Đế Thần Vô Thượng
Chương 43

Cập nhật lúc: 2026-03-19 16:50:52 | Lượt xem: 4

Chương 43: Thanh Huyền Tiên Tông, Tiên Giới Phong Vân Khởi

Lăng Thiên mở mắt, một luồng tinh quang sắc bén chợt lóe lên trong đáy mắt đen láy. Hắn cảm nhận được Tiên Nguyên lực trong cơ thể đang cuồn cuộn chảy, mạnh mẽ hơn gấp bội so với trước khi phi thăng. Thần Mạch cổ xưa trong huyết hải không ngừng hấp thụ và tinh luyện Tiên Linh Khí nồng đậm của Tiên Giới, biến chúng thành năng lượng thuần túy nhất, giúp tu vi Địa Tiên sơ kỳ của hắn được củng cố vững chắc, thậm chí đã chạm đến ngưỡng trung kỳ.

“Tiên Giới… quả nhiên không tầm thường.” Lăng Thiên lẩm bẩm, đứng dậy khỏi bồ đoàn. Mặc dù vừa đặt chân đến, nhưng hắn đã cảm nhận được áp lực vô hình từ một thế giới rộng lớn và tràn ngập cường giả hơn. Cái danh “cường giả đứng đầu phàm giới” giờ đây chỉ là một kỷ niệm xa xăm. Ở Tiên Giới, hắn lại phải bắt đầu từ con số không.

Căn phòng đá nơi hắn bế quan đơn giản nhưng được bố trí một trận pháp tụ linh nhỏ, giúp Tiên Linh Khí dồi dào hơn bên ngoài đôi chút. Lăng Thiên bước ra, cánh cửa đá khẽ động, mở ra một hành lang dài được chạm khắc tinh xảo. Ánh sáng dịu nhẹ từ những viên Dạ Minh Châu khảm trên trần chiếu rọi, soi rõ những phù văn cổ xưa trên tường. Đây là một khu vực dành cho các đệ tử mới phi thăng hoặc đệ tử ngoại môn của Thanh Huyền Tiên Tông, một trong những Tiên Tông lớn ở khu vực này.

Tiên Giới rộng lớn hơn phàm giới gấp vạn lần, bao la vô ngần với vô số Tiên Tông, Tiên Triều, gia tộc Tiên Nhân và các quần thể Tiên Thú hùng mạnh. Thanh Huyền Tiên Tông chỉ là một Tiên Tông hạng trung, nhưng đối với Lăng Thiên hiện tại, nó là bước đệm đầu tiên để hắn đặt chân vào thế giới của Tiên Nhân.

Hắn vừa bước ra, đã thu hút ánh mắt của vài đệ tử khác đang đi lại trong hành lang. Khác với sự hỗn tạp của phàm giới, các đệ tử ở đây đều mang khí chất siêu phàm thoát tục, tu vi thấp nhất cũng là Địa Tiên sơ kỳ, đa số đã đạt đến trung kỳ hoặc hậu kỳ.

Một nhóm ba người đệ tử đang trò chuyện rôm rả chợt dừng lại, ánh mắt dò xét quét qua Lăng Thiên. Người dẫn đầu là một nam tử tuấn tú, mặc Tiên bào xanh thẫm, khí tức Địa Tiên hậu kỳ hùng hậu tỏa ra. Hắn ta nhếch mép, khinh miệt nói:

“Ồ, lại một tên phàm nhân mới phi thăng. Khí tức yếu ớt như vậy, chắc vừa củng cố Địa Tiên sơ kỳ chứ gì? Phế vật thật.”

Hai đệ tử đi cùng hắn ta liền hùa theo, cười vang. “Trần Phong sư huynh nói chí phải. Những kẻ mới phi thăng từ hạ giới lên, tu vi không vững, Tiên Nguyên lực tạp nham, đúng là phế vật.”

Lăng Thiên ánh mắt lạnh lẽo quét qua ba người. Hắn đã quá quen thuộc với những lời lẽ khinh thường này từ khi còn ở phàm giới. Tuy nhiên, hắn không hề tức giận, bởi vì hắn biết, những kẻ này không xứng để hắn động thủ. Con đường tu luyện của hắn, từ phế vật trở thành cường giả, đã tôi luyện cho hắn một Đạo Tâm kiên cố như bàn thạch. Ở Tiên Giới, hắn vẫn là một tân binh, nhưng tiềm năng của hắn, không ai có thể sánh bằng.

“Phế vật hay không, không phải do miệng lưỡi các ngươi quyết định,” Lăng Thiên bình thản đáp, giọng nói trầm ổn, không một chút gợn sóng. “Chỉ sợ đến lúc đó, người bị đạp dưới chân lại chính là các ngươi.”

Lời nói của Lăng Thiên khiến Trần Phong và hai đệ tử kia sững sờ. Chưa từng có phàm nhân mới phi thăng nào dám ngông cuồng như vậy trước mặt bọn họ. Trần Phong sắc mặt tối sầm, Tiên Nguyên lực trong người bắt đầu vận chuyển, định cho Lăng Thiên một bài học.

“Ngươi muốn chết!” Trần Phong quát lên, một chưởng chứa Tiên Nguyên lực hùng hậu đánh thẳng về phía Lăng Thiên.

Lăng Thiên đứng im bất động, chỉ khẽ nhếch môi. Đúng lúc này, một tiếng nói thanh thoát vang lên, mang theo một luồng uy áp mạnh mẽ hơn nhiều, khiến chưởng phong của Trần Phong tan biến như làn khói.

“Đủ rồi, Trần Phong. Trong Tông Môn cấm chỉ đấu đá nội bộ. Ngươi quên quy định của Thanh Huyền Tiên Tông rồi sao?”

Một bóng người yểu điệu xuất hiện. Đó là một nữ tử tuyệt sắc, mặc Tiên bào màu tím nhạt, tóc đen như thác nước buông xõa, đôi mắt phượng sáng ngời, toát lên vẻ cao quý và lạnh lùng. Nàng là Lam Ngọc sư tỷ, một đệ tử nội môn có tu vi Kim Tiên sơ kỳ, được mệnh danh là một trong những thiên tài của Thanh Huyền Tiên Tông.

Trần Phong thấy Lam Ngọc sư tỷ xuất hiện, sắc mặt lập tức biến đổi, cúi đầu cung kính: “Lam Ngọc sư tỷ, đệ tử vô ý. Chỉ là thấy tên phàm nhân này quá ngông cuồng, muốn dạy dỗ hắn đôi điều.”

Lam Ngọc sư tỷ liếc nhìn Trần Phong, rồi ánh mắt dừng lại trên Lăng Thiên. Nàng hơi ngạc nhiên. Nàng có thể cảm nhận được tu vi của Lăng Thiên chỉ ở Địa Tiên sơ kỳ, nhưng khí tức trên người hắn lại vô cùng vững chắc, ẩn chứa một loại uy thế khó tả. Đặc biệt, Đạo Tâm của hắn dường như không hề bị ảnh hưởng bởi lời lẽ của Trần Phong, mà ngược lại, còn có vẻ kiên định hơn. Nàng chưa từng thấy một phàm nhân mới phi thăng nào lại có được khí chất này.

“Phàm nhân mới phi thăng đều cần thời gian thích nghi. Ngươi là Trần Phong đệ tử của Thanh Huyền Phong, không nên làm khó người mới. Hãy lui đi.” Giọng Lam Ngọc sư tỷ lạnh nhạt nhưng không cho phép bất kỳ sự phản đối nào.

Trần Phong tuy không cam tâm, nhưng cũng không dám cãi lời Lam Ngọc. Hắn trừng mắt nhìn Lăng Thiên một cái, rồi dẫn hai đệ tử kia quay lưng bỏ đi.

Lam Ngọc sư tỷ quay sang Lăng Thiên, ánh mắt có chút tò mò. “Ngươi là đệ tử mới phi thăng tên Lăng Thiên phải không? Ta là Lam Ngọc, phụ trách hướng dẫn các đệ tử mới một số quy tắc cơ bản của Tông Môn.”

Lăng Thiên khẽ gật đầu: “Đa tạ Lam Ngọc sư tỷ đã ra tay tương trợ.”

“Không cần khách sáo. Đó là trách nhiệm của ta.” Lam Ngọc nhìn Lăng Thiên, cảm thấy hắn có vẻ khác biệt. “Ngươi có vẻ không giống những phàm nhân mới phi thăng khác. Không có chút hoảng loạn hay sợ hãi nào.”

Lăng Thiên cười nhạt: “Sợ hãi chẳng giải quyết được gì. Con đường tu luyện vốn dĩ là nghịch thiên mà đi, càng sợ hãi càng khó đạt tới đỉnh cao.”

Lam Ngọc hơi giật mình, rồi nở một nụ cười nhạt. “Ngươi nói đúng. Có lẽ ngươi sẽ có tương lai không tầm thường. Đi theo ta, ta sẽ giới thiệu cho ngươi về Thanh Huyền Tiên Tông.”

Lăng Thiên đi theo Lam Ngọc sư tỷ. Nàng giới thiệu về cấu trúc Tông Môn: ba ngọn núi chính là Thanh Huyền Phong, Vô Cực Phong và Thái Cực Phong, nơi các trưởng lão và đệ tử nội môn tu luyện. Các khu vực ngoại vi là nơi ở và tu luyện của đệ tử ngoại môn và đệ tử mới phi thăng.

“Thanh Huyền Tiên Tông có Tiên Linh Các chứa các công pháp, Tiên Kỹ; Tàng Kinh Các lưu giữ điển tịch, bí mật của Tiên Giới; Luyện Đan Phòng và Luyện Khí Phòng. Để đổi lấy tài nguyên tu luyện, các đệ tử phải hoàn thành nhiệm vụ Tông Môn và tích lũy cống hiến điểm,” Lam Ngọc giải thích.

“Nhiệm vụ Tông Môn được chia thành cấp bậc từ thấp đến cao, tương ứng với độ khó và phần thưởng. Ban đầu, ngươi sẽ chỉ được nhận những nhiệm vụ cấp thấp như chăm sóc Tiên Dược Viên, khai thác Tiên Khoáng, hoặc tuần tra khu vực ngoại vi. Hãy cố gắng tích lũy cống hiến điểm để đổi lấy Tiên Thạch, Tiên Đan và công pháp cao cấp hơn.”

Lăng Thiên lắng nghe kỹ lưỡng. Hắn biết, đây là những quy tắc cơ bản của Tiên Giới. Muốn mạnh mẽ, phải có tài nguyên. Muốn có tài nguyên, phải chứng minh giá trị của bản thân. Hắn không sợ hãi, mà ngược lại, còn cảm thấy hưng phấn. Những thử thách này, đối với hắn, chỉ là những bước đệm nhỏ trên con đường vô tận mang tên “Đế Thần Vô Thượng”.

“Lam Ngọc sư tỷ, ta muốn biết, làm thế nào để có thể nhanh chóng nâng cao tu vi và tiếp cận với những bí mật cao cấp hơn của Tiên Giới?” Lăng Thiên hỏi, ánh mắt đầy kiên định.

Lam Ngọc nhìn hắn, thấy được ngọn lửa khát vọng và ý chí trong đôi mắt ấy. Nàng nghĩ đến những Tiên Nhân khác khi mới phi thăng, đa số đều lo sợ, dè dặt, nhưng Lăng Thiên lại hoàn toàn khác. Hắn là một con chim ưng đang chờ ngày vỗ cánh.

“Ngoài việc hoàn thành nhiệm vụ Tông Môn, còn có Tiên Giới Đại Hội, các cuộc tranh bá Tiên Bảo, hoặc thi đấu Tông Môn Đại Bỉ. Đó là cơ hội để các đệ tử thể hiện tài năng, tranh đoạt tài nguyên và địa vị,” Lam Ngọc nói. “Tuy nhiên, những sự kiện đó thường chỉ dành cho đệ tử nội môn hoặc những cường giả có tu vi cao. Với tu vi hiện tại của ngươi, vẫn còn quá sớm.”

Lăng Thiên gật đầu, khắc ghi những lời đó vào lòng. Quá sớm? Đối với người khác có thể là vậy, nhưng đối với hắn, không có gì là quá sớm. Thần Mạch của hắn cho phép hắn có tốc độ tu luyện kinh người, và kinh nghiệm chiến đấu phong phú từ phàm giới là vốn quý giá.

“Vậy thì, ta sẽ bắt đầu từ những nhiệm vụ cấp thấp nhất,” Lăng Thiên nói, “nhưng ta sẽ không dừng lại ở đó. Ta sẽ nhanh chóng đứng trên đỉnh cao của Thanh Huyền Tiên Tông, và cả Tiên Giới này.”

Lam Ngọc hơi bất ngờ trước sự tự tin của Lăng Thiên, nhưng nàng không nói gì thêm. Nàng giao cho Lăng Thiên một lệnh bài đệ tử ngoại môn và một nhiệm vụ đầu tiên: chăm sóc một khu vực Tiên Dược Viên ở phía Đông Tông Môn. Một nhiệm vụ đơn giản, nhưng đòi hỏi sự tỉ mỉ và kiên nhẫn. Đây cũng là cách Tông Môn thử thách Đạo Tâm của những đệ tử mới.

Nhận lấy lệnh bài và nhiệm vụ, Lăng Thiên cúi đầu cảm ơn Lam Ngọc rồi lập tức rời đi. Hắn không hề oán trách về nhiệm vụ thấp kém, mà ngược lại, còn cảm thấy hứng thú. Trong Tiên Dược Viên, hắn có thể tiếp xúc với các loại Tiên Thảo, Tiên Dược, tìm hiểu đặc tính của chúng và có thể phát hiện ra những điều thú vị.

Con đường chinh phục Tiên Giới, khám phá bí mật của Cửu Thiên, đã chính thức bắt đầu. Thanh Huyền Tiên Tông, Tiên Dược Viên, những kẻ khinh thường… tất cả chỉ là khởi đầu. Lăng Thiên biết rằng, với Thần Mạch Vô Thượng trong mình, hắn sẽ không bao giờ chỉ là một đệ tử ngoại môn tầm thường. Hắn sẽ là người viết nên huyền thoại mới ở Tiên Giới, từng bước một, tiến đến cảnh giới Đế Thần Vô Thượng tối cao.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8