Đế Thần Vô Thượng
Chương 2

CHƯƠNG 2: THẦN MẠCH THỨC TỈNH, ĐẾ ĐẠO SƠ KHAI
Nụ cười trên môi Lăng Thiên tựa như ánh bình minh xua tan bóng tối của đêm dài. Không còn là vẻ cam chịu, chai sạn, mà là sự tự tin rạng rỡ, pha lẫn chút bí ẩn khó lường. Luồng năng lượng trong Thần Mạch của hắn không ngừng luân chuyển, mỗi vòng vận chuyển đều mang theo một uy lực cổ xưa, mạnh mẽ, như thể nó đang đánh thức từng tế bào đang ngủ say trong cơ thể hắn.
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận rõ ràng sự khác biệt. Trước đây, khi cố gắng hấp thu linh khí, hắn chỉ cảm thấy một dòng chảy yếu ớt, trì trệ, không thể tụ lại, cứ thế tiêu tán vào hư vô. Nhưng giờ đây, Thần Mạch của hắn như một vực sâu không đáy, không ngừng nuốt chửng linh khí xung quanh, tinh luyện chúng thành một dòng năng lượng tinh thuần, cuộn trào trong kinh mạch. Không chỉ linh khí, hắn còn cảm nhận được một thứ gì đó vô hình, vô ảnh, nhưng lại chân thực đến kinh ngạc – tinh hoa của trời đất, của vũ trụ, đang được Thần Mạch thanh lọc và hấp thụ. Đó là một loại năng lượng cao cấp hơn, ẩn chứa Đạo vận nguyên thủy.
Chỉ trong chốc lát, Lăng Thiên đã cảm thấy toàn thân ấm nóng, từng thớ thịt, từng sợi gân, từng khúc xương đều như được gột rửa, tái tạo. Cảm giác yếu ớt, mệt mỏi đeo bám hắn suốt mười sáu năm qua dần biến mất, thay vào đó là một nguồn sức mạnh dồi dào, cuồn cuộn. Hắn mở mắt, hai tia sáng sắc bén chợt lóe lên trong con ngươi đen láy, rồi lại nhanh chóng ẩn tàng, trở lại vẻ bình tĩnh vốn có.
“Cảnh giới Luyện Thể tầng một…” Lăng Thiên lẩm bẩm, giọng nói khàn khàn nhưng chứa đầy sự kinh ngạc. Hắn đã đột phá, chỉ trong vòng chưa đầy một khắc, hắn đã từ một phàm nhân không thể tu luyện, bước chân vào cảnh giới Luyện Thể đầu tiên. Tốc độ này, nếu truyền ra ngoài, chắc chắn sẽ khiến toàn bộ Linh Khê Thành chấn động, thậm chí là cả Lăng gia đại tộc cũng phải kinh hãi.
Nhưng Lăng Thiên biết, đây chỉ là khởi đầu. Thần Mạch của hắn không phải là thứ tầm thường. Nó ẩn chứa một bí mật vĩ đại, một sức mạnh có thể thay đổi vận mệnh của hắn, và có lẽ, cả vận mệnh của các thế giới.
Hắn không dừng lại, mà tiếp tục vận chuyển công pháp mà Thần Mạch vừa truyền thụ. Không có tên, không có chi tiết phức tạp, chỉ là một loại bản năng tu luyện, một dòng chảy tự nhiên của Đạo. Linh khí trong phòng, thậm chí là linh khí từ bên ngoài, như bị một cơn lốc vô hình cuốn hút, điên cuồng tràn vào cơ thể Lăng Thiên.
“Ầm!”
Một tiếng động khẽ vang lên trong cơ thể, như tiếng gông xiềng bị phá vỡ. Cảnh giới Luyện Thể tầng hai! Chỉ mất thêm nửa nén hương. Sức mạnh trong cơ thể hắn lại tăng vọt. Gân cốt trở nên rắn chắc hơn, khí huyết cuồn cuộn, cảm giác như có thể một quyền đánh vỡ tảng đá.
Hắn tiếp tục. Tầng ba, tầng bốn… Mười sáu năm tích lũy của một cơ thể phàm nhân, giờ đây giống như một con đập vỡ bờ, giải phóng ra nguồn tiềm năng kinh người. Linh khí xung quanh hắn không đủ, Thần Mạch bắt đầu hấp thụ sâu hơn, từ trong lòng đất, từ trên không trung, một luồng tinh hoa vô hình mà người thường không thể cảm nhận được, không ngừng tuôn vào. Ngay cả những cấm chế linh khí sơ cấp trong Lăng gia cũng không thể ngăn cản sự càn quét của Thần Mạch.
Đến khi rạng sáng, ánh nắng ban mai len lỏi qua khe cửa, Lăng Thiên mới chậm rãi thu công. Hắn mở mắt, hai đồng tử đen láy như chứa đựng cả tinh tú. Cả người hắn toát ra một khí chất hoàn toàn khác biệt. Không còn là vẻ u ám, tiều tụy của thiếu niên phế vật, mà là sự sắc bén, trầm ổn, pha chút uy nghiêm khó tả. Hắn đứng dậy, cảm nhận sự thay đổi rõ rệt. Cảnh giới Luyện Thể tầng bảy! Chỉ trong một đêm, hắn đã vượt qua bảy tầng của cảnh giới Luyện Thể, một kỳ tích chưa từng có trong lịch sử Lăng gia, thậm chí là cả Linh Khê Thành.
“Lăng Vũ… Lăng Phong… Các ngươi chờ đó.” Lăng Thiên siết chặt nắm đấm, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn trong cơ thể. Hắn biết, nếu bây giờ đối đầu, hắn vẫn chưa thể đánh bại những thiên tài Luyện Thể đỉnh phong của Lăng gia. Nhưng chỉ cần cho hắn thêm thời gian, mọi thứ sẽ khác.
Hắn bước ra khỏi phòng, hít một hơi thật sâu không khí trong lành của buổi sớm. Mùi hương của hoa cỏ, tiếng chim hót, tất cả đều trở nên sống động và rõ ràng hơn bao giờ hết, như thể các giác quan của hắn đã được nâng lên một tầm cao mới. Hắn nhìn về phía đông, nơi có những dãy nhà tráng lệ hơn, nơi những kẻ đã từng sỉ nhục, chà đạp hắn đang sinh sống.
Lăng gia, một trong tứ đại gia tộc của Linh Khê Thành, nắm giữ quyền lực và tài nguyên khổng lồ. Tuy nhiên, nội bộ Lăng gia không hề bình yên. Sự phân chia chi thứ, chi chính, sự tranh giành quyền lực và tài nguyên diễn ra vô cùng khốc liệt. Lăng Thiên là con trai của Lăng Vân, tộc trưởng tiền nhiệm, nhưng sau cái chết bí ẩn của cha mẹ, hắn bị gán cho cái danh “phế vật”, bị đẩy xuống một sân viện hẻo lánh, sống một cuộc sống thấp kém, không bằng cả gia đinh.
Đặc biệt là Lăng Vũ, thiếu chủ chi thứ, con trai của Lăng Trấn, tộc trưởng hiện tại. Lăng Vũ luôn xem Lăng Thiên là cái gai trong mắt, không ngừng tìm cách ức hiếp, sỉ nhục hắn, thậm chí còn âm thầm ra tay hãm hại nhiều lần. Nụ cười khinh miệt, ánh mắt chế giễu của Lăng Vũ đã in sâu vào tâm trí Lăng Thiên.
“Sáng sớm đã ra đây hóng gió sao, phế vật Lăng Thiên?”
Một giọng nói chói tai vang lên từ phía xa. Lăng Thiên quay đầu, thấy Lăng Mộc, một thiếu niên khoảng mười lăm tuổi, cùng hai tên tùy tùng đang đi tới. Lăng Mộc là tộc nhân chi thứ, bình thường luôn bám theo Lăng Vũ, cũng là một trong những kẻ thường xuyên kiếm chuyện với Lăng Thiên.
“Cũng đúng, một phế vật như ngươi thì làm gì có tư cách tu luyện. Chỉ có thể ra ngoài hít thở không khí, không chừng còn có thể đột phá cảnh giới hít thở không khí đó chứ, ha ha ha!” Lăng Mộc cười phá lên, hai tên tùy tùng đi sau cũng hùa theo cười lớn.
Lăng Thiên nhìn Lăng Mộc, ánh mắt bình tĩnh đến lạ. Trước đây, hắn sẽ cúi đầu chịu đựng, hoặc lùi vào phòng. Nhưng bây giờ, hắn chỉ cảm thấy một sự khinh thường sâu sắc.
“Lăng Mộc, ta khuyên ngươi, tốt nhất là nên học cách ăn nói cho phải phép.” Giọng Lăng Thiên trầm thấp, nhưng lại mang theo một loại uy áp vô hình, khiến nụ cười của Lăng Mộc chợt cứng lại.
“Ngươi… ngươi nói gì?” Lăng Mộc sững sờ. Đây là lần đầu tiên Lăng Thiên dám nói chuyện với hắn như vậy. Lăng Thiên trước đây luôn nhát gan, yếu đuối, không bao giờ dám phản kháng.
“Ta nói, ngươi tốt nhất nên cẩn thận cái miệng của mình.” Lăng Thiên bước lên một bước. Khí tức từ cơ thể hắn khẽ tỏa ra, tuy không mạnh mẽ, nhưng lại có một sự sắc bén khác thường. Lăng Mộc đột nhiên cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên mình, khiến hắn lùi lại nửa bước một cách vô thức. Hai tên tùy tùng phía sau cũng cảm thấy bất an.
“Ngươi… ngươi đừng tưởng ta sợ ngươi! Một phế vật mãi mãi là phế vật! Lăng Vũ ca ca sẽ không tha cho ngươi đâu!” Lăng Mộc lắp bắp nói, cố gắng duy trì vẻ hung hăng của mình, nhưng ánh mắt đã lộ rõ vẻ kinh hãi.
Lăng Thiên khẽ nhếch mép. “Lăng Vũ? Hắn cũng chỉ là một con chó của Lăng Trấn mà thôi. Sớm muộn gì, ta cũng sẽ tự tay tiễn hắn xuống địa ngục.”
Lời nói của Lăng Thiên không lớn, nhưng lại như sấm sét đánh vào tai Lăng Mộc. Hắn trợn tròn mắt, không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Lăng Thiên dám công khai sỉ nhục Lăng Vũ, thậm chí là cả tộc trưởng Lăng Trấn? Hắn điên rồi sao?
“Ngươi… ngươi dám nói bậy! Ta nhất định sẽ nói lại với Lăng Vũ ca ca! Ngươi chờ chết đi!” Lăng Mộc sợ hãi đến mức khuôn mặt trắng bệch, không còn dám ở lại lâu hơn, vội vàng quay người chạy mất, hai tên tùy tùng cũng cuống quýt chạy theo.
Lăng Thiên nhìn theo bóng lưng Lăng Mộc, ánh mắt lạnh lẽo. Hắn không hề hối hận vì những lời mình vừa nói. Đây là lời cảnh cáo đầu tiên, cũng là lời tuyên chiến. Con đường Đế Thần Vô Thượng của hắn, sẽ được lát bằng xương máu của những kẻ đã từng khinh rẻ hắn.
Hắn quay trở lại sân viện của mình, không để ý đến ánh mắt tò mò của một vài gia đinh đi ngang qua. Họ cảm thấy Lăng Thiên hôm nay có gì đó rất khác, nhưng lại không thể nói rõ. Chỉ có điều, vẻ yếu đuối, cam chịu đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một khí thế mạnh mẽ, ẩn chứa.
Trong căn phòng nhỏ, Lăng Thiên ngồi xuống, bắt đầu suy nghĩ về kế hoạch tiếp theo. Việc hắn đột phá cảnh giới Luyện Thể là một bí mật không thể tiết lộ. Nếu Lăng Trấn và Lăng Vũ biết được, chắc chắn sẽ tìm cách thủ tiêu hắn. Hắn cần phải cẩn thận, âm thầm tích lũy sức mạnh, đồng thời tìm kiếm manh mối về cái chết của cha mẹ mình.
Thần Mạch đã thức tỉnh, nhưng nguồn gốc của nó vẫn là một ẩn số. Hắn cần phải tìm hiểu sâu hơn về loại thể chất đặc biệt này, cũng như công pháp độc nhất vô nhị mà nó mang lại. Lăng Thiên cảm thấy, trong sâu thẳm linh hồn mình, có một cánh cửa bí ẩn đang dần hé mở, dẫn lối đến một thế giới rộng lớn hơn, hùng vĩ hơn nhiều so với Linh Khê Thành nhỏ bé này.
“Đế Mệnh đã sơ khai, con đường Vô Thượng đang chờ ta chinh phục.” Lăng Thiên lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự kiên định. Từ giờ phút này, hắn sẽ không còn là phế vật của Lăng gia, mà là Lăng Thiên – người sẽ đứng trên vạn giới, chinh phục cửu thiên, khai sáng kỷ nguyên của riêng mình.