Đế Thần Vô Thượng
Chương 7

Chương 7: Thần Mạch Sơ Hiển, Dược Sơn Bí Ẩn
Ánh bình minh đầu tiên rọi qua khe cửa sổ rách nát, nhuộm vàng căn phòng đơn sơ. Lăng Thiên mở mắt, không còn là đôi mắt mờ mịt, vô thần của kẻ phế vật ngày trước. Giờ đây, chúng sáng rực như hai vì sao, ẩn chứa sự tinh anh và một ý chí kiên định đến không ngờ. Hắn cảm nhận được luồng sức mạnh dồi dào chảy khắp cơ thể, mỗi tế bào đều như đang reo hò, tràn đầy sinh khí. Hỗn Độn Nguyên Lực cuồn cuộn trong đan điền, mạnh mẽ hơn gấp bội so với đêm qua, sau một đêm tự vận hành và hấp thụ linh khí trời đất.
Lăng Thiên đứng dậy, cảm giác nhẹ bẫng như có thể bay lên. Cả thân thể hắn dường như được tái tạo, xương cốt cứng cáp, gân mạch giãn nở, làn da cũng trở nên mịn màng hơn. Hắn vươn vai, một tiếng “rắc rắc” vang lên từ các khớp xương, sảng khoái đến lạ thường. Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe. Tiếng gió thổi qua kẽ lá, tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng nước chảy róc rách từ con suối xa xa, tất cả đều trở nên rõ ràng lạ lùng, như thể hắn có thể chạm tới từng âm thanh nhỏ nhất. Thậm chí, mùi hương của đất ẩm, của cây cỏ dại, của những dược liệu quý hiếm ẩn sâu trong Dược Sơn Mạch cũng thoang thoảng trong khứu giác hắn.
Đây chính là sức mạnh của Hỗn Độn Thần Mạch, hắn thầm nghĩ. Một sức mạnh vượt xa mọi tưởng tượng, không chỉ tăng cường tu vi mà còn thức tỉnh mọi giác quan, khiến hắn trở nên hòa hợp với tự nhiên hơn bao giờ hết. Hắn biết, con đường tu luyện của hắn sẽ khác biệt hoàn toàn với những người khác. Hắn không cần phải tuân theo những quy tắc thông thường, mà sẽ tự mình khai phá một con đường độc nhất vô nhị.
Sau khi vệ sinh cá nhân và ăn vội vài thứ đơn giản, Lăng Thiên kiểm tra lại hành lý. Một vài viên đan dược hồi phục, một ít lương khô, một con dao găm sắc bén mà hắn đã tự mài dũa từ lâu, và một chiếc bản đồ Dược Sơn Mạch cũ kỹ. Hắn không có nhiều thứ để chuẩn bị, nhưng với sức mạnh hiện tại, hắn tin rằng mình có thể đối phó với hầu hết các hiểm nguy trong khu vực ngoại vi Dược Sơn Mạch.
Trước khi rời đi, Lăng Thiên nhìn lại căn nhà nhỏ đã gắn bó với hắn suốt bao năm tháng bị ruồng bỏ. Một nụ cười chua chát thoáng hiện trên môi, rồi nhanh chóng tan biến, thay vào đó là ánh mắt kiên định. “Lăng Gia, ta sẽ trở lại. Nhưng khi đó, ta sẽ không còn là Lăng Thiên phế vật mà các ngươi từng biết nữa.”
Hắn bước ra ngoài, hít một hơi thật sâu không khí trong lành của buổi sớm. Dược Sơn Mạch sừng sững trước mắt, những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong làn sương sớm, như một bức tranh thủy mặc khổng lồ. Từ xa, nó trông thật bình yên, nhưng Lăng Thiên biết, bên trong đó ẩn chứa vô vàn nguy hiểm và cơ hội. Hắn không chần chừ, sải bước tiến vào sâu hơn trong khu rừng rậm rạp.
Khi bước vào Dược Sơn Mạch, cảm giác hoang sơ và nguyên thủy ập đến. Cây cối cổ thụ vươn cao, tán lá rậm rạp che khuất ánh mặt trời, tạo nên một không gian u tối và ẩm ướt. Tiếng chim hót líu lo, tiếng côn trùng kêu vang vọng, xen lẫn với tiếng gầm gừ xa xăm của những loài yêu thú. Lăng Thiên cảnh giác cao độ, Hỗn Độn Nguyên Lực luân chuyển khắp cơ thể, sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống.
Không lâu sau, một cái bóng xám xịt lao ra từ bụi cây. Đó là một con Phong Lang, một loài linh thú cấp thấp nhưng hung dữ, thường săn mồi ở rìa Dược Sơn Mạch. Nó có bộ lông xám tro, đôi mắt xanh lục rực lửa và hàm răng sắc nhọn. Phong Lang gầm gừ, nhe nanh muốn xé xác kẻ xâm nhập.
Lăng Thiên không né tránh. Hắn đứng yên, chờ đợi. Khi con Phong Lang lao đến, hắn tung ra một quyền. Cú đấm không hoa mỹ, nhưng ẩn chứa sức mạnh bùng nổ của Hỗn Độn Nguyên Lực. “Bùm!”
Tiếng động trầm đục vang lên, con Phong Lang chưa kịp phản ứng đã bị đánh bay xa hơn mười trượng, đâm sầm vào một thân cây lớn, gãy xương chết tươi. Máu tươi nhuộm đỏ mặt đất.
Lăng Thiên nhìn bàn tay mình, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn. Hắn đã mạnh hơn rất nhiều so với những gì hắn tưởng tượng. Một quyền này, đủ để đánh bại một tu giả Luyện Thể cảnh tầng thứ ba, thậm chí là thứ tư. Và đây mới chỉ là khởi đầu.
Hắn tiếp tục tiến sâu hơn. Dọc đường đi, hắn gặp vài con linh thú khác, nhưng tất cả đều bị hắn dễ dàng hạ gục. Hắn không chỉ dùng sức mạnh thuần túy, mà còn bắt đầu thử nghiệm khả năng điều khiển Hỗn Độn Nguyên Lực. Hắn có thể tập trung nó vào chân để tăng tốc độ, vào tay để tăng sức mạnh, hoặc tạo thành một lớp phòng hộ mỏng. Hắn phát hiện ra, Hỗn Độn Nguyên Lực có tính chất bao dung và biến hóa, có thể mô phỏng một phần các thuộc tính khác như phong, hỏa, thổ, dù chưa thể phát huy hết uy lực.
Một giờ sau, Lăng Thiên đã ở sâu trong Dược Sơn Mạch hơn bao giờ hết. Hắn cảm nhận được linh khí ở đây nồng đậm hơn hẳn bên ngoài, và những loài cây cỏ cũng trở nên kỳ lạ hơn. Hắn bắt đầu tìm kiếm những dược liệu quý hiếm, không chỉ để bán lấy tiền mà còn để thử xem Hỗn Độn Thần Mạch có thể hấp thu chúng hay không.
Đột nhiên, một mùi hương tanh tưởi xộc vào mũi hắn, kèm theo tiếng gầm gừ trầm thấp. Lăng Thiên dừng lại, đôi mắt sắc bén quét qua xung quanh. Hắn nhìn thấy, ẩn mình sau một bụi cây rậm rạp, là một con Hổ Báo Yêu. Thân hình nó to lớn gấp đôi Phong Lang, bộ lông vằn vện như hổ, nhưng lại có sự nhanh nhẹn của báo. Đôi mắt vàng khè của nó lóe lên sự hung ác, và tu vi của nó đã đạt tới Luyện Thể cảnh tầng thứ năm, thậm chí là thứ sáu.
Đây là một thử thách đáng giá, Lăng Thiên thầm nghĩ. Hắn không lùi bước. Con Hổ Báo Yêu gầm lên một tiếng, lao đến với tốc độ kinh người, móng vuốt sắc nhọn vung ra như dao kiếm, xé toạc không khí.
Lăng Thiên vận dụng Hỗn Độn Nguyên Lực, thân pháp trở nên linh hoạt lạ thường. Hắn né tránh cú vồ đầu tiên, rồi phản công bằng một cú đá vào mạng sườn Hổ Báo Yêu. “Rầm!”
Con Hổ Báo Yêu bị đá văng, nhưng nó nhanh chóng đứng dậy, dường như không bị thương nặng. Nó càng trở nên điên cuồng hơn, liên tục tấn công. Lăng Thiên vừa né tránh vừa tìm cơ hội phản công. Hắn không còn là kẻ chỉ biết liều mạng. Dưới sự điều khiển của Thần Mạch, hắn có thể phân tích tốc độ, quỹ đạo của đối thủ, và đưa ra những đòn đánh chính xác nhất.
Sau vài hiệp giao đấu, Lăng Thiên nhận ra rằng con Hổ Báo Yêu này có lớp da thịt rất cứng rắn, đòn đánh thông thường khó mà gây sát thương chí mạng. Hắn quyết định sử dụng sức mạnh thực sự của Hỗn Độn Nguyên Lực.
Hắn tụ lực vào lòng bàn tay, một luồng năng lượng màu xám đen bắt đầu xoáy tụ, tỏa ra một áp lực kỳ lạ. Đó là Hỗn Độn Nguyên Lực được ngưng tụ đến cực điểm. Con Hổ Báo Yêu dường như cảm nhận được nguy hiểm, nó gầm gừ lùi lại.
“Hỗn Độn Quyền!” Lăng Thiên hét lên, tung ra một cú đấm thẳng vào đầu con Hổ Báo Yêu. Luồng năng lượng xám đen bùng nổ, xuyên thủng lớp phòng ngự của nó. “Ầm!”
Đầu con Hổ Báo Yêu nổ tung, máu thịt vương vãi. Thân thể khổng lồ của nó đổ sụp xuống, ngừng thở.
Lăng Thiên thở hổn hển, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Dù đã mạnh hơn rất nhiều, nhưng việc chiến đấu với một yêu thú cấp cao vẫn tiêu hao không ít Nguyên Lực của hắn. Hắn ngồi xuống, điều hòa khí tức, đồng thời hấp thu linh khí xung quanh để hồi phục. Trong lúc đó, hắn kiểm tra thi thể Hổ Báo Yêu. Hắn lấy đi nội đan của nó, một vật phẩm quý giá có thể dùng để luyện đan hoặc bán lấy tiền.
Sau khi hồi phục, Lăng Thiên đứng dậy. Hắn chợt nhận ra, nơi hắn vừa chiến đấu có một khe nứt nhỏ trên vách đá, bị che khuất bởi bụi cây rậm rạp. Có lẽ là do cú va chạm của con Hổ Báo Yêu mà nó lộ ra. Linh tính mách bảo hắn có điều gì đó bất thường.
Hắn dùng dao găm gạt bỏ bụi cây, lộ ra một hang động nhỏ, tối tăm. Một luồng linh khí cổ xưa, thuần túy nhưng có phần hỗn loạn, tỏa ra từ bên trong, khiến Hỗn Độn Thần Mạch trong cơ thể hắn rung lên nhẹ. Lăng Thiên không chút do dự, bước vào.
Hang động không quá sâu, nhưng bên trong lại rộng rãi một cách bất ngờ. Ở trung tâm, có một hồ nước nhỏ màu xanh biếc, nước trong veo như ngọc bích, tỏa ra linh khí nồng đậm. Xung quanh hồ, mọc lên vài cây linh dược quý hiếm mà Lăng Thiên chưa từng thấy trong sách vở. Nhưng thứ thu hút sự chú ý của hắn nhất, không phải là hồ nước hay linh dược, mà là một khối đá cổ xưa nằm cạnh hồ.
Khối đá có màu đen tuyền, bề mặt khắc đầy những phù văn cổ quái mà Lăng Thiên không thể hiểu. Nhưng khi hắn chạm tay vào, một luồng sức mạnh quen thuộc ập đến, khiến Hỗn Độn Thần Mạch trong cơ thể hắn như được kích hoạt. Một dòng thông tin cổ xưa ùa vào tâm trí hắn, không phải ngôn ngữ, mà là những hình ảnh, những cảm xúc.
Hắn thấy những bóng người khổng lồ, những con thú viễn cổ gầm thét, những trận chiến long trời lở đất, và một thứ năng lượng màu xám đen bao trùm tất cả, tạo ra và hủy diệt vạn vật. Rồi, hắn thấy một tia sáng chói lòa, và một cảm giác đau đớn tột cùng, như thể linh hồn hắn bị xé rách.
Trong khoảnh khắc, Lăng Thiên như nhìn thấy một phần của quá khứ xa xăm, một bí ẩn liên quan đến Hỗn Độn Thần Mạch của hắn. Khối đá này… không phải là đá thông thường, mà là một tàn phiến của một thứ gì đó vĩ đại hơn, một di vật từ thời đại Hỗn Độn xa xưa. Nó đang cộng hưởng với Thần Mạch của hắn, thức tỉnh một phần ký ức hoặc năng lượng tiềm ẩn.
Lăng Thiên ngồi xuống bên cạnh khối đá, hấp thu linh khí từ hồ nước và từ chính khối đá. Hắn cảm thấy tu vi của mình tăng lên nhanh chóng, Hỗn Độn Nguyên Lực trở nên tinh khiết và mạnh mẽ hơn. Hắn biết, đây là một cơ duyên lớn. Hắn sẽ ở lại đây một thời gian, tu luyện và tìm hiểu thêm về bí mật của khối đá.
Tuy nhiên, khi hắn đang chìm đắm trong tu luyện, một cảm giác nguy hiểm đột ngột ập đến. Từ sâu hơn trong Dược Sơn Mạch, hắn cảm nhận được một luồng khí tức cường đại, hùng vĩ đến mức khiến cả không gian xung quanh như bị bóp méo. Đó là khí tức của một Yêu Vương, một tồn tại vượt xa mọi yêu thú mà hắn từng gặp, có lẽ đã đạt đến Luyện Khí cảnh hoặc cao hơn. Yêu Vương đó đang hướng về phía này.
Lăng Thiên mở mắt, ánh mắt trở nên kiên nghị. Hắn biết, Dược Sơn Mạch không chỉ có cơ duyên mà còn có những hiểm nguy không lường trước. Yêu Vương kia có lẽ là chủ nhân thực sự của khu vực này, và việc hắn đột nhiên xuất hiện, lại còn hấp thu linh khí từ nơi này, chắc chắn sẽ khiến nó chú ý. Hắn cần phải mạnh hơn, rất nhiều. Hắn sẽ không lùi bước, nhưng cũng không thể liều mạng. Hắn cần thời gian để trưởng thành.
Nắm chặt tay, Lăng Thiên thề sẽ tận dụng mọi cơ hội để tôi luyện bản thân. Hắn sẽ không chỉ trở thành một thiên tài, mà còn là một cường giả thực sự, có thể đối mặt với bất kỳ thách thức nào. Con đường nghịch thiên của hắn, giờ đây đã thực sự bắt đầu.