Đế Thần Vô Thượng
Chương 28
Chương 28: Thiên Sơn Tông Nhập Môn, Tiên Giới Sơ Thám
Dưới ánh sáng ban mai của Tiên Giới, Thiên Sơn Tông hiện ra hùng vĩ và tráng lệ hơn nhiều so với hình dung của Lăng Thiên. Các ngọn núi mây mù bao phủ, những thác nước bạc đổ xuống từ vách đá cheo leo, và những tòa kiến trúc cổ kính được chạm khắc tinh xảo, ẩn hiện giữa rừng cây cổ thụ. Tiên Linh Khí nồng đậm đến mức có thể hóa lỏng thành sương mù lãng đãng, khiến mỗi hơi thở đều mang theo sự sảng khoái và tinh khiết.
Lý Mộc dẫn Lăng Thiên đến trước một cổng vòm khổng lồ làm bằng đá ngọc bích, khắc họa những hình ảnh Tiên thú cổ xưa. Hai đệ tử gác cổng, thân mang Tiên bào trắng muốt, khí tức hùng hậu, đạt tới cảnh giới Chân Tiên trung kỳ. Khi thấy Lý Mộc, bọn họ hơi ngạc nhiên.
“Lý Mộc sư huynh? Huynh đã trở về rồi sao? Chuyến đi hạ giới lần này có thuận lợi không?” Một đệ tử trẻ tuổi hơn lên tiếng hỏi, ánh mắt tò mò liếc nhìn Lăng Thiên đứng cạnh Lý Mộc.
Lý Mộc mỉm cười, gật đầu: “Thuận lợi. Đây là Lăng Thiên, ân nhân của ta trong chuyến hành trình hạ giới. Ta muốn đưa hắn vào tông môn.”
Nghe thấy hai chữ “hạ giới” và “ân nhân”, vẻ mặt của hai đệ tử gác cổng lập tức thay đổi. Ánh mắt của bọn họ nhìn Lăng Thiên từ tò mò chuyển sang khinh thường ra mặt. Đối với Tiên Nhân ở Tiên Giới, phàm nhân hạ giới không khác gì sâu kiến, yếu ớt và thấp kém. Việc Lý Mộc lại đưa một phàm nhân lên Tiên Giới đã là chuyện lạ, lại còn gọi là “ân nhân”, càng khiến bọn họ khó hiểu và khinh thường.
“Lý Mộc sư huynh, huynh có đùa không? Một phàm nhân hạ giới sao có thể vào Thiên Sơn Tông chúng ta? Quy củ tông môn rõ ràng, người nhập môn phải trải qua khảo hạch và có căn cốt Tiên Linh. Hắn… hắn ngay cả khí tức Tiên Linh cũng không có, chỉ là một phàm nhân!” Đệ tử lớn hơn, tên là Trương Hổ, lạnh lùng nói, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt.
Lý Mộc nhíu mày, giải thích: “Trương Hổ sư đệ, ngươi không biết đâu. Lăng Thiên ân nhân không phải phàm nhân tầm thường, hắn có thể chất đặc biệt, đủ tư cách tu luyện Tiên đạo. Hơn nữa, hắn đã cứu ta một mạng, ta muốn báo đáp hắn.”
Trương Hổ hừ lạnh: “Cứu một mạng? Sư huynh quá đề cao hắn rồi. Một phàm nhân có thể làm gì? Dù hắn có thể chất gì đi nữa, muốn vào Thiên Sơn Tông cũng phải trải qua khảo hạch. Huynh muốn hắn vào, thì để hắn thử vượt qua ‘Vạn Tiên Trận’ đi!”
Vạn Tiên Trận là một trong những khảo hạch khó nhất của Thiên Sơn Tông, thường dành cho những thiên tài có căn cốt xuất chúng, được các Tiên Tông khác tiến cử. Một phàm nhân mà đòi vượt qua Vạn Tiên Trận, đó chẳng khác nào muốn chết.
Lăng Thiên vẫn đứng yên lặng, ánh mắt bình thản quan sát mọi chuyện. Hắn đã quá quen với sự khinh thường này. Từ khi còn là “phế vật” ở phàm giới, đến khi trở thành cường giả, hắn vẫn luôn bị đánh giá thấp. Nhưng chính sự khinh thường đó lại là động lực để hắn vượt qua tất cả.
Hắn khẽ nhếch môi, ánh mắt chuyển sang Trương Hổ: “Vạn Tiên Trận? Nghe có vẻ thú vị. Nếu như ta vượt qua được thì sao?”
Trương Hổ và đệ tử còn lại bật cười chế nhạo. “Ngươi sao? Ngươi nằm mơ đi! Vạn Tiên Trận không phải trò đùa, dù là Chân Tiên đỉnh phong cũng chưa chắc vượt qua được.”
Lý Mộc lo lắng: “Lăng Thiên ân nhân, không cần phải để ý đến bọn họ. Ta sẽ đi bẩm báo với trưởng lão, chắc chắn trưởng lão sẽ có cách.”
Lăng Thiên khoát tay, ánh mắt kiên định: “Không cần phiền phức như vậy. Ta muốn tự mình chứng minh. Nếu Thiên Sơn Tông có quy củ, ta sẽ tuân theo. Dẫn đường đi.”
Thấy Lăng Thiên tự tin như vậy, Trương Hổ càng thêm khó chịu. Hắn muốn cho Lăng Thiên một bài học nhớ đời. “Được thôi! Nếu ngươi đã muốn tìm chết, ta sẽ thành toàn cho ngươi. Đi theo ta!”
Trương Hổ dẫn Lăng Thiên và Lý Mộc đi sâu vào tông môn. Thiên Sơn Tông quả thực có quy mô rất lớn, các con đường được lát bằng ngọc thạch phát sáng, dẫn đến các điện vũ, tháp cao, vườn thuốc linh khí ngút trời. Các đệ tử Tiên Giới qua lại tấp nập, mỗi người đều mang theo khí chất siêu phàm thoát tục. Khi họ nhìn thấy Lăng Thiên, vẻ mặt ai nấy đều lộ ra sự khinh miệt và tò mò.
Đi qua một quảng trường rộng lớn, Trương Hổ dừng lại trước một tòa tháp cổ kính, tỏa ra những luồng sáng mờ ảo. “Đây là Vạn Tiên Tháp, nơi Vạn Tiên Trận ngự trị. Ngươi có thể vào đó. Nếu có thể kiên trì trong một nén hương, ta sẽ thừa nhận ngươi có tư cách nhập môn.” Hắn nói với vẻ giễu cợt, rõ ràng cho rằng Lăng Thiên sẽ thất bại ngay lập tức.
Lý Mộc nắm chặt tay, muốn ngăn cản nhưng lại bị ánh mắt của Lăng Thiên trấn an. Hắn tin vào Lăng Thiên.
Lăng Thiên không nói nhiều, trực tiếp bước vào Vạn Tiên Tháp. Ngay khi hắn đặt chân vào, một màn sáng rực rỡ bùng lên, bao trùm lấy thân ảnh hắn. Bên ngoài, Trương Hổ và Lý Mộc cùng một vài đệ tử khác hiếu kỳ tụ tập theo dõi. Đồng hồ cát được đặt xuống, một nén hương được thắp lên.
Bên trong Vạn Tiên Tháp, Lăng Thiên cảm thấy một áp lực cực lớn ập đến. Không gian bên trong dường như thay đổi, hắn không còn đứng trong một tòa tháp, mà là ở giữa một chiến trường cổ xưa. Vô số hư ảnh Tiên Nhân, Tiên Thú với khí tức hung hãn ào ạt lao đến. Đây là những ảo ảnh được hình thành từ Tiên lực và ý chí của vô số cường giả tiền bối đã từng thử thách Vạn Tiên Trận.
Mỗi hư ảnh đều có sức mạnh tương đương Địa Tiên, thậm chí có những hư ảnh Tiên Thú mang khí tức Thiên Tiên. Một phàm nhân bình thường, hay ngay cả một Chân Tiên, cũng sẽ bị nghiền nát ngay lập tức dưới sức ép này.
Nhưng Lăng Thiên không phải người bình thường. Hắn đã từng đối mặt với uy áp của Tiên Đế, thậm chí là sức mạnh còn vượt xa Tiên Đế. Thần Mạch trong cơ thể hắn bắt đầu vận chuyển, Tiên Nguyên Khí từ thế giới bên ngoài cuồn cuộn chảy vào cơ thể hắn, được Thần Mạch chuyển hóa thành một loại năng lượng tinh thuần hơn, mạnh mẽ hơn. Đây không phải Tiên Nguyên Khí thông thường, mà là một dạng năng lượng “Đế Nguyên” sơ khai.
Hắn không cần phải chiến đấu với từng hư ảnh. Lăng Thiên nhắm mắt lại, Đạo Tâm kiên cố như bàn thạch. Hắn cảm nhận được bản chất của Vạn Tiên Trận, không phải là chiến đấu với sức mạnh vật chất, mà là khảo nghiệm ý chí và Đạo Tâm. Những ảo ảnh này chỉ là biểu hiện của những chấp niệm và ý chí của các Tiên Nhân tiền bối.
Lăng Thiên hít sâu một hơi, toàn thân tỏa ra một luồng khí tức kỳ dị. Không phải Tiên khí, cũng không phải phàm khí, mà là một loại uy áp vô hình, cao hơn mọi quy tắc. Hắn vận chuyển “Đế Thần Quyết” mà mình đã sáng tạo, toàn bộ không gian trong Vạn Tiên Tháp dường như đình trệ.
Các hư ảnh Tiên Nhân, Tiên Thú đang gào thét lao tới bỗng chững lại, rồi từ từ tan biến như khói sương. Áp lực khổng lồ cũng giảm đi đáng kể. Lăng Thiên không hề động thủ, chỉ bằng ý chí và khí tức của mình đã trấn áp toàn bộ Vạn Tiên Trận.
Bên ngoài Vạn Tiên Tháp, thời gian trôi qua từng chút một. Trương Hổ ban đầu vẫn còn vẻ đắc thắng, nhưng dần dần, nụ cười trên môi hắn cứng lại. Một nén hương đã cháy được một nửa, nhưng bên trong Vạn Tiên Tháp không hề có bất kỳ tiếng động hay biến động nào. Điều này có nghĩa là Lăng Thiên vẫn kiên trì, hoặc là đã chết mà không kịp phát ra tiếng kêu thảm thiết nào.
Lý Mộc đứng bên cạnh, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Hắn biết Lăng Thiên mạnh mẽ, nhưng Vạn Tiên Trận là huyền cơ của tông môn, rất ít người có thể vượt qua một cách bình yên như vậy.
Nén hương cuối cùng cháy hết. Trương Hổ vội vàng chạy tới, nhìn vào Vạn Tiên Tháp. Màn sáng tiêu tán, Lăng Thiên đứng đó, y phục không chút xê dịch, vẻ mặt bình thản như chưa từng xảy ra chuyện gì. Hắn thậm chí còn không đổ một giọt mồ hôi.
“Ngươi… ngươi làm sao có thể?” Trương Hổ lắp bắp, không thể tin vào mắt mình. Đây là điều chưa từng xảy ra trong lịch sử Thiên Sơn Tông. Một phàm nhân lại có thể bình yên vượt qua Vạn Tiên Trận, không hề bị tổn thương?
Lăng Thiên nhàn nhạt nói: “Ta đã vượt qua một nén hương. Giờ ta có tư cách nhập môn chưa?”
Trương Hổ cứng họng, không thể phản bác. Quy củ tông môn đã nói, kiên trì một nén hương là đủ tư cách. Nhưng hắn vẫn không cam lòng.
Đúng lúc này, một luồng khí tức cường đại từ sâu bên trong tông môn ập đến. Một vị trưởng lão thân mang đạo bào màu xanh, râu tóc bạc phơ, ánh mắt sắc bén như điện, xuất hiện. Ông chính là trưởng lão phụ trách việc nhập môn của Thiên Sơn Tông, Tiêu Huyền.
“Chuyện gì xảy ra vậy? Vạn Tiên Trận có biến động, ta cảm nhận được một luồng ý chí cực kỳ mạnh mẽ đã trấn áp toàn bộ trận pháp. Kẻ nào dám phá rối khảo hạch của tông môn?” Tiêu Huyền trầm giọng hỏi, ánh mắt quét qua Trương Hổ, rồi dừng lại trên người Lăng Thiên.
Trương Hổ vội vàng quỳ xuống bẩm báo: “Bẩm trưởng lão, không phải đệ tử phá rối. Là tên phàm nhân này… hắn đã vượt qua Vạn Tiên Trận một nén hương mà không hề hấn gì!”
Tiêu Huyền nhíu mày, nhìn Lăng Thiên từ trên xuống dưới. Ông là một Địa Tiên đỉnh phong, nhạy cảm với khí tức Tiên Linh, nhưng ông lại không cảm nhận được bất kỳ Tiên lực nào từ Lăng Thiên. Nhưng ý chí vừa rồi trấn áp Vạn Tiên Trận lại là thật. Điều này khiến ông vô cùng kinh ngạc.
“Ngươi là ai? Từ đâu đến?” Tiêu Huyền hỏi, giọng điệu có chút nghiêm túc.
Lý Mộc vội vàng bước tới, cúi đầu: “Bẩm Tiêu Huyền trưởng lão, đây là Lăng Thiên ân nhân, là người đã cứu đệ tử ở hạ giới. Hắn có thể chất đặc biệt, đệ tử xin trưởng lão cho hắn một cơ hội nhập môn.”
Tiêu Huyền nhìn Lý Mộc, rồi lại nhìn Lăng Thiên. “Thể chất đặc biệt? Hừ, dù có đặc biệt đến đâu, không có Tiên căn thì cũng vô dụng. Tuy nhiên, việc ngươi trấn áp được Vạn Tiên Trận lại là một chuyện khác. Kể cả Chân Tiên đỉnh phong cũng khó lòng làm được điều đó một cách nhẹ nhàng như ngươi.”
Ông trầm tư một lát, rồi nói: “Được rồi, ta cho phép ngươi nhập môn. Nhưng ngươi sẽ bắt đầu từ đệ tử tạp dịch, không được hưởng các phúc lợi như đệ tử nội môn. Nếu sau này ngươi có thể thể hiện được tài năng, ta sẽ xem xét lại.”
Đây là một sự nhượng bộ lớn, cho thấy Tiêu Huyền đã nhìn ra điểm bất phàm của Lăng Thiên, dù ông vẫn chưa thể lý giải được. Đối với một “phàm nhân” vừa đặt chân đến Tiên Giới, được nhận vào tông môn đã là một cơ duyên hiếm có.
Lăng Thiên gật đầu, không hề tỏ ra bất mãn. “Đa tạ trưởng lão.”
Hắn biết, con đường tu luyện của mình không cần dựa vào bất kỳ tông môn hay thế lực nào. Thiên Sơn Tông chỉ là một bước đệm, một nơi để hắn tìm hiểu về Tiên Giới và tiếp tục con đường của mình. Khinh miệt hay đãi ngộ, tất cả đều không quan trọng. Điều quan trọng là hắn sẽ tiếp tục mạnh mẽ hơn, cho đến khi đạt tới cảnh giới Vô Thượng.
Lý Mộc thở phào nhẹ nhõm, vui mừng ra mặt. “Đa tạ trưởng lão, đa tạ trưởng lão!”
Từ ngày đó, Lăng Thiên chính thức trở thành một đệ tử tạp dịch của Thiên Sơn Tông. Hắn được sắp xếp một căn phòng tu luyện đơn sơ nhất, nằm ở rìa tông môn. Nơi đây Tiên Linh Khí không quá nồng đậm, tài nguyên cũng ít ỏi. Nhưng đối với Lăng Thiên, điều đó không thành vấn đề.
Hắn bắt đầu cảm nhận sự khác biệt rõ rệt giữa tu luyện ở phàm giới và Tiên Giới. Tiên Linh Khí tinh thuần hơn gấp vạn lần, mang theo quy tắc Đạo Pháp rõ ràng hơn. Tuy nhiên, Thần Mạch của Lăng Thiên lại đòi hỏi một lượng năng lượng khổng lồ. Tiên Linh Khí thông thường chỉ như giọt nước giữa đại dương đối với hắn.
Lăng Thiên bắt đầu vận chuyển “Đế Thần Quyết”, chủ động hấp thu Tiên Linh Khí từ không gian xung quanh. Mỗi lần vận chuyển, Tiên Linh Khí trong phạm vi vài dặm xung quanh căn phòng của hắn đều bị hút cạn, tạo thành một vùng chân không Tiên Linh Khí tạm thời. Điều này khiến các đệ tử ở gần đó vô cùng khó chịu và kinh ngạc. Một đệ tử tạp dịch lại có thể gây ra hiện tượng kỳ lạ như vậy?
Hắn biết, con đường ở Tiên Giới sẽ không hề dễ dàng. Nhưng ngọn lửa khát vọng trong lòng hắn càng cháy mãnh liệt. Mục tiêu của hắn không chỉ dừng lại ở Tiên Giới, mà là vượt qua mọi giới hạn, đạt tới Chân Lý Vũ Trụ, trở thành Đế Thần Vô Thượng. Và Thiên Sơn Tông, chỉ là khởi đầu của hành trình vĩ đại đó.