Đế Thần Vô Thượng
Chương 42

Cập nhật lúc: 2026-03-19 16:50:16 | Lượt xem: 4

Chương 42: Thanh Huyền Tiên Tông, Thử Thách Đầu Tiên

Lăng Thiên bước theo Trưởng lão Thanh Phong vào sâu bên trong Thanh Huyền Tiên Tông. Cảm giác choáng ngợp không ngừng dâng lên trong lòng hắn. Khác với những tông môn hùng vĩ nhất ở phàm giới, nơi này toát ra một sự cổ kính, tráng lệ mà chỉ thời gian và sức mạnh của Tiên Đạo mới có thể kiến tạo. Những dãy núi lơ lửng giữa không trung, được nối với nhau bằng những cầu đá cổ kính phủ đầy rêu phong và tiên thảo. Thác nước Tiên Linh đổ xuống từ các đỉnh núi cao ngất, tạo thành những hồ nước trong vắt, nơi Tiên Linh Khí ngưng tụ thành sương mù lượn lờ. Những tòa điện ngọc uy nghi, lấp lánh dưới ánh sáng mặt trời Tiên Giới, ẩn hiện trong mây trắng, tựa như cung điện của chư thần.

Dưới chân hắn, con đường lát ngọc bích phát ra ánh sáng nhàn nhạt, dẫn lối qua những khu vườn Tiên Linh rực rỡ sắc màu. Tiên hạc trắng muốt bay lượn trên bầu trời xanh thẳm, tiếng hót trong trẻo vang vọng khắp nơi. Mỗi hơi thở của Lăng Thiên đều mang theo một lượng lớn Tiên Linh Khí tinh khiết, khiến Thần Mạch trong cơ thể hắn không ngừng rung động, khát khao hấp thụ. Hắn biết, đây chính là nơi để hắn vươn mình, để Thần Mạch của hắn phát huy hết tiềm năng.

Trưởng lão Thanh Phong dẫn Lăng Thiên đến một tòa điện lớn nằm giữa thung lũng, phía trước có tấm biển đề “Thiên Tuyển Điện”. Nơi đây dường như là trung tâm tiếp nhận và phân loại đệ tử mới. Bên trong, đã có khá nhiều thiếu niên và thiếu nữ đang chờ đợi, tất cả đều toát ra khí chất phi phàm, tu vi không hề yếu kém, ít nhất cũng đã đạt đến cấp độ Địa Tiên sơ kỳ, thậm chí có người đã là Địa Tiên trung kỳ.

“Lăng Thiên, đây là nơi đệ tử mới làm thủ tục nhập môn và nhận sắp xếp ban đầu,” Trưởng lão Thanh Phong nói, giọng trầm ổn. “Ngươi cứ đợi ở đây, sẽ có chấp sự đến hướng dẫn. Ta còn có việc, không thể ở lại lâu.”

Lăng Thiên gật đầu, “Đa tạ Trưởng lão Thanh Phong đã dẫn đường.”

Trưởng lão Thanh Phong khẽ mỉm cười, ánh mắt ẩn chứa sự kỳ vọng, rồi xoay người rời đi, hòa vào làn mây Tiên Linh.

Khi Trưởng lão Thanh Phong rời đi, Lăng Thiên ngay lập tức cảm nhận được những ánh mắt tò mò, đánh giá từ các đệ tử khác. Hắn từ phàm giới phi thăng, lại được một vị trưởng lão đích thân dẫn vào, điều này khá hiếm thấy. Tuy nhiên, sự tò mò nhanh chóng biến thành khinh thường khi họ cảm nhận được tu vi của Lăng Thiên. Hắn vừa mới đột phá Địa Tiên sơ kỳ, nhưng khí tức còn chưa hoàn toàn ổn định, so với những Tiên Nhân sinh ra và lớn lên ở Tiên Giới này, hiển nhiên là kém hơn một bậc.

Một thiếu niên áo gấm, vẻ mặt kiêu ngạo, tu vi Địa Tiên trung kỳ, khẽ hừ lạnh một tiếng, nói đủ để mọi người xung quanh nghe thấy: “Một phàm nhân phi thăng mà cũng được Trưởng lão đích thân dẫn vào? Chắc là có chút quan hệ gì đó. Tu vi vừa mới Địa Tiên sơ kỳ, e rằng đến cả việc quét dọn ngoại môn cũng không đủ tư cách.”

Những người khác nghe vậy cũng xì xào bàn tán, ánh mắt nhìn Lăng Thiên càng thêm khinh miệt. Trong Tiên Giới, những người phi thăng từ hạ giới thường bị coi thường, bởi họ thiếu đi nền tảng vững chắc và tài nguyên tu luyện dồi dào như các Tiên Nhân bản địa.

Lăng Thiên vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, không hề dao động. Những lời nói này hắn đã nghe quá nhiều ở phàm giới. Hắn biết, cách tốt nhất để đáp trả là dùng thực lực. Hắn tìm một chỗ trống yên tĩnh, khoanh chân ngồi xuống, nhắm mắt lại điều hòa khí tức.

Thái độ lạnh nhạt của Lăng Thiên dường như càng chọc tức thiếu niên áo gấm. Hắn ta tiến đến gần Lăng Thiên, định nói gì đó thì một giọng nói uy nghiêm vang lên:

“Trật tự! Đệ tử mới không được làm ồn ào!”

Một nam tử trung niên mặc trường bào màu xanh, ánh mắt sắc bén, bước ra từ bên trong Thiên Tuyển Điện. Hắn là một chấp sự của ngoại môn, phụ trách việc tiếp nhận đệ tử mới. Tu vi của hắn đã đạt đến Thiên Tiên, khí thế bức người. Mọi người lập tức im lặng.

“Ta là chấp sự Lý Thanh. Hôm nay, ta sẽ hướng dẫn các ngươi làm thủ tục nhập môn,” Lý Thanh nói, giọng nói vang vọng. “Theo quy định, tất cả đệ tử mới phải trải qua bài kiểm tra Tiên Linh Căn và tu vi. Những ai đạt yêu cầu sẽ được phân vào ngoại môn hoặc nội môn tùy theo thiên phú và thực lực. Những ai không đạt, sẽ bị loại.”

Lời nói của Lý Thanh khiến không khí trở nên căng thẳng. Các đệ tử mới lần lượt bước lên, đặt tay lên một khối ngọc thạch phát sáng. Khối ngọc thạch này có thể kiểm tra Tiên Linh Căn và tu vi một cách chính xác.

Thiếu niên áo gấm tên là Vương Tấn, con trai của một Tiên Vương trong khu vực, là người đầu tiên bước lên. Hắn ta tự tin đặt tay lên ngọc thạch. Ngay lập tức, ngọc thạch phát ra ánh sáng màu lam nhạt, sau đó chuyển dần sang màu xanh đậm, rồi lại xuất hiện một vầng sáng màu vàng bao quanh. Lý Thanh gật đầu:

“Vương Tấn, Tiên Linh Căn thượng phẩm, tu vi Địa Tiên trung kỳ. Đủ tư cách nhập nội môn.”

Vương Tấn nhếch mép cười đắc ý, liếc nhìn Lăng Thiên đầy khiêu khích, rồi kiêu hãnh bước sang một bên.

Từng người một bước lên kiểm tra. Hầu hết đều có Tiên Linh Căn trung phẩm hoặc thượng phẩm, tu vi Địa Tiên sơ kỳ đến trung kỳ. Người xuất sắc nhất là một thiếu nữ áo trắng tên là Lâm Nguyệt, Tiên Linh Căn cực phẩm, tu vi Địa Tiên hậu kỳ, được Lý Thanh đặc biệt khen ngợi và cho phép trực tiếp trở thành đệ tử nội môn.

Cuối cùng, chỉ còn lại Lăng Thiên. Mọi ánh mắt đổ dồn vào hắn, chờ đợi xem “phàm nhân phi thăng” này sẽ có kết quả thế nào.

“Ngươi, tên gì?” Lý Thanh nhìn Lăng Thiên, giọng điệu có chút thiếu kiên nhẫn.

“Lăng Thiên.” Hắn đứng dậy, bước đến trước ngọc thạch, đặt tay lên.

Ngay khi Lăng Thiên đặt tay lên, khối ngọc thạch bỗng nhiên phát ra một luồng sáng chói lòa, mãnh liệt hơn bất kỳ ai trước đó. Ánh sáng này không phải màu lam, màu xanh hay màu vàng, mà là một màu tím huyền ảo, sâu thẳm, tựa như một vực sâu không đáy. Màu tím lan tỏa khắp ngọc thạch, rồi dần dần hội tụ thành một ký hiệu cổ xưa, phức tạp mà không ai nhận ra.

Lý Thanh sững sờ. Hắn chưa từng thấy loại Tiên Linh Căn nào như vậy. Ngọc thạch run rẩy dữ dội, dường như không thể chịu nổi năng lượng mà Lăng Thiên truyền vào. Các đệ tử khác cũng kinh hãi, không ai dám tin vào mắt mình.

Vương Tấn, người vẫn đang đứng cười nhạo, nụ cười cứng đờ trên môi. Hắn cảm thấy một áp lực vô hình từ Lăng Thiên, khiến hắn không khỏi rùng mình.

Nhưng rồi, một điều kỳ lạ xảy ra. Ánh sáng tím đột nhiên thu lại, ngọc thạch trở về trạng thái bình thường, không hiển thị bất kỳ kết quả nào. Chỉ có một dòng chữ nhỏ hiện lên: “Không thể nhận diện.”

Lý Thanh nheo mắt. “Không thể nhận diện? Ngươi đã làm gì vậy?” Hắn nghi ngờ Lăng Thiên đã dùng thủ đoạn nào đó.

Lăng Thiên bình thản rút tay về, “Ta không làm gì cả. Ngọc thạch này có lẽ không thể kiểm tra được thể chất của ta.” Hắn biết, Thần Mạch của hắn không thuộc về Tiên Giới này, thậm chí có thể vượt xa khỏi phạm vi nhận biết của một Tiên Linh Căn bình thường.

“Hừ! Ngụy biện!” Vương Tấn lấy lại tinh thần, lập tức chế giễu. “Không nhận diện được là do không có Tiên Linh Căn! Đúng là phế vật ở hạ giới!”

Những người khác cũng bắt đầu xì xào, cho rằng Lăng Thiên chỉ là may mắn được Trưởng lão Thanh Phong đưa vào, và có lẽ hắn thực sự không có thiên phú tu luyện Tiên Đạo.

Lý Thanh cũng cau mày. Một đệ tử không có Tiên Linh Căn thì sao có thể tu luyện trong Thanh Huyền Tiên Tông? Tuy nhiên, hắn không thể bỏ qua việc Trưởng lão Thanh Phong đích thân đưa Lăng Thiên đến. Hắn nhìn kỹ Lăng Thiên, cố gắng cảm nhận tu vi của hắn. “Tu vi của ngươi… Địa Tiên sơ kỳ. Khí tức không ổn định, đúng là vừa mới đột phá.”

Lý Thanh trầm ngâm một lát. “Dù Tiên Linh Căn không thể nhận diện, nhưng tu vi Địa Tiên sơ kỳ vẫn đủ điều kiện nhập ngoại môn. Ngươi tạm thời sẽ là đệ tử ngoại môn. Sau này, nếu có thể chứng minh thiên phú của mình, sẽ có cơ hội thăng cấp nội môn.”

Lăng Thiên không phản đối. Ngoại môn hay nội môn, đối với hắn mà nói, đều không quan trọng bằng việc có thể hấp thụ Tiên Linh Khí và tiếp tục con đường của mình. Hắn biết, một khi Thần Mạch của hắn hoàn toàn thức tỉnh và phát huy, không gì có thể ngăn cản hắn.

Lý Thanh giao cho Lăng Thiên một lệnh bài ngoại môn và một bản đồ Thanh Huyền Tiên Tông, cùng với chỉ dẫn đến khu vực ngoại môn. “Đệ tử ngoại môn có thể nhận nhiệm vụ tông môn, tích lũy cống hiến để đổi lấy tài nguyên tu luyện và công pháp. Mỗi tháng sẽ có một viên Tiên Linh Đan và một lượng Tiên Linh Khí nhất định được phân phát.”

Lăng Thiên nhận lấy mọi thứ, cảm ơn Lý Thanh rồi rời khỏi Thiên Tuyển Điện. Hắn không hề để tâm đến những ánh mắt khinh miệt hay lời bàn tán sau lưng. Mục tiêu của hắn không phải là trở thành đệ tử nội môn hay ngoại môn, mà là Đế Thần Vô Thượng.

Khu vực ngoại môn khá rộng lớn, bao gồm nhiều dãy nhà đá đơn giản, san sát nhau, nằm dưới chân một ngọn núi không quá cao. Tiên Linh Khí ở đây tuy vẫn dồi dào hơn phàm giới, nhưng rõ ràng không bằng khu vực nội môn hay các đỉnh núi của trưởng lão.

Hắn tìm được căn phòng của mình, một gian phòng nhỏ hẹp nhưng sạch sẽ, có một giường đá và một bàn nhỏ. Lăng Thiên không chê bai, hắn đã quen với sự khắc khổ. Điều quan trọng nhất là hắn có thể tu luyện.

Hắn khoanh chân ngồi trên giường đá, nhắm mắt lại. Ngay lập tức, Thần Mạch trong cơ thể hắn như một con rồng đói khát, điên cuồng hấp thụ Tiên Linh Khí từ khắp nơi. Tốc độ hấp thụ của hắn kinh khủng đến mức, Tiên Linh Khí xung quanh căn phòng dường như bị hút cạn, tạo thành một vòng xoáy vô hình. Lăng Thiên cảm nhận được Tiên Linh Khí tinh khiết được Thần Mạch của hắn tinh luyện, chuyển hóa thành Tiên Nguyên lực mạnh mẽ, chảy khắp kinh mạch, dần dần củng cố tu vi Địa Tiên sơ kỳ, và bắt đầu thúc đẩy hắn hướng tới trung kỳ.

“Tiên Giới… ta đến rồi,” Lăng Thiên lẩm bẩm trong lòng. “Thanh Huyền Tiên Tông, chỉ là một khởi đầu. Con đường tranh bá Cửu Thiên, khám phá chân lý vũ trụ, còn rất dài. Và ta, Lăng Thiên, sẽ không bao giờ dừng lại.”

Với mỗi hơi thở, mỗi nhịp đập của Thần Mạch, Lăng Thiên cảm thấy mình đang tiến gần hơn đến mục tiêu cuối cùng. Những thử thách đầu tiên ở Tiên Giới này, đối với hắn, chỉ là những bước đệm nhỏ trên con đường vô tận mang tên “Đế Thần Vô Thượng”.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8