Đế Thần Vô Thượng
Chương 1

Chương 1: Phế Vật Nghịch Thiên, Đế Mệnh Sơ Khai
Linh Khê Thành, một trong ba mươi sáu đại thành của Đại Chu Hoàng Triều, nổi tiếng với linh khí dồi dào và vô số tông môn, thế gia tu luyện. Trong số đó, Lăng gia sừng sững như một ngọn núi, là một trong Tứ Đại Thế Gia, nắm giữ quyền sinh sát đối với vô số sinh linh, tài nguyên và bí cảnh. Vô số thiên tài từ Lăng gia đã bước ra, vang danh khắp thiên hạ, thậm chí có người còn phi thăng Tiên Giới.
Thế nhưng, ngay trong lòng Lăng gia uy nghi ấy, lại tồn tại một cái tên bị coi là vết nhơ, một sự sỉ nhục không thể gột rửa: Lăng Thiên.
Mười lăm năm trước, khi Lăng Thiên ra đời, trời đất bỗng dưng biến sắc, vạn vật ảm đạm, linh khí trong vòng vạn dặm đột ngột tiêu tán, khiến vô số cường giả kinh hãi. Cứ tưởng đây là điềm báo cho sự ra đời của một thiên tài tuyệt thế, nhưng không, sau khi thiên tượng dị biến kết thúc, linh khí lập tức khôi phục, chỉ riêng hài tử Lăng Thiên lại mang một thể chất kỳ lạ: không thể hấp thụ linh khí. Hắn bẩm sinh không có Mạch Luân, không có Khí Hải, chỉ là một phàm nhân đúng nghĩa trong thế giới tu chân này.
Phụ thân Lăng Thiên, Lăng Hạo, vốn là thiên tài một thời của Lăng gia, nhưng vì sự ra đời của Lăng Thiên mà bị liên lụy, bị giáng chức, rồi sau đó trong một lần chấp hành nhiệm vụ đã mất tích bí ẩn. Mẫu thân hắn, một mỹ nhân tuyệt sắc đến từ một gia tộc nhỏ, vì quá đau buồn mà lâm bệnh nặng, không lâu sau cũng qua đời. Từ đó, Lăng Thiên trở thành một đứa trẻ mồ côi, sống dưới sự ghẻ lạnh của toàn bộ Lăng gia.
Hắn sống trong một căn phòng xiêu vẹo ở góc khuất nhất của Lăng gia, nơi ngay cả người hầu hạ đẳng cũng không muốn đặt chân đến. Mỗi ngày, ánh mắt khinh miệt, những lời nói xì xào, những tràng cười cợt là bữa ăn tinh thần của hắn. Hắn là “phế vật” của Lăng gia, là trò cười cho cả Linh Khê Thành.
Chiều nay, ánh nắng nghiêng nghiêng trải dài trên những phiến đá xanh rêu phong trong Lăng gia. Lăng Thiên, thân hình gầy gò, đôi mắt đen láy chứa đựng một nỗi u buồn và sự kiên cường khó tả, đang cúi đầu bước đi trên con đường đá dẫn đến khu vực Tàng Thư Các. Hắn không được phép tu luyện, nhưng hắn có thể đọc. Sách vở là con đường duy nhất để hắn thoát ly khỏi hiện thực tàn khốc.
Bỗng nhiên, một bóng dáng cao lớn chặn ngang đường đi của hắn. Theo sau là hai tên tùy tùng với ánh mắt khinh bỉ. Kẻ chặn đường không ai khác chính là Lăng Vũ, con trai của Đại trưởng lão, cũng là một trong những thiên tài xuất chúng nhất của thế hệ trẻ Lăng gia, đã đạt đến Tụ Khí Cảnh tầng thứ bảy ở tuổi mười sáu.
“Ồ, xem ai đây? Không phải là Lăng Thiên phế vật sao?” Lăng Vũ cười khẩy, giọng điệu đầy vẻ trêu tức.
Lăng Thiên dừng bước, đôi mắt cụp xuống, nắm chặt tay. Hắn đã quá quen với những màn kịch này.
“Tránh ra.” Hắn khẽ nói, giọng khàn khàn.
“Hừ! Tránh ra ư? Ngươi nghĩ ngươi là ai mà dám ra lệnh cho ta?” Lăng Vũ tiến lên một bước, ánh mắt sắc lạnh. “Nghe nói, ngày mai là ngày kiểm tra thiên phú của gia tộc. Ngươi, một phế vật, cũng dám đến Tàng Thư Các để xem những thứ vô dụng đó sao? Hay là đang mơ mộng về việc mình có thể đột nhiên tu luyện?”
Một tên tùy tùng cười phá lên: “Ha ha ha! Lăng Thiên muốn tu luyện? E rằng đến khi chết cũng không thể cảm nhận được một tia linh khí!”
“Ngươi thì biết gì?” Lăng Thiên ngẩng đầu, ánh mắt lóe lên sự phẫn nộ. Hắn có thể chịu đựng sự khinh miệt, nhưng khi họ chế giễu ước mơ dù chỉ là nhỏ nhoi của hắn, hắn không thể nhịn được nữa.
Lăng Vũ nheo mắt, sát khí chợt bùng lên. “Một phế vật như ngươi lại dám lên tiếng trước mặt ta? Xem ra, ta cần phải dạy dỗ ngươi một bài học!”
Hắn vung tay, một đạo linh lực màu xanh nhạt ngưng tụ trong lòng bàn tay, lao thẳng vào Lăng Thiên. Tuy chỉ là một chiêu tùy ý, nhưng với tu vi Tụ Khí Cảnh tầng thứ bảy, nó đủ sức đánh gãy xương cốt của một phàm nhân.
Lăng Thiên không có linh lực, không có khả năng chống đỡ, chỉ có thể nghiêng người né tránh theo bản năng. Đạo linh lực xẹt qua vai hắn, khiến hắn mất thăng bằng, ngã nhào xuống đất.
“Ngươi còn dám né?” Lăng Vũ tiến đến, đá mạnh vào bụng Lăng Thiên. “Để xem ngươi còn né được bao nhiêu lần!”
Cú đá mạnh khiến Lăng Thiên ôm bụng, đau đớn quằn quại. Hắn cắn chặt răng, cảm giác nhục nhã và phẫn uất dâng trào trong lòng.
Hai tên tùy tùng cũng xông lên, đấm đá túi bụi vào người Lăng Thiên. Chúng không dám giết hắn, dù sao hắn cũng là huyết mạch của Lăng gia, nhưng việc đánh cho hắn tàn phế một chút thì không ai dám nói gì.
“Phế vật thì mãi mãi là phế vật!”
“Cút khỏi Lăng gia đi! Ngươi không xứng đáng ở đây!”
Những lời mắng chửi, những cú đấm đá cứ thế trút xuống. Lăng Thiên cảm thấy xương cốt như muốn rã rời, máu tươi rỉ ra từ khóe miệng. Ý thức hắn dần trở nên mơ hồ, nhưng trong sâu thẳm, một ngọn lửa hận thù nhỏ bé đang bùng cháy.
Lăng Vũ thấy Lăng Thiên đã bất tỉnh nhân sự, cười khẩy. “Được rồi, tha cho hắn. Nhớ lấy, phế vật thì mãi mãi là phế vật. Đừng bao giờ mơ mộng những điều không tưởng.”
Sau đó, ba người chúng bỏ đi, để lại Lăng Thiên nằm co quắp trên nền đất lạnh lẽo, thân thể đầy vết thương.
Không biết bao lâu sau, Lăng Thiên mới lờ mờ tỉnh dậy. Toàn thân hắn đau nhức như bị xé toạc, từng hơi thở đều mang theo vị máu tanh. Hắn cố gắng gượng dậy, lê lết từng bước nặng nhọc về phía căn phòng rách nát của mình. Ánh mắt hắn mờ đi vì nước mắt, không phải vì đau đớn thể xác, mà là vì nỗi tủi nhục vô bờ.
Căn phòng của hắn nằm ở một góc khuất, phía sau một khu vườn bỏ hoang, nơi cây cối mọc um tùm, linh khí cũng đặc biệt mỏng manh. Hắn ngã phịch xuống chiếc giường gỗ mục nát, cảm thấy toàn thân như bị rút cạn sức lực.
Tại sao? Tại sao hắn lại phải chịu đựng tất cả những điều này? Hắn không muốn làm phế vật! Hắn muốn tu luyện! Hắn muốn bảo vệ những người thân yêu, muốn tìm ra sự thật về cha mẹ mình!
Trong cơn tuyệt vọng tột cùng, Lăng Thiên cảm thấy một cơn đau nhói bất ngờ ở ngực, như có thứ gì đó đang vỡ vụn bên trong. Một luồng nhiệt nóng bỏng bỗng dưng bùng lên từ đan điền, lan tỏa khắp tứ chi bách hài. Cơn đau này không giống bất kỳ cơn đau nào hắn từng trải qua, nó như muốn xé toạc linh hồn hắn, nhưng đồng thời, nó cũng mang theo một cảm giác… giải thoát.
Hắn cảm thấy cơ thể mình đang thay đổi. Từng thớ thịt, từng mạch máu, từng tế bào đều rung động dữ dội. Một luồng khí tức kỳ lạ, không phải linh khí, mà là một thứ năng lượng cổ xưa, hùng vĩ và thần bí, bắt đầu lưu chuyển trong cơ thể hắn. Nó không đi theo những kinh mạch bình thường của phàm nhân hay tu sĩ, mà tự hình thành những con đường mới, rộng lớn và lấp lánh như những dòng sông sao.
Trong đầu Lăng Thiên, vô số hình ảnh chớp nhoáng xẹt qua: những vị Thần Ma cổ xưa ngạo nghễ giữa tinh không, những thế giới sụp đổ và tái sinh, những luồng sáng chói lòa của Pháp Tắc tối cao. Hắn nhìn thấy một hình ảnh mơ hồ về một vị đế vương, đầu đội mũ miện, tay cầm kiếm, đứng trên vạn vật, uy thế ngập trời.
“Đây là… gì?” Lăng Thiên thốt lên, giọng nói đầy kinh ngạc và sợ hãi. Cơn đau dần dịu đi, thay vào đó là một cảm giác ấm áp, mạnh mẽ chưa từng có.
Hắn cố gắng vận chuyển luồng năng lượng kỳ lạ đó. Chỉ trong khoảnh khắc, hắn cảm thấy toàn bộ vết thương trên người mình đang nhanh chóng khép lại, sẹo mờ dần, cơ thể trở nên nhẹ nhàng và tràn đầy sức sống. Không chỉ vậy, hắn còn cảm nhận được sự tồn tại của linh khí trong không khí, rõ ràng hơn bao giờ hết!
Nhưng điều kinh ngạc hơn cả, là khi hắn cố gắng hấp thụ linh khí, chúng không đi vào đan điền như những tu sĩ bình thường. Thay vào đó, chúng bị hút vào những con đường năng lượng mới hình thành trong cơ thể hắn, rồi biến mất không dấu vết, như thể bị một vực sâu không đáy nuốt chửng.
Trong tâm trí hắn, một giọng nói cổ xưa, uy nghiêm như sấm sét, vang vọng:
“Huyết mạch phong ấn đã phá vỡ… Thần Mạch thức tỉnh… Con đường Vô Thượng đã mở ra… Chư Thiên Vạn Giới, vạn kiếp luân hồi, Đế Thần Vô Thượng, duy ngã độc tôn!”
Lăng Thiên chấn động. Thần Mạch? Vô Thượng? Đế Thần? Những khái niệm này quá xa vời với một phàm nhân như hắn. Nhưng cảm giác sức mạnh đang cuộn trào trong người là thật, không thể chối cãi. Hắn cảm thấy mình đã thay đổi, không còn là Lăng Thiên phế vật yếu đuối nữa.
Cùng lúc đó, trong căn phòng tối tăm, một luồng ánh sáng yếu ớt bỗng lóe lên từ dưới gầm giường. Lăng Thiên cúi xuống nhìn, phát hiện một khối ngọc bội màu đen tuyền, hình dáng cổ xưa, đang phát ra ánh sáng mờ ảo. Ngọc bội này là di vật của mẫu thân hắn, một thứ mà hắn luôn giữ bên mình. Từ trước đến nay nó chưa từng có phản ứng gì, nhưng bây giờ, nó đang rung động khẽ khàng, như có sự cộng hưởng với huyết mạch của hắn.
Hắn cầm lấy ngọc bội. Ngay lập tức, một dòng thông tin khổng lồ tràn vào tâm trí hắn, mang theo một bộ công pháp cổ xưa, thần bí:
“Đế Thần Vô Thượng Quyết!”
Công pháp này không chia thành tầng cấp như những công pháp bình thường. Nó chỉ có một bộ khẩu quyết duy nhất, nhưng lại vô cùng phức tạp và thâm ảo, như chứa đựng toàn bộ chân lý của vũ trụ. Điều đặc biệt là, nó không yêu cầu linh khí, mà là… Thần Lực. Và nó hướng dẫn Lăng Thiên cách vận dụng những con đường năng lượng mới hình thành trong cơ thể hắn, thứ mà giọng nói cổ xưa kia gọi là “Thần Mạch”.
Thì ra, hắn không phải không có Mạch Luân, mà là Mạch Luân của hắn đã bị phong ấn. Và thứ được phong ấn đó, lại là một loại Thần Mạch cổ xưa, vượt xa những gì phàm nhân có thể tưởng tượng. Ngọc bội của mẫu thân hắn, có lẽ là chìa khóa để thức tỉnh nó, hoặc ít nhất là một vật dẫn dắt.
Lăng Thiên hít sâu một hơi. Mười lăm năm nhục nhã, mười lăm năm đau khổ, tất cả đều tan biến trong khoảnh khắc này. Một con đường mới đã mở ra trước mắt hắn, một con đường mà hắn chưa từng dám mơ tới. Con đường của một Đế Thần, Vô Thượng Chí Tôn.
Hắn nhắm mắt lại, bắt đầu vận chuyển “Đế Thần Vô Thượng Quyết” theo khẩu quyết trong tâm trí. Luồng năng lượng trong Thần Mạch của hắn lập tức luân chuyển, từ từ, chậm rãi, nhưng mỗi vòng vận chuyển đều mang theo một uy lực khiến không gian xung quanh hắn khẽ rung động. Hắn cảm thấy mình như đang hấp thụ không chỉ linh khí, mà là cả tinh hoa của trời đất, của vũ trụ.
Một nụ cười khẽ nở trên môi Lăng Thiên. Nụ cười đầu tiên sau bao nhiêu năm tháng chìm trong bóng tối. Nụ cười của một thiếu niên đã từ bỏ thân phận “phế vật”, và chuẩn bị bước lên con đường nghịch thiên, khai sáng đế mệnh của chính mình.
Lăng Vũ, Lăng gia, Linh Khê Thành… tất cả những kẻ đã từng sỉ nhục hắn, sẽ phải trả giá. Con đường của Lăng Thiên, từ giờ phút này, sẽ không còn là con đường của một phàm nhân yếu đuối, mà là con đường của một vị Đế Thần tương lai, người sẽ đứng trên vạn giới, chinh phục cửu thiên.