Chí Tôn Vạn Đế
Chương 428
Chương 428: Phá Vỡ Cấm Giới – Đại Đạo Nguyên Thủy Hiện Hình
Hư Vô Chi Cấm, nơi mà mọi khái niệm về không gian và thời gian đều bị bóp méo, giờ đây đã trở thành một chiến trường của những điều không thể. Thủy Nguyên Chi Chủ, hiện thân của Đạo Nguyên Thủy, gầm lên một tiếng vang vọng qua vô số kỷ nguyên đã chết. Hắn không còn là một hình dạng cố định, mà là một xoáy nước hỗn loạn của năng lượng nguyên thủy, mỗi giọt nước đều chứa đựng sự hình thành và hủy diệt của một tiểu vũ trụ.
Vũ Hoàng đứng vững giữa cơn thịnh nộ nguyên thủy đó, đôi mắt như hai hố đen nuốt chửng vạn vật, nhưng sâu thẳm lại bùng cháy ngọn lửa của sự sáng tạo. Hắn đã khai sáng Vĩnh Hằng Chi Đạo, một con đường chưa từng có tiền lệ, vượt qua mọi giới hạn của Đại Đạo hiện tại. Mỗi cú đấm của hắn không chỉ mang theo sức mạnh vật lý, mà còn là sự tái định nghĩa của tồn tại, là ý chí của vô số sinh linh đang khao khát thoát khỏi xiềng xích vận mệnh.
Thủy Nguyên Chi Chủ vung tay, hàng tỷ tia sáng nguyên thủy bắn ra, mỗi tia đều là một mảnh ghép của Đạo Nguyên Thủy, có thể hủy diệt một hành tinh, biến đổi một thiên hà. Chúng lao về phía Vũ Hoàng với tốc độ vượt qua cả ánh sáng, mang theo sự tàn phá của những kỷ nguyên đã lụi tàn. Nhưng Vũ Hoàng không lùi bước. Hắn đưa tay ra, một vòng xoáy Vĩnh Hằng Chi Đạo hiện lên trước mặt, như một lỗ đen nuốt chửng mọi thứ, nhưng lại không phải là sự hủy diệt, mà là sự chuyển hóa. Những tia sáng nguyên thủy của Thủy Nguyên Chi Chủ chạm vào vòng xoáy, không tan biến, không bùng nổ, mà bị kéo giãn, bị bẻ cong, bị biến đổi thành những hạt vật chất mới, những năng lượng mới, hoàn toàn thoát ly khỏi bản chất nguyên thủy của chúng.
Thủy Nguyên Chi Chủ lần đầu tiên lộ ra vẻ kinh ngạc tột độ trong đôi mắt hỗn loạn của mình. Đạo Nguyên Thủy của hắn là gốc rễ của vạn vật, là điểm khởi đầu và kết thúc của mọi quy luật. Chưa từng có thứ gì có thể “chuyển hóa” nó mà không phải là hủy diệt. Vũ Hoàng không chống lại Đạo Nguyên Thủy, mà là vượt qua nó, định nghĩa lại nó. Đó là một sự sỉ nhục, một lời tuyên chiến với bản chất vĩnh hằng của chính Thủy Nguyên Chi Chủ.
“Ngươi… Ngươi đang mạo phạm Đại Đạo!” Thủy Nguyên Chi Chủ gầm lên, âm thanh làm rung chuyển cả Hư Vô Chi Cấm. Hắn không thể chấp nhận sự tồn tại của Vĩnh Hằng Chi Đạo. Nếu nó được phép phát triển, trật tự mà hắn và Đạo Nguyên Thủy đã duy trì qua vô số kỷ nguyên sẽ sụp đổ.
Vũ Hoàng cười khẩy, nụ cười ẩn chứa sự ngạo nghễ của kẻ kiến tạo kỷ nguyên mới. “Đại Đạo mà ngươi nói, chỉ là một cái lồng giam cầm. Vĩnh Hằng Chi Đạo của ta là sự tự do, là sự sáng tạo vô tận. Ngươi không thể hiểu, vì ngươi chỉ là một kẻ bảo thủ, bám víu vào những gì đã cũ nát.”
Với mỗi lời nói, hào quang Vĩnh Hằng quanh Vũ Hoàng lại càng rực rỡ hơn. Hắn vươn tay, không gian xung quanh đột nhiên ngưng đọng, không phải bị đóng băng bởi sức mạnh, mà là bị “tái tạo” lại theo ý chí của hắn. Những mảnh vụn hư vô, những cơn bão không gian mà Thủy Nguyên Chi Chủ tạo ra, đều bị Vĩnh Hằng Chi Đạo của Vũ Hoàng biến thành những tinh vân rực rỡ, những hành tinh nhỏ bé quay quanh hắn, tạo thành một tiểu vũ trụ thu nhỏ.
Thủy Nguyên Chi Chủ giận dữ, thân thể xoáy nước của hắn bỗng nhiên co rút lại, hóa thành một hình người khổng lồ, cao vút chạm tới những giới hạn của Hư Vô Chi Cấm. Mỗi thớ thịt của hắn đều là sự kết tinh của nguyên thủy, mỗi sợi tóc là một dòng sông thời gian. Hắn là hiện thân của sự khởi đầu, của sự nguyên thủy, của một sức mạnh không thể lay chuyển.
“Vĩnh Hằng Chi Đạo của ngươi chỉ là một ngọn nến nhỏ bé trước ánh sáng vĩnh cửu của Đạo Nguyên Thủy!” Hắn vung một quyền, không phải là quyền cước thông thường, mà là một cú đấm mang theo sức nặng của toàn bộ vũ trụ khởi nguyên. Cú đấm đó không chỉ nhắm vào Vũ Hoàng, mà còn nhắm vào Vĩnh Hằng Chi Đạo, muốn nghiền nát nó ngay từ trong trứng nước.
Vũ Hoàng không né tránh. Hắn đứng yên, hít thở sâu, toàn thân bùng nổ sức mạnh. Chí Tôn Thần Tàng trong hắn dường như đã hoàn toàn thức tỉnh, hòa quyện với Vĩnh Hằng Chi Đạo, biến hắn thành một thực thể siêu việt. Hắn cũng tung một quyền, quyền này không mang theo sức nặng của vũ trụ, mà mang theo sức mạnh của ý chí. Ý chí vượt qua mọi giới hạn, ý chí kiến tạo cái mới, ý chí vĩnh hằng.
Hai cú đấm va chạm. Không có tiếng nổ long trời lở đất, không có sự rung chuyển của không gian. Mà là sự im lặng chết chóc, một sự im lặng tuyệt đối nuốt chửng mọi âm thanh, mọi ánh sáng. Khoảnh khắc đó, Hư Vô Chi Cấm dường như dừng lại. Thời gian ngừng trôi, không gian đóng băng. Vạn vật đều nín thở, chờ đợi kết quả.
Rồi, một vết nứt nhỏ xuất hiện trên không gian Hư Vô Chi Cấm. Vết nứt đó lan rộng với tốc độ kinh hoàng, như một tấm gương bị đập vỡ. Hư Vô Chi Cấm, vốn được tạo ra để giam giữ những tồn tại siêu việt, giờ đây đang bị phá hủy bởi sức mạnh của hai vị Chí Tôn.
Qua vết nứt, một ánh sáng kỳ lạ lọt vào, không phải ánh sáng của các vì sao, cũng không phải ánh sáng của bất kỳ thế giới nào mà Vũ Hoàng từng biết. Đó là một ánh sáng nguyên sơ, đầy rẫy những hình ảnh chập chờn của sự hình thành vũ trụ, của những sinh linh đầu tiên, của những quy tắc chưa được viết ra. Ánh sáng đó mang theo một cảm giác áp bức vô tận, một sự tồn tại cổ xưa và hùng vĩ đến mức khiến linh hồn phải run rẩy.
Thủy Nguyên Chi Chủ lùi lại một bước, đôi mắt hỗn loạn của hắn nhìn chằm chằm vào ánh sáng đang lọt qua vết nứt. Một vẻ sợ hãi thoáng qua trên khuôn mặt nguyên thủy của hắn, nhưng ngay lập tức bị thay thế bằng sự cuồng tín. “Đó là… đó là ý chí của Đại Đạo Nguyên Thủy! Ngươi đã phá vỡ phong ấn, ngươi đã đánh thức nó!”
Vũ Hoàng cũng cảm nhận được sự áp bức từ ánh sáng đó. Nó không phải là một sinh vật, cũng không phải là một thế lực cụ thể. Nó là một khái niệm, một ý chí, một quy tắc tối cao đang điều khiển mọi thứ từ thuở sơ khai. Đó chính là “Đại Đạo Nguyên Thủy” mà Thủy Nguyên Chi Chủ tôn thờ, và cũng là kẻ thù tối cao mà hắn phải đối mặt.
Vết nứt trên Hư Vô Chi Cấm ngày càng lớn. Thủy Nguyên Chi Chủ không còn tập trung vào việc chiến đấu với Vũ Hoàng nữa. Hắn vươn tay ra, như muốn chạm vào ánh sáng nguyên sơ đó, như một đứa con khao khát được quay về với mẹ. “Đại Đạo… Ngươi đã thức tỉnh! Kẻ mạo phạm này sẽ bị trừng phạt!”
Vũ Hoàng cau mày. Hắn đã đẩy Thủy Nguyên Chi Chủ đến giới hạn, nhưng dường như việc đó lại dẫn đến một hậu quả không ngờ. Hư Vô Chi Cấm bị phá vỡ không chỉ giải phóng hắn khỏi nơi này, mà còn mở ra một cánh cửa đến với bản thể tối cao của kẻ thù. Điều này chứng tỏ Thủy Nguyên Chi Chủ chỉ là một người gác cổng, một công cụ của một thực thể lớn hơn.
“Ngươi không phải Đại Đạo Nguyên Thủy.” Vũ Hoàng tuyên bố, giọng nói vang vọng, mang theo uy quyền của Vĩnh Hằng Chi Đạo. “Ngươi chỉ là một phần nhỏ, một kẻ bị nó điều khiển. Kẻ thù của ta không phải là ngươi, mà là ý chí đứng sau ngươi!”
Thủy Nguyên Chi Chủ quay lại nhìn Vũ Hoàng, đôi mắt đầy vẻ căm hận và điên cuồng. “Ngươi không hiểu! Ngươi không thể hiểu được sự vĩ đại của Đại Đạo! Ngươi sẽ bị nghiền nát, bị đồng hóa, bị xóa bỏ khỏi dòng chảy của thời gian!”
Hắn lao về phía Vũ Hoàng một lần nữa, nhưng lần này, sức mạnh của hắn đã khác. Nó không còn là sức mạnh thuần túy của nguyên thủy, mà đã được tăng cường bởi một luồng năng lượng bí ẩn từ vết nứt. Hắn dường như đã kết nối trực tiếp với “Đại Đạo Nguyên Thủy” và nhận được sự ban phước.
Vũ Hoàng cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên linh hồn mình. Đây không phải là sức mạnh mà một cá nhân có thể chống lại. Đây là ý chí của một cái gì đó đã tồn tại từ trước cả vũ trụ, một sự tồn tại vô hình nhưng lại kiểm soát mọi quy tắc, mọi định luật. Đây là một cuộc chiến không chỉ bằng sức mạnh, mà còn bằng ý chí, bằng niềm tin vào con đường của mình.
Hư Vô Chi Cấm cuối cùng cũng vỡ tan thành vô số mảnh vụn, như pha lê bị đập nát. Vũ Hoàng và Thủy Nguyên Chi Chủ, cùng với ánh sáng nguyên sơ từ vết nứt, bỗng nhiên được giải phóng vào một không gian mới. Một không gian trống rỗng vô tận, không có sao trời, không có thiên hà, chỉ có sự hỗn mang nguyên thủy và một cảm giác rợn người về sự hiện diện của một ý chí tối cao.
Trận chiến vẫn chưa kết thúc, mà chỉ mới bước sang một giai đoạn mới, nguy hiểm và bí ẩn hơn gấp bội. Vũ Hoàng biết, đây chính là lúc hắn phải đối mặt trực diện với nguồn gốc của mọi xiềng xích, nguồn gốc của mọi sự định đoạt. Con đường Vĩnh Hằng của hắn, giờ đây, mới thực sự bắt đầu.
Thủy Nguyên Chi Chủ, được tăng cường bởi ý chí của Đại Đạo Nguyên Thủy, lao tới với một tiếng gầm vang vọng. Vũ Hoàng cũng bùng nổ sức mạnh, Vĩnh Hằng Chi Đạo của hắn tỏa ra ánh sáng chói lòa, chống lại sự áp bức của ý chí nguyên thủy. Hắn biết, để thật sự khai sáng kỷ nguyên mới, hắn phải vượt qua và định nghĩa lại cả cái “Đại Đạo Nguyên Thủy” này.