Đế Thần Vô Thượng
Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-19 16:22:10 | Lượt xem: 4

Ảo Ảnh Chương 6

Chương 6: Thức Tỉnh Thần Mạch, Luyện Khí Thành Công

Trong hang động tĩnh mịch, Lăng Thiên ngồi khoanh chân trên nền đất lạnh, khuôn mặt nghiêm nghị. Viên Huyết Linh Chi đỏ tươi nằm trong lòng bàn tay hắn, tỏa ra một luồng linh khí ấm áp và nồng đậm, thấm đẫm vào từng lỗ chân lông trên cơ thể. Hắn hít sâu một hơi, điều hòa tâm tư, rồi theo công pháp gia truyền của Lăng Gia, bắt đầu vận chuyển linh lực.

Ngay khi linh khí từ Huyết Linh Chi tràn vào kinh mạch, Lăng Thiên lập tức cảm nhận được một cơn đau đớn dữ dội ập tới. Luồng năng lượng hùng hậu ấy không chỉ ấm áp mà còn mang theo một sức nóng rực lửa, tựa như dung nham đang chảy trong huyết quản. Kinh mạch của hắn vốn đã yếu ớt, giờ đây lại phải chịu đựng sự xung kích mạnh mẽ đến vậy, khiến toàn thân hắn co giật, mồ hôi lạnh túa ra như tắm.

“Khốn kiếp!” Lăng Thiên nghiến răng, một tiếng rên khẽ thoát ra khỏi kẽ răng. Hắn cố gắng giữ vững Đạo tâm, vận chuyển công pháp Cửu Chuyển Luyện Thể Quyết mà hắn đã tu luyện bấy lâu. Công pháp này vốn chỉ dùng để tôi luyện thân thể, nhưng dưới sự thúc đẩy của Huyết Linh Chi, nó dường như đang bị ép buộc phải tiến hóa.

Từng sợi linh khí đỏ rực di chuyển trong kinh mạch, va đập vào những điểm tắc nghẽn, gây ra đau đớn tột cùng. Tuy nhiên, sự đau đớn này không làm hắn chùn bước. Thay vào đó, nó kích thích ý chí kiên cường ẩn sâu trong lòng hắn. Hắn nhớ lại những lời khinh miệt của tộc nhân, ánh mắt lạnh nhạt của trưởng lão, và cả khuôn mặt đầy căm hờn của kẻ đã hãm hại hắn. Tất cả những điều đó biến thành động lực, hóa thành ngọn lửa bùng cháy trong tim, giúp hắn chống lại cơn đau.

Một giờ trôi qua, rồi hai giờ, ba giờ… Lăng Thiên đã hoàn toàn chìm đắm vào trạng thái tu luyện. Khuôn mặt hắn trắng bệch, đôi môi khô khốc, nhưng ánh mắt vẫn kiên định. Linh khí từ Huyết Linh Chi đã được hấp thu hơn một nửa, và giờ đây, nó không chỉ đơn thuần là linh khí, mà đã bắt đầu chuyển hóa thành một loại năng lượng tinh thuần hơn, mạnh mẽ hơn.

Bỗng nhiên, một cảm giác tê dại lan truyền khắp cơ thể Lăng Thiên, tiếp theo là một luồng khí lạnh buốt xuyên thẳng vào tận xương tủy. Hắn giật mình, nhận ra một điều bất thường. Luồng linh khí màu đỏ tươi của Huyết Linh Chi, sau khi đi qua kinh mạch, không hề tan biến hoàn toàn mà lại tụ lại ở đan điền, tạo thành một xoáy nước nhỏ màu đỏ sậm. Đây không phải là khí của Luyện Khí Cảnh bình thường!

Theo những gì hắn biết, khi đột phá Luyện Khí Cảnh, linh khí sẽ chuyển hóa thành nội khí, tích tụ trong đan điền, tạo thành một khí hải. Nhưng khí hải của hắn lúc này không phải là màu trắng trong hay vàng nhạt như đa số người tu luyện, mà lại là một màu đỏ sậm, tựa như máu huyết cô đặc, ẩn chứa một sức mạnh bùng nổ đến đáng sợ.

Cùng lúc đó, trong sâu thẳm linh hồn Lăng Thiên, một tia sáng cổ xưa bất ngờ lóe lên. Hắn cảm thấy một luồng sức mạnh vô hình đang trỗi dậy từ bên trong cơ thể mình, một luồng sức mạnh mà hắn chưa từng biết đến. Nó không phải là linh khí, cũng không phải là nội khí, mà là một thứ gì đó cao cấp hơn, mang theo hơi thở của vạn cổ. Một cảm giác quen thuộc, như là một phần của chính hắn, nhưng lại bị phong ấn bấy lâu nay, đang dần được giải thoát.

Một chuỗi ký tự cổ xưa, những hình ảnh mơ hồ về một thế giới rộng lớn với những ngọn núi cao chọc trời, những dòng sông cuồn cuộn chảy xiết, và những sinh vật khổng lồ bay lượn trên bầu trời, thoáng qua trong tâm trí hắn rồi biến mất nhanh chóng. Giống như một giấc mơ, nhưng lại chân thực đến lạ thường.

“Đây là cái gì?” Lăng Thiên thì thầm, tâm thần chấn động. Hắn biết, điều này không phải là tác dụng của Huyết Linh Chi đơn thuần. Chắc chắn là có điều gì đó đặc biệt trong thể chất của hắn, một thứ đã bị che giấu bấy lâu, giờ đây đang dần lộ diện.

Hắn cố gắng tập trung, kiểm soát luồng khí đỏ sậm trong đan điền. Dưới sự dẫn dắt của hắn, luồng khí đó bắt đầu xoay tròn nhanh hơn, tạo thành một dòng xoáy mạnh mẽ. Mỗi vòng xoáy, nó lại hấp thu một phần nhỏ linh khí còn sót lại của Huyết Linh Chi, tinh luyện chúng thành năng lượng thuần túy hơn.

Cứ thế, một tiếng “ầm” vang vọng trong cơ thể Lăng Thiên. Đó là âm thanh của cánh cửa Luyện Khí Cảnh bị phá vỡ! Một luồng năng lượng mạnh mẽ hơn bao giờ hết tuôn trào, lan khắp tứ chi bách hài, tẩy rửa gân cốt, thay đổi huyết mạch. Hắn cảm thấy mọi tế bào trong cơ thể đều đang reo hò, tràn đầy sức sống.

Cảnh giới Luyện Khí Cảnh Sơ Kỳ, thành công!

Nhưng chưa dừng lại ở đó. Luồng khí đỏ sậm trong đan điền vẫn tiếp tục xoay tròn, không ngừng lớn mạnh. Nó dường như không muốn dừng lại ở Luyện Khí Cảnh Sơ Kỳ. Huyết Linh Chi là linh dược cực phẩm, lại thêm thể chất đặc biệt của Lăng Thiên, đã tạo nên một kỳ tích.

Luyện Khí Cảnh Trung Kỳ! Luyện Khí Cảnh Hậu Kỳ!

Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Lăng Thiên đã liên tiếp đột phá ba cảnh giới nhỏ, trực tiếp đạt đến đỉnh phong của Luyện Khí Cảnh Hậu Kỳ! Cảm giác này thật sự quá mức khó tin. Mấy năm trời hắn không thể tu luyện, giờ đây chỉ với một viên Huyết Linh Chi, hắn đã đạt được điều mà vô số thiên tài phải mất nhiều năm mới làm được.

Mở mắt ra, hai tia sáng đỏ sậm lóe lên trong đôi mắt Lăng Thiên, rồi nhanh chóng ẩn đi. Hắn đứng dậy, cảm nhận sự thay đổi rõ rệt trong cơ thể. Gân cốt chắc khỏe hơn, cơ bắp săn chắc hơn, và một nguồn sức mạnh bùng nổ đang cuộn trào trong huyết quản. Hắn nhấc tay lên, một luồng khí đỏ sậm ngưng tụ trên lòng bàn tay, tỏa ra nhiệt độ kinh người.

Đây chính là nội khí, là biểu tượng của Luyện Khí Cảnh! Với nội khí, hắn không chỉ có sức mạnh thể chất vượt trội, mà còn có thể vận dụng các loại pháp quyết, thi triển thuật pháp. Hắn giơ tay đấm nhẹ vào vách đá bên cạnh. Một tiếng “rắc” giòn tan vang lên, một vết nứt sâu hoắm xuất hiện trên vách đá cứng rắn. Sức mạnh này… thật đáng kinh ngạc!

Hơn nữa, hắn còn cảm nhận được sự kết nối rõ ràng hơn với thiên địa. Hắn có thể cảm nhận được luồng linh khí mỏng manh đang trôi nổi trong không khí, và hắn biết, từ giờ trở đi, hắn có thể hấp thu chúng để tu luyện, không còn phải phụ thuộc vào linh dược nữa.

“Luyện Khí Cảnh Hậu Kỳ…” Lăng Thiên lẩm bẩm, nụ cười nhẹ xuất hiện trên khóe môi. Đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy tự tin và mạnh mẽ đến vậy. Hắn đã không còn là “phế vật” của Lăng Gia nữa.

Nhưng niềm vui chưa kịp kéo dài, một cảm giác đói khát và mệt mỏi đột ngột ập đến. Việc đột phá liên tiếp ba cảnh giới đã tiêu hao quá nhiều năng lượng và tinh thần của hắn. Hắn cần nghỉ ngơi và bổ sung dinh dưỡng.

Lăng Thiên nhìn ra bên ngoài hang động. Màn đêm đã buông xuống, Dược Sơn Mạch chìm trong bóng tối và những tiếng hú của dã thú. Hắn không thể ở lại đây quá lâu. Mục tiêu của hắn là trở về Lăng Gia, đòi lại công bằng, và khám phá bí mật về thể chất của mình.

Hắn cần phải mạnh hơn nữa! Luyện Khí Cảnh Hậu Kỳ tuy đã là một bước tiến lớn, nhưng ở Lăng Gia, có vô số cao thủ Luyện Khí Cảnh, thậm chí là Trúc Cơ Cảnh. Hắn vẫn còn một chặng đường dài phải đi.

Lăng Thiên quyết định sẽ không vội vàng rời đi ngay. Hắn cần thời gian để củng cố tu vi, làm quen với sức mạnh mới và tìm kiếm thêm cơ duyên trong Dược Sơn Mạch. Dù sao, nơi đây cũng là một vùng đất hoang dã, ẩn chứa vô số bảo vật và nguy hiểm. Với sức mạnh hiện tại, hắn có thể săn giết một số dã thú cấp thấp để lấy thịt bổ sung năng lượng, đồng thời luyện tập khả năng chiến đấu thực tế.

Hắn ngồi xuống một lần nữa, nhắm mắt lại. Lần này không phải để tu luyện, mà là để cảm nhận, để làm quen với từng tế bào đang trỗi dậy trong cơ thể. Hắn bắt đầu vận chuyển nội khí trong kinh mạch, thử nghiệm khả năng điều khiển chúng. Nội khí màu đỏ sậm mang theo một chút khí tức của sự bá đạo, khiến hắn cảm thấy phấn khích.

Trong tâm trí, những ký tự cổ xưa và hình ảnh mơ hồ lại hiện lên, rõ nét hơn một chút. Lăng Thiên cố gắng nắm bắt, nhưng chúng vẫn quá nhanh, quá mờ ảo. Hắn có cảm giác rằng, thứ mà hắn vừa thức tỉnh không chỉ là một loại linh mạch bình thường, mà là một Thần Mạch cổ xưa, một loại thể chất phi phàm đã ngủ say bấy lâu.

Cái tên “Đế Thần Vô Thượng” chợt hiện lên trong đầu hắn, không biết từ đâu tới, như một tiếng vọng từ tiền kiếp. Hắn cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ với cái tên đó, một cảm giác về sứ mệnh cao cả, về con đường không có giới hạn.

“Đế Thần Vô Thượng…” Hắn lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ kiên định. “Nếu ta thực sự mang trong mình một Thần Mạch như vậy, thì Lăng Gia, những kẻ đã sỉ nhục ta, và cả những bí ẩn về thân thế của ta, ta nhất định sẽ làm rõ tất cả!”

Một luồng tự tin mãnh liệt dâng trào trong lòng hắn. Hắn không còn là thiếu niên yếu ớt, cam chịu số phận nữa. Hắn đã có sức mạnh, và hắn sẽ dùng sức mạnh này để thay đổi tất cả. Con đường của “Đế Thần Vô Thượng”, giờ đây mới thực sự bắt đầu. Hắn biết rằng, Dược Sơn Mạch chỉ là khởi đầu, một bước đệm nhỏ trên hành trình chinh phục đỉnh cao vô thượng. Ngày mai, hắn sẽ bắt đầu chuyến thám hiểm thực sự của mình.

Nghĩ đến đó, Lăng Thiên hít thở sâu, điều hòa lại nội khí. Đêm nay, hắn sẽ nghỉ ngơi thật tốt, để ngày mai với sức mạnh mới, hắn sẽ đối mặt với mọi thử thách mà Dược Sơn Mạch mang lại. Hắn muốn tận dụng mọi cơ hội để tôi luyện bản thân, để khi trở về Lăng Gia, hắn sẽ là một con người hoàn toàn khác, một thiên tài khiến tất cả phải ngước nhìn.

Hắn nhắm mắt lại, nhưng trong tâm trí, ngọn lửa của ý chí và khát vọng vẫn bùng cháy dữ dội. Con đường nghịch thiên của “phế vật” Lăng Thiên, chính thức bước sang một chương mới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8