Đế Thần Vô Thượng
Chương 13

Chương 13: Đông Vực Bại Vong, Đế Thần Thống Nhất
Lăng Thiên đứng trên đỉnh cao nhất của Bách Thú Sơn, ánh mắt thâm thúy như vực sâu nhìn về phía chân trời phía Đông. Phía sau hắn, Vĩnh Hằng Đại Lục đã quy về một mối, các thế lực lớn từ tây sang bắc, từ trung tâm đến nam đều đã thần phục dưới chân hắn. Hắn đã chứng minh cho toàn thiên hạ thấy, “phế vật” năm xưa giờ đây là vị chúa tể không thể lay chuyển. Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu.
Vùng đất phía Đông, nơi được mệnh danh là “Đông Vực”, luôn là một thế giới hoàn toàn khác. Nơi đó không chỉ có Đông Phương Hoàng Triều hùng mạnh, mà còn có Vạn Cổ Tiên Tông, một tông môn cổ xưa có lịch sử kéo dài hàng vạn năm, nắm giữ vô số bí pháp và bảo vật. Quan trọng hơn, Đông Vực còn là nơi tọa lạc của Thái Cổ Thánh Địa, một vùng đất linh thiêng mà tin đồn cho rằng có thể giao tiếp với Thiên Đạo, nhận được Thiên Mệnh chỉ dẫn. Đây chính là những chướng ngại vật cuối cùng trên con đường thống nhất Vĩnh Hằng Đại Lục của Lăng Thiên, cũng là nơi ẩn chứa nhiều bí mật nhất về sự thao túng của “Thiên Đạo” mà hắn mơ hồ cảm nhận được.
“Đông Vực… cuối cùng cũng đến lượt các ngươi.” Lăng Thiên khẽ lẩm bẩm, một nụ cười lạnh lẽo hiện trên môi. Hắn không có ý định khoan dung hay thương xót. Con đường Đế Thần Vô Thượng này không cho phép bất kỳ sự yếu mềm nào.
Trong vòng ba tháng, Lăng Thiên đã điều động hàng triệu quân tinh nhuệ, bao gồm cả những cường giả từ các tông môn đã quy phục, những người đã được hắn ban cho cơ duyên và sức mạnh mới. Một đội quân hùng hậu, với những chiến thuyền khổng lồ xé gió, những mãnh thú phi hành che kín cả bầu trời, ầm ầm tiến về phía Đông. Tin tức về cuộc chinh phạt của Lăng Thiên nhanh chóng lan truyền khắp Đông Vực, gây ra một làn sóng chấn động mạnh mẽ.
Đông Phương Hoàng Triều, với vị Hoàng Đế uy quyền, đã triệu tập tất cả các thế lực lớn trong vùng, bao gồm cả Vạn Cổ Tiên Tông, để thành lập một liên minh chống lại Lăng Thiên. Từ Thái Cổ Thánh Địa, một vị Thánh Giả cổ xưa, được đồn đại là đã sống hàng ngàn năm, đã xuất hiện, mang theo “Thiên Mệnh Chi Chỉ” – một cuộn chỉ dụ bằng vàng ròng, tỏa ra ánh sáng thần thánh, được cho là do chính Thiên Đạo ban xuống, tiên đoán Lăng Thiên là kẻ nghịch thiên, sẽ bị trừng phạt.
“Lăng Thiên, kẻ phế vật của Lăng Gia, dám cả gan đối nghịch Thiên Đạo, mưu đồ thống nhất Vĩnh Hằng Đại Lục! Hắn là đại nghịch bất đạo, tất sẽ bị Thiên Kiếp diệt vong!” Tiếng nói của Thánh Giả vang vọng khắp Đông Vực, mang theo uy áp của Thiên Đạo, gieo rắc sự sợ hãi và căm ghét vào lòng người dân.
Nhưng Lăng Thiên chỉ cười khẩy. “Thiên Đạo? Chỉ là một con rối bị thao túng mà thôi.” Hắn không để tâm đến những lời tuyên truyền đó. Hắn tin vào sức mạnh của chính mình, vào con đường Vô Thượng mà hắn đang bước đi.
Trận chiến đầu tiên diễn ra tại Phong Lôi Quan, một cửa ải thiên hiểm bảo vệ lối vào Đông Vực. Liên minh Đông Vực đã tập trung một lực lượng phòng thủ khổng lồ, được gia cố bằng vô số trận pháp cổ xưa. Họ nghĩ rằng Lăng Thiên sẽ gặp khó khăn, thậm chí phải trả giá đắt. Nhưng họ đã lầm.
Lăng Thiên không cần dùng đến chiến thuật phức tạp. Hắn đứng trên đầu con chiến thuyền lớn nhất, ánh mắt sắc bén như kiếm. Hắn hít sâu một hơi, toàn bộ sức mạnh trong Thần Mạch cổ xưa bùng nổ. Một luồng ánh sáng vàng kim chói lóa bắn thẳng lên trời, sau đó hóa thành một bàn tay khổng lồ, bao phủ cả bầu trời, mang theo uy áp kinh hoàng của Thần Linh. Bàn tay đó từ từ hạ xuống, đè nát tất cả các trận pháp, các bức tường thành, và hàng vạn quân lính của Liên minh Đông Vực thành tro bụi chỉ trong chớp mắt.
Cả Phong Lôi Quan chìm trong im lặng chết chóc. Quân lính của Lăng Thiên đứng sững sờ, còn những kẻ sống sót của Đông Vực thì run rẩy, mặt cắt không còn một giọt máu. Sức mạnh này đã vượt qua mọi giới hạn của phàm nhân. Đó là sức mạnh của Thần!
Sau đòn hủy diệt đó, Lăng Thiên không dừng lại. Hắn tiếp tục tiến sâu vào Đông Vực, mỗi bước đi đều mang theo sự hủy diệt và chinh phục. Đông Phương Hoàng Triều đã cố gắng chống cự, nhưng trước sức mạnh tuyệt đối của Lăng Thiên, tất cả đều vô vọng. Các Hoàng Tử, Hoàng Tôn, những tướng lĩnh danh tiếng, đều bị Lăng Thiên đánh bại hoặc thu phục. Vạn Cổ Tiên Tông, vốn tự hào với những Tiên Pháp cổ xưa, cũng không thể địch lại những bí thuật vượt xa cảnh giới phàm trần của Lăng Thiên. Lão Tông Chủ của Vạn Cổ Tiên Tông, một cường giả đỉnh cao của phàm giới, đã bị Lăng Thiên đánh bại chỉ bằng ba chiêu, sau đó buộc phải thề trung thành.
Cuối cùng, Lăng Thiên đã đến Thái Cổ Thánh Địa. Nơi đây là một quần thể kiến trúc cổ kính, được bảo vệ bởi những trận pháp mạnh nhất Đông Vực, và được cho là nơi Thiên Đạo giáng lâm. Vị Thánh Giả cổ xưa, cùng với hàng chục cường giả từ các gia tộc ẩn thế, đã đứng đợi Lăng Thiên.
“Lăng Thiên! Ngươi là kẻ nghịch thiên, không thể chấp nhận được!” Thánh Giả gầm lên, tay cầm “Thiên Mệnh Chi Chỉ” tỏa sáng rực rỡ, triệu hồi một luồng sức mạnh bí ẩn từ trên trời. Đó là một tia sét màu bạc, mang theo uy năng hủy diệt, giáng thẳng xuống Lăng Thiên. Đây chính là “Thiên Phạt Chi Lôi”, một trong những sức mạnh mạnh nhất mà Thái Cổ Thánh Địa có thể triệu hồi, được cho là do Thiên Đạo ban tặng để trừng phạt kẻ tội đồ.
Nhưng Lăng Thiên vẫn bình thản. Hắn không né tránh. Thay vào đó, một luồng khí tức Thần Long màu vàng kim bùng nổ từ cơ thể hắn, hóa thành một con Thần Long khổng lồ vươn mình lên trời, nghênh đón tia sét. Thần Long gầm thét, nuốt chửng Thiên Phạt Chi Lôi, sau đó lao thẳng về phía Thánh Giả.
“Cái gì?!” Thánh Giả và những cường giả khác kinh hãi. Sức mạnh của Lăng Thiên đã vượt xa mọi dự đoán của họ. Thần Long chỉ là một ảo ảnh, nhưng uy lực của nó thì chân thật đến đáng sợ. Nó không chỉ phá vỡ “Thiên Mệnh Chi Chỉ” thành từng mảnh, mà còn khiến Thánh Giả phun ra một ngụm máu lớn, ngã vật ra đất.
Lăng Thiên bước đến gần Thánh Giả, ánh mắt lạnh lùng. “Ngươi nói Thiên Đạo trừng phạt ta? Vậy thì ta sẽ nghịch Thiên!” Hắn giơ tay, một luồng sức mạnh vô hình khóa chặt Thánh Giả. “Hãy nói cho ta biết, ai đã thao túng cái gọi là Thiên Đạo này? Ai đã ban cho các ngươi cái Thiên Mệnh Chi Chỉ giả dối này?”
Thánh Giả hoảng sợ, không còn vẻ uy nghiêm như trước. “Ta… ta không biết! Chúng ta chỉ biết đó là ý chí của Thiên Đạo! Một vị Thần Giới cường giả vĩ đại đã giáng lâm, ban cho chúng ta Thiên Mệnh!”
Lăng Thiên nheo mắt. “Thần Giới cường giả? Vậy ra, phàm giới chỉ là một quân cờ trong mắt bọn chúng.” Hắn suy tư, dường như đã hiểu ra điều gì đó. Thân phận đặc biệt của hắn, Thần Mạch cổ xưa, và cả sự phong ấn hay lời nguyền mà hắn mang trong mình, có lẽ đều liên quan đến cái gọi là “Thần Giới cường giả” này. Đây không phải là sự thao túng của “Thiên Đạo” tự nhiên, mà là âm mưu của một kẻ nào đó.
“Nếu đã vậy, ta sẽ phá nát tất cả những quy tắc mà kẻ đó đã đặt ra!” Lăng Thiên tuyên bố, giọng nói vang vọng khắp Thái Cổ Thánh Địa, mang theo ý chí kiên định không gì lay chuyển. Hắn không giết Thánh Giả, mà dùng bí thuật cường chế khống chế ông ta, biến ông ta thành một con rối, một nguồn thông tin hữu ích.
Trong vòng một tháng sau đó, Lăng Thiên đã hoàn toàn thống nhất Vĩnh Hằng Đại Lục. Tất cả các thế lực, dù là đế quốc, tông môn, hay gia tộc ẩn thế, đều đã tuyên thệ trung thành với hắn. Hắn thiết lập một triều đại mới, Đế Triều Vĩnh Hằng, với hắn là vị Hoàng Đế tối cao. Hắn ban hành những chính sách mới, xóa bỏ những quy tắc cổ hủ, thúc đẩy sự phát triển của tu luyện và khoa học kỹ thuật, biến Vĩnh Hằng Đại Lục thành một vùng đất thịnh vượng chưa từng có.
Dưới sự lãnh đạo của Lăng Thiên, Vĩnh Hằng Đại Lục trở thành một khối thống nhất, sức mạnh tổng thể tăng lên gấp bội. Lăng Thiên không ngừng tìm kiếm những manh mối về “Thần Giới cường giả” và cách thức phi thăng. Hắn đã thu thập được vô số tài liệu cổ xưa từ Thái Cổ Thánh Địa, Vạn Cổ Tiên Tông, và các thư viện Hoàng Gia, hé lộ về những con đường lên Tiên Giới, và những thử thách mà một “phàm nhân” phải đối mặt khi muốn vượt qua giới hạn của phàm trần.
Đứng trên ngai vàng của Đế Triều Vĩnh Hằng, Lăng Thiên cảm nhận được một luồng sức mạnh vô hình đang dần cởi bỏ khỏi cơ thể mình. Đó là dấu hiệu của sự phong ấn đang yếu đi, hay chính là cảm giác của “Thiên Đạo” phàm giới đang dần không thể kiềm hãm hắn nữa. Hắn đã đạt đến đỉnh cao của phàm giới, không còn bất kỳ đối thủ nào. Mọi thứ đã sẵn sàng cho bước tiếp theo.
Ánh mắt Lăng Thiên xuyên qua nóc đại điện, nhìn thẳng lên bầu trời đầy sao. Một con đường vô hình đang mở ra trước mắt hắn, một con đường dẫn đến một thế giới rộng lớn hơn, hùng vĩ hơn nhiều. Đó là Tiên Giới.
“Tiên Giới… ta đến đây!” Hắn thì thầm, giọng nói mang theo sự mong đợi và quyết tâm cháy bỏng. Con đường Đế Thần Vô Thượng, từ phàm giới đã hoàn tất, giờ đây sẽ bước sang một kỷ nguyên mới, một hành trình chinh phục Cửu Thiên, xưng bá Tiên Giới.