Đế Thần Vô Thượng
Chương 36

Cập nhật lúc: 2026-03-19 16:46:34 | Lượt xem: 5

Chương 36: Tiên Giới Sơ Lâm, Thần Thức Trấn Uy

Dòng sáng chói lòa nuốt trọn Lăng Thiên, mang theo một cảm giác xé rách rồi tái tạo kinh hoàng. Cơ thể hắn như bị nghiền nát thành vô số hạt bụi, sau đó lại được một lực lượng vô hình tái cấu trúc, từng thớ thịt, từng kinh mạch, từng tế bào đều được gột rửa, tinh luyện dưới áp lực khủng khiếp của không gian. Đó không phải là nỗi đau thể xác đơn thuần, mà là sự chuyển hóa triệt để từ phàm giới sang một cấp độ tồn tại cao hơn. Hắn cảm nhận được sức mạnh nguyên thủy trong huyết mạch đang bừng tỉnh, đón nhận sự tẩy rửa này như một nghi lễ linh thiêng.

Thời gian như ngừng trôi, hay trôi qua hàng vạn năm trong khoảnh khắc. Khi ý thức Lăng Thiên trở lại hoàn toàn, hắn nhận ra mình đang rơi tự do. Dưới chân là một vực sâu không đáy, trên đầu là bầu trời xanh thẳm đến mức khó tin, điểm xuyết những đám mây ngũ sắc trôi lững lờ như những hòn đảo trôi nổi. Hắn nhanh chóng ổn định cơ thể, lơ lửng giữa không trung, đôi mắt hẹp dài quét một vòng. Nơi này, hoàn toàn khác biệt so với phàm giới.

Không khí ở đây đặc quánh Tiên Linh Khí, mỗi hơi thở hít vào đều khiến kinh mạch hắn giãn nở, chân nguyên trong đan điền sôi trào, tự động vận chuyển theo Thần Mạch Vô Thượng. Chỉ trong chốc lát, hắn cảm thấy tu vi của mình đã tăng lên đáng kể, không còn là cảnh giới phàm nhân nữa mà đã chạm đến ngưỡng của Địa Tiên, hơn nữa còn là Địa Tiên đỉnh phong, chỉ thiếu một bước là có thể đột phá Thiên Tiên. Sức mạnh này không phải do hắn cố ý tu luyện, mà là sự bồi đắp tự nhiên của Tiên Giới đối với một tồn tại đã được Tiên Môn chấp nhận. Hắn biết, nhờ có Thần Mạch Vô Thượng, tốc độ hấp thu Tiên Linh Khí của hắn nhanh gấp hàng trăm, hàng ngàn lần Tiên Nhân bình thường, và khả năng chuyển hóa càng tinh thuần hơn.

Cảnh sắc xung quanh hùng vĩ đến mức khiến Lăng Thiên phải sững sờ. Những ngọn núi cao vút tận mây xanh, thân núi được bao phủ bởi những dòng thác Tiên Linh Khí cuồn cuộn đổ xuống. Cây cối cao lớn đến mức có thể che khuất cả một tòa thành, lá cây phát ra ánh sáng rực rỡ, quả mọng treo lủng lẳng tỏa ra hương thơm ngào ngạt, hiển nhiên đều là Tiên Dược quý hiếm ở phàm giới. Dưới chân núi, những dòng sông rộng lớn chảy xiết, nước sông trong vắt đến tận đáy, phản chiếu ánh sáng lấp lánh như dát vàng. Thỉnh thoảng, hắn còn thấy những Tiên Thú khổng lồ bay lượn trên bầu trời, phát ra tiếng gầm vang vọng, mang theo uy áp kinh thiên động địa. Chúng không hề ẩn mình như linh thú phàm giới, mà tự do tự tại, như thể toàn bộ thế giới này đều thuộc về chúng.

“Đây chính là Tiên Giới sao… Quả nhiên không hổ danh là nơi ở của Tiên Nhân.” Lăng Thiên lẩm bẩm, trong lòng dấy lên sự hưng phấn cùng cảm giác thách thức. Hắn đã từng là bá chủ phàm giới, nhưng ở đây, hắn chỉ là một tân binh vừa đặt chân đến. Mọi thứ đều phải bắt đầu lại từ đầu.

Hắn thu liễm khí tức, không muốn quá phô trương ngay khi vừa đặt chân đến. Thần thức của Lăng Thiên lan tỏa ra, dò xét xung quanh. Thần thức của hắn giờ đây cũng đã được Tiên Linh Khí tẩy rửa, trở nên mạnh mẽ và sắc bén hơn nhiều. Nó có thể dễ dàng bao phủ một phạm vi hàng ngàn dặm, phát hiện ra những dao động năng lượng dù là nhỏ nhất. Trong phạm vi dò xét, hắn phát hiện ra một vài luồng khí tức của Tiên Nhân đang di chuyển ở phía xa. Hắn quyết định tiếp cận, để tìm hiểu về thế giới mới này.

Lăng Thiên hạ xuống một ngọn núi nhỏ hơn, ẩn mình trong rừng cây rậm rạp. Hắn nhìn thấy một nhóm ba người đang đào bới một loại Tiên Thảo gần đó. Ba người này đều là nam nhân, mặc trang phục màu xanh lam giản dị, khí tức quanh thân dao động ở cảnh giới Địa Tiên sơ kỳ và trung kỳ. So với Lăng Thiên hiện tại, bọn họ yếu hơn một chút, nhưng vẫn là những tồn tại mà phàm nhân không thể tưởng tượng được.

Một trong số đó, tên mập lùn có gương mặt bặm trợn, đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén quét về phía Lăng Thiên đang ẩn mình. “Ai đó! Mau cút ra đây! Dám rình mò Tam Quỷ chúng ta?”

Lăng Thiên không chút nao núng, bước ra khỏi chỗ nấp. Hắn không hề che giấu khí tức của mình nữa, để lộ ra cảnh giới Địa Tiên đỉnh phong. Tuy nhiên, trên người hắn vẫn còn vương vấn chút dấu vết của phàm nhân, một loại khí chất mà Tiên Nhân chân chính không có.

Ba tên Địa Tiên nhìn thấy Lăng Thiên, ánh mắt đầu tiên là cảnh giác, nhưng khi cảm nhận được khí tức “phàm trần” mờ nhạt từ hắn, bọn họ liền biến thành khinh thường. Tên mập lùn cười khẩy: “Ồ, ta còn tưởng là ai, hóa ra là một phàm nhân mới phi thăng. Nhìn bộ dạng này, chắc hẳn là vừa từ hạ giới lên đây, còn chưa kịp tẩy đi mùi đất bẩn.”

Tên Địa Tiên trung kỳ bên cạnh, người gầy gò với đôi mắt ti hí, phụ họa: “Ha ha, mấy tên phàm nhân phi thăng lúc nào cũng thế, tu vi thì thấp kém, lại còn tự cho mình là thiên tài. Để ta đoán xem, ngươi ở hạ giới chắc cũng được coi là một bá chủ rồi đúng không? Nhưng ở Tiên Giới này, ngươi chẳng là cái thá gì cả.”

Tên thứ ba, có vẻ là thủ lĩnh, khí tức Địa Tiên đỉnh phong, nhưng vẫn kém Lăng Thiên một chút về sự tinh thuần của chân nguyên. Hắn khoanh tay, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt: “Ngươi may mắn đó, tiểu tử. Gặp phải chúng ta, Tam Quỷ nhân từ. Nếu là đám hung tàn khác, chỉ sợ ngươi đã bị lột da rút gân rồi. Khí tức của ngươi tuy có chút đặc biệt, nhưng e rằng chưa đủ để tự bảo vệ mình ở vùng ngoại vi này đâu. Tốt nhất là giao nộp hết những gì ngươi có, rồi cút xéo đi tìm một Tiên Môn nào đó mà nương tựa, nếu không…”

Lăng Thiên im lặng lắng nghe, ánh mắt vẫn bình thản. Hắn đã đoán trước được thái độ này. Ở bất kỳ thế giới nào, kẻ yếu luôn bị khinh thường. Nhưng hắn không phải kẻ yếu. Hắn chỉ là một kẻ mới đến, chưa hiểu rõ luật chơi.

“Ta không có ý gây sự,” Lăng Thiên chậm rãi nói, giọng điệu bình tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự uy nghiêm khó tả. “Ta chỉ muốn hỏi đường, tìm hiểu về Tiên Giới này. Các ngươi có thể giúp ta không?”

Tên thủ lĩnh bật cười lớn, như thể Lăng Thiên vừa nói một câu chuyện cười ngớ ngẩn nhất. “Hỏi đường? Tìm hiểu Tiên Giới? Ha ha ha! Tiểu tử, ngươi nghĩ Tiên Giới là chợ búa hay sao? Ngươi có gì để trao đổi đây? Tiên Linh Thạch? Tiên Đan? Hay là… Tiên Khí của ngươi?” Hắn liếc nhìn Lăng Thiên từ đầu đến chân, ánh mắt tham lam dừng lại ở chiếc nhẫn trữ vật của hắn.

Lăng Thiên nhíu mày. Hắn không thích bị đe dọa. Hắn không muốn gây chuyện, nhưng cũng không sợ hãi. “Nếu ta không có gì, thì sao?”

Tên mập lùn hầm hừ bước tới, bàn tay đã đặt lên thanh kiếm sau lưng. “Không có gì thì để lại cái mạng! Ở đây, kẻ yếu không có quyền lên tiếng!”

Một luồng áp lực vô hình đột nhiên ập xuống, bao trùm lấy ba tên Địa Tiên. Đó không phải là sức mạnh thể chất, cũng không phải là chân nguyên bùng nổ, mà là một loại uy áp tinh thần thuần túy, phát ra từ sâu thẳm linh hồn Lăng Thiên. Thần thức của hắn, sau khi được Tiên Giới tẩy rửa, đã đạt đến một cảnh giới mà ba tên Địa Tiên này không thể sánh bằng. Chúng cảm thấy như có một ngọn núi thiêng khổng lồ đè nặng lên mình, khiến chân nguyên trong cơ thể trở nên trì trệ, hơi thở trở nên khó khăn. Gương mặt bọn chúng tái mét, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh hoàng.

“Ngươi… Ngươi là ai?” Tên thủ lĩnh lắp bắp, mồ hôi lạnh chảy ròng. Hắn chưa từng cảm nhận được một loại áp lực đáng sợ đến vậy từ một Địa Tiên đỉnh phong, ngay cả những Thiên Tiên mà hắn từng gặp cũng không có được khí thế này. Đây không phải là khí tức của một phàm nhân phi thăng bình thường!

Lăng Thiên không trả lời, chỉ nhẹ nhàng nâng tay. Một luồng chân nguyên thuần khiết, mang theo đạo vận Vô Thượng, lướt qua khoảng không. Nó không tấn công, nhưng lại khiến không gian xung quanh ba tên Địa Tiên trở nên vặn vẹo, cây cối xung quanh rung chuyển dữ dội, như thể đang bị một lực lượng vô hình bóp méo.

Cả ba tên Địa Tiên đồng loạt ngã quỵ xuống, không phải vì Lăng Thiên ra tay đánh, mà vì sự sợ hãi tột độ. Chúng hiểu ra rằng, người thanh niên trước mặt này tuyệt đối không phải là một “phế vật” vừa phi thăng. Hắn là một con mãnh thú đội lốt cừu non.

“Ta nhắc lại,” Lăng Thiên nói, giọng điệu vẫn bình thản, nhưng giờ đây lại mang theo một sự lạnh lẽo khó tả, “ta chỉ muốn hỏi đường. Các ngươi có thể trả lời ta, hoặc… ta sẽ tự mình tìm hiểu.” Hắn không cần nói thêm, hàm ý đe dọa đã quá rõ ràng.

Tên thủ lĩnh vội vàng gật đầu, mặt cắt không còn giọt máu. “Dạ… Đại nhân… Xin ngài bớt giận… Chúng tiểu nhân không biết thân phận của ngài… Ngài muốn hỏi gì, chúng tiểu nhân nhất định sẽ dốc hết sức trả lời.”

Lăng Thiên thu hồi áp lực, không gian trở lại bình thường, nhưng ba tên Địa Tiên vẫn còn run rẩy. Hắn nhìn bọn họ, ánh mắt sắc bén: “Nói cho ta biết, đây là khu vực nào của Tiên Giới? Có những thế lực lớn nào? Và làm sao để có thể nhanh chóng nâng cao tu vi ở nơi này?”

Tên thủ lĩnh nhanh chóng trấn tĩnh lại, biết rằng mình đã gặp phải một nhân vật khó lường. Hắn cung kính đáp: “Dạ bẩm đại nhân, đây là Huyễn Phong Lĩnh, thuộc vùng ngoại vi của Thiên Hà Châu. Thiên Hà Châu là một trong Cửu Đại Châu của Tiên Giới, do Thiên Hà Tiên Triều thống trị. Ngoài ra còn có vô số Tiên Tông, Tiên Phủ nhỏ lẻ khác. Để nâng cao tu vi ở Tiên Giới, chủ yếu là hấp thu Tiên Linh Khí, luyện hóa Tiên Đan, hoặc tìm kiếm Tiên Duyên, tham gia các cuộc thi đấu Tiên Giới Đại Hội. Tuy nhiên, muốn nhanh chóng đột phá thì phải có tài nguyên dồi dào, hoặc gia nhập vào một Tiên Môn lớn…”

Hắn bắt đầu kể chi tiết về các cấp bậc tu luyện ở Tiên Giới, từ Địa Tiên, Thiên Tiên, Kim Tiên, Đại La Kim Tiên, cho đến Tiên Vương, Tiên Đế. Hắn cũng kể về các loại Tiên Thảo, Tiên Khí, và những mối nguy hiểm rình rập ở khắp mọi nơi. Lăng Thiên lắng nghe chăm chú, thu thập từng chút thông tin. Hắn nhận ra, Tiên Giới này rộng lớn và phức tạp hơn hắn tưởng tượng rất nhiều, và con đường phía trước còn vô vàn gian nan.

Sau khi đã có được những thông tin cơ bản, Lăng Thiên gật đầu. “Được rồi. Đa tạ các ngươi. Ta có việc phải đi.”

Hắn không hề cướp bóc hay làm khó chúng thêm, chỉ để lại cho ba tên Địa Tiên một ánh mắt cảnh cáo rồi xoay người rời đi, biến mất vào sâu trong rừng rậm. Ba tên Địa Tiên nhìn theo bóng Lăng Thiên biến mất, thở phào nhẹ nhõm như vừa thoát khỏi cửa tử.

“Hắn… hắn rốt cuộc là ai? Không thể nào là một phàm nhân phi thăng bình thường được!” Tên mập lùn run rẩy nói.

Tên thủ lĩnh trầm giọng, ánh mắt đầy vẻ sợ hãi: “Thần thức của hắn quá mạnh, áp lực đó… thậm chí còn đáng sợ hơn cả Tiên Vương mà ta từng gặp. Có lẽ hắn là một lão quái vật nào đó ở hạ giới, tu luyện bí pháp đặc biệt, hoặc có thân phận phi phàm. Chúng ta may mắn còn giữ được mạng.”

Lăng Thiên đã rời đi, để lại phía sau một dấu ấn khó phai trong tâm trí ba tên Địa Tiên đó. Hắn đã hiểu rõ hơn về Tiên Giới, về sự phân cấp và những luật lệ khắc nghiệt ở đây. Mục tiêu trước mắt của hắn là tìm một nơi yên tĩnh để củng cố tu vi Địa Tiên đỉnh phong, đồng thời tìm hiểu sâu hơn về Thiên Hà Châu và các Tiên Môn lớn. Hắn biết, con đường Vô Thượng của mình chỉ mới bắt đầu, và những thử thách thật sự ở Tiên Giới còn đang chờ đợi phía trước.

Với Thần Mạch Vô Thượng và công pháp tuyệt thế, Lăng Thiên tin rằng mình sẽ sớm đứng vững ở thế giới mới này, và rồi, từng bước một, chinh phục Cửu Thiên, hướng tới con đường Đế Thần Vô Thượng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8