Đế Thần Vô Thượng
Chương 38

Cập nhật lúc: 2026-03-19 16:47:52 | Lượt xem: 6

Chương 38: Vô Cực Thánh Địa, Khai Mở Thiên Hà Châu

Dưới ánh chiều tà rực rỡ, Lăng Thiên và Tiểu Lân sải bước trên con đường cổ đạo trải đầy sỏi đá, xuyên qua những ngọn núi hùng vĩ và cánh rừng bạt ngàn của Phàm Giới. Kể từ khi Tiểu Lân thức tỉnh, Lăng Thiên cảm nhận rõ ràng hơn sự cộng hưởng giữa Thần Mạch Vô Thượng của mình và huyết mạch kỳ dị của Tiểu Lân. Mỗi khi Tiểu Lân vô thức giải phóng một tia khí tức, Lăng Thiên lại có thêm một phần giác ngộ về bản chất của sức mạnh cổ xưa chảy trong huyết quản. Con đường phía trước, dù vẫn còn mờ mịt, nhưng đã không còn khiến hắn cảm thấy cô độc nữa.

Lăng Thiên biết, mục tiêu tiếp theo của hắn là tìm kiếm một nơi lưu giữ tri thức cổ xưa, một “Tiên Thành lớn” hay “Tiên Môn có thư viện” ngay trong Phàm Giới này, để giải đáp những nghi vấn về Tiên Giới, về Thiên Hà Châu, và đặc biệt là về Thần Thú cổ xưa – những mảnh ghép quan trọng liên quan đến nguồn gốc Thần Mạch của hắn. Dựa vào những ghi chép cổ mà hắn thu thập được từ các tông môn bị diệt vong và tàn tích của các đế quốc cổ đại, hắn đã khoanh vùng được một địa điểm huyền thoại: Vô Cực Thánh Địa.

Vô Cực Thánh Địa, một tồn tại siêu việt trên Phàm Giới, không phải một tông môn hay đế quốc thông thường, mà là một trung tâm tri thức và tu luyện cổ xưa, được đồn đại là nơi lưu giữ những bí mật từ thời đại Thượng Cổ, thậm chí có thể chạm tới biên giới của Tiên Giới. Nơi đây ít khi can thiệp vào thế tục, nhưng lại là điểm đến của vô số cường giả khao khát tìm kiếm chân lý. Để đến được Vô Cực Thánh Địa, Lăng Thiên và Tiểu Lân đã phải vượt qua hàng ngàn dặm, đối mặt với vô số hiểm nguy từ yêu thú cấp cao đến những kẻ tu luyện tà ác.

Khi họ đặt chân đến chân núi Vô Cực, một bức tường đá khổng lồ vươn tới tận mây xanh hiện ra, phía trên là vô số kiến trúc cổ kính tráng lệ lấp ló trong mây mù, tạo thành một cảnh tượng hùng vĩ không gì sánh bằng. Khí tức linh khí ở đây đậm đặc đến mức hóa lỏng, hình thành những dòng suối linh khí uốn lượn quanh chân núi, nuôi dưỡng vô số linh dược quý hiếm. Cảnh giới tu vi của Lăng Thiên lúc này đã đạt đến đỉnh cao của Phàm Giới, thậm chí đã vượt qua giới hạn mà người thường có thể chạm tới, nhưng đứng trước Vô Cực Thánh Địa, hắn vẫn cảm nhận được một sự uy nghiêm và cổ kính sâu sắc.

“Thánh Địa này quả nhiên không tầm thường,” Lăng Thiên lẩm bẩm, ánh mắt quét qua những hàng cây cổ thụ mang dấu vết của năm tháng. Tiểu Lân gật gù, ánh mắt trong veo pha chút tò mò, nó cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc nào đó ẩn sâu bên trong Thánh Địa, dù rất mờ nhạt.

Cổng vào Thánh Địa được canh giữ bởi hai vị trưởng lão râu tóc bạc phơ, khí tức ngưng trọng như núi cao, ít nhất cũng là cường giả Phàm Giới đỉnh phong. Khi Lăng Thiên tiến đến, một trong số đó mở lời, giọng nói trầm ổn:

“Vô Cực Thánh Địa là nơi thanh tịnh, không tiếp đãi người phàm tục. Nếu muốn cầu kiến, phải có lệnh bài hoặc vượt qua khảo nghiệm.”

Lăng Thiên chắp tay, thái độ không kiêu ngạo cũng không hèn mọn: “Vãn bối Lăng Thiên, đặc biệt đến đây cầu kiến các vị tiền bối, mong muốn được tìm hiểu về Tiên Giới và những bí ẩn cổ xưa. Vãn bối không có lệnh bài, nhưng nguyện ý chấp nhận khảo nghiệm.”

Hai vị trưởng lão khẽ nhíu mày. Trong mắt họ, Lăng Thiên tuy trẻ tuổi nhưng khí chất bất phàm, tu vi ẩn giấu sâu không lường được. Tuy nhiên, quy tắc của Thánh Địa không thể phá vỡ. “Vậy thì hãy thử qua Cửu Trọng Thiên Thê. Mỗi một trọng đều ẩn chứa một khảo nghiệm về tâm cảnh và sức mạnh. Nếu ngươi có thể vượt qua, cửa Thánh Địa sẽ tự động mở ra.”

Cửu Trọng Thiên Thê là con đường bậc thang dẫn lên Thánh Địa, tổng cộng chín trăm chín mươi chín bậc, chia thành chín trọng, mỗi trọng là một tầng áp lực và ảo cảnh khác nhau. Nghe danh đã lâu, Lăng Thiên không chần chừ, dẫn Tiểu Lân bước lên. Ngay khi đặt chân vào bậc thang đầu tiên, một áp lực vô hình như núi đổ ập xuống, cố gắng đè nén linh hồn và cơ thể hắn. Nhưng với Thần Mạch Vô Thượng đã được tôi luyện qua vô số trận chiến, áp lực này chỉ như gió thoảng mây bay.

Hắn liên tục bước đi, mỗi bước chân đều vững vàng. Tầng thứ nhất, ảo cảnh về danh vọng và quyền lực. Tầng thứ hai, ảo cảnh về tình thân và ái tình. Tầng thứ ba, ảo cảnh về nỗi sợ hãi và tuyệt vọng. Từng tầng, từng tầng một, những ảo ảnh chân thực đến mức có thể khiến một cường giả Phàm Giới đỉnh phong lạc lối, nhưng với Đạo Tâm kiên định và Thần Mạch Vô Thượng rực rỡ trong cơ thể, Lăng Thiên đều dễ dàng phá giải. Ánh mắt hắn trong suốt, không chút dao động.

Đến tầng thứ bảy, áp lực đã mạnh gấp trăm lần tầng đầu, đồng thời xuất hiện những linh hồn tàn ảnh của các cường giả cổ xưa đã thất bại trên con đường này, gào thét và tấn công vào linh hồn Lăng Thiên. Hắn khẽ hừ lạnh, Thần Mạch Vô Thượng trong cơ thể bùng nổ, một luồng ánh sáng vàng kim rực rỡ bao phủ lấy hắn, hóa giải mọi công kích. Ngay cả Tiểu Lân bên cạnh cũng được bảo vệ trong luồng sáng đó, không hề bị ảnh hưởng.

Khi Lăng Thiên đặt chân lên bậc thang cuối cùng của tầng thứ chín, toàn bộ Cửu Trọng Thiên Thê rung chuyển dữ dội. Một luồng linh khí nguyên thủy từ đâu đó trong Thánh Địa bỗng nhiên tràn ra, quét qua người Lăng Thiên, dường như đang thăm dò bí mật sâu kín nhất của hắn. Đúng lúc này, huyết mạch của Tiểu Lân cũng đồng điệu cộng hưởng, phát ra một tiếng rít khe khẽ nhưng đầy uy nghiêm, trấn áp luồng linh khí kia.

Một giọng nói cổ xưa vang vọng từ sâu bên trong Thánh Địa, mang theo sự kinh ngạc: “Thần Mạch Vô Thượng… và huyết mạch Thần Thú… Ngươi, rốt cuộc là ai?”

Hai vị trưởng lão canh cổng sững sờ. Đây là giọng nói của Thái Thượng Trưởng Lão, người đã bế quan cả ngàn năm, chưa từng lộ diện. Ngài ấy đã bị kinh động bởi Lăng Thiên!

Cánh cổng khổng lồ của Vô Cực Thánh Địa từ từ mở ra, lộ ra một con đường lát ngọc bích dẫn vào sâu bên trong. Một lão già râu tóc bạc phơ, lưng còng nhưng ánh mắt tinh quang như sao trời, chậm rãi xuất hiện. Đó chính là Thái Thượng Trưởng Lão của Vô Cực Thánh Địa.

“Thiếu niên, ngươi không chỉ vượt qua Cửu Trọng Thiên Thê, mà còn kích hoạt được Cổ Thần Phù Trận, khiến lão phu phải đích thân xuất quan. Huyết mạch của ngươi và con thú nhỏ này, quả thực là hiếm thấy vạn cổ.” Thái Thượng Trưởng Lão nhìn Lăng Thiên, ánh mắt đầy phức tạp.

Lăng Thiên cúi đầu: “Vãn bối Lăng Thiên, bái kiến tiền bối. Vãn bối đến đây chỉ để tìm kiếm một vài thông tin về Tiên Giới, Thiên Hà Châu và Thần Thú cổ xưa.”

Thái Thượng Trưởng Lão khẽ thở dài: “Những điều ngươi muốn tìm, đều là những bí mật không thuộc về Phàm Giới này. Nhưng với tư chất của ngươi, ngươi có quyền được biết. Hãy theo ta đến Thái Cổ Thư Viện.”

Thái Cổ Thư Viện, trái tim của Vô Cực Thánh Địa, là một tòa tháp chín tầng được xây bằng đá cổ, bên trong chứa hàng vạn quyển sách ngọc, điển tịch cổ xưa, và vô số bia đá ghi chép từ những kỷ nguyên đã lùi xa. Dưới sự hướng dẫn của Thái Thượng Trưởng Lão, Lăng Thiên được phép tự do tìm kiếm trong ba tầng đầu tiên.

Hắn nhanh chóng đắm chìm vào biển tri thức. Thông tin về Tiên Giới là vô số, nhưng chúng thường chỉ là những miêu tả mơ hồ hoặc những huyền thoại. Tuy nhiên, sau nhiều giờ tìm kiếm, Lăng Thiên đã tìm thấy một vài quyển cổ tịch đặc biệt, nói về một “Cửa Ngõ Thiên Mệnh” – một con đường bí ẩn dẫn đến Tiên Giới, chỉ xuất hiện mỗi ngàn năm một lần, và nó gắn liền với một địa danh huyền thoại: Thiên Hà Châu.

Thiên Hà Châu không phải là một châu lục thông thường, mà là một khu vực đặc biệt trong Phàm Giới, nơi hội tụ linh khí của toàn bộ đại lục, cũng là nơi duy nhất có thể cảm nhận được quy tắc của Tiên Giới. Tại trung tâm của Thiên Hà Châu, có một “Tiên Đài Cổ”, nơi các cường giả Phàm Giới có thể thử thách “Thiên Kiếp Phi Thăng” và tiến vào Tiên Giới. Nhưng điều kiện để kích hoạt Tiên Đài Cổ lại vô cùng khắc nghiệt, đòi hỏi không chỉ tu vi đạt đỉnh phong mà còn phải có “Thiên Mệnh” nhất định, hoặc một loại vật dẫn đặc biệt.

Và rồi, Lăng Thiên tìm thấy một quyển sách ngọc đã mục nát, ghi chép về “Chư Thần Chi Dụ”, nói về những Thần Thú cổ xưa. Quyển sách mô tả rằng, Thần Thú không chỉ là linh thú mạnh mẽ, mà còn là những tồn tại mang theo “Chân Lý Vũ Trụ”, huyết mạch của chúng là chìa khóa để mở ra những bí ẩn của Thiên Đạo. Nó còn nhắc đến một loại huyết mạch “Đế Thần”, có khả năng dung hợp với vạn vật, vượt qua mọi giới hạn của Thiên Đạo, nhưng lại bị phong ấn hoặc nguyền rủa bởi một thế lực nào đó từ thời xa xưa.

Đọc đến đây, Lăng Thiên như bị sét đánh ngang tai. “Đế Thần Vô Thượng” – cái tên đó, cái cảm giác quen thuộc đó! Hắn hiểu rằng, Thần Mạch của mình chính là huyết mạch “Đế Thần” này, và sự thức tỉnh của Tiểu Lân, một Thần Thú, không phải là ngẫu nhiên. Tiểu Lân chính là chìa khóa, là “vật dẫn” mà Tiên Đài Cổ cần, hoặc ít nhất, huyết mạch của nó có thể cộng hưởng với Tiên Đài để khai mở con đường phi thăng.

Hắn đã tìm thấy manh mối quan trọng nhất! Mục tiêu của hắn đã rõ ràng: đến Thiên Hà Châu, tìm Tiên Đài Cổ, và đối mặt với Thiên Kiếp Phi Thăng để bước vào Tiên Giới.

Thái Thượng Trưởng Lão xuất hiện sau lưng Lăng Thiên, nhìn thấy vẻ mặt trầm tư của hắn, khẽ gật đầu: “Xem ra ngươi đã tìm thấy điều mình muốn. Thiên Hà Châu không dễ đến, và Tiên Đài Cổ càng khó kích hoạt. Ngươi cần chuẩn bị thật kỹ lưỡng. Tuy nhiên, ngươi nên biết, con đường phi thăng chưa bao giờ là yên bình. Một số thế lực cổ xưa trong Phàm Giới, những kẻ đã thất bại trong việc phi thăng, hoặc không muốn thấy ai đó thành công, có thể sẽ gây trở ngại.”

Lăng Thiên ngẩng đầu, ánh mắt kiên định: “Vãn bối đã rõ. Kẻ nào dám cản đường, vãn bối sẽ không nương tay.”

Với thông tin thu được từ Vô Cực Thánh Địa, Lăng Thiên đã có một lộ trình rõ ràng. Hắn đã hiểu hơn về Thần Mạch của mình, về vai trò của Tiểu Lân, và về con đường dẫn đến Tiên Giới. Hắn đã đứng trên đỉnh cao của Phàm Giới, không còn kẻ địch nào có thể ngăn cản hắn. Giờ đây, hắn đã sẵn sàng cho bước đi cuối cùng trong Phàm Trần, trước khi chính thức phi thăng lên Cửu Thiên, bắt đầu một hành trình mới.

Rời khỏi Vô Cực Thánh Địa, Lăng Thiên và Tiểu Lân hướng về phía Đông, nơi Thiên Hà Châu huyền thoại tọa lạc. Con đường phía trước có thể còn vô vàn chông gai, nhưng với Thần Mạch Vô Thượng rực rỡ và một người bạn đồng hành đặc biệt, Lăng Thiên tin rằng mình sẽ phá vỡ mọi giới hạn, kiến tạo nên kỷ nguyên của riêng mình. Con đường Đế Thần Vô Thượng, giờ đây, đã hiện rõ hơn bao giờ hết.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8