Đế Thần Vô Thượng
Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-03-19 16:26:48 | Lượt xem: 4

Ảo Ảnh Chương 11

Chương 11: Dược Sơn Bí Cảnh, Thần Mạch Khải Thị

Bước chân của Lăng Thiên kiên định hơn bao giờ hết khi hắn tiến sâu vào Dược Sơn Mạch. Không còn cái vẻ u ám, tự ti của một “phế vật”, thay vào đó là ánh mắt sắc bén, tràn đầy ý chí chiến đấu và khát khao sức mạnh. Trận chiến vừa rồi, dù đầy nguy hiểm, nhưng cũng là một phép thử quý giá, khẳng định tiềm năng vô hạn của Đế Thần Mạch và Hấp Linh Quyết. Hắn không chỉ sống sót, mà còn trở nên mạnh mẽ hơn, như một lưỡi kiếm vừa được tôi luyện qua lửa và máu.

Linh khí trong Dược Sơn Mạch càng vào sâu càng trở nên nồng đậm. Những cây cổ thụ cao vút chạm trời, tán lá xanh rờn che phủ cả một vùng, chỉ có những tia nắng yếu ớt len lỏi qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất ẩm ướt. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách, xen lẫn với những tiếng gầm gừ xa xăm của yêu thú, tất cả tạo nên một bức tranh sinh động nhưng cũng đầy hiểm nguy.

Lăng Thiên di chuyển cẩn trọng, vận dụng Hấp Linh Quyết để cảm nhận sự biến động của linh khí xung quanh. Giờ đây, hắn có thể phát hiện ra những điểm tụ tập linh khí bất thường, nơi thường ẩn chứa các loại linh thảo quý hiếm hoặc là hang ổ của yêu thú. Cứ mỗi lần phát hiện một gốc linh thảo, hắn đều cẩn thận thu hái, đồng thời cũng không quên tìm kiếm những đối thủ xứng tầm để rèn luyện kỹ năng chiến đấu. Những yêu thú cấp thấp và trung bình, giờ đây không còn là mối đe dọa lớn đối với hắn. Với Đế Thần Mạch cường hãn cùng các kỹ năng võ học được hấp thu và cải tiến, hắn dễ dàng hạ gục chúng, sau đó hấp thu linh khí từ thi thể yêu thú để bổ sung cho bản thân.

Dần dần, Lăng Thiên nhận ra có điều bất thường. Càng đi sâu, hắn càng cảm thấy một luồng năng lượng cổ xưa, hùng vĩ đang bốc lên từ lòng đất. Nó không phải là linh khí thông thường, mà là một loại năng lượng thuần túy hơn, mang theo một khí tức tang thương của thời gian. Đó là một cảm giác quen thuộc, giống như khi Đế Thần Mạch của hắn thức tỉnh, nhưng mạnh mẽ và rõ ràng hơn rất nhiều.

“Chuyện gì thế này?” Lăng Thiên lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ tò mò. Hắn quyết định đi theo cảm giác đó. Càng tiến lại gần nguồn năng lượng, cây cối xung quanh càng trở nên kỳ lạ. Những gốc cây cao lớn vặn vẹo, hình thù quái dị, mang theo một vẻ cổ xưa khó tả. Linh thảo mọc um tùm, nhưng chúng lại phát ra ánh sáng nhàn nhạt, chứng tỏ chúng đã hấp thụ một lượng lớn linh khí tinh thuần.

Cuối cùng, hắn dừng lại trước một vực sâu hun hút, dưới đáy vực có một ánh sáng mờ ảo phát ra. Lăng Thiên ngưng thần, vận dụng nhãn lực của Đế Thần Mạch, xuyên qua lớp sương mù dày đặc. Hắn nhìn thấy dưới đáy vực là một thảm thực vật rực rỡ sắc màu, cùng với một gốc linh thảo cực kỳ quý hiếm: Cửu Diệp Linh Chi, mỗi lá mang theo một vầng sáng khác nhau, linh khí cuồn cuộn như thác đổ. Loại linh chi này cực kỳ hiếm gặp, chỉ có thể sinh trưởng ở những nơi có linh khí tinh thuần đến cực hạn, hoặc có dấu vết của một loại năng lượng cổ xưa nào đó. Sự xuất hiện của nó ở Dược Sơn Mạch là một điều bất thường.

Nhưng Cửu Diệp Linh Chi không phải là thứ duy nhất thu hút sự chú ý của hắn. Ngay bên cạnh gốc linh chi, có một bóng dáng khổng lồ đang nằm cuộn tròn, phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp. Đó là một con Hắc Viên Vương, một loại yêu thú cấp bảy, tương đương với cường giả Linh Hải Cảnh đỉnh phong của nhân loại, toàn thân lông đen như mực, cơ bắp cuồn cuộn như đá tảng, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa địa ngục. Con Hắc Viên Vương này rõ ràng đã tu luyện đến mức độ cực kỳ khủng bố, khí tức cường đại khiến không khí xung quanh cũng phải chấn động.

“Hắc Viên Vương cấp bảy…” Lăng Thiên hít một hơi khí lạnh. Đây là lần đầu tiên hắn chạm trán với một yêu thú mạnh mẽ đến vậy. So với con hổ vằn lúc trước, Hắc Viên Vương này mạnh hơn gấp mười lần. Tuy nhiên, trong lòng hắn không hề có chút sợ hãi, ngược lại còn dâng lên một luồng chiến ý hừng hực. Đây chính là cơ hội để hắn thử thách giới hạn của bản thân.

Hắc Viên Vương dường như cảm nhận được sự hiện diện của Lăng Thiên, nó chợt mở bừng đôi mắt đỏ rực, gầm lên một tiếng vang động cả sơn cốc. Âm thanh cuồng bạo mang theo áp lực linh lực khổng lồ, khiến cả không gian xung quanh như bị bóp méo. Lăng Thiên không chút do dự, hắn lập tức vận chuyển Hấp Linh Quyết, toàn thân bao phủ trong một luồng linh lực màu vàng nhạt. Hắn lao xuống vực sâu như một mũi tên, không hề né tránh mà đối đầu trực diện.

Trận chiến nổ ra dữ dội. Hắc Viên Vương vung nắm đấm khổng lồ, mỗi cú đấm đều mang theo sức mạnh phá sơn nứt đá. Lăng Thiên né tránh linh hoạt, đồng thời tung ra những chiêu thức võ học mạnh mẽ. Hắn không ngừng hấp thu linh lực từ không khí, bù đắp cho sự tiêu hao. Đế Thần Mạch trong cơ thể hắn không ngừng rung động, truyền cho hắn một sức mạnh cuồn cuộn, giúp hắn chống chọi lại những đòn tấn công kinh hoàng của Hắc Viên Vương.

Trong quá trình chiến đấu, Lăng Thiên đột nhiên cảm thấy một luồng năng lượng kỳ lạ bộc phát từ Đế Thần Mạch. Nó không phải là linh lực, mà là một loại lực lượng nguyên thủy hơn, dường như có thể điều khiển các quy tắc của thế giới này. Khi hắn vận dụng, tốc độ của hắn trở nên nhanh hơn, những đòn tấn công của hắn mang theo một sức mạnh hủy diệt hơn. Hắn nhận ra, đây chính là sự thức tỉnh sâu hơn của Đế Thần Mạch, một loại “Thần Lực” mà hắn chưa từng cảm nhận được trước đây.

Với sự trợ giúp của Thần Lực, Lăng Thiên dần chiếm được thượng phong. Hắn tung ra một đòn “Thiên Long Quyết” mạnh nhất, kết hợp với Thần Lực, tạo thành một con long ảnh vàng rực, gầm thét lao về phía Hắc Viên Vương. Con Hắc Viên Vương gầm lên một tiếng đau đớn, thân thể khổng lồ bị đánh bay, đập mạnh vào vách đá, vách đá nứt toác, máu tươi phun ra như suối.

Cuối cùng, sau một trận chiến cam go, Lăng Thiên đã hạ gục được Hắc Viên Vương. Hắn thở hổn hển, toàn thân đau nhức, nhưng ánh mắt lại sáng rực. Hắn đã vượt qua giới hạn của mình một lần nữa. Hắn lập tức vận dụng Hấp Linh Quyết, hấp thu toàn bộ linh khí và tinh huyết của Hắc Viên Vương. Một luồng năng lượng khổng lồ chảy vào cơ thể hắn, không chỉ bù đắp sự tiêu hao mà còn thúc đẩy tu vi của hắn tiến thêm một bước, vững chắc ở giai đoạn giữa của Linh Hải Cảnh.

Sau khi xử lý xong Hắc Viên Vương, Lăng Thiên tiến lại gần gốc Cửu Diệp Linh Chi, cẩn thận hái xuống. Đây là một bảo vật vô giá, đủ để hắn đột phá lên Linh Hải Cảnh đỉnh phong, thậm chí là bán bộ Hóa Thần Cảnh. Nhưng điều khiến hắn chú ý hơn cả là phía sau gốc linh chi, ẩn khuất trong một khe nứt lớn do trận chiến tạo ra. Đó là một lối vào bí mật, dẫn đến một không gian cổ xưa.

Lăng Thiên không chút do dự bước vào. Bên trong là một di tích cổ xưa, đổ nát, nhưng vẫn còn lưu giữ một phần kiến trúc hùng vĩ. Những bức tường đá phủ đầy rêu phong, những cột trụ khổng lồ nứt vỡ, tất cả đều chứng tỏ nơi đây đã tồn tại qua hàng vạn năm. Trung tâm di tích là một cái bệ đá cổ xưa, trên đó có một mảnh ngọc giản vỡ nát, phát ra ánh sáng yếu ớt.

Lăng Thiên cầm lấy mảnh ngọc giản. Ngay lập tức, Đế Thần Mạch trong cơ thể hắn kịch liệt rung động, một luồng ánh sáng chói mắt bộc phát từ ngọc giản, chiếu thẳng vào trán hắn. Vô số hình ảnh và thông tin cổ xưa ùa vào tâm trí hắn như thác lũ. Đó là những ký ức rời rạc về một thời đại xa xưa, về những vị thần linh hùng mạnh, về một chủng tộc mang tên “Đế Thần Tộc” cai trị vũ trụ, và về một cuộc chiến tranh hủy diệt đã khiến họ suy tàn.

Hắn nhìn thấy những hình ảnh về những sinh linh có huyết mạch tương tự mình, nhưng mạnh mẽ hơn gấp vạn lần, có thể di chuyển giữa các vì sao, nắm giữ quyền năng sáng tạo và hủy diệt. Hắn cũng thấy những dấu vết của một thế lực hắc ám, được gọi là “Hư Vô Tộc”, đã gây ra cuộc chiến tranh đó. Và điều đáng kinh ngạc nhất, mảnh ngọc giản này còn hé lộ một phần bí mật về thân thế của hắn: hắn là hậu duệ của Đế Thần Tộc, và huyết mạch của hắn đã bị phong ấn bởi một thế lực nào đó, khiến hắn trở thành “phế vật” ở phàm giới.

Thông tin này như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Lăng Thiên. Hắn không phải là phế vật, hắn là hậu duệ của một chủng tộc thần thánh! Và Dược Sơn Mạch này, không phải là một ngọn núi bình thường, mà là một trong những di tích còn sót lại của Đế Thần Tộc, nơi chôn giấu bí mật về huyết mạch của hắn và cả âm mưu thao túng phàm giới của một thế lực cổ xưa.

Một cảm giác vừa choáng váng, vừa hưng phấn dâng trào trong lòng Lăng Thiên. Mảnh ngọc giản này không chỉ giúp hắn hiểu rõ hơn về nguồn gốc của mình, mà còn chỉ ra một con đường mới. Con đường mà hắn phải đi, không chỉ là con đường tu luyện để mạnh hơn, mà còn là con đường để khám phá chân tướng về huyết mạch của mình, về cuộc chiến tranh cổ xưa, và về thế lực đang thao túng thế giới này.

Ánh mắt Lăng Thiên trở nên sâu thẳm, quyết tâm bùng cháy dữ dội. Hắn không còn là một thiếu niên vì thù hận mà tu luyện. Giờ đây, hắn gánh vác sứ mệnh của một chủng tộc cổ xưa, một con đường vĩ đại hơn nhiều. Hắn sẽ không chỉ trở thành cường giả đứng đầu phàm giới, mà sẽ vươn lên đỉnh cao của vũ trụ, tìm kiếm sự thật, và viết lại số phận của mình. Con đường “Đế Thần Vô Thượng” của hắn, giờ đây đã được mở ra một chương mới đầy thử thách và vinh quang.

Hắn siết chặt mảnh ngọc giản trong tay, ánh mắt quét qua di tích cổ xưa. Nơi đây vẫn còn vô số bí mật chờ hắn khám phá. Và hắn biết, đây chỉ là khởi đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8