Đế Thần Vô Thượng
Chương 22

Cập nhật lúc: 2026-03-19 16:36:21 | Lượt xem: 4

Ảo Ảnh Chương 22

Chương 22: Tiên Giới Sóng Gió, Đế Mệnh Khởi Hành

Lăng Thiên đứng sừng sững giữa quảng trường đổ nát, tàn dư của trận chiến vừa rồi vẫn còn vương vấn trong không khí, mang theo mùi máu tanh và linh khí hỗn loạn. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua những tầng mây Tiên Giới, hướng về bầu trời đầy sao lấp lánh. Trái tim hắn đập mạnh, không phải vì sợ hãi, mà vì một khát vọng bùng cháy, một sự hưng phấn tột độ khi đứng trước một thế giới hoàn toàn mới.

“Cửu Thiên Lộ Khai… Tiên Giới Tranh Bá… Ta đến rồi!” Hắn lẩm bẩm, âm thanh tuy nhỏ nhưng chứa đựng ý chí quật cường, kiên định. Trận chiến với Lăng Phong tuy chỉ là một cuộc chạm trán nhỏ ở vùng biên Tiên Giới, nhưng nó đã giúp hắn thăm dò được sức mạnh của mình ở một mức độ nào đó, cũng như cho hắn cái nhìn sơ khởi về những cường giả Tiên Giới. Lăng Phong, một Tiên Nhân cảnh giới Kim Tiên trung kỳ, đã bại dưới tay hắn một cách thảm hại. Điều đó chứng tỏ, dù mới đặt chân đến Tiên Giới, Lăng Thiên cũng không phải là kẻ yếu.

Tuy nhiên, hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Tiên Giới rộng lớn, cường giả như mây, Lăng Phong chỉ là một hòn đá nhỏ trên con đường Vô Thượng mà thôi. Sau lưng Lăng Phong, có lẽ còn ẩn chứa những thế lực lớn hơn, những âm mưu sâu xa hơn. Cảm giác bị theo dõi, bị soi mói vẫn không ngừng đeo bám hắn kể từ khi phi thăng.

Xung quanh, đám đông Tiên Nhân vây xem vẫn chưa hoàn hồn. Khuôn mặt bọn họ tràn đầy sự kinh ngạc, sợ hãi và cả sự kính nể. Một kẻ phi thăng từ phàm giới lên, chỉ trong thời gian ngắn ngủi đã có thể đánh bại một Kim Tiên trung kỳ, thậm chí còn chưa bộc lộ hết tất cả thực lực. Chuyện này quả thực là khó tin, đủ để chấn động một vùng Tiên Giới nhỏ bé này.

Lăng Phong nằm đó, toàn thân xương cốt vỡ nát, linh hải gần như khô cạn, chỉ còn thoi thóp thở. Hắn không chết, nhưng cũng không khác gì một phế nhân. Ánh mắt hắn nhìn Lăng Thiên tràn ngập sự hối hận và tuyệt vọng. Hắn đã đánh giá sai, đã khinh thường kẻ đến từ hạ giới, và cái giá phải trả là quá đắt.

Đúng lúc này, từ phía xa, một luồng uy áp mạnh mẽ khác ập tới. Một đạo quang mang màu xanh lục xé rách bầu trời, đáp xuống quảng trường. Đó là một lão giả râu tóc bạc phơ, thân hình gầy gò nhưng ánh mắt sắc bén như chim ưng, khoác trên mình đạo bào của Thất Tinh Tiên Môn. Hắn chính là trưởng lão ngoại môn của Thất Tinh Tiên Môn, cũng là sư phụ của Lăng Phong – Thất Tinh Chân Nhân, một cường giả Tiên Vương sơ kỳ.

“Phong nhi!” Thất Tinh Chân Nhân nhìn thấy đệ tử thân truyền của mình nằm hấp hối, tức giận ngút trời. Ánh mắt lão quét qua Lăng Thiên, mang theo sát ý lạnh lẽo: “Tiểu tử, ngươi là ai? Dám ở Tiên Môn của ta làm càn, còn dám phế đệ tử ta?”

Lăng Thiên thản nhiên đối mặt với uy áp của Tiên Vương. Hắn biết, Tiên Giới có hệ thống tu luyện từ Địa Tiên, Thiên Tiên, Kim Tiên, Đại La Kim Tiên, Tiên Vương, Tiên Hoàng, đến Tiên Đế. Một Tiên Vương đã là cường giả có thể hô phong hoán vũ ở một phương. Nhưng với Lăng Thiên, uy áp này không đủ để khiến hắn khuất phục. Hắn đã từng đối mặt với những tồn tại còn đáng sợ hơn trong bí cảnh cổ xưa, và huyết mạch Đế Thần trong người hắn dường như đang sôi trào, thách thức mọi giới hạn.

“Là hắn tự tìm chết,” Lăng Thiên lạnh nhạt đáp. “Hắn muốn cướp đoạt bảo vật của ta, còn muốn phế bỏ ta. Ta chỉ là tự vệ mà thôi.”

“Hỗn xược!” Thất Tinh Chân Nhân giận dữ rống lên. “Bảo vật gì? Ngươi chỉ là một kẻ mới phi thăng từ hạ giới, làm gì có bảo vật gì đáng giá? Ngươi dám vu khống đệ tử ta, còn dám ngông cuồng trước mặt lão phu?”

Thất Tinh Chân Nhân không nói nhiều, trực tiếp vung tay, một luồng Tiên lực cuồn cuộn hóa thành một chưởng ấn khổng lồ, mang theo uy năng của Tiên Vương, ập thẳng vào Lăng Thiên. Lão muốn dùng thực lực tuyệt đối để trấn áp, không cho Lăng Thiên cơ hội phản kháng.

Nhưng Lăng Thiên không phải là kẻ dễ bị bắt nạt. Hắn hừ lạnh một tiếng, trong tay xuất hiện Lăng Thiên Kiếm. Kiếm khí màu đen kịt mang theo lôi điện cùng hỏa diễm cuồn cuộn, chém thẳng vào chưởng ấn. “Vô Tận Kiếm Quyết!”

RẦM!!!

Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên. Chưởng ấn của Thất Tinh Chân Nhân bị kiếm khí của Lăng Thiên xé toạc, Tiên lực bắn tung tóe. Lăng Thiên lùi lại ba bước, nhưng Thất Tinh Chân Nhân cũng phải lùi lại một bước chân, trên mặt lộ rõ vẻ kinh hãi.

“Sao có thể? Ngươi… ngươi chỉ là một Thiên Tiên cảnh giới, làm sao có thể chống lại Tiên Vương của ta?” Thất Tinh Chân Nhân không thể tin vào mắt mình. Lão đã dùng bảy phần sức lực, vậy mà vẫn không thể làm gì được một kẻ mới phi thăng lên Thiên Tiên cảnh giới. Đây là nghịch thiên đến mức nào?

Lăng Thiên không trả lời, ánh mắt hắn lạnh lùng nhìn Thất Tinh Chân Nhân. Hắn biết, nếu không thể hiện đủ sức mạnh, hắn sẽ mãi bị khinh thường và bị xem là con mồi. Tiên Giới là thế giới của kẻ mạnh, và hắn phải chứng minh mình là kẻ mạnh nhất.

“Ta không muốn gây thù chuốc oán với Thất Tinh Tiên Môn,” Lăng Thiên nói, giọng điệu kiên quyết. “Nhưng nếu Thất Tinh Chân Nhân vẫn muốn gây khó dễ, ta không ngại tiếp chiêu.”

Thất Tinh Chân Nhân sắc mặt âm trầm. Lão nhìn Lăng Thiên, nhìn vết tích tàn phá trên quảng trường, và nhìn Lăng Phong bất tỉnh. Lão hiểu, kẻ trước mắt không phải là một Thiên Tiên bình thường. Hắn có thể là một thiên tài tuyệt thế, hoặc sở hữu một bí mật kinh thiên động địa. Nếu cứ tiếp tục đối đầu, rất có thể sẽ mang lại họa lớn cho Thất Tinh Tiên Môn, hoặc chí ít cũng sẽ khiến lão mất mặt trước toàn bộ Tiên Môn.

Đúng lúc này, một giọng nói trầm ổn, mang theo uy nghiêm vang lên từ phía chân trời, như sấm nổ: “Thất Tinh, dừng tay! Chuyện này để ta giải quyết.”

Một đạo nhân ảnh chậm rãi xuất hiện, không nhanh không chậm, nhưng mỗi bước đi đều như đạp lên quy tắc thiên địa. Hắn là một nam nhân trung niên, mặc kim bào, khuôn mặt cương nghị, ánh mắt sâu thẳm như vũ trụ. Hắn vừa xuất hiện, toàn bộ không gian dường như ngưng đọng. Các Tiên Nhân xung quanh đều quỳ xuống hành lễ: “Bái kiến Tông chủ!”

Ngay cả Thất Tinh Chân Nhân cũng cúi đầu: “Bái kiến Tông chủ!”

Vị Tông chủ này, chính là Tông chủ của Thất Tinh Tiên Môn, một Tiên Hoàng cường giả! Sự xuất hiện của hắn khiến áp lực trong không khí tăng lên gấp bội, nhưng Lăng Thiên vẫn đứng thẳng, không hề có ý định quỳ bái.

Tông chủ Thất Tinh Tiên Môn khẽ nhíu mày khi thấy Lăng Thiên không hề động đậy. Ánh mắt hắn sắc bén như dao, dò xét Lăng Thiên từ đầu đến chân. “Ngươi chính là Lăng Thiên, kẻ vừa phi thăng từ hạ giới?”

“Chính là ta,” Lăng Thiên đáp, không kiêu ngạo cũng không hèn mọn.

“Gan dạ!” Tông chủ Thất Tinh Tiên Môn bất ngờ bật cười, nhưng nụ cười không hề có ý thiện chí. “Một kẻ mới phi thăng, lại dám không quỳ bái trước Tiên Hoàng. Ngươi là người đầu tiên ta từng thấy.”

Lăng Thiên thản nhiên nói: “Ta chỉ quỳ bái phụ mẫu, trời đất. Còn những kẻ khác, dù là Tiên Hoàng, Thần Đế, nếu không phải chí thân, ta cũng không cần quỳ bái.”

Lời này vừa ra, toàn bộ quảng trường lại một lần nữa chìm vào tĩnh lặng. Tất cả Tiên Nhân đều hít một hơi khí lạnh, nhìn Lăng Thiên như nhìn một kẻ điên. Ngông cuồng! Quá mức ngông cuồng! Dám nói ra những lời như vậy trước mặt một Tiên Hoàng cường giả, lại còn là Tông chủ của một Tiên Môn lớn!

Tông chủ Thất Tinh Tiên Môn nụ cười tắt hẳn, ánh mắt trở nên lạnh lẽo. “Ngươi rất đặc biệt. Nhưng ở Tiên Giới này, đặc biệt không có nghĩa là mạnh. Ta cho ngươi một cơ hội, nếu ngươi có thể chịu được một chiêu của ta mà không chết, ta sẽ bỏ qua chuyện ngươi phế Lăng Phong, thậm chí còn cho ngươi một vị trí trong Thất Tinh Tiên Môn ta.”

Lăng Thiên biết, đây là một lời thách đấu, cũng là một lời cảnh cáo. Một chiêu của Tiên Hoàng, dù chỉ là một phần nhỏ sức mạnh, cũng đủ để một Tiên Vương phải tan xương nát thịt, chứ đừng nói đến một Thiên Tiên. Nhưng Lăng Thiên không sợ. Hắn cần một cơ hội để khẳng định mình, để có chỗ đứng ở Tiên Giới này. Hơn nữa, hắn cảm nhận được, trong cơ thể mình, huyết mạch Đế Thần đang sôi sục, dường như đang chờ đợi một áp lực cực lớn để thức tỉnh sâu hơn.

“Được!” Lăng Thiên gật đầu. “Nếu ta không chết, ta muốn Tông chủ hứa với ta một điều.”

Tông chủ Thất Tinh Tiên Môn hơi bất ngờ, nhưng vẫn gật đầu: “Nói đi.”

“Ta muốn Tông chủ cung cấp cho ta bản đồ chi tiết của Tiên Giới, và tất cả thông tin về các thế lực lớn, các bí cảnh, cũng như các loại tài nguyên tu luyện hiếm có,” Lăng Thiên nói. Hắn không cần vị trí trong Tiên Môn, hắn cần là thông tin để tự mình phát triển.

Tông chủ Thất Tinh Tiên Môn lại cười lớn, nhưng lần này là một nụ cười tán thưởng. “Được! Ta hứa với ngươi. Ngươi đúng là có dã tâm. Vậy thì, chuẩn bị đi!”

Hắn không nói nhiều, chỉ nhẹ nhàng giơ tay lên, một đạo Tiên quang ngũ sắc rực rỡ từ lòng bàn tay hắn bùng phát. Không có khí thế ngập trời, không có tiếng nổ long trời lở đất, nhưng đạo Tiên quang đó lại mang theo một loại quy tắc thiên địa khó hiểu, một sức mạnh nguyên thủy và thuần túy, khóa chặt không gian xung quanh Lăng Thiên, khiến hắn không thể né tránh. Đây là uy năng của Tiên Hoàng, đã chạm đến ngưỡng cửa của việc điều khiển quy tắc.

Lăng Thiên cảm thấy toàn thân mình như bị giam cầm trong một không gian riêng biệt, linh hồn và thể xác đều bị một lực lượng vô hình trói buộc. Hắn biết, chiêu này không chỉ tấn công thể xác, mà còn nhắm vào linh hồn và Đạo Tâm của hắn. Nếu Đạo Tâm không đủ kiên cố, chỉ sợ sẽ lập tức tan vỡ, hóa thành tro bụi.

Trong khoảnh khắc sinh tử này, Lăng Thiên không hề hoảng sợ. Ngược lại, một ánh sáng kỳ lạ lóe lên trong mắt hắn. Hắn nhắm mắt lại, toàn bộ linh khí trong cơ thể bùng nổ, huyết mạch Đế Thần trong người hắn như một con rồng cổ xưa vừa thức tỉnh. Một luồng khí tức hùng vĩ, cổ xưa, vượt lên trên tất cả quy tắc của Tiên Giới, từ trong cơ thể hắn tràn ra. Đó không phải là Tiên lực, cũng không phải là linh khí thông thường, mà là một loại năng lượng cao cấp hơn, mang theo hơi thở của Hỗn Độn nguyên thủy.

“Đế Thần Thể… Khai!”

Một tiếng gầm nhẹ vang lên trong tâm trí Lăng Thiên. Toàn thân hắn bỗng chốc phát ra một vầng sáng màu vàng kim, sau lưng hắn hiện lên một hư ảnh khổng lồ, cao vút chạm trời, mang theo khí chất đế vương cùng thần uy vô thượng. Đó là hư ảnh của một vị Thần Hoàng cổ xưa, uy nghiêm, bá đạo, tựa như có thể đạp lên cả vũ trụ.

Đạo Tiên quang ngũ sắc của Tông chủ Thất Tinh Tiên Môn chạm vào vầng sáng màu vàng kim của Lăng Thiên. Không có tiếng nổ lớn, chỉ có một sự va chạm im lặng, như hai thế giới đang đối đầu. Tiên quang ngũ sắc bị vầng sáng vàng kim nuốt chửng từng chút một, rồi tan biến vào hư vô.

Lăng Thiên mở mắt ra, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm, có những tia chớp màu vàng kim lóe lên. Hắn vẫn đứng đó, không hề suy suyển, thậm chí không một vết thương. Chỉ là vầng sáng vàng kim quanh người hắn trở nên ảm đạm hơn một chút, cho thấy chiêu vừa rồi đã tiêu hao của hắn không ít.

Tông chủ Thất Tinh Tiên Môn đứng yên, khuôn mặt hắn không còn vẻ bất ngờ, mà thay vào đó là sự chấn động tột độ, xen lẫn một chút hoảng sợ khó tả. Hắn nhìn Lăng Thiên, nhìn hư ảnh Thần Hoàng mờ ảo sau lưng hắn, và hắn cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc, nhưng lại xa lạ đến cực điểm. Đó là khí tức của… Đế Thần!

“Huyết mạch Đế Thần! Ngươi… ngươi là hậu duệ của Đế Thần?” Giọng nói của Tông chủ Thất Tinh Tiên Môn run rẩy, không còn chút uy nghiêm nào của một Tiên Hoàng. Chuyện này quả thực quá mức kinh thiên động địa. Đế Thần, đó là tồn tại chỉ có trong truyền thuyết, là những vị Thần tối cao đã kiến tạo vũ trụ, không ngờ lại có hậu duệ xuất hiện ở Tiên Giới!

Lăng Thiên không trả lời, chỉ lạnh nhạt nhìn hắn. Hắn biết, bí mật của mình đã bị lộ một phần. Nhưng điều này cũng có nghĩa là hắn đã thực sự có được chỗ đứng, thậm chí là sự kính sợ ở Tiên Giới.

Sau một hồi im lặng, Tông chủ Thất Tinh Tiên Môn hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh lại tâm trạng. Hắn nhìn Lăng Thiên với ánh mắt phức tạp, vừa có sự e dè, vừa có sự kính trọng, và cả một chút thèm muốn. “Được! Ta thua! Ngươi đã chịu được một chiêu của ta. Bản đồ Tiên Giới, thông tin về các thế lực, tài nguyên, ta sẽ cung cấp cho ngươi đầy đủ. Hơn nữa, từ nay về sau, Thất Tinh Tiên Môn ta sẽ là bằng hữu của ngươi. Ngươi có thể ở lại đây tu luyện, hoặc tự do đi lại Tiên Giới, không ai được phép làm khó dễ ngươi.”

Lời nói này vừa thốt ra, toàn bộ Tiên Nhân có mặt đều chấn động. Một Tiên Hoàng Tông chủ lại hạ mình kết giao với một Thiên Tiên, thậm chí còn hứa bảo hộ. Điều này đủ để cho thấy Lăng Thiên đáng sợ đến mức nào, và bí mật của hắn kinh thiên động địa đến mức nào.

Lăng Thiên khẽ gật đầu. “Đa tạ Tông chủ.” Hắn biết, đây là kết quả tốt nhất. Hắn không cần phải chiến đấu đến cùng, lại có được thứ mình muốn.

“Tên ta là Mộ Dung Cửu Thiên,” Tông chủ Thất Tinh Tiên Môn nói, thái độ đã hoàn toàn thay đổi, trở nên hòa nhã hơn rất nhiều. “Ngươi có thể gọi ta là Cửu Thiên Tông chủ. Ta sẽ phái người dẫn ngươi đến Thất Tinh Các, nơi chứa đựng tất cả tài liệu mà ngươi cần. Đồng thời, ta sẽ chuẩn bị một động phủ riêng biệt, chứa đầy linh khí và tài nguyên, để ngươi tu luyện.”

Lăng Thiên gật đầu. Hắn cảm nhận được, sau trận chiến này, huyết mạch Đế Thần trong người hắn đã có một sự thức tỉnh nhỏ. Sức mạnh của hắn đã tăng lên một tầng nữa, và hắn đã có một cái nhìn rõ ràng hơn về con đường phía trước. Tiên Giới, hắn đã đặt chân vào, và giờ là lúc để chinh phục nó.

Mộ Dung Cửu Thiên phất tay, một đệ tử nội môn lập tức cung kính tiến lên, dẫn Lăng Thiên đi. Trước khi rời đi, Lăng Thiên liếc nhìn Lăng Phong đang được Thất Tinh Chân Nhân đưa đi chữa trị. Ánh mắt hắn lạnh lùng, không chút gợn sóng. Kẻ muốn hại hắn, hắn sẽ không bao giờ nương tay.

Khi Lăng Thiên khuất bóng, Mộ Dung Cửu Thiên lại ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. “Huyết mạch Đế Thần… Không ngờ lại xuất hiện trong thời đại này. Tiên Giới sắp có biến lớn rồi. Con đường Vô Thượng, có lẽ sẽ lại mở ra…” Hắn lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên những tia sáng phức tạp. Hắn biết, quyết định của mình hôm nay, có thể sẽ thay đổi vận mệnh của Thất Tinh Tiên Môn, và thậm chí là của toàn bộ Tiên Giới.

Lăng Thiên theo chân đệ tử Thất Tinh Tiên Môn, đi qua những dãy núi hùng vĩ, những dòng suối linh thiêng, những Tiên điện tráng lệ. Hắn cảm nhận được linh khí Tiên Giới nồng đậm hơn gấp vạn lần so với phàm giới, mỗi hơi thở đều khiến tu vi hắn tinh tiến một phần. Hắn càng thêm quyết tâm, phải nhanh chóng trưởng thành, phải khám phá hết bí ẩn của huyết mạch Đế Thần, và phải chinh phục con đường Vô Thượng.

Cửu Thiên Lộ Khai, Tiên Giới Tranh Bá, giờ đây mới thực sự bắt đầu!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8