Đế Thần Vô Thượng
Chương 9

Chương 9: Huyết Mạch Thức Tỉnh, Lôi Gia Hung Đồ
Lăng Thiên nheo mắt, nhìn chằm chằm vào vệt sáng lấp lánh dưới đáy suối. Linh khí tỏa ra tuy nhàn nhạt nhưng lại có một sự tinh thuần kỳ lạ, như thể nó không thuộc về phàm giới này. Hắn không khỏi cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một bản năng mách bảo rằng vật này không hề tầm thường. Dược Sơn Mạch hiểm nguy tứ phía, nhưng cũng chính là nơi ẩn chứa vô vàn cơ duyên. Với tình cảnh hiện tại của hắn, từ chối bất kỳ cơ hội nào để trở nên mạnh hơn đều là một sự xa xỉ.
Hắn cẩn trọng bước xuống dòng suối mát lạnh. Nước suối chỉ sâu đến ngang đùi, nhưng dòng chảy khá xiết do những cơn mưa gần đây. Lăng Thiên vận dụng Huyết Lực, ổn định thân thể, từ từ tiến về phía vệt sáng. Càng đến gần, luồng linh khí càng trở nên rõ ràng hơn, kèm theo một cảm giác cổ xưa, uy nghiêm khó tả, khiến huyết mạch trong cơ thể hắn như muốn sôi trào.
Giữa những tảng đá rêu phong, nằm sâu dưới lớp cát sỏi, là một mảnh ngọc bích màu xanh thẫm, to bằng lòng bàn tay. Mảnh ngọc không hoàn chỉnh, dường như là một mảnh vỡ từ một vật thể lớn hơn, nhưng trên bề mặt của nó lại khắc họa những hoa văn cổ xưa, phức tạp đến mức chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta cảm thấy choáng váng. Chính những hoa văn này đang phát ra vệt sáng nhàn nhạt, tinh thuần linh khí.
Lăng Thiên cúi xuống, dùng tay gạt lớp cát sỏi, cẩn thận nhặt mảnh ngọc lên. Vừa chạm vào, một luồng năng lượng lạnh lẽo nhưng đầy sinh cơ lập tức truyền vào lòng bàn tay hắn, chạy dọc theo kinh mạch, thẳng đến Đan Điền. Hắn rùng mình, cảm thấy toàn thân như bị điện giật, nhưng không hề đau đớn, ngược lại còn có một cảm giác sảng khoái khó tả.
Mảnh ngọc bích, giờ đây nằm gọn trong tay hắn, không còn lấp lánh như lúc ở dưới nước, mà chuyển sang một màu xanh lam sâu thẳm, tựa như một góc của bầu trời đêm. Các hoa văn trên đó dường như sống động hơn, xoắn xuýt vào nhau, tạo thành một chữ “Đế” cổ lão, uy nghi.
“Đế… Thần?” Lăng Thiên lẩm bẩm, cảm giác quen thuộc đến lạ thường. Hắn đưa mảnh ngọc đến gần, huyết dịch trong cơ thể hắn càng sôi trào dữ dội hơn, đặc biệt là Thần Mạch ẩn sâu trong cơ thể, bỗng nhiên rung động kịch liệt, như thể nó đã tìm thấy nguồn cội của mình.
Chỉ trong tích tắc, mảnh ngọc bích bỗng tan chảy, hóa thành một luồng ánh sáng xanh lam thuần khiết, xuyên thẳng vào mi tâm Lăng Thiên. Một lượng lớn thông tin và một loại công pháp cổ xưa lập tức tràn vào thức hải của hắn, khiến hắn đau đớn kịch liệt, như thể đầu óc sắp nổ tung.
Hắn ngã quỵ xuống bờ suối, ôm đầu rên rỉ. Từng dòng chữ, từng hình ảnh hiện lên trong tâm trí hắn. Đó là một phần của “Đế Thần Cổ Ngọc Quyết”, một công pháp thượng cổ mà chỉ những người mang Đế Thần Huyết Mạch mới có thể tu luyện. Mảnh ngọc mà hắn nhặt được chính là một mảnh vỡ của Ngọc Quyết, chứa đựng một phần nhỏ nhưng vô cùng tinh túy của công pháp đó.
Đặc biệt nhất, mảnh ngọc này đã kích hoạt một cách sâu sắc hơn Đế Thần Mạch đang ẩn chứa trong cơ thể Lăng Thiên. Nó không chỉ cung cấp công pháp, mà còn giúp hắn lĩnh ngộ được “Hấp Linh Quyết” – một bí pháp cơ bản nhưng cực kỳ hiệu quả của Đế Thần Cổ Ngọc Quyết. Hấp Linh Quyết cho phép người tu luyện hấp thu linh khí thiên địa một cách nhanh chóng và tinh thuần hơn gấp bội so với các công pháp thông thường, thậm chí có thể trực tiếp tinh luyện linh khí từ vạn vật, biến chúng thành năng lượng cho bản thân.
Cơn đau dần lắng xuống, thay vào đó là một cảm giác thông suốt lạ thường. Lăng Thiên từ từ đứng dậy, hít thở sâu. Hắn cảm thấy mình như đã lột xác. Linh khí xung quanh dường như trở nên hữu hình hơn, dễ dàng bị hắn cảm nhận và dẫn dắt. Hắn nhắm mắt, thử vận chuyển Hấp Linh Quyết. Lập tức, linh khí trong Dược Sơn Mạch như bị một lực hút vô hình kéo về phía hắn, cuồn cuộn tràn vào kinh mạch, được Đế Thần Mạch tinh luyện, chuyển hóa thành Huyết Lực thuần khiết.
Chỉ trong chốc lát, hắn cảm nhận được Huyết Lực của mình tăng lên đáng kể, từ Huyết Sơ Cảnh tầng ba, trực tiếp đột phá lên Huyết Sơ Cảnh tầng bốn. Tốc độ này quả thực là nghịch thiên! Trước đây, mỗi lần đột phá đều đòi hỏi hắn phải trải qua quá trình khổ luyện và tích lũy dài đằng đẵng. Giờ đây, chỉ nhờ một mảnh ngọc vỡ và Hấp Linh Quyết, hắn đã đạt được điều không tưởng.
Lăng Thiên mở mắt, trong đôi mắt ẩn chứa một tia sáng sắc bén. Hắn hiểu rằng đây chính là cơ duyên lớn nhất từ trước đến nay, là chìa khóa để hắn thật sự bước lên con đường tu luyện của riêng mình, con đường của “Đế Thần Vô Thượng”. Hắn không còn là “phế vật” nữa. Hắn có một thể chất độc nhất vô nhị, một công pháp cổ xưa, và một ý chí kiên định.
Tuy nhiên, niềm vui chưa kéo dài được bao lâu, Lăng Thiên bỗng cảm thấy một luồng sát khí mãnh liệt từ phía xa đang nhanh chóng tiếp cận. Không phải của linh thú, mà là của con người. Hấp Linh Quyết không chỉ giúp hắn hấp thu linh khí, mà còn gia tăng đáng kể khả năng cảm nhận mọi biến động xung quanh. Hắn lập tức nấp vào một bụi cây rậm rạp, thu liễm khí tức.
Chỉ vài hơi thở sau, một nhóm ba người trẻ tuổi, ăn mặc sang trọng, từ trên không trung đáp xuống bờ suối, không hề che giấu tu vi. Kẻ dẫn đầu là một thanh niên áo xanh, mặt mũi kiêu căng, tu vi đã đạt đến Huyết Sơ Cảnh tầng sáu. Hai người đi theo hắn cũng không kém cạnh, đều là Huyết Sơ Cảnh tầng năm.
“Khốn kiếp! Mấy tên phế vật Dược sư kia thật vô dụng! Tìm mấy ngày rồi mà không thấy linh thảo Huyết Phượng nào!” Thanh niên áo xanh gắt gỏng, đá tung một hòn đá xuống suối. Hắn chính là Lôi Vũ, thiếu gia của Lôi Gia, một trong tứ đại gia tộc mạnh nhất của Thiên Long Thành, đối địch với Lăng Gia.
Một tên tùy tùng vội vàng khúm núm: “Thiếu gia bớt giận, Dược Sơn Mạch rộng lớn, linh thảo quý hiếm khó tìm là lẽ thường. Có lẽ chúng ta nên tìm sâu hơn vào bên trong…”
“Sâu hơn nữa? Ngươi muốn chết à? Bên trong toàn là linh thú cấp hai cấp ba, thậm chí có cả linh thú cấp bốn trấn giữ. Lão tử chưa muốn hi sinh vì một cây linh thảo!” Lôi Vũ trừng mắt. Hắn tuy kiêu ngạo nhưng cũng không phải kẻ ngu dốt, biết rõ giới hạn của bản thân.
Đúng lúc này, Lôi Vũ bỗng nhíu mày, mũi khịt khịt. “Khoan đã… Cái mùi gì đây? Linh khí thuần khiết như vậy… Không phải là linh thảo bình thường!” Hắn đưa mắt nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở nơi Lăng Thiên vừa nhặt được mảnh ngọc bích.
Lăng Thiên nín thở, hắn biết mình đã sơ suất. Việc Hấp Linh Quyết kích hoạt Đế Thần Mạch đã tạo ra một dao động linh khí nhỏ, dù chỉ trong chốc lát, nhưng vẫn đủ để những kẻ có tu vi cao hơn hắn một chút cảm nhận được.
“Tìm!” Lôi Vũ ra lệnh, hai tên tùy tùng lập tức tản ra tìm kiếm. Bản thân Lôi Vũ cũng đi dọc bờ suối, ánh mắt sắc lạnh như diều hâu. Hắn đi đến gần bụi cây nơi Lăng Thiên đang ẩn nấp. Khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy mười trượng.
Lăng Thiên biết không thể trốn tránh mãi được. Sớm muộn gì cũng sẽ bị phát hiện. Hắn thầm vận chuyển Hấp Linh Quyết, tích lũy Huyết Lực, sẵn sàng cho một cuộc chiến. Hắn không sợ hãi, ngược lại, trong lòng hắn còn có một tia hưng phấn. Hắn muốn thử xem, với Hấp Linh Quyết và Đế Thần Mạch, hắn có thể đối phó với kẻ thù mạnh hơn mình như thế nào.
Đột nhiên, một tên tùy tùng reo lên: “Thiếu gia! Có dấu vết ở đây! Cát sỏi bị đào bới, có vẻ như có người vừa nhặt được thứ gì đó!”
Lôi Vũ lập tức quay lại, nhìn thấy dấu vết mà tên tùy tùng chỉ. Ánh mắt hắn lóe lên vẻ tham lam. “Ha ha, xem ra vận may của ta không tệ! Có kẻ đã tìm ra bảo vật, nhưng chưa kịp mang đi xa!” Hắn nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở bụi cây nơi Lăng Thiên đang ẩn nấp. Một tia sát khí lạnh lẽo vụt qua đáy mắt.
“Ra đây!” Lôi Vũ quát lớn, một luồng Huyết Lực hùng hậu bùng nổ, đánh thẳng vào bụi cây.
Lăng Thiên không tránh né, hắn biết không cần thiết. Hắn lao ra khỏi bụi cây, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào Lôi Vũ. “Lôi Vũ, không ngờ lại là ngươi!”
Lôi Vũ ngạc nhiên khi thấy Lăng Thiên. “Là ngươi? Cái tên phế vật của Lăng Gia? Ngươi dám vào Dược Sơn Mạch? Thật nực cười!” Hắn phá ra cười lớn, vẻ mặt đầy khinh thường. “Ngươi dám nói là ngươi tìm thấy thứ gì đó? Ngươi có tư cách sao? Giao nó ra đây, ta có thể tha cho ngươi một mạng chó!”
Hai tên tùy tùng của Lôi Vũ cũng cười khẩy. Trong mắt bọn chúng, Lăng Thiên chỉ là một con kiến, một tồn tại mà cả Thiên Long Thành đều biết là “phế vật”.
Lăng Thiên không nói nhiều, chỉ lạnh lùng đáp: “Thứ gì ta tìm được, tự nhiên là của ta. Ngươi muốn cướp, vậy thì phải xem bản lĩnh của ngươi!” Hắn không hề che giấu tu vi Huyết Sơ Cảnh tầng bốn của mình.
Lôi Vũ nghe vậy, nụ cười trên mặt lập tức cứng lại. Hắn cảm nhận được Huyết Lực của Lăng Thiên, tuy chỉ là Huyết Sơ Cảnh tầng bốn, nhưng lại vô cùng tinh thuần, không kém gì Huyết Sơ Cảnh tầng năm của hắn. “Cái gì? Ngươi đột phá rồi? Không thể nào! Một phế vật như ngươi sao có thể!” Hắn không thể tin vào mắt mình.
“Có thể hay không, ngươi sẽ sớm biết!” Lăng Thiên không muốn lãng phí lời nói. Hắn đạp mạnh xuống đất, thân ảnh lao về phía Lôi Vũ như một mũi tên. “Huyết Quyền!”
Một quyền của Lăng Thiên mang theo khí thế mãnh liệt, Huyết Lực cuồn cuộn, không hề có chút do dự. Lôi Vũ giật mình, không ngờ Lăng Thiên lại dám ra tay trước. Hắn vội vàng giơ tay chống đỡ, một lớp Huyết Lực mỏng bao phủ cánh tay. “Ngươi tìm chết!”
Ầm!
Hai quyền va chạm, một tiếng nổ trầm đục vang lên. Lôi Vũ cảm thấy một lực đạo kinh người truyền đến, khiến hắn lùi lại ba bước, cánh tay tê dại. Hắn ngẩng đầu nhìn Lăng Thiên, ánh mắt không còn vẻ khinh thường mà thay vào đó là sự kinh ngạc và tức giận.
“Ngươi… Ngươi dám đánh lén ta!” Lôi Vũ nghiến răng. Hắn là Huyết Sơ Cảnh tầng sáu, lại bị một tên Huyết Sơ Cảnh tầng bốn đẩy lùi, đây quả thực là sỉ nhục lớn nhất trong đời hắn.
Lăng Thiên cười khẩy. “Đánh lén? Ngươi nghĩ ngươi là ai? Ta đường đường chính chính ra tay! Lôi gia thiếu gia, cũng chỉ có vậy thôi sao?”
Lời nói của Lăng Thiên như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Lôi Vũ. Vẻ mặt hắn trở nên dữ tợn. “Tốt! Rất tốt! Lăng Thiên, hôm nay ta sẽ cho ngươi biết, khoảng cách giữa phế vật và thiên tài là như thế nào!” Hắn vận chuyển toàn bộ Huyết Lực, một luồng khí thế mạnh mẽ hơn bùng nổ.
Hai tên tùy tùng cũng lập tức bao vây Lăng Thiên, vẻ mặt hung ác. “Thiếu gia, để chúng ta phế tên phế vật này!”
Lăng Thiên ánh mắt lạnh lẽo. Đối phó với ba Huyết Sơ Cảnh, trong đó có một Huyết Sơ Cảnh tầng sáu, đối với hắn mà nói, là một thử thách lớn. Nhưng hắn không hề sợ hãi. Hắn có Hấp Linh Quyết, có Đế Thần Mạch, hắn có thể vượt qua mọi giới hạn!
Con đường “Đế Thần Vô Thượng” không chỉ là sự tăng cường sức mạnh, mà còn là sự tôi luyện ý chí, trí tuệ và bản năng sinh tồn. Hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ tiếp tục tiến lên, khám phá những bí ẩn của Dược Sơn Mạch, tìm kiếm cơ duyên để mạnh mẽ hơn. Con đường nghịch thiên của hắn, giờ đây đã thực sự bắt đầu với những thử thách sinh tử đầu tiên.
Hắn hít một hơi thật sâu, vận chuyển Hấp Linh Quyết đến cực hạn, cảm nhận Huyết Lực trong cơ thể mình đang sôi trào. Lăng Thiên biết rằng, trận chiến này, hắn nhất định phải thắng!