Chí Tôn Vạn Đế
Chương 396
Chương 396: Đại Đạo Phản Phệ – Vũ Hoàng Kiến Đạo
Khoảnh khắc Đại chiến Vạn Đạo bùng nổ, vũ trụ không còn giữ được vẻ tĩnh lặng vốn có. Những kẽ hở mà Đạo của Vũ Hoàng tạo ra trong Nguyên Thủy không ngừng mở rộng, giống như vết nứt trên một tấm gương vĩnh hằng. Từ những vết nứt đó, năng lượng hỗn loạn tuôn trào, không phải năng lượng hủy diệt đơn thuần, mà là sự trộn lẫn của mọi khả năng, mọi quy tắc bị đảo lộn. Các vì sao xa xôi bỗng chốc rực sáng một cách điên cuồng trước khi vỡ tan thành bụi, rồi lại được tái cấu trúc thành những hình thái kỳ dị, không tuân theo bất kỳ định luật vật lý nào mà sinh linh từng biết.
Dải ngân hà quay cuồng như một con rắn khổng lồ bị trúng độc, những tinh vân rực rỡ biến thành những vũng lầy năng lượng u ám, hút cạn sự sống của mọi vật chất xung quanh. Thời gian và không gian tự thân chúng cũng trở nên bất ổn. Một khoảnh khắc ở đây có thể là vạn kiếp ở nơi khác, một bước chân có thể đưa người ta từ khởi nguyên vũ trụ đến tận cùng hư vô. Đây chính là sự tái cấu trúc vĩ đại mà Nguyên Thủy không muốn, nhưng cũng chính là cơ hội để Vũ Hoàng Kiến Đạo.
Vũ Hoàng đứng giữa tâm điểm của sự hỗn loạn ấy, thân ảnh hắn không hề lung lay dù vạn vật xung quanh đang sụp đổ và tái sinh trong từng tích tắc. Hắn đã không còn là một cá nhân, mà là một ý niệm, một ý chí, một Đạo đang cố gắng dung nhập vào bản thể của vũ trụ. Chí Tôn Thần Tàng trong hắn không ngừng vận chuyển, không còn là những dòng năng lượng cuồn cuộn mà là những luồng thông tin, những quy tắc, những hạt giống của một trật tự mới đang được gieo vào trong bản nguyên của vạn giới.
Nguyên Thủy không có hình dạng cụ thể. Nó là tất cả, là hư vô, là sự khởi đầu và kết thúc. Sự phản phệ của nó không phải là những chiêu thức hay pháp thuật, mà là sự chối bỏ, sự đồng hóa. Nó cố gắng xóa bỏ Vũ Hoàng, hòa tan ý chí của hắn vào trong bản thể vô tận của mình, biến hắn thành một dị số bị sửa chữa, một lỗi lầm bị phủ nhận. Vũ Hoàng cảm thấy như hàng vạn vũ trụ đang đè nén lên mình, mỗi ý niệm, mỗi định luật, mỗi hạt bụi của vạn giới đều đang gào thét, muốn đẩy hắn ra khỏi sự tồn tại.
“Ngươi không thuộc về nơi này,” một âm thanh vang vọng trong tâm thức Vũ Hoàng, không phải là giọng nói, mà là sự cộng hưởng của toàn bộ Đại Đạo. “Ngươi là dị số, là tà ma. Ngươi không thể phá vỡ trật tự đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên.”
Vũ Hoàng cười khẩy. Nụ cười ấy không phải là sự khinh miệt, mà là sự kiên định. “Trật tự ư? Trật tự của ai? Trật tự của kẻ thống trị, của kẻ phong ấn, của kẻ muốn vĩnh viễn kiểm soát mọi sinh linh sao? Ta đến đây không phải để phá hủy, mà là để kiến tạo. Kiến tạo một Đạo mới, một trật tự cho tất cả, chứ không phải cho riêng ai!”
Hắn vươn tay, không phải để tấn công, mà là để ôm lấy. Ôm lấy sự hỗn loạn đang bùng nổ. Nắm giữ những mảnh vỡ của các định luật, những hạt giống của sự tái sinh. Chí Tôn Thần Tàng trong hắn dường như thức tỉnh thêm một tầng bí mật, nó không chỉ cung cấp sức mạnh, mà còn là một thư viện vô tận của các quy tắc, các khả năng, các hình thái của Đạo.
Một luồng sáng chói lòa từ Vũ Hoàng bắn ra, không phải là năng lượng công kích, mà là một sợi dây liên kết vô hình. Sợi dây đó len lỏi vào từng kẽ hở, từng vết nứt của Nguyên Thủy. Nơi nào sợi dây đó chạm tới, sự hỗn loạn được kìm hãm lại một chút, không phải là trở về trạng thái cũ, mà là bắt đầu hình thành một trật tự mới, dù còn non yếu và chưa hoàn chỉnh.
Đó chính là “Chí Tôn Chi Đạo” của Vũ Hoàng. Nó không phải là Đạo của Sáng Tạo thuần túy, hay Hủy Diệt đơn thuần, mà là Đạo của Sự Dung Hợp, của Sự Biến Đổi, của Sự Vượt Qua. Hắn không muốn tiêu diệt Nguyên Thủy, hắn muốn hòa nhập nó, muốn thay đổi nó, muốn khiến nó chấp nhận một khía cạnh mới, một khả năng mới của sự tồn tại.
Sự phản phệ của Nguyên Thủy trở nên dữ dội hơn. Không gian xung quanh Vũ Hoàng co rút lại, thời gian bị đảo ngược một cách khủng khiếp. Những hình ảnh về quá khứ, về những kỷ nguyên đã qua, về những vị Chí Tôn đã từng cố gắng lật đổ nó, tất cả hiện lên trong tâm trí Vũ Hoàng như một lời cảnh báo, một lời đe dọa. Hắn thấy những vị Chí Tôn đó bị đồng hóa, bị biến thành một phần của Nguyên Thủy, bị xóa bỏ danh tính, chỉ còn lại là những hạt bụi vô tri trong dòng chảy vĩnh hằng.
Nhưng Vũ Hoàng không lùi bước. Hắn đã trải qua quá nhiều, đã mất mát quá nhiều, đã bị phong ấn quá lâu để có thể bị dọa dẫm bởi những ảo ảnh của quá khứ. Ký ức về thân phận Chí Tôn của hắn bắt đầu được khôi phục mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn nhớ lại những mảnh ghép về Tổ Chức, về Đạo Thống đã phong ấn hắn, về mục đích thực sự của chúng – không phải là thống trị, mà là duy trì một sự tĩnh lặng chết chóc, một sự cân bằng giả tạo, để Nguyên Thủy không bao giờ bị thách thức. Chúng là những kẻ thủ hộ của sự cũ kỹ, của sự trì trệ.
“Nguyên Thủy, ngươi có thể mạnh mẽ, có thể cổ xưa,” Vũ Hoàng cất tiếng, giọng nói của hắn giờ đây cũng mang theo sức nặng của vạn giới, “nhưng ngươi không thể ngăn cản sự tiến hóa. Ngươi không thể kìm hãm khát vọng của sinh linh. Vũ trụ này cần một Đạo mới, một kỷ nguyên mới, và ta chính là người sẽ khai sáng nó!”
Hắn nhắm mắt lại. Bên trong Chí Tôn Thần Tàng, một luồng ánh sáng chói lòa bùng nổ. Đó không phải là sức mạnh được giải phóng, mà là một phần ký ức bị phong ấn sâu nhất, phần ký ức về cách hắn đã từng đối mặt với Nguyên Thủy trong một kiếp trước (nếu có) hoặc cách hắn đã từng đạt đến đỉnh cao của Đạo. Một luồng thông tin khổng lồ tràn vào tâm trí hắn, không gây đau đớn mà mang theo sự thấu hiểu. Hắn nhận ra rằng, Nguyên Thủy không phải là kẻ thù có ý thức hoàn toàn, mà nó là một tập hợp các quy tắc, một bản năng tự vệ của vũ trụ. Tổ Chức hay Đạo Thống kia mới là những kẻ thao túng, lợi dụng bản năng đó để duy trì quyền lực của chúng.
Với sự thấu hiểu mới mẻ này, Vũ Hoàng bắt đầu chuyển hóa. Thân thể hắn, Đạo của hắn, Chí Tôn Thần Tàng của hắn, tất cả như hòa làm một với sự hỗn loạn. Hắn không còn cố gắng chống lại sự đồng hóa, mà thay vào đó, hắn chủ động hấp thụ nó. Hắn biến những áp lực của Nguyên Thủy thành chất dinh dưỡng cho Đạo của mình. Hắn để những quy tắc cũ nát tan rã trong bản thể mình, rồi từ đó, hắn tái cấu trúc chúng, gieo vào chúng những hạt giống của Chí Tôn Chi Đạo.
Một vòng xoáy khổng lồ hình thành quanh Vũ Hoàng, hút cạn mọi thứ. Không phải để hủy diệt, mà để chuyển hóa. Các tinh vân, các thiên thể, thậm chí cả những khái niệm về thời gian và không gian đều bị hút vào vòng xoáy, rồi từ đó, chúng được tái tạo lại theo một mô hình hoàn toàn khác. Những ngôi sao mới rực sáng với một loại năng lượng thuần khiết hơn, những dải ngân hà quay quanh một trục vô hình, không còn là sự hỗn loạn mà là một trật tự mới đang được sinh ra từ chính hỗn loạn.
Vũ Hoàng mở mắt. Đôi mắt hắn giờ đây không còn phản chiếu ánh sáng của vạn giới, mà là ánh sáng của chính vạn giới. Hắn đã vượt qua ranh giới của sự tồn tại, hắn đã đứng vững trước sự phản phệ của Nguyên Thủy, và quan trọng hơn, hắn đã bắt đầu khắc sâu Chí Tôn Chi Đạo của mình vào trong bản nguyên của vũ trụ. Hắn vẫn chưa đạt đến Vĩnh Hằng, nhưng hắn đã nắm giữ được chìa khóa. Hắn đã chứng minh rằng, một dị số có thể không bị xóa sổ, mà có thể trở thành quy tắc mới.
Từ sâu thẳm của vũ trụ, một làn sóng rung động khác trỗi dậy, không phải là sự phản phệ của Nguyên Thủy nữa, mà là sự giận dữ, sự hoảng loạn của một thực thể có ý thức. Đó là tiếng gào thét của Tổ Chức, của Đạo Thống đã phong ấn hắn. Chúng đã nhận ra, Vũ Hoàng không chỉ đơn thuần là phá vỡ xiềng xích, mà hắn đang thay đổi tận gốc rễ quy tắc tồn tại mà chúng đã dày công duy trì qua vô số kỷ nguyên.
Trận chiến vĩ đại nhất đã qua đi một giai đoạn, nhưng một cuộc đối đầu còn kinh thiên động địa hơn, cuộc đối đầu trực diện với kẻ thù tối cao, kẻ đã lợi dụng Nguyên Thủy để giam cầm vạn giới, mới chỉ bắt đầu.
Vũ Hoàng đứng đó, một Chí Tôn Vạn Đế đang dần thức tỉnh, một kiến tạo sư của kỷ nguyên mới, sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì còn lại. Hắn đã khắc tên mình vào Đạo, và giờ đây, hắn sẽ khắc tên mình vào lịch sử, vào vĩnh hằng.