Chí Tôn Vạn Đế
Chương 392
Thần Giới Hàng Lâm, tựa như một vì sao băng chệch quỹ đạo, mang theo hào quang rực rỡ và ý chí bất diệt, lao thẳng vào vực sâu thăm thẳm của Nguyên Thủy Chi Địa. Nơi đây, không còn là những dải thiên hà lấp lánh hay các đại giới phồn thịnh mà Vũ Hoàng từng thống ngự. Thay vào đó, là một vùng không gian hỗn độn, nơi các định luật vật lý bị bóp méo, các dòng năng lượng nguyên thủy cuộn trào như những cơn bão vũ trụ không ngừng nghỉ.
Nguyên Thủy Chi Địa hiện ra trước mắt, không phải là một hành tinh hay một vùng đất cụ thể, mà là một thực thể khổng lồ, một không gian vô tận được tạo thành từ những khối kiến trúc đen tối, cổ xưa, trôi nổi giữa hư vô. Từng khối đá, từng cột tháp, từng dải tường thành đều được phủ một lớp rêu phong của thời gian và nhuốm màu u ám của sự tà ác. Chúng không có sự sống, nhưng lại toát ra một thứ khí tức ngưng trọng, như thể là nơi giam cầm linh hồn của vô số kỷ nguyên đã qua. Những tia chớp đen kịt xé toạc bầu trời, không phải là sấm sét tự nhiên mà là sự va chạm của những luồng sức mạnh tối thượng, những pháp tắc bị vặn vẹo, tạo thành một khung cảnh tận thế.
“Đây chính là cội nguồn của sự tà ác…” Vũ Hoàng đứng trên đỉnh Thần Giới Hàng Lâm, ánh mắt lạnh lẽo quét qua toàn cảnh. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn đã hoàn toàn thức tỉnh, không ngừng cộng hưởng với luồng năng lượng nguyên thủy xung quanh, nhưng không phải bị đồng hóa, mà là để phân tích, để thấu hiểu. Hắn cảm nhận được ý chí của kẻ thù tối cao, một ý chí vĩ đại nhưng lại mục nát, cố gắng kiểm soát mọi sinh linh, mọi quy luật của vũ trụ.
Khi Thần Giới Hàng Lâm tiến vào phạm vi của Nguyên Thủy Chi Địa, một bức màn năng lượng vô hình, nhưng cực kỳ kiên cố, đột ngột hiện ra. Bức màn này không phải là một kết giới thông thường, mà là sự ngưng tụ của vô số Đại Đạo mảnh vỡ, được điều khiển bởi một ý chí duy nhất. Nó tỏa ra ánh sáng xám xịt, cố gắng nghiền nát mọi thứ dám xâm phạm.
“Hừ!” Vũ Hoàng khẽ hừ lạnh. Hắn không cần ra tay. Thần Giới Hàng Lâm, dưới sự điều khiển của ý chí Chí Tôn, phát ra một tiếng gầm vang vọng không gian. Toàn bộ Thần Giới, với hàng triệu sinh linh và vô số Thần Khí bên trong, bỗng chốc bùng nổ một luồng sức mạnh Hỗn Độn. Luồng sức mạnh này không phải là công kích, mà là một sự “phản ứng” thuần túy. Nó là sự giải phóng năng lượng đã được tích tụ và tinh luyện qua vô số cuộc chinh phạt, đại diện cho ý chí của Vạn Đế Thần Triều.
Rắc! Rắc! Rắc!
Bức màn năng lượng xám xịt bị xé toạc. Không phải bị phá hủy một cách thô bạo, mà là bị “bóc tách” từng lớp, như một tấm da cũ kỹ bị lột bỏ. Các mảnh vỡ Đại Đạo bay tán loạn, hóa thành hư vô. Cả Nguyên Thủy Chi Địa dường như rung chuyển kịch liệt, như một con quái vật cổ xưa bị đánh thức.
“Kẻ phong ấn ta, ta đã trở lại. Ngươi nghĩ rằng một tấm màn mỏng manh này có thể ngăn cản bước chân của Chí Tôn sao?” Vũ Hoàng thì thầm, giọng nói tuy nhỏ nhưng lại mang theo uy lực xuyên thấu không gian, vọng đến tận sâu thẳm của Nguyên Thủy Chi Địa.
Sau lớp màn năng lượng bị phá vỡ, vô số sinh vật kỳ dị xuất hiện. Chúng không phải là những chiến binh thông thường, mà là những thực thể được tạo ra từ sự vặn vẹo của Đại Đạo, mang hình dáng nửa người nửa thú, với đôi mắt đỏ rực và những chiếc vuốt sắc nhọn. Chúng không có linh hồn, chỉ có ý chí chiến đấu mù quáng, lao đến như một cơn thủy triều hắc ám.
Đồng thời, hàng ngàn chiến hạm đen kịt, khổng lồ như tiểu hành tinh, từ trong bóng tối bay ra. Chúng được trang bị những khẩu pháo năng lượng cổ xưa, có khả năng hủy diệt tinh cầu. Đây là những công cụ chiến tranh của Tổ Chức, được sử dụng để duy trì trật tự và đàn áp bất kỳ thế lực nào dám chống đối.
“Tiểu Mạn, các ngươi ở lại đây, dọn dẹp lũ sâu bọ này. Ta sẽ đi trước.” Vũ Hoàng trầm giọng hạ lệnh.
Bên cạnh hắn, Tiên Tử Tiểu Mạn, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt trong suốt như ngọc, gật đầu nhẹ nhàng. Nàng đã đạt đến cảnh giới Đại Đế đỉnh phong, chỉ một bước nữa là có thể bước vào Chí Tôn. Sau lưng nàng là đội quân tinh nhuệ nhất của Vạn Đế Thần Triều, gồm hàng trăm vị Đại Đế và vô số cường giả cấp Thần. Họ đã sẵn sàng cho trận chiến cuối cùng.
“Tuân lệnh, Chí Tôn!” Tiên Tử Tiểu Mạn đáp lời, giọng nói thanh thoát nhưng đầy kiên định.
Vũ Hoàng không chần chừ. Thân ảnh hắn hóa thành một luồng ánh sáng chói lòa, tách khỏi Thần Giới Hàng Lâm, trực tiếp lao thẳng vào trung tâm của Nguyên Thủy Chi Địa. Hắn không muốn lãng phí thời gian với những kẻ lính lác. Mục tiêu của hắn là kẻ đầu não, kẻ đã phong ấn hắn, kẻ đã thao túng vạn giới.
Vô số sinh vật vặn vẹo và chiến hạm đen kịt lập tức chuyển hướng, tập trung hỏa lực vào Vũ Hoàng. Hàng ngàn luồng năng lượng hủy diệt bắn phá tới tấp, tạo thành một cơn mưa chết chóc. Tuy nhiên, Vũ Hoàng không hề né tránh. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng vẽ một vòng tròn trong hư không.
Vòng tròn đó không có màu sắc, không có hình dáng rõ ràng, nhưng khi nó hiện ra, tất cả các luồng năng lượng công kích đều bị hút vào, biến mất không dấu vết. Sau đó, vòng tròn khẽ xoay tròn, và tất cả các luồng năng lượng đó lại bắn ngược trở lại, với sức mạnh còn khủng khiếp hơn gấp bội.
Ầm! Ầm! Ầm!
Hàng ngàn sinh vật vặn vẹo tan biến thành tro bụi. Hàng chục chiến hạm đen kịt nổ tung, tạo thành những quả cầu lửa khổng lồ, chiếu sáng một góc Nguyên Thủy Chi Địa u ám. Chỉ một chiêu, Vũ Hoàng đã quét sạch một đạo quân hùng hậu.
Sức mạnh của Chí Tôn, không còn là cấp độ Đế Vương có thể tưởng tượng. Hắn đã thực sự siêu thoát, chạm đến một cảnh giới mà vạn vật phải quỳ phục.
Khi Vũ Hoàng tiếp tục tiến sâu, áp lực từ Nguyên Thủy Chi Địa càng lúc càng lớn. Không gian xung quanh hắn bắt đầu vặn vẹo, cố gắng xé rách thân thể hắn. Những ảo ảnh đáng sợ hiện ra, cố gắng công kích tinh thần hắn – những ký ức đau khổ nhất, những nỗi sợ hãi tăm tối nhất, tất cả đều được phóng đại. Đây là sự phản kháng của Đại Đạo Nguyên Thủy, ý chí của kẻ thù tối cao đã bắt đầu can thiệp trực tiếp.
Nhưng Vũ Hoàng, với Chí Tôn Đạo Tâm kiên cố như bàn thạch, không hề nao núng. Hắn chỉ đơn giản bước đi, mỗi bước chân đều đạp nát các ảo ảnh, xua tan áp lực không gian. Ký ức về quá khứ, về thân phận Chí Tôn của hắn, về sự phong ấn nghiệt ngã, càng khiến ý chí hắn thêm phần sắc bén.
Hắn nhìn thấy những tàn tích của các nền văn minh cổ xưa, những linh hồn bị giam cầm, những thế giới bị hủy diệt – tất cả đều là nạn nhân của Tổ Chức, của kẻ thù tối cao. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự oán hận ngưng tụ thành một dòng sông vô hình chảy trong Nguyên Thủy Chi Địa. Đây không phải là một cuộc chiến cá nhân nữa, mà là cuộc chiến vì sự tự do của vạn giới, vì một trật tự mới.
Cuối cùng, sau khi xuyên qua vô số lớp phòng ngự và chướng ngại, Vũ Hoàng dừng lại trước một tòa kiến trúc khổng lồ, cao vút đến tận cùng của hư vô, được tạo thành từ những vật liệu không thể định nghĩa. Nó không có cửa ra vào, không có cửa sổ, chỉ là một khối kiến trúc đen kịt, sừng sững như một ngọn núi vũ trụ. Đây chính là trái tim của Nguyên Thủy Chi Địa, nơi ẩn chứa bí mật cuối cùng, và cũng là nơi kẻ thù tối cao đang chờ đợi.
Một luồng khí tức cổ xưa, uy nghiêm nhưng đầy tà ác, từ bên trong tòa kiến trúc truyền ra. Nó không phải là sức mạnh của một sinh linh, mà là sự ngưng tụ của một Đại Đạo đã mục ruỗng, một ý chí muốn kiểm soát tất cả.
“Ngươi cuối cùng cũng đến rồi.” Một giọng nói trầm thấp, không phân biệt nam nữ, vang vọng trong không gian trống rỗng. Giọng nói đó mang theo sự mệt mỏi của vô số kỷ nguyên, nhưng cũng ẩn chứa sự tự tin tuyệt đối, như thể mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay của nó.
Vũ Hoàng mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng và kiên quyết. Hắn ngẩng đầu, nhìn thẳng vào tòa kiến trúc đen kịt. “Đúng vậy. Ta đến đây để kết thúc tất cả. Kết thúc sự kiểm soát của ngươi, kết thúc kỷ nguyên tăm tối này.”
Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn bùng nổ, không còn giấu giếm bất kỳ điều gì. Toàn bộ Nguyên Thủy Chi Địa run rẩy kịch liệt, không phải vì sợ hãi, mà là vì chuẩn bị cho một cuộc đại chiến, một trận chiến định đoạt số phận của vạn giới, của Đại Đạo và của Vĩnh Hằng.
Vũ Hoàng bước một bước về phía trước. Cánh cửa vô hình của tòa kiến trúc khổng lồ, như thể được làm từ hư vô, từ từ mở ra, để lộ một không gian bên trong sâu thẳm, nơi ánh sáng và bóng tối hòa quyện, nơi khởi nguồn của Đại Đạo và cũng là nơi kết thúc của tất cả. Hắn đã sẵn sàng.