Đế Thần Vô Thượng
Chương 40
Chương 40: Phi Thăng Tiên Giới, Phong Vân Khởi
Con đường cầu vồng dưới chân Lăng Thiên không phải là vật chất hữu hình, mà là một dòng năng lượng thuần túy, óng ánh như dải ngân hà thu nhỏ. Mỗi bước chân của hắn, những ánh sáng lung linh như tinh tú nhỏ bé lại vỡ tan rồi tái sinh, dẫn lối xuyên qua hư không vô tận. Phía sau lưng, Thiên Hà Chi Môn đã hoàn toàn khép lại, biến thành một điểm sáng mờ ảo rồi tan biến, cắt đứt hoàn toàn sợi dây liên kết với Đại Hoang Đại Lục. Lăng Thiên biết, khoảnh khắc này, hắn đã không còn là người của Phàm Giới nữa.
Hắn nắm chặt tay Tiểu Lân, cảm nhận sự mềm mại và hơi ấm từ bàn tay nhỏ bé của nàng. Tiểu Lân ngẩng đầu, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tò mò và phấn khích. Nàng không hề sợ hãi trước sự bao la của hư không, mà ngược lại, còn hớn hở chỉ trỏ những dải sáng kỳ ảo lướt qua như những con cá voi khổng lồ bơi trong biển cả vũ trụ.
“Lăng Thiên ca ca, đây là đâu vậy? Đẹp quá!”
Lăng Thiên mỉm cười, nụ cười hiếm hoi mang theo chút hoài niệm và cả sự kiên định.
“Chúng ta đang đi đến một thế giới rộng lớn hơn, nơi có nhiều điều kỳ diệu và cũng nhiều thử thách hơn. Đó là Tiên Giới.”
Tâm trí hắn quay về những ngày tháng ở Đại Hoang Đại Lục. Từ một kẻ bị gọi là “phế vật”, không thể tu luyện, bị khinh miệt và ruồng bỏ, hắn đã từng bước vươn lên. Hắn nhớ về những ngày đầu thức tỉnh Thần Mạch, cảm nhận dòng năng lượng cuồn cuộn chảy trong huyết quản. Hắn nhớ về những trận chiến sinh tử, từ đối đầu với những kẻ thù trong gia tộc Lăng gia, đến việc đối chọi với các tông môn hùng mạnh, và cuối cùng là thống nhất một phần Đại Hoang, đẩy lùi âm mưu của Ma Tộc. Hắn đã bảo vệ được Lăng gia, đã tìm thấy Tiểu Lân, đã kết giao những bằng hữu sinh tử, và đã tạo nên một truyền kỳ ở Phàm Giới.
Mỗi trận chiến, mỗi lần đột phá, mỗi lần đối mặt với cái chết, đều khắc sâu vào Đạo Tâm của Lăng Thiên, tôi luyện ý chí hắn trở nên kiên cường như sắt đá. Hắn không còn là thiếu niên yếu đuối năm xưa, mà đã trở thành một cường giả đứng trên đỉnh phong của Phàm Giới. Nhưng giờ đây, tất cả những vinh quang ấy đều đã ở lại phía sau. Tiên Giới, một thế giới hoàn toàn mới, đang chờ đợi hắn, và hắn biết, hắn sẽ lại phải bắt đầu từ con số không.
Năng lượng của con đường cầu vồng không ngừng tinh luyện cơ thể và linh hồn hắn. Lăng Thiên cảm nhận được từng thớ thịt, từng kinh mạch của mình đang được rửa tội bởi một thứ năng lượng cao cấp hơn, tinh khiết hơn Tiên Linh Khí mà hắn đã từng hấp thụ. Đó là quy luật của thiên địa, chỉ khi đạt đến một cảnh giới nhất định, sinh linh mới có thể thích nghi với môi trường sống cao hơn. Hắn nhắm mắt, cảm nhận sự biến đổi vi diệu trong cơ thể, Thần Mạch cổ xưa trong hắn dường như cũng đang rục rịch, khao khát được dung nạp thứ năng lượng mới này.
Thời gian trôi qua trong hư không dường như không có ý nghĩa. Có lẽ là vài ngày, có lẽ là vài tháng, Lăng Thiên không thể xác định. Hắn chỉ biết rằng, càng đi sâu, áp lực vô hình càng lớn, và năng lượng xung quanh càng trở nên nồng đậm. Tiểu Lân đã ngủ thiếp đi trong vòng tay hắn, hơi thở đều đặn, gương mặt thanh tú không chút lo âu.
Đột nhiên, con đường cầu vồng bắt đầu run rẩy dữ dội. Những dải sáng xung quanh hóa thành vô số luồng sáng phóng vụt về phía trước, như đang lao về một điểm đến. Lăng Thiên siết chặt Tiểu Lân, đôi mắt mở bừng, linh giác cảnh báo một sự thay đổi sắp đến. Cảm giác xuyên không mãnh liệt ập tới, như bị một lực lượng vô hình kéo mạnh, xé toạc mọi giác quan.
Một tiếng “Rầm!” vang vọng trong tâm trí, rồi mọi thứ tĩnh lặng. Lăng Thiên mở mắt, trước mắt hắn là một khung cảnh hoàn toàn khác biệt. Không còn hư không vô tận, không còn con đường cầu vồng. Họ đang đứng trên một ngọn núi đá cheo leo, những tảng đá khổng lồ sắc nhọn vươn thẳng lên trời, bị bao phủ bởi lớp rêu phong cổ kính và những loài thực vật kỳ lạ phát ra ánh sáng nhàn nhạt.
Bầu trời Tiên Giới không phải màu xanh lam quen thuộc, mà là một dải màu tím than pha lẫn vàng kim, điểm xuyết vô số tinh tú khổng lồ rực rỡ hơn nhiều so với Phàm Giới. Những đám mây trôi lững lờ trên cao cũng mang theo những sắc thái ngũ sắc, thỉnh thoảng lại có những luồng sáng chói lòa xẹt qua, có lẽ là Tiên Thú bay lượn hoặc các cường giả đang di chuyển. Không khí tràn ngập một loại năng lượng thuần khiết và dồi dào đến kinh ngạc, đó chính là Tiên Linh Khí chân chính. Chỉ cần hít thở một hơi, Lăng Thiên đã cảm thấy toàn thân sảng khoái, linh lực trong đan điền cuồn cuộn như được tiếp thêm sức mạnh.
“Tiên Giới…” Lăng Thiên lẩm bẩm, cảm nhận sự khác biệt rõ rệt. Nơi đây, trọng lực mạnh hơn, không gian vững chắc hơn, và mọi thứ đều mang một vẻ hùng vĩ, cổ xưa mà Phàm Giới không thể sánh bằng. Hắn nhận ra, cảnh giới tu luyện của mình ở Phàm Giới, dù đã là đỉnh phong, nhưng khi đặt chân đến đây, hắn chỉ có thể coi là một Địa Tiên sơ cấp, hoặc thậm chí còn yếu hơn so với những Tiên Nhân bình thường ở đây.
Tiểu Lân dụi mắt tỉnh dậy, nhìn ngó xung quanh với vẻ kinh ngạc tột độ.
“Wow… đây là Tiên Giới sao, Lăng Thiên ca ca? Đẹp hơn cả trong mơ nữa!”
Bỗng nhiên, một luồng khí tức mạnh mẽ từ phía xa ập tới. Lăng Thiên lập tức cảnh giác, ôm chặt Tiểu Lân, ánh mắt sắc bén quét về phía nguồn khí tức. Hai bóng người bay vút tới, đáp xuống cách họ không xa. Đó là hai nam nhân mặc trường bào màu xanh ngọc, trên ngực áo thêu hình một ngọn núi đang phun trào Tiên khí. Cả hai đều có dung mạo tuấn tú, khí chất phi phàm, hiển nhiên là những Tiên Nhân chính hiệu.
Kẻ đi đầu có vẻ ngoài trẻ tuổi hơn, nhưng đôi mắt lại toát lên vẻ ngạo mạn. Hắn nhìn Lăng Thiên và Tiểu Lân từ đầu đến chân, ánh mắt đầy sự khinh thường.
“Ồ? Ở đâu ra hai kẻ phàm nhân lại lạc vào Tiên Giới thế này?”
Kẻ còn lại lớn tuổi hơn, râu tóc bạc phơ, nhưng khí tức còn mạnh mẽ hơn. Hắn cau mày, vẻ mặt không mấy thiện cảm.
“Không ngờ Thiên Hà Chi Môn lại mở ra ở Thiên Huyền Sơn của chúng ta. Lại còn dẫn theo hai kẻ hạ giới. Các ngươi là ai? Dám xâm nhập địa bàn của Thanh Huyền Tiên Tông mà không được cho phép?”
Lăng Thiên biết, đây chính là sự “bắt đầu từ con số 0” mà hắn đã dự liệu. Ở Phàm Giới, hắn là Đế Vương. Ở Tiên Giới, hắn lại trở thành “kẻ hạ giới”, “phàm nhân”, bị khinh miệt. Hắn không hề tức giận, mà chỉ cảm thấy một ngọn lửa chiến ý bùng lên trong lòng. Đây chính là thử thách đầu tiên của Tiên Giới.
Hắn buông Tiểu Lân ra, bước lên một bước, khí thế tuy không bùng nổ nhưng lại toát ra một sự kiên cường không thể lay chuyển.
“Chúng ta đến từ hạ giới, thông qua Thiên Hà Chi Môn mà phi thăng. Vô tình đáp xuống đây, nếu có quấy nhiễu, xin thứ lỗi.” Giọng nói của Lăng Thiên trầm ổn, không kiêu ngạo cũng không hèn mọn.
Kẻ trẻ tuổi hơn nghe vậy thì phá ra cười lớn, vẻ mặt càng thêm khinh miệt.
“Hạ giới? Phi thăng? Ha ha! Ta chưa từng thấy kẻ phi thăng nào lại yếu ớt như các ngươi. Ngươi có biết đây là đâu không? Đây là Thanh Huyền Tiên Tông, một trong Thất Đại Tiên Tông của Cửu Thiên Tiên Giới! Các ngươi, hai kẻ phàm nhân nhỏ bé, dám nói chuyện ngang hàng với bổn Tiên sao?”
Hắn giơ tay, một luồng Tiên lực màu xanh ngọc ngưng tụ, tạo thành một thanh kiếm khí sắc bén hướng thẳng vào Lăng Thiên.
“Cút ngay khỏi địa bàn của Thanh Huyền Tiên Tông, nếu không, đừng trách ta không khách khí!”
Lăng Thiên đứng thẳng lưng, ánh mắt không hề dao động trước uy áp của đối phương. Hắn đã từng đối mặt với những cường giả mạnh hơn thế này gấp trăm ngàn lần ở Phàm Giới. Hắn đã từng đứng vững trước sinh tử, đạp đổ mọi chướng ngại. Tiên Giới có thể lớn, Tiên Nhân có thể mạnh, nhưng Đạo Tâm của Lăng Thiên đã là Vô Thượng.
“Thanh Huyền Tiên Tông?” Lăng Thiên lặp lại, đôi mắt sâu thẳm lóe lên một tia sáng lạnh.
“Ta đến đây không phải để gây sự, nhưng cũng không phải để chịu đựng sự khinh miệt. Nếu các ngươi muốn ta cút, vậy thì phải xem các ngươi có bản lĩnh đó hay không.”
Thần Mạch trong cơ thể Lăng Thiên bắt đầu vận chuyển, Tiên Linh Khí xung quanh như bị một lực hút vô hình kéo vào cơ thể hắn. Hắn không còn là “phế vật”, mà là một “Đế Thần Vô Thượng” tương lai. Con đường mới đã mở ra, và hắn, Lăng Thiên, sẽ không bao giờ lùi bước. Cuộc hành trình chinh phục Tiên Giới, tranh bá Cửu Thiên, chính thức bắt đầu từ giờ phút này.