Đế Thần Vô Thượng
Chương 30

Cập nhật lúc: 2026-03-19 16:42:23 | Lượt xem: 4

Chương 30: Dược Viên Khai Hoang, Thần Mạch Hấp Linh

Ánh nắng ban mai xuyên qua những tán cây cổ thụ, rọi xuống con đường mòn uốn lượn dẫn vào Linh Dược Viên của Thanh Huyền Tông. Lăng Thiên bước đi vững chãi, bỏ lại sau lưng những ánh mắt tò mò và phức tạp của đám ngoại môn đệ tử cùng tạp dịch. Kể từ ngày hắn được thăng cấp ngoại môn, đồng thời được đặc cách vào Linh Dược Viên với tư cách người quản lý phụ trách một khu vực nhỏ, danh tiếng “phế vật nghịch thiên” của hắn đã lan truyền khắp tông môn.

Linh Dược Viên không chỉ là một khu vườn trồng trọt thông thường. Nơi đây là cội nguồn của mọi tài nguyên tu luyện trong Thanh Huyền Tông, nơi hội tụ linh khí của cả ngọn núi, ươm mầm vô số linh dược quý hiếm từ phàm cấp đến địa cấp. Chỉ những đệ tử tinh anh hoặc có tiềm năng đặc biệt mới được phép đặt chân vào, chứ đừng nói đến việc quản lý.

Bước qua cánh cổng gỗ lim cổ kính, một làn hơi nước mang theo mùi hương thảo mộc thanh mát ập vào mặt. Bên trong là một thế giới hoàn toàn khác: những luống dược điền xanh mướt trải dài tít tắp, những cây cổ thụ cao vút tán lá rậm rạp, và những dòng suối nhỏ róc rách chảy qua. Linh khí ở đây đậm đặc hơn hẳn bên ngoài, khiến mỗi hơi thở đều trở nên sảng khoái.

Một bóng người trung niên, mặc đạo bào lam ngọc, đang đứng giữa dược điền, tay cầm một cuốn sổ mỏng. Đó là Tần trưởng lão, người phụ trách chính của Linh Dược Viên, đồng thời cũng là một vị cường giả Trúc Cơ Cảnh đỉnh phong hiếm hoi trong tông môn. Ông ta ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén quét qua Lăng Thiên.

“Ngươi chính là Lăng Thiên? Ta nghe nói ngươi có chút tài năng trong việc cảm ứng linh khí, lại còn là người đã phá vỡ phong ấn Thần Mạch của mình?” Tần trưởng lão nói, giọng điệu không có chút cảm xúc thừa thãi. Ông ta đã nghe về chuyện Lăng Thiên, từ một phế vật bỗng chốc hóa rồng, nhưng đối với một người thâm niên như ông, chỉ có thực lực và cống hiến mới đáng để nhìn nhận.

Lăng Thiên cung kính chắp tay: “Đệ tử Lăng Thiên bái kiến Tần trưởng lão. Đệ tử nguyện dốc hết sức mình để cống hiến cho tông môn.”

Tần trưởng lão khẽ hừ một tiếng: “Nói thì dễ. Khu vực ngươi phụ trách là khu Cửu Khúc. Nơi đó linh khí hỗn tạp, thổ nhưỡng cằn cỗi, từ trước đến nay khó mà trồng được linh dược cao cấp. Ngươi hãy cố gắng làm cho tốt, đừng để ta thất vọng.”

Tần trưởng lão chỉ tay về phía Tây Bắc, nơi có một góc dược điền có vẻ hoang vu hơn cả, những cây linh dược ở đó cũng còi cọc, héo úa. Ánh mắt Lăng Thiên khẽ lóe lên. Khu Cửu Khúc, một cái tên nghe có vẻ đẹp đẽ, nhưng thực chất là khu vực bị bỏ hoang, nơi không ai muốn quản lý. Nó giống như một bài kiểm tra khó nhằn mà Tần trưởng lão muốn dành cho hắn.

Tuy nhiên, trong mắt Lăng Thiên, nơi cằn cỗi nhất lại thường ẩn chứa những cơ hội lớn nhất. Hắn gật đầu, không chút do dự: “Đệ tử rõ.”

Tần trưởng lão thấy Lăng Thiên không hề tỏ ra chùn bước, trong lòng cũng có chút bất ngờ. Ông ta phất tay: “Tốt. Ngươi tự mình khám phá đi. Ba tháng sau, ta sẽ kiểm tra kết quả.”

Lăng Thiên cúi chào rồi đi thẳng về phía khu Cửu Khúc. Khi hắn đến gần, một cảm giác quen thuộc ập đến. Linh khí ở đây quả thực hỗn loạn, nhưng bên dưới lớp hỗn loạn đó, hắn cảm nhận được một luồng năng lượng ngầm yếu ớt, khác biệt hoàn toàn với linh khí thông thường.

“Đây là…” Lăng Thiên nhắm mắt lại, Thần Mạch trong cơ thể hắn tự động vận chuyển, những đường vân cổ xưa trên da thịt hắn như ẩn hiện. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng với luồng năng lượng kia. Nó không phải linh khí, cũng không phải ma khí, mà là một loại năng lượng nguyên thủy hơn, có vẻ như đã bị phong ấn hoặc suy yếu theo thời gian.

Hắn bắt đầu kiểm tra từng gốc linh dược cằn cỗi. Với Thần Mạch của mình, hắn có thể “nhìn” thấy dòng chảy linh khí trong mỗi cây, cảm nhận được “sức sống” của chúng. Hắn phát hiện, những cây linh dược ở khu Cửu Khúc không phải không có linh khí, mà là linh khí bị ứ đọng, không thể lưu thông, giống như mạch máu bị tắc nghẽn.

“Hóa ra là vậy.” Lăng Thiên thầm nhủ. Hắn ngồi xuống, đặt tay lên một gốc Thiết Mộc Thảo đã gần như khô héo. Hắn vận chuyển Thần Mạch, một luồng năng lượng tinh thuần từ lòng bàn tay hắn chậm rãi rót vào gốc cây. Ngay lập tức, Thiết Mộc Thảo như được hồi sinh, những chiếc lá vàng úa dần chuyển sang xanh biếc, một làn hơi nước mờ nhạt bao phủ lấy nó.

Việc này khiến Lăng Thiên tốn không ít linh lực, nhưng hiệu quả lại vô cùng rõ rệt. Hắn tiếp tục làm như vậy với vài chục gốc linh dược khác, cho đến khi cảm thấy linh lực trong cơ thể mình cạn kiệt. Hắn cần phải tu luyện để khôi phục và tăng cường sức mạnh.

Đêm đến, Lăng Thiên không hề nghỉ ngơi. Hắn tìm một hang động nhỏ ẩn mình sau một vách đá trong khu Cửu Khúc, nơi linh khí có vẻ tập trung hơn một chút. Hắn ngồi xuống, bắt đầu vận chuyển công pháp “Đế Thần Vô Thượng Quyết” mà hắn vô tình thức tỉnh cùng với Thần Mạch.

Công pháp này độc nhất vô nhị, nó không chỉ hấp thu linh khí thông thường, mà còn có thể chuyển hóa và thanh lọc các loại năng lượng khác, bao gồm cả luồng năng lượng nguyên thủy mà hắn cảm nhận được ở khu Cửu Khúc. Khi hắn tu luyện, Thần Mạch trong cơ thể hắn như một cái động không đáy, điên cuồng hấp thu linh khí xung quanh. Không chỉ vậy, nó còn chủ động tìm kiếm và rút ra luồng năng lượng đặc biệt ẩn sâu dưới lòng đất khu Cửu Khúc.

Luồng năng lượng này vô cùng tinh khiết, nhưng cũng cực kỳ bá đạo. Nó tràn vào kinh mạch, khiến Lăng Thiên cảm thấy đau đớn như bị xé rách, nhưng đồng thời lại mang lại cảm giác sảng khoái tột cùng. Thần Mạch của hắn phát ra ánh sáng mờ ảo, không ngừng thanh lọc và dung hợp luồng năng lượng này vào trong cơ thể hắn, cường hóa từng tấc xương, từng thớ thịt, từng giọt máu.

Một tháng trôi qua, Lăng Thiên gần như không rời khỏi khu Cửu Khúc. Ban ngày, hắn dùng Thần Mạch để cải tạo đất đai, hồi sinh linh dược. Hắn phát hiện ra rằng, khi hắn rót năng lượng từ Thần Mạch vào đất, thổ nhưỡng cằn cỗi cũng dần trở nên màu mỡ, linh khí tự nhiên trong đất cũng được kích hoạt. Hắn thậm chí còn tìm thấy một vài gốc linh dược dị biến, chúng không hấp thu linh khí thông thường mà lại hấp thu chính cái luồng năng lượng nguyên thủy mà hắn đang tu luyện.

Ban đêm, hắn lại bế quan trong hang động, hấp thu luồng năng lượng đó. Tu vi của hắn tăng tiến thần tốc, từ Tụ Khí Cảnh tầng thứ bảy, hắn nhanh chóng đột phá tầng thứ tám, rồi tầng thứ chín, và giờ đây, hắn đã chạm đến ngưỡng cửa của Trúc Cơ Cảnh.

Sự thay đổi của khu Cửu Khúc khiến các ngoại môn đệ tử khác phải mắt tròn mắt dẹt. Chỉ trong một tháng, khu vực hoang vu nhất đã trở nên xanh tốt, những cây linh dược còi cọc giờ đây phát triển tươi tốt, thậm chí còn có vài gốc linh dược địa cấp bắt đầu nảy mầm. Mùi hương thảo mộc đặc trưng của khu Cửu Khúc cũng trở nên nồng đậm và tinh khiết hơn.

Tần trưởng lão, sau một tháng không hề đến kiểm tra, cuối cùng cũng không nhịn được mà đích thân đến khu Cửu Khúc. Khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, ông ta hoàn toàn sững sờ. Đất đai khô cằn đã biến mất, thay vào đó là thổ nhưỡng màu mỡ, linh khí dồi dào. Đặc biệt là một gốc Vạn Niên Đăng Tâm Thảo, một loại linh dược địa cấp thượng phẩm mà ông ta đã tưởng là không thể cứu vãn, nay lại nở rộ rực rỡ, phát ra ánh sáng xanh biếc chói mắt.

Tần trưởng lão bước đến, cẩn thận kiểm tra Vạn Niên Đăng Tâm Thảo. Ông ta cảm nhận được một luồng năng lượng tinh thuần, khác biệt hoàn toàn với linh khí thông thường, đang lưu chuyển trong đó. Ánh mắt ông ta quét qua Lăng Thiên, người đang ngồi tĩnh tọa gần đó, toàn thân bao phủ bởi một lớp sương mù linh khí.

“Năng lượng này… nó không phải là linh khí của phàm giới. Lăng Thiên, ngươi đã làm cách nào?” Tần trưởng lão hỏi, giọng nói hiếm khi lộ ra sự kinh ngạc.

Lăng Thiên mở mắt, đứng dậy: “Đệ tử may mắn phát hiện ra một mạch linh năng cổ xưa dưới lòng đất khu Cửu Khúc. Luồng năng lượng này tuy hỗn tạp, nhưng sau khi được Thần Mạch của đệ tử thanh lọc, có thể dùng để cải tạo thổ nhưỡng và nuôi dưỡng linh dược.”

Tần trưởng lão hít một hơi khí lạnh. Mạch linh năng cổ xưa? Loại năng lượng có thể khiến Vạn Niên Đăng Tâm Thảo sống lại, còn tinh thuần hơn cả linh khí phàm giới? Đây không còn là tài năng đơn thuần nữa, đây là kỳ ngộ, là thiên phú nghịch thiên.

Ông ta nhìn Lăng Thiên với ánh mắt phức tạp, vừa có sự tán thưởng, vừa có sự nghi ngờ sâu sắc. “Thần Mạch của ngươi… rốt cuộc là loại Thần Mạch gì?”

Lăng Thiên chỉ mỉm cười, không trả lời trực tiếp: “Đệ tử cũng không rõ. Nó tự nhiên thức tỉnh sau khi đệ tử trải qua sinh tử.”

Tần trưởng lão trầm ngâm một lát, rồi khẽ gật đầu: “Được rồi. Ngươi đã làm rất tốt. Khu Cửu Khúc này, từ nay về sau sẽ giao toàn quyền cho ngươi quản lý. Ngươi có thể tùy ý sử dụng tài nguyên ở đây, nhưng mỗi tháng phải nộp lên tông môn một lượng linh dược nhất định. Ngoài ra, ngươi có thể yêu cầu tông môn cung cấp những vật liệu cần thiết để phát triển dược điền.”

Đây là một sự tin tưởng cực lớn, cũng là một sự trao quyền hiếm có. Lăng Thiên đã không chỉ chứng minh bản thân mà còn mang lại lợi ích to lớn cho tông môn. Hắn đã thành công bước đầu trong việc thiết lập vị thế của mình.

Nhưng Lăng Thiên biết, đây chỉ là khởi đầu. Mạch linh năng cổ xưa dưới khu Cửu Khúc ẩn chứa nhiều bí mật hơn thế. Khi hắn hấp thu, hắn cảm nhận được những mảnh ký ức mơ hồ, những hình ảnh chớp nhoáng về một thế giới rộng lớn hơn, hùng vĩ hơn, nơi có những vị thần tối cao và những trận chiến hủy diệt thiên địa. Nó không phải là Tiên Giới mà hắn từng khát vọng, mà dường như còn cổ xưa và mạnh mẽ hơn nhiều.

Hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn núi trùng điệp khuất sau làn mây. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài. Linh Dược Viên này, mạch linh năng cổ xưa này, chỉ là một bậc thang nhỏ để hắn bước lên. Mục tiêu của hắn là phá vỡ mọi giới hạn của phàm giới, phi thăng Tiên Giới, khám phá những bí ẩn về thân thế và nguồn gốc của Thần Mạch, và cuối cùng, đạt tới Chân Lý Vũ Trụ, trở thành Đế Thần Vô Thượng.

Vạn Niên Đăng Tâm Thảo lung linh trong ánh nắng chiều, như một ngọn hải đăng soi sáng con đường vô tận của Lăng Thiên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8