Đế Thần Vô Thượng
Chương 27

Cập nhật lúc: 2026-03-19 16:40:26 | Lượt xem: 6

Ảo Ảnh Chương 27

Chương 27: Thâm Nhập Tiên Giới, Thiên Sơn Môn Hạ

Dưới ánh nắng vàng rực rỡ của Tiên Giới, Lăng Thiên cùng ba đệ tử Thiên Sơn Tông tiếp tục cuộc hành trình. Sau khi chứng kiến sức mạnh kinh người của Lăng Thiên khi dễ dàng đánh lui Thiên Vân Hổ, thái độ của Lý Mộc, Trần Phương và Vương Hạo đã thay đổi hoàn toàn. Sự dè dặt ban đầu giờ đây được thay thế bằng một sự kính trọng sâu sắc, pha lẫn chút tò mò và e ngại.

Lý Mộc, người lớn tuổi nhất trong ba người, đi phía trước dẫn đường, nhưng ánh mắt không ngừng liếc về phía Lăng Thiên. Hắn đã từng nghĩ mình là một trong những thiên tài của Thiên Sơn Tông, với tu vi Địa Tiên sơ kỳ ở tuổi này, nhưng so với Lăng Thiên, hắn cảm thấy mình chỉ như một con kiến nhỏ bé. Lăng Thiên vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, bước chân nhẹ nhàng nhưng vững chãi, như thể mỗi bước đi đều ẩn chứa một đạo lý thâm sâu.

“Lăng huynh, huynh thực sự không phải là Tiên Nhân bản địa của Tiên Giới sao?” Lý Mộc không kìm được lòng tò mò, cuối cùng cũng mở miệng hỏi. Trần Phương và Vương Hạo cũng nín thở chờ đợi câu trả lời.

Lăng Thiên khẽ gật đầu, “Ta đến từ Phàm Giới.”

Ba người nghe vậy thì hít sâu một hơi khí lạnh. Phi thăng lên Tiên Giới đã là một chuyện khó khăn, nhưng có thể vừa đặt chân đến đã có được sức mạnh như Lăng Thiên thì quả thực là chuyện xưa nay hiếm. Thông thường, những Tiên Nhân mới phi thăng đều phải trải qua một thời gian dài để thích nghi với Tiên Linh Lực dồi dào và áp lực của Tiên Giới, tu vi sẽ bị suy giảm đáng kể. Thế nhưng Lăng Thiên lại hoàn toàn không có vẻ gì là bị ảnh hưởng, thậm chí còn mạnh đến mức khiến một con Thiên Vân Hổ cấp Địa Tiên đỉnh phong cũng phải bỏ chạy.

Trần Phương lên tiếng, giọng nói đầy thán phục, “Lăng huynh quả là kỳ tài! Nghe nói những người từ Phàm Giới phi thăng lên đều cần ít nhất vài năm, thậm chí là vài chục năm mới có thể ổn định tu vi Địa Tiên. Huynh lại có thể vừa đến đã mạnh mẽ như vậy…”

Vương Hạo, người trước đó có chút ngạo mạn, giờ đây cũng hoàn toàn bị chinh phục, “Đúng vậy, Lăng huynh chính là thiên tài vạn năm khó gặp! Nếu huynh gia nhập Thiên Sơn Tông, chắc chắn sẽ khiến tông môn chấn động!”

Lăng Thiên chỉ mỉm cười, không giải thích gì nhiều. Thần Mạch cổ xưa trong cơ thể hắn không chỉ giúp hắn hấp thu Tiên Linh Lực nhanh chóng mà còn có khả năng chuyển hóa và thích nghi với mọi loại năng lượng một cách hoàn hảo. Hơn nữa, những trận chiến ở Phàm Giới đã rèn luyện cơ thể và linh hồn hắn đến mức độ kiên cố, việc thích nghi với Tiên Giới không hề là vấn đề lớn. Hắn cảm thấy mình như một miếng bọt biển khô cằn được ném vào đại dương, mỗi giây phút đều hấp thu năng lượng, tu vi không ngừng tăng tiến một cách thầm lặng.

Dọc đường đi, Lăng Thiên cũng không ngừng quan sát. Tiên Giới quả thực khác biệt. Cây cối cao lớn đến mức chạm trời, mang theo linh khí nồng đậm. Những con suối trong vắt chảy ra từ vách núi, nước suối lấp lánh Tiên Linh Lực, uống vào có thể thanh lọc cơ thể, tăng cường tu vi. Các loài Tiên Thú mà hắn bắt gặp cũng mạnh mẽ hơn hẳn so với Yêu Thú ở Phàm Giới, mỗi con đều có sức mạnh tương đương Địa Tiên hoặc cao hơn. Không khí nơi đây trong lành và tinh khiết đến lạ, hít thở thôi cũng cảm thấy tâm hồn thanh thản, minh mẫn.

“Lý huynh, Tiên Giới có những cảnh giới tu luyện nào?” Lăng Thiên hỏi, muốn tìm hiểu thêm về thế giới mới này.

Lý Mộc vui vẻ trả lời, “Ở Tiên Giới, cảnh giới tu luyện được chia thành Địa Tiên, Thiên Tiên, Kim Tiên, Đại La Kim Tiên, Tiên Vương và Tiên Đế. Mỗi cảnh giới lại chia thành sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ và đỉnh phong. Chúng ta hiện tại đều là Địa Tiên, chỉ là Tiên Nhân cấp thấp nhất. Để đạt đến Thiên Tiên, cần phải lĩnh ngộ được ‘Tiên Thiên Chi Đạo’, còn Kim Tiên thì cần ‘Kim Cương Bất Hoại Thân’…”

Lý Mộc nói một tràng, giải thích cặn kẽ về các cảnh giới, những khó khăn để đột phá, và những đặc điểm của từng cấp độ. Lăng Thiên chăm chú lắng nghe, trong lòng thầm ghi nhớ. Hắn nhận ra, con đường tu luyện ở Tiên Giới không chỉ đơn thuần là tích lũy linh lực, mà còn đòi hỏi sự lĩnh ngộ sâu sắc về Đạo và Pháp Tắc.

“Vậy Thiên Sơn Tông của các ngươi ở Tiên Giới được coi là thế lực như thế nào?” Lăng Thiên tiếp tục hỏi.

Lý Mộc thở dài một tiếng, vẻ mặt có chút phức tạp, “Thiên Sơn Tông chúng ta ở vùng Thiên Vân vực này cũng được coi là một tông môn lớn, có lịch sử lâu đời. Tông chủ là một vị Kim Tiên cường giả, còn có vài vị trưởng lão cấp Thiên Tiên. Tuy nhiên, so với những Tiên Tông hàng đầu ở các vực khác, hoặc những Tiên Triều hùng mạnh, thì chúng ta vẫn còn kém xa.”

Trần Phương bổ sung, “Vùng Thiên Vân vực này khá hỗn loạn, có nhiều tông môn lớn nhỏ tranh giành tài nguyên. Gần đây, Ma Sơn Tông và Hắc Phong Tông đang liên tục gây hấn, khiến tình hình càng thêm căng thẳng. Thiên Sơn Tông chúng ta tuy cố gắng giữ hòa khí, nhưng cũng không tránh khỏi những cuộc xung đột nhỏ.”

Lăng Thiên nghe vậy, trong lòng đã có một cái nhìn tổng thể về tình hình Tiên Giới. Hắn hiểu rằng, cho dù ở đâu, sự tranh giành quyền lực và tài nguyên cũng là điều không thể tránh khỏi. Mục tiêu của hắn không phải là thống trị một khu vực, mà là vượt qua mọi giới hạn, đạt đến cảnh giới Vô Thượng. Tuy nhiên, trước mắt, Thiên Sơn Tông có lẽ là một điểm dừng chân tốt để hắn củng cố tu vi, tìm hiểu thêm về thế giới này, và chuẩn bị cho hành trình xa hơn.

Khi họ đi qua một khu rừng rậm, một con Huyết Trảo Ưng đột ngột lao xuống từ trên cao, đôi mắt đỏ ngầu khóa chặt vào Lý Mộc. Đây là một con Tiên Thú cấp Địa Tiên trung kỳ, thân hình to lớn, móng vuốt sắc nhọn như thép.

Ba đệ tử Thiên Sơn Tông lập tức rút Tiên Khí ra, sẵn sàng nghênh chiến. “Cẩn thận! Huyết Trảo Ưng! Nó rất hung hãn!” Lý Mộc hô lớn.

Nhưng trước khi họ kịp ra tay, Lăng Thiên đã bước lên một bước. Hắn không hề sử dụng Tiên Khí, chỉ chậm rãi nâng tay phải lên. Một luồng linh lực vô hình nhưng cực kỳ cường đại bùng nổ, tạo thành một trường lực vô hình bao trùm lấy con Huyết Trảo Ưng.

Con Ưng đang lao xuống bỗng khựng lại giữa không trung, như thể bị một bàn tay vô hình bóp chặt. Đôi mắt đỏ ngầu của nó tràn ngập sự sợ hãi. Nó vùng vẫy kịch liệt, nhưng vô ích. Cơ thể khổng lồ của nó bắt đầu vặn vẹo, xương cốt kêu răng rắc.

Chỉ trong chớp mắt, trường lực co lại. “Phanh!” Một tiếng nổ trầm đục vang lên, con Huyết Trảo Ưng trực tiếp bị nghiền nát thành một đám huyết vụ, không còn một mảnh xương. Tiên Hạch của nó lấp lánh ánh sáng, rơi xuống đất.

Ba đệ tử Thiên Sơn Tông đứng sững sờ tại chỗ, Tiên Khí vẫn còn chưa kịp rút ra khỏi vỏ. Bọn họ trợn tròn mắt nhìn cảnh tượng vừa rồi, không thể tin vào mắt mình. Một con Huyết Trảo Ưng cấp Địa Tiên trung kỳ, lại bị Lăng Thiên một chiêu diệt sát, thậm chí còn không cần động thủ trực tiếp, chỉ bằng một luồng khí thế và linh lực vô hình!

“Đáng sợ… quá đáng sợ…” Vương Hạo lẩm bẩm, mặt cắt không còn giọt máu.

Lý Mộc và Trần Phương cũng không khá hơn là bao. Bọn họ đã từng nghĩ rằng Lăng Thiên chỉ mạnh hơn một chút, nhưng không ngờ lại mạnh đến mức độ này. Đây đã không còn là Tiên Nhân cấp Địa Tiên có thể làm được nữa. Dù là trưởng lão Thiên Tiên trong tông môn cũng khó lòng có thể diệt sát Huyết Trảo Ưng dễ dàng đến thế.

Lăng Thiên nhặt Tiên Hạch lên, đưa cho Lý Mộc, “Tiên Hạch này có thể dùng để luyện đan hoặc trao đổi tài nguyên. Các ngươi giữ lấy đi.”

Lý Mộc lắp bắp nhận lấy, cảm thấy nóng rực trong tay. Đây là một viên Tiên Hạch quý giá, có thể giúp bọn họ tu luyện hoặc đổi lấy rất nhiều Tiên Thạch.

Lăng Thiên không để ý đến sự kinh hãi của họ, tiếp tục bước đi. Hắn cảm nhận được Thần Mạch cổ xưa trong cơ thể đang càng lúc càng trở nên sôi sục, như một con mãnh thú bị giam cầm đang dần thức tỉnh. Việc hấp thu Tiên Linh Lực ở Tiên Giới hiệu quả hơn gấp trăm lần so với Phàm Giới, khiến tu vi của hắn tăng trưởng với tốc độ kinh người. Hắn biết, Tiên Giới chỉ là khởi đầu, con đường Vô Thượng còn dài và gian nan hơn gấp bội.

Sau vài ngày đường nữa, một dãy núi hùng vĩ, cao vút mây xanh, dần hiện ra trước mắt họ. Những ngọn núi trùng điệp, bao phủ bởi mây mù và Tiên Linh Khí nồng đậm, trông như một bức tranh thủy mặc khổng lồ. Trên đỉnh cao nhất của dãy núi, những kiến trúc cổ kính, uy nghiêm ẩn hiện trong sương khói, tỏa ra một khí thế phi phàm.

“Kia… kia chính là Thiên Sơn Tông của chúng ta!” Lý Mộc chỉ tay về phía trước, giọng nói đầy tự hào, nhưng cũng không quên liếc nhìn Lăng Thiên, muốn xem phản ứng của hắn.

Lăng Thiên nhìn về phía Thiên Sơn Tông, ánh mắt sâu thẳm. Một tông môn ở Tiên Giới, với một Kim Tiên cường giả tọa trấn. Đây sẽ là nơi hắn đặt chân vào Tiên Giới, là cánh cửa đầu tiên để hắn tiến xa hơn trên con đường truy cầu Vô Thượng. Hắn không biết Thiên Sơn Tông sẽ mang lại những gì, nhưng hắn tin rằng, bất kể là thử thách hay cơ duyên, hắn đều sẽ nắm bắt và vượt qua.

Trong lòng hắn, một ngọn lửa khát vọng càng cháy mãnh liệt. Con đường Đế Thần Vô Thượng đã chính thức mở ra, và Thiên Sơn Tông chỉ là một trạm dừng chân đầu tiên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8