đã trở nên tươi tốt, rực rỡ hơn bao giờ hết. Một số loại thậm chí còn phát ra ánh sáng rực rỡ trong đêm tối, tạo nên một cảnh tượng kỳ ảo.
Lăng Thiên ngồi xuống một phiến đá cạnh hồ, nhắm mắt lại, bắt đầu tu luyện. Hắn phát hiện ra rằng, khi hắn dùng Thần Mạch Vô Thượng để “nuôi dưỡng” Tiên Thảo, một phần nhỏ tinh hoa của Tiên Thảo cũng sẽ phản hồi lại, đi vào cơ thể hắn, giúp hắn tinh luyện Tiên Nguyên và củng cố căn cơ. Tuy lượng này không đáng kể, nhưng nếu tích lũy lâu dài, chắc chắn sẽ mang lại lợi ích không nhỏ.
Hơn nữa, việc liên tục cảm nhận và điều hòa Tiên Linh Khí cho Tiên Thảo cũng giúp Lăng Thiên tăng cường sự kiểm soát đối với Tiên Nguyên của mình, làm cho nó trở nên tinh thuần và linh hoạt hơn. Đây là một phương pháp tu luyện độc đáo, mà có lẽ chỉ có hắn với Thần Mạch Vô Thượng mới có thể thực hiện được.
Khi bình minh ló dạng, Lăng Thiên mở mắt. Hắn cảm thấy tinh thần sảng khoái, Tiên Nguyên trong cơ thể cũng trở nên mạnh mẽ hơn một chút. Hắn đứng dậy, ánh mắt lướt qua khu vườn mà hắn đã chăm sóc. Bỗng nhiên, ánh mắt hắn dừng lại ở một gốc cây cổ thụ lớn, nằm sâu trong một góc khuất, gần bờ hồ.
Gốc cây này trông rất bình thường, thân cây xù xì, lá cây màu xám tro, không hề có vẻ gì là Tiên Thảo. Nó dường như đã chết khô từ lâu, không có bất kỳ dấu hiệu sự sống nào. Tuy nhiên, khi Lăng Thiên dùng Thần Thức quét qua, hắn cảm nhận được một luồng năng lượng cực kỳ yếu ớt, nhưng lại vô cùng cổ xưa và mạnh mẽ đang ẩn chứa sâu bên trong.
Đây không phải là Tiên Thảo bình thường. Nó là một loại cây đã ngủ say hàng vạn năm, hoặc thậm chí là lâu hơn. Nhưng vì lý do gì đó, nó đã bị bỏ quên, bị xem là một gốc cây chết.
Lăng Thiên tiến lại gần, đưa tay chạm vào thân cây khô khốc. Luồng năng lượng từ Thần Mạch Vô Thượng của hắn lập tức bùng lên, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn cảm nhận được một tiếng “rên rỉ” yếu ớt từ sâu bên trong cây, như một linh hồn đang khát khao được sống lại.
“Tiên Dược Viên này… có vẻ thú vị hơn mình nghĩ.” Lăng Thiên lẩm bẩm. Hắn biết, mình đã tìm thấy một bí mật nhỏ. Bí mật này, có thể sẽ là chìa khóa để hắn tiến xa hơn trên con đường chinh phục Tiên Giới, và xa hơn nữa, là cảnh giới Đế Thần Vô Thượng tối cao.
Hắn nở một nụ cười nhạt, đôi mắt lóe lên sự kiên định. Những lời khinh miệt của Lý Phong và những người khác không còn quan trọng. Quan trọng là hắn đã tìm thấy con đường riêng của mình, ngay cả trong một công việc tưởng chừng như thấp kém nhất.
Ngày đầu tiên ở Tiên Dược Viên kết thúc, nhưng hành trình khám phá và trỗi dậy của Lăng Thiên ở Tiên Giới mới chỉ thực sự bắt đầu.