Đế Thần Vô Thượng
Chương 34

Cập nhật lúc: 2026-03-19 16:45:16 | Lượt xem: 5

Chương 34: U Minh Cốc, Tiên Giới Sơ Thám

Lăng Thiên bước đi vững chãi trên con đường mòn phủ đầy Tiên Linh Thảo, những cây cỏ nơi đây không hề tầm thường như phàm giới, mỗi chiếc lá, mỗi cọng rễ đều ẩn chứa Tiên khí nồng đậm, lấp lánh như ngọc bích. Hắn hít thở sâu, cảm nhận luồng năng lượng thuần khiết chảy vào kinh mạch, tẩy rửa thân thể, khiến mọi tế bào đều như được tái sinh.

Tiên Giới… quả nhiên không tầm thường!

Từ khi đặt chân lên mảnh đất này, Lăng Thiên đã cảm nhận được sự khác biệt to lớn. Tiên Linh Khí dồi dào đến mức có thể hóa thành sương mù lãng đãng trên không, tạo nên khung cảnh như chốn bồng lai tiên cảnh. Những ngọn núi sừng sững vươn tới tận trời xanh, được bao phủ bởi mây mù và cầu vồng ngũ sắc. Tiên Thú bay lượn trên cao, tiếng gầm vang vọng nhưng không hề mang sát khí, ngược lại còn ẩn chứa một loại uy nghiêm cổ xưa.

Tuy nhiên, Lăng Thiên cũng nhận ra một vấn đề. Mặc dù Tiên Linh Khí rất dồi dào, nhưng cơ thể hắn, vốn đã đạt đến đỉnh cao của phàm giới, lại cảm thấy như một cái hồ đầy nước muốn chứa thêm nước biển. Hắn cần một phương pháp tu luyện Tiên Giới, một loại công pháp thích hợp để chuyển hóa và hấp thu Tiên Linh Khí, từ đó đặt nền móng cho con đường Tiên Đạo của mình.

Hạ Vân đi theo sau Lăng Thiên, ánh mắt không ngừng đánh giá. Nàng ta là một Tiên Nhân bình thường, cảnh giới Địa Tiên sơ kỳ, nhưng ở Tiên Giới này, đó cũng chỉ là tầng thấp nhất. Nàng ta không thể hiểu nổi một phàm nhân mới phi thăng như Lăng Thiên lại có thể ung dung như vậy. Hắn không hề có vẻ lo lắng hay sợ hãi trước một thế giới hoàn toàn xa lạ, ngược lại còn toát ra một khí chất bình tĩnh, tự tin đến lạ thường.

“Tiền bối… người có vẻ không giống Tiên Nhân mới phi thăng chút nào,” Hạ Vân không nhịn được lên tiếng, phá vỡ sự im lặng.

Lăng Thiên khẽ mỉm cười, không quay đầu lại. “Vậy sao? Ta chỉ là đang cảm nhận thế giới này mà thôi.”

“Tiên Giới rộng lớn vô biên, không giống bất kỳ phàm giới nào mà tiền bối từng biết. Có vô số Tiên Tông, Tiên Triều, Tiên Giới Đại Lục… Mỗi nơi đều có quy tắc và cường giả riêng,” Hạ Vân giải thích, giọng nói đầy kính cẩn. “U Minh Cốc mà chúng ta đang hướng tới, là một trong những vùng đất nguy hiểm nhất ở Tiên Vực phía Bắc này. Nơi đó bị bao phủ bởi U Minh Chi Khí, chứa đựng vô số nguy hiểm, cả Tiên Thú biến dị và Tiên Nhân tà đạo ẩn nấp.”

“U Minh Cốc… Nghe có vẻ thú vị,” Lăng Thiên lẩm bẩm. “Cha của cô bị giam giữ ở đó vì lý do gì?”

Hạ Vân thở dài, đôi mắt thoáng hiện lên vẻ u buồn. “Phụ thân ta là một Địa Tiên trung kỳ, ông ấy vốn là một tán tu, chuyên đi tìm kiếm Tiên Linh Thảo để đổi lấy Tiên Thạch tu luyện. Một lần, ông ấy vô tình phát hiện ra một loại Tiên Thảo quý hiếm mọc gần U Minh Cốc. Nhưng khi hái được, ông ấy lại bị một nhóm Tiên Nhân tà đạo phục kích. Bọn chúng không giết ông ấy, mà lại bắt ông ấy vào U Minh Cốc, ép ông ấy khai thác một loại khoáng thạch đặc biệt ở sâu bên trong, gọi là U Minh Thạch.”

“U Minh Thạch?” Lăng Thiên nhíu mày. “Đó là gì?”

“Là một loại khoáng thạch ẩn chứa U Minh Chi Lực cực kỳ âm hàn, có thể dùng để luyện chế Tiên Khí tà ác hoặc bồi dưỡng ma công. Rất nhiều Tiên Nhân chính đạo không dám động vào, nhưng các Tiên Nhân tà đạo lại rất ưa chuộng. Bọn chúng thường bắt cóc những Tiên Nhân có tu vi nhất định để khai thác, vì U Minh Thạch chứa độc tính rất mạnh, người bình thường không chịu nổi.”

“Vậy những kẻ đã bắt cha cô là ai?”

“Là một tiểu thế lực gọi là U Minh Điện, bọn chúng dựa vào U Minh Cốc để tồn tại, chuyên làm những chuyện bẩn thỉu. Dù chỉ là một tiểu thế lực, nhưng kẻ đứng đầu U Minh Điện là một Thiên Tiên hậu kỳ, rất khó đối phó. Ta đã thử cầu cứu nhiều nơi, nhưng không ai dám đắc tội với U Minh Điện,” Hạ Vân nói, giọng đầy tuyệt vọng. “Ta chỉ nghe nói, tiền bối có thể dễ dàng đánh bại Tiên Nhân cấp độ Thiên Tiên, nên mới liều mạng đến tìm người…”

Lăng Thiên nghe vậy, ánh mắt lóe lên. “Thiên Tiên hậu kỳ… Ở phàm giới, ta đã từng đối mặt với cường giả cấp bậc Thần Vương. Ở Tiên Giới này, Thiên Tiên hậu kỳ có lẽ tương đương với một Tiên Tướng dưới trướng Tiên Vương. Cũng không quá mạnh.”

Hắn không hề che giấu sự tự tin của mình, khiến Hạ Vân ngạc nhiên. Nàng ta không hiểu “Thần Vương” hay “Tiên Tướng” là gì, nhưng rõ ràng Lăng Thiên đang đánh giá thấp một Thiên Tiên hậu kỳ. Trong mắt nàng ta, đó là một cường giả đáng sợ!

Trên đường đi, Lăng Thiên không ngừng hấp thu Tiên Linh Khí, đồng thời vận chuyển “Đế Thần Quyết” mà hắn đã tu luyện ở phàm giới. Mặc dù “Đế Thần Quyết” là công pháp phàm giới, nhưng nó lại có một điểm đặc biệt: khả năng dung hợp và chuyển hóa mọi loại năng lượng. Giờ đây, hắn cảm thấy công pháp này đang tự động điều chỉnh, bắt đầu hấp thu và luyện hóa Tiên Linh Khí, tuy chậm chạp nhưng vô cùng chắc chắn. Thần Mạch trong cơ thể hắn cũng bắt đầu phát ra ánh sáng nhàn nhạt, tựa hồ đang thức tỉnh một khả năng mới để thích nghi với môi trường Tiên Giới.

Hắn cũng nhận thấy, mặc dù cảnh giới tu luyện của hắn ở phàm giới đã đạt đến đỉnh phong, nhưng khi lên Tiên Giới, cơ thể hắn vẫn cần một quá trình “tẩy luyện” để thích nghi với Tiên Linh Khí thuần khiết hơn. Hắn cảm giác cảnh giới hiện tại của mình tương đương với một Địa Tiên sơ kỳ, nhưng sức chiến đấu thì hoàn toàn vượt trội. Hắn có thể cảm nhận được mỗi tế bào trong cơ thể đang khát khao Tiên Linh Khí, và “Đế Thần Quyết” đang từng bước mở rộng dung lượng của chúng.

Đột nhiên, một tiếng gầm rú vang lên từ khu rừng rậm bên phải. Một con Hắc Báo có đôi cánh bằng xương lao ra, đôi mắt đỏ ngầu, toàn thân bao phủ bởi U Minh Chi Khí. Đây là một loại Tiên Thú biến dị, thuộc cấp độ Địa Tiên trung kỳ, tương đương với tu vi của phụ thân Hạ Vân.

Hạ Vân giật mình lùi lại. “Là Hắc Báo U Minh! Bọn chúng rất hung hãn và khó đối phó!”

Hắc Báo U Minh lao đến, móng vuốt sắc nhọn mang theo khí độc, nhắm thẳng vào Lăng Thiên. Nhưng Lăng Thiên chỉ khẽ nhíu mày, không hề có ý tránh né. Hắn muốn thử sức mạnh của bản thân ở Tiên Giới này.

Một luồng khí thế vô hình từ Lăng Thiên bùng phát. Hắn không dùng bất kỳ Tiên thuật hay Tiên khí nào, chỉ đơn thuần là một cú đấm. Cú đấm ấy tưởng chừng chậm chạp, nhưng lại mang theo một loại sức mạnh xuyên phá không gian, chứa đựng uy thế của một “Đế” đã từng thống trị phàm giới.

Uỳnh!

Cú đấm trực tiếp va chạm vào đầu Hắc Báo U Minh. Không có tiếng gầm thét thảm thiết, không có máu thịt văng tung tóe. Con Hắc Báo như bị một lực lượng vô hình nghiền nát, thân thể nó méo mó rồi nổ tung thành một làn khói đen kịt, tiêu tán trong không khí.

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, chỉ trong một cái chớp mắt. Hạ Vân đứng hình, đôi mắt mở to nhìn cảnh tượng vừa rồi. Một cú đấm! Chỉ một cú đấm đã đánh tan một con Hắc Báo U Minh cấp độ Địa Tiên trung kỳ! Đây rốt cuộc là sức mạnh gì?

Lăng Thiên thu tay lại, vẻ mặt bình tĩnh. “Sức mạnh của Địa Tiên trung kỳ… cũng không hơn phàm nhân đỉnh phong là bao. Có vẻ ta cần một đối thủ mạnh hơn để đo lường cảnh giới hiện tại của mình.”

Hắn vẫn tự nhận mình là “phàm nhân đỉnh phong”, nhưng Hạ Vân hiểu rằng, khái niệm “phàm nhân” trong miệng Lăng Thiên đã hoàn toàn vượt xa sự hiểu biết của nàng ta. Nàng ta không còn nghi ngờ gì nữa, Lăng Thiên chắc chắn là một tồn tại phi phàm, một thiên tài hiếm có ngay cả ở Tiên Giới.

“Tiền bối… người… người thật sự quá mạnh,” Hạ Vân lắp bắp, trong lòng dâng lên sự kính phục tột độ. Với sức mạnh này, việc cứu phụ thân nàng ta không còn là điều không thể.

Lăng Thiên khẽ gật đầu. “Tiếp tục đi. U Minh Cốc có lẽ sẽ cho ta một chút bất ngờ.”

Hắn không chỉ muốn cứu cha Hạ Vân, mà còn muốn nhân cơ hội này để hiểu rõ hơn về thế giới Tiên Giới, về các cấp bậc tu luyện, và quan trọng nhất, là tìm kiếm con đường để “Đế Thần Quyết” của hắn có thể phát huy toàn bộ tiềm năng trong môi trường Tiên Linh Khí. U Minh Cốc, với những nguy hiểm và cơ duyên tiềm ẩn, có thể là bước đệm đầu tiên hoàn hảo cho hành trình “Tiên Giới Tranh Bá” của hắn.

Sau sự kiện Hắc Báo U Minh, Hạ Vân không còn dám nghi ngờ Lăng Thiên nữa. Nàng ta kể thêm nhiều chi tiết về U Minh Cốc, về những Tiên Nhân tà đạo đang ẩn náu, về những loại Tiên Thú đặc biệt sống trong môi trường U Minh Chi Khí. Mỗi lời nói của nàng ta đều giúp Lăng Thiên hình dung rõ ràng hơn về bức tranh Tiên Giới đầy màu sắc nhưng cũng lắm cạm bẫy.

Hắn nhận ra rằng, ở Tiên Giới, tu vi được chia thành Địa Tiên, Thiên Tiên, Kim Tiên, Đại La Kim Tiên, Tiên Vương, Tiên Đế… Mỗi cảnh giới lại được chia thành sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ và đỉnh phong. Kẻ cầm đầu U Minh Điện là Thiên Tiên hậu kỳ, có thể coi là một “Tiên Giới cường giả” ở khu vực này, đủ để khiến Hạ Vân phải run sợ.

Nhưng đối với Lăng Thiên, hắn đã từng một tay lật đổ vô số đế quốc, đối mặt với những tồn tại còn mạnh hơn cả Tiên Đế phàm giới. Thiên Tiên hậu kỳ, chẳng qua cũng chỉ là một viên đá trên con đường “Vô Thượng Chi Lộ” của hắn mà thôi.

Mặt trời lặn dần, nhuộm đỏ cả bầu trời Tiên Giới. Những Tiên Linh Thảo ven đường phát ra ánh sáng lung linh, dẫn lối cho hai người. U Minh Cốc đã hiện ra mờ ảo ở phía chân trời, được bao phủ bởi một màn sương mù đen kịt, mang theo cảm giác âm u và chết chóc.

“Đến rồi, tiền bối,” Hạ Vân thì thầm, giọng nói pha lẫn lo lắng và hy vọng. “Đó chính là U Minh Cốc.”

Lăng Thiên nhìn về phía trước, ánh mắt xuyên qua màn sương mù. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng tà ác và lạnh lẽo đang tỏa ra từ đó, nhưng đồng thời, hắn cũng cảm nhận được những dao động Tiên Linh Khí mạnh mẽ đang ẩn chứa sâu bên trong. Nơi đây không chỉ là hang ổ của tà ác, mà còn có thể là một kho báu tiềm tàng.

Khóe môi Lăng Thiên khẽ nhếch lên, một tia hứng thú lóe lên trong mắt. “U Minh Cốc… Tiên Giới, ta đến đây!”

Hắn bước vào màn sương đen, không chút do dự, phía sau Hạ Vân vội vàng theo sát, trái tim đập thình thịch. Cuộc phiêu lưu đầu tiên của Lăng Thiên ở Tiên Giới chính thức bắt đầu, và U Minh Cốc sẽ là thử thách đầu tiên, cũng là cơ hội để hắn khám phá ra tiềm năng vô hạn của bản thân trong một thế giới hoàn toàn mới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8