Đế Thần Vô Thượng
Chương 26

CHƯƠNG 26: THƯỢNG TIÊN GIỚI, BƯỚC ĐẦU GIAN NAN
Lăng Thiên mở mắt, cảm nhận được một luồng năng lượng thuần khiết và hùng vĩ chưa từng có tràn ngập không khí. Đây không phải là linh khí phàm trần, cũng không phải là linh khí của Cổ Thần giới mà hắn từng biết qua ký ức mơ hồ. Đây là Tiên Linh Lực, bản nguyên của Tiên Giới.
Hắn đứng trên một đỉnh núi hoang vắng, xung quanh là những dãy núi trùng điệp chọc trời, mây mù giăng lối, những cây cổ thụ cao vút chạm tới tầng mây, thân cây phát ra ánh sáng lung linh như ngọc bích. Dưới chân núi, một dòng sông rộng lớn chảy xiết, nước sông trong vắt đến lạ thường, không ngừng cuộn trào những gợn sóng Tiên Linh Lực. Cảnh tượng hùng vĩ, tráng lệ đến mức khiến tâm hồn hắn rung động.
“Đây chính là Tiên Giới sao?” Lăng Thiên lẩm bẩm, hít thở sâu một hơi. Tiên Linh Lực như một dòng suối mát lành, tức thì tràn ngập khắp kinh mạch, nhanh chóng bổ sung và củng cố tu vi vừa mới đột phá. Thần Mạch cổ xưa trong cơ thể hắn như một cái động không đáy, không ngừng xoay chuyển, tham lam nuốt trọn Tiên Linh Lực, chuyển hóa thành một loại năng lượng thuần túy hơn, mạnh mẽ hơn.
Hắn đã đạt đến cảnh giới Địa Tiên sơ kỳ, bước đầu tiên của Tiên Giới. Nhưng Lăng Thiên biết rõ, với cảnh giới này, hắn ở Tiên Giới chẳng khác nào một phế vật ở phàm trần. Tiên Giới rộng lớn vô biên, cường giả như mây, Địa Tiên chỉ là tầng lớp thấp nhất, thậm chí còn chưa đủ tư cách để gọi là Tiên Nhân chân chính.
Ánh mắt Lăng Thiên trở nên kiên định. Hắn phải nhanh chóng thích nghi, nhanh chóng tăng cường sức mạnh. Mục tiêu trước mắt là tìm một thế lực, một tông môn để dựa vào, hoặc ít nhất là một nơi an toàn để tu luyện. Hắn không thể mạo hiểm đi lại quá lâu trong một thế giới xa lạ này mà không có sự hiểu biết nào.
Hắn bắt đầu vận dụng thần thức, cố gắng quét rộng ra xung quanh. Nhưng Tiên Giới rộng lớn hơn phàm giới gấp trăm ngàn lần, Tiên Linh Lực nồng đậm cũng đồng thời cản trở khả năng dò xét của thần thức. Hắn chỉ có thể quét được một phạm vi nhỏ hơn nhiều so với khi còn ở phàm giới.
Bất chợt, một luồng khí tức hung hãn từ phía xa truyền đến. Lăng Thiên nheo mắt. Đó là khí tức của một sinh vật mạnh mẽ, không phải của nhân loại. Hắn ẩn mình vào một tảng đá lớn, vận chuyển Tiên Linh Lực, thu liễm toàn bộ khí tức. Hắn muốn quan sát trước, hiểu rõ về thế giới này.
Một lát sau, một con thú khổng lồ xuất hiện. Nó có hình dáng giống như một con hổ, nhưng toàn thân được bao phủ bởi lớp vảy màu xanh biếc, đôi cánh rộng lớn vỗ mạnh tạo ra từng đợt gió xoáy Tiên Linh Lực, đôi mắt đỏ rực như máu. Khí tức của nó mạnh mẽ ngang với một Địa Tiên đỉnh phong, thậm chí còn hơn. Đây chắc hẳn là một Tiên Thú, cấp bậc Địa Tiên.
Con Tiên Thú này đang truy đuổi một nhóm ba người. Hai nam, một nữ. Cả ba đều mặc trang phục màu xanh lam nhạt, trên ngực thêu hình một ngọn núi nhỏ. Khí tức của họ đều ở cảnh giới Địa Tiên trung kỳ, nhưng rõ ràng không phải đối thủ của con Tiên Thú vảy xanh kia.
“Thiên Vân Hổ! Chết tiệt, sao nó lại xuất hiện ở đây?” Người đàn ông đi đầu hét lên, khuôn mặt tái mét. Hắn ta vung kiếm, một luồng kiếm khí màu xanh lam lao về phía Thiên Vân Hổ, nhưng chỉ tạo ra một tiếng va chạm loảng xoảng rồi tan biến như bọt biển.
Người phụ nữ bên cạnh cũng xuất chiêu, một dải lụa mềm mại cuốn lấy chân Thiên Vân Hổ, nhưng nó chỉ khẽ gầm lên một tiếng, giật mạnh một cái, dải lụa đứt lìa. Ánh mắt Thiên Vân Hổ đầy vẻ khinh miệt, nó vung vuốt sắc nhọn, xé tan không khí, lao về phía nhóm người.
Lăng Thiên quan sát. Đây là cơ hội tốt để hắn hiểu về sức mạnh của Tiên Giới. Ba người kia rõ ràng là đệ tử của một tông môn nào đó, nhưng sức chiến đấu của họ so với Tiên Thú cùng cấp lại yếu hơn một bậc. Hắn cũng nhận ra, Tiên Linh Lực ở Tiên Giới không chỉ mạnh mẽ hơn, mà còn mang theo một loại áp lực, một loại trọng lực vô hình khiến mọi hành động đều trở nên nặng nề hơn.
Thiên Vân Hổ gầm lên, vồ tới. Người đàn ông đi đầu vội vàng giơ kiếm đỡ, nhưng bị một móng vuốt của Thiên Vân Hổ đánh bay, máu tươi bắn ra. Hai người còn lại hoảng sợ, vội vàng bỏ chạy.
“Sư huynh!” Người phụ nữ kêu lên thảm thiết, cố gắng quay lại cứu, nhưng đã quá muộn. Thiên Vân Hổ đã lao tới, chuẩn bị kết liễu người đàn ông bị thương.
Lăng Thiên khẽ nhíu mày. Hắn không có nghĩa vụ phải cứu, nhưng nhìn thấy cảnh sinh linh bị sát hại trước mắt, lòng hắn vẫn không khỏi dao động. Hơn nữa, đây cũng là cơ hội để hắn tiếp cận những người này, tìm hiểu thông tin về Tiên Giới.
Hắn không do dự nữa. Thần Mạch trong cơ thể vận chuyển, một luồng sức mạnh cuồn cuộn dâng trào. Hắn bước ra khỏi chỗ ẩn nấp, tốc độ nhanh như tia chớp. Một quyền đánh ra, không hề có bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, chỉ là lực lượng thuần túy và tốc độ cực hạn, kết hợp với Tiên Linh Lực được Thần Mạch chuyển hóa.
“Rầm!”
Một tiếng nổ vang vọng, không khí xung quanh như bị xé toạc. Thiên Vân Hổ đang chuẩn bị vồ lấy người đàn ông kia, cảm nhận được nguy hiểm, vội vàng quay đầu, giáng một vuốt sắc nhọn về phía Lăng Thiên. Nhưng tốc độ của Lăng Thiên quá nhanh, quyền của hắn đã đến trước.
Quyền ảnh mang theo sức mạnh khủng bố, trực tiếp va chạm với móng vuốt của Thiên Vân Hổ. Một tiếng rắc khẽ vang lên, Thiên Vân Hổ gầm lên một tiếng thê lương, thân hình khổng lồ bị đẩy lùi về phía sau hơn mười trượng, móng vuốt của nó đã bị gãy lìa, máu xanh chảy ra.
Ba người đệ tử tông môn kia trợn mắt há hốc mồm. Bọn họ không thể tin vào những gì mình vừa thấy. Một người xa lạ, xuất hiện đột ngột, một quyền đánh lui Thiên Vân Hổ Địa Tiên đỉnh phong!
Thiên Vân Hổ nhìn Lăng Thiên với ánh mắt đầy cảnh giác và sợ hãi. Nó cảm nhận được một luồng khí tức cực kỳ nguy hiểm từ người thanh niên này, một loại uy áp khiến nó phải run rẩy. Không dám chần chừ thêm, nó xoay người, vỗ cánh bay vụt đi, biến mất giữa tầng mây.
Lăng Thiên thu quyền, ánh mắt bình tĩnh như nước. Hắn không truy đuổi. Mục đích của hắn không phải là giết Tiên Thú, mà là để tạo cơ hội tiếp xúc.
Ba người đệ tử tông môn kia lúc này mới hoàn hồn. Người đàn ông bị thương nặng cố gắng đứng dậy, khuôn mặt đầy vẻ kính sợ nhìn Lăng Thiên. “Đa tạ tiền bối đã ra tay cứu mạng!” Hắn khập khiễng bước tới, chắp tay cúi đầu. Hai người còn lại cũng vội vàng làm theo.
Lăng Thiên nhìn bọn họ, nhẹ nhàng nói: “Không cần đa lễ. Ta chỉ tiện tay mà thôi.”
Người đàn ông bị thương, tên là Lý Thanh, nhìn Lăng Thiên, ánh mắt dò xét. Hắn không thể cảm nhận được cảnh giới của Lăng Thiên, chỉ thấy một khí tức thâm sâu khó lường. Điều này chứng tỏ Lăng Thiên ít nhất cũng là Địa Tiên đỉnh phong, hoặc thậm chí là cảnh giới cao hơn. Nhưng Tiên Giới có quy tắc, những cường giả cao hơn Địa Tiên thường không xuất hiện ở khu vực biên giới hẻo lánh này. Hơn nữa, Lăng Thiên trông còn rất trẻ.
“Không biết tiền bối là cường giả của tông môn nào? Đệ tử là Lý Thanh, đệ tử của Thiên Sơn Tông.” Lý Thanh cung kính hỏi.
Lăng Thiên cười nhạt: “Ta không phải người của tông môn nào. Ta là một tán tu, vừa mới phi thăng lên Tiên Giới.”
Ba người nghe vậy thì ngẩn người. Vừa mới phi thăng? Mà có thể một quyền đánh lui Thiên Vân Hổ Địa Tiên đỉnh phong? Chuyện này thật khó tin. Phàm nhân mới phi thăng lên Tiên Giới thường chỉ có tu vi Địa Tiên sơ kỳ, yếu ớt vô cùng, thậm chí còn chưa thích nghi được với Tiên Linh Lực, sao có thể có sức mạnh kinh khủng như vậy?
Nhưng nhìn thấy ánh mắt bình thản của Lăng Thiên, cùng với sức mạnh vừa rồi, bọn họ không dám hoài nghi. Có lẽ Lăng Thiên là một vị thiên tài tuyệt thế ở phàm giới, sau khi phi thăng liền đột phá liên tiếp, hoặc hắn có bí pháp nào đó che giấu cảnh giới thật sự.
Người phụ nữ tên là Nhu Nhi, lúc này mới lên tiếng: “Tiền bối vừa phi thăng, chắc hẳn còn chưa quen thuộc với Tiên Giới. Nếu không ngại, có thể đi cùng chúng ta một đoạn. Thiên Sơn Tông tuy nhỏ, nhưng cũng có thể cung cấp cho tiền bối một số thông tin cơ bản.”
Lăng Thiên gật đầu. Đây chính là điều hắn muốn. “Vậy thì làm phiền các ngươi.”
Lý Thanh và hai người kia mừng rỡ. Có một cường giả bí ẩn đi cùng, chuyến đi của bọn họ sẽ an toàn hơn rất nhiều. Hơn nữa, kết giao với một người như vậy, dù là tán tu, cũng là một cơ duyên hiếm có.
“Tiền bối khách sáo quá. Ngài đã cứu mạng chúng ta, đây là điều nên làm.” Lý Thanh nói, sau đó quay sang hai người còn lại: “Các ngươi mau giúp ta băng bó vết thương, rồi chúng ta tiếp tục lên đường.”
Trong khi Lý Thanh được băng bó, Lăng Thiên hỏi: “Thiên Sơn Tông của các ngươi ở đâu? Khu vực này thuộc về thế lực nào?”
Nhu Nhi cung kính trả lời: “Thiên Sơn Tông của chúng ta nằm ở phía tây của Thiên Vân Vực. Thiên Vân Vực là một trong vô số tiểu vực của Vạn Tiên Đại Lục. Ở đây, Thiên Sơn Tông chúng ta chỉ là một tông môn nhỏ, có khoảng vài trăm đệ tử, mạnh nhất là Tông chủ và một vài Trưởng lão đạt đến cảnh giới Thiên Tiên trung kỳ.”
Lăng Thiên lắng nghe, gật đầu. Vạn Tiên Đại Lục, Thiên Vân Vực… Hắn bắt đầu hình dung ra một phần bản đồ Tiên Giới. Thiên Tiên trung kỳ đã là Tông chủ của một tông môn. Vậy thì Địa Tiên ở đây thực sự chỉ là cấp thấp nhất.
Lý Thanh sau khi vết thương được xử lý, cũng bắt đầu giải thích thêm: “Tiên Giới rộng lớn vô ngần, được chia thành nhiều Đại Lục, mỗi Đại Lục lại có vô số tiểu vực. Vạn Tiên Đại Lục là một trong số đó. Cảnh giới tu luyện từ Địa Tiên, Thiên Tiên, Kim Tiên, Thái Ất Kim Tiên, Đại La Kim Tiên, Tiên Vương, Tiên Đế. Mỗi cảnh giới lại chia thành sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ và đỉnh phong.”
Lăng Thiên thầm ghi nhớ. Hắn mới ở Địa Tiên sơ kỳ, còn một chặng đường dài phải đi. Nhưng với Thần Mạch cổ xưa, hắn tin rằng tốc độ tu luyện của mình sẽ vượt xa người thường.
“Chúng ta đang trên đường trở về tông môn sau khi hoàn thành nhiệm vụ thu thập Tiên Thảo.” Nhu Nhi nói thêm. “Thiên Vân Hổ thường không xuất hiện ở khu vực này, không biết vì sao hôm nay lại gặp phải.”
Lăng Thiên nhìn về hướng Thiên Vân Hổ bỏ chạy. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức yếu ớt khác từ phía đó, không phải của Thiên Vân Hổ. Có lẽ có thứ gì đó đã khiến con Tiên Thú này bất thường. Nhưng hắn không nói ra, chỉ giữ trong lòng. Hắn không muốn tiết lộ quá nhiều về khả năng của mình.
“Chúng ta đi thôi.” Lăng Thiên nói. Hắn cần nhanh chóng đến Thiên Sơn Tông, tìm một nơi an toàn để tu luyện và tìm hiểu sâu hơn về Tiên Giới. Con đường Đế Thần Vô Thượng, vừa mới bắt đầu, và những bước đi đầu tiên trên Tiên Giới đã cho hắn thấy sự khắc nghiệt của nó.
Hắn biết, Thiên Sơn Tông chỉ là một bước đệm. Mục tiêu của hắn là đứng trên đỉnh cao của Tiên Giới, vượt qua cả Tiên Vương, Tiên Đế, để rồi tiến vào Thần Giới, khám phá những bí mật sâu xa nhất của vũ trụ.
Với Lăng Thiên, việc một quyền đánh lui Thiên Vân Hổ chỉ là một chuyện nhỏ. Điều quan trọng là hắn đã bắt đầu hòa nhập vào thế giới mới, bắt đầu đặt những viên gạch đầu tiên trên con đường Vô Thượng của mình. Những thử thách phía trước chắc chắn sẽ còn gian nan hơn gấp bội, nhưng trong lòng hắn không hề có chút sợ hãi, chỉ có sự hưng phấn và khát vọng chinh phục. Thần Mạch cổ xưa trong cơ thể vẫn không ngừng vận chuyển, hấp thụ từng chút Tiên Linh Lực, như thể đang thúc giục hắn, hãy mạnh mẽ hơn nữa, nhanh hơn nữa.
Lăng Thiên cùng ba đệ tử Thiên Sơn Tông tiếp tục hành trình, hướng về phía đông, nơi có Thiên Sơn Tông nằm ẩn mình giữa những dãy núi mây mù. Một chương mới trong cuộc đời hắn đã chính thức mở ra ở Tiên Giới.