Chí Tôn Vạn Đế
Chương 380

Cập nhật lúc: 2026-03-18 17:25:02 | Lượt xem: 4

Chương 380: Hư Vô Trận Chiến – Thức Tỉnh Linh Hồn

Lâm Phàm đứng sừng sững trên boong chính của chiến hạm tiên phong, ánh mắt thâm thúy xuyên qua màn sương mù hư vô, thẳng tiến về phía những pháo đài lơ lửng, méo mó của Hư Vô Giới. Từng tia bối rối thoáng qua trong đôi mắt đỏ ngầu của đám sinh vật bị tha hóa, dù chỉ là khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi sự hung tợn trở lại, nhưng đã đủ để Lâm Phàm khẳng định. Hạt giống của sự thức tỉnh, dù nhỏ bé đến đâu, đã được gieo. Hắn không chỉ đến để đoạt lại Chí Tôn Thần Tàng bị phong ấn, mà còn để giải phóng những linh hồn bị giam cầm, bị bóp méo bởi Tổ Chức tà ác.

Phía sau hắn, hàng vạn chiến hạm của Vạn Đế Thần Triều đã vào vị trí. Những lá cờ vàng kim thêu hình Rồng Thần Vạn Đế tung bay phấp phới trong hư không vô tận, biểu tượng cho quyền năng và sự bất khuất. Tiếng kèn lệnh vang vọng, xé tan sự tĩnh mịch chết chóc của Hư Vô Giới. Đây không chỉ là một cuộc chiến, mà là lời tuyên chiến chính thức của Vạn Đế Thần Triều với một chi nhánh của Tổ Chức, mở ra kỷ nguyên Vạn Giới Chinh Phạt.

“Tiến công!” Lâm Phàm cất tiếng, giọng nói tuy không lớn nhưng mang theo uy áp của một Đại Đế, xuyên thẳng vào tâm trí mỗi binh sĩ. “Không cần lưu tình! Giải phóng Hư Vô Giới khỏi xiềng xích của Tổ Chức!”

Ngay lập tức, hàng vạn chiến hạm như những con mãnh thú khổng lồ, lao thẳng vào Hư Vô Giới. Hàng trăm ngàn khẩu pháo năng lượng trên các chiến hạm đồng loạt khai hỏa, bắn ra những cột sáng hủy diệt, xé toạc không gian. Những pháo đài phòng ngự của Tổ Chức, được cấu tạo từ những vật liệu kỳ dị và năng lượng hắc ám, bắt đầu rung chuyển dữ dội. Màn phòng ngự của chúng nứt vỡ từng mảng, nhưng vẫn ngoan cường chống trả.

Từ sâu bên trong Hư Vô Giới, vô số sinh vật bị tha hóa, hình thù quái dị, lao ra như thủy triều. Chúng không có nỗi sợ hãi, chỉ có sự hung tợn và khao khát hủy diệt. Tuy nhiên, binh sĩ của Vạn Đế Thần Triều cũng không phải là những kẻ yếu ớt. Trải qua hàng trăm cuộc chiến tranh giành quyền lực, thống nhất Đại Giới, họ đã tôi luyện thành những chiến binh tinh nhuệ, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ kẻ thù nào.

Lâm Phàm không chỉ chỉ huy từ xa. Hắn bước ra khỏi boong tàu, thân hình hóa thành một tia sáng chói lòa, lao thẳng vào trung tâm chiến trường. Nơi nào hắn đi qua, Hư Không Kiếm trong tay vung lên, những tia kiếm quang rực rỡ mang theo sức mạnh của Đại Đạo, chém tan hàng loạt sinh vật tha hóa thành hư vô. Mỗi nhát kiếm của hắn đều ẩn chứa quy luật của không gian, thời gian và luân hồi, khiến kẻ địch không kịp phản ứng.

Sức mạnh của Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn đang dần thức tỉnh. Mặc dù vẫn chưa hoàn toàn khôi phục, nhưng mỗi khi hắn vung tay, một dòng năng lượng nguyên thủy, thuần túy và hùng vĩ bùng nổ, khiến những sinh vật bị tha hóa dù hung tợn đến mấy cũng phải run rẩy, thậm chí là có chút sợ hãi. Chúng cảm nhận được một nguồn năng lượng đối nghịch hoàn toàn với sự tha hóa của Tổ Chức, một thứ gì đó nguyên bản và tối cao.

“Đây là sức mạnh của Chí Tôn Thần Tàng sao?” Lâm Phàm thầm nhủ. “Nó không chỉ là sức mạnh, mà còn là một loại ‘ý chí’ nguyên thủy, có thể thanh lọc và thức tỉnh.”

Khi hắn tiến sâu hơn vào Hư Vô Giới, những kẻ thù mạnh hơn bắt đầu xuất hiện. Chúng là những sinh vật khổng lồ, được tạo thành từ vô số linh hồn bị tha hóa hợp nhất, mang theo sức mạnh cấp Đại Đế. Chúng không còn là những kẻ chỉ biết tấn công bản năng, mà bắt đầu sử dụng những công kích mang theo quy luật hắc ám, muốn ăn mòn và tha hóa linh hồn của kẻ địch.

Một con quái vật khổng lồ, thân hình được bao phủ bởi những xúc tu đen kịt, lao đến. Nó mở cái miệng rộng ngoác, phun ra một làn sương mù đen kịt, muốn nuốt chửng Lâm Phàm. Làn sương mù này không chỉ ăn mòn vật chất, mà còn tấn công trực tiếp vào thần hồn.

“Hừ!” Lâm Phàm khẽ hừ lạnh. Hắn không lùi bước, mà tiến lên. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể bùng nổ, hóa thành một vòng xoáy năng lượng màu vàng kim, thanh lọc mọi thứ xung quanh. Làn sương mù đen kịt vừa chạm vào vòng xoáy lập tức bị phân rã, tan biến như băng tuyết gặp nắng.

Hắn đấm ra một quyền. Quyền ý xuyên phá hư không, mang theo sức nặng của vạn giới, đánh thẳng vào con quái vật. Con quái vật gầm lên đau đớn, thân thể khổng lồ của nó nứt vỡ từng mảng, những linh hồn bị giam cầm bên trong phát ra những tiếng kêu thảm thiết. Nhưng rồi, trước khi tan biến, đôi mắt đỏ ngầu của nó chợt lóe lên một tia sáng trong trẻo, giống như sự bối rối ban đầu, rồi vụt tắt.

“Tổ Chức đã biến Hư Vô Giới này thành một cái lò luyện, thu thập linh hồn và biến chúng thành công cụ.” Lâm Phàm nhìn xác con quái vật tan biến, lòng nặng trĩu. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng và đau khổ của những linh hồn bị giam cầm. Đây chính là lý do hắn không thể do dự.

Đột nhiên, một tiếng cười khẩy vang vọng từ sâu bên trong Hư Vô Giới, mang theo sự chế nhạo và khinh thường. “Quả nhiên là hậu duệ của Chí Tôn Thần Tàng. Ngươi đã tìm đến đây rồi sao, kẻ ‘phế vật’ của kỷ nguyên cũ?”

Một thân ảnh cao lớn, được bao phủ bởi áo choàng đen, xuất hiện trên một pháo đài bay. Hắn có một khuôn mặt lạnh lùng, đôi mắt xanh lục phát sáng trong bóng tối. Trên trán hắn có một ấn ký hình mũi tên ngược, phát ra năng lượng hắc ám. Đây là một cường giả cấp Đại Đế, nhưng mang theo khí tức khác biệt hoàn toàn với những Đại Đế Lâm Phàm từng gặp. Hắn là một trong những chỉ huy của Tổ Chức tại Hư Vô Giới.

“Ngươi là ai?” Lâm Phàm chất vấn, Hư Không Kiếm chỉ thẳng vào kẻ địch. “Ngươi biết về Chí Tôn Thần Tàng?”

Kẻ áo choàng đen cười khẩy. “Ta là Hư Ảnh Tôn Chủ, kẻ canh giữ Hư Vô Giới này. Chí Tôn Thần Tàng? Đúng vậy, một món đồ chơi cũ kỹ của một kẻ đã bị đào thải. Ngươi nghĩ rằng với tàn dư sức mạnh đó, ngươi có thể lật đổ Tổ Chức Vĩnh Hằng sao? Nực cười!”

“Đồ chơi?” Lâm Phàm nghiến răng. “Ngươi đã tha hóa biết bao sinh linh vô tội, giam cầm linh hồn của họ, chỉ để phục vụ cho cái gọi là ‘Tổ Chức Vĩnh Hằng’ của các ngươi! Ngươi sẽ phải trả giá!”

Hư Ảnh Tôn Chủ nhếch mép. “Ngu ngốc. Ngươi không hiểu gì cả. Tổ Chức đang làm một việc vĩ đại, kiến tạo một trật tự mới. Những kẻ yếu đuối, những linh hồn tạp nham này, chỉ là nguyên liệu mà thôi. Kể cả Chí Tôn Thần Tàng của ngươi, cũng sẽ trở thành một phần của đại kế!”

Hắn vung tay, một luồng năng lượng hắc ám khổng lồ bùng nổ, hóa thành hàng vạn ảo ảnh ma quái, lao thẳng về phía Lâm Phàm. Mỗi ảo ảnh đều mang theo sức mạnh ăn mòn linh hồn, muốn xé nát hắn.

Lâm Phàm không nói nhiều lời. Hắn biết, nói chuyện với những kẻ như thế này là vô ích. Hư Không Kiếm trong tay hắn bùng nổ kiếm ý, hóa thành một trường kiếm ánh sáng vạn trượng, xé toạc không gian và vô số ảo ảnh. Thần Triều Vạn Đế sau lưng hắn cũng đồng loạt tiến công, tạo thành một mũi nhọn sắc bén, phá vỡ lớp phòng ngự cuối cùng của Hư Vô Giới.

Trong trận chiến khốc liệt, Lâm Phàm chợt nhận ra điều gì đó. Hư Vô Giới này không chỉ là một cứ điểm của Tổ Chức, mà nó còn đóng vai trò như một “cổng” hoặc “trạm trung chuyển” năng lượng. Hàng tỷ linh hồn bị giam cầm ở đây không chỉ bị tha hóa mà còn bị hút cạn năng lượng để cung cấp cho một thứ gì đó sâu xa hơn, một mạng lưới khổng lồ mà Tổ Chức đang xây dựng xuyên qua vạn giới.

“Đây là cách Tổ Chức kiểm soát Đại Đạo sao?” Lâm Phàm nghĩ, tâm trí hắn như bị sét đánh. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc, nhưng bị biến chất, đang chảy trong Hư Vô Giới này. Đó là một phần của Chí Tôn Thần Tàng, hoặc một thứ gì đó có cùng nguồn gốc, đang bị Tổ Chức lợi dụng.

Trận chiến tiếp diễn. Vạn Đế Thần Triều đã chiếm được lợi thế, dần dần đẩy lùi quân đoàn tha hóa của Tổ Chức. Lâm Phàm đối đầu trực diện với Hư Ảnh Tôn Chủ, hai luồng sức mạnh tối cao va chạm, tạo ra những cơn sóng xung kích hủy diệt. Hư Ảnh Tôn Chủ mạnh mẽ, nhưng hắn không phải là đối thủ của Lâm Phàm – kẻ đang dần thức tỉnh sức mạnh Chí Tôn nguyên thủy.

Lâm Phàm tung ra một chiêu Chí Tôn Kiếm Quyết, kiếm quang rực rỡ mang theo ý chí của vạn vật, xuyên thủng lớp phòng ngự của Hư Ảnh Tôn Chủ. Kẻ áo choàng đen gầm lên một tiếng, thân hình hắn bị đánh bay, áo choàng rách toạc. Lúc này, Lâm Phàm mới nhìn thấy rõ hơn ấn ký hình mũi tên ngược trên trán hắn, nó không phải là hình xăm, mà là một loại ký hiệu bị khắc sâu vào linh hồn.

“Ngươi… ngươi chỉ là một con rối!” Lâm Phàm bỗng hiểu ra. “Ngươi cũng bị Tổ Chức tha hóa!”

Hư Ảnh Tôn Chủ cười điên dại. “Con rối? Ngươi cũng chẳng khác gì! Tất cả chúng ta đều là những quân cờ trong tay ‘Đại Đạo Nguyên Thủy’! Ngươi nghĩ ngươi có thể thoát khỏi số phận sao? Nực cười!”

Hắn phun ra một ngụm máu đen, rồi toàn thân bùng cháy năng lượng hắc ám, muốn tự bạo. Lâm Phàm không cho hắn cơ hội đó. Hắn vung tay, một ấn ký Chí Tôn Thần Tàng hiện lên trên lòng bàn tay, hóa thành một luồng ánh sáng vàng kim bao phủ lấy Hư Ảnh Tôn Chủ. Luồng ánh sáng này không phải để hủy diệt, mà là để thanh lọc.

Hư Ảnh Tôn Chủ gào thét thảm thiết. Ấn ký trên trán hắn bắt đầu mờ dần, đôi mắt xanh lục dần trở lại màu sắc bình thường, nhưng chỉ trong khoảnh khắc. Hắn nhìn Lâm Phàm với ánh mắt phức tạp, vừa căm hờn, vừa có chút giải thoát. “Ngươi… sẽ không thể thắng được… Tổ Chức… đã… xuyên qua… vĩnh hằng…”

Rồi hắn tan biến, không phải trong sự hủy diệt mà trong sự thanh lọc. Linh hồn của hắn, đã được giải thoát khỏi xiềng xích của Tổ Chức, bay lên hòa vào hư không, không còn bị tha hóa.

Lâm Phàm thu hồi ánh sáng, đứng giữa chiến trường. Trận chiến đã kết thúc, Vạn Đế Thần Triều đã giành được chiến thắng đầu tiên tại Hư Vô Giới. Nhưng cái giá phải trả là sự tan biến của vô số linh hồn bị tha hóa, những nạn nhân của Tổ Chức. Hắn đã giải phóng Hư Vô Giới, nhưng đồng thời cũng nhận ra sự thật kinh hoàng hơn.

Hư Vô Giới chỉ là một mắt xích nhỏ trong mạng lưới khổng lồ của Tổ Chức. Kẻ thù của hắn không chỉ là những kẻ tha hóa, mà là một thế lực đang thao túng “Đại Đạo Nguyên Thủy”, xuyên qua vĩnh hằng. Mỗi chiến thắng chỉ là một bước nhỏ trên con đường chông gai, nhưng mỗi bước đi đều giúp hắn thức tỉnh sâu sắc hơn về thân phận Chí Tôn của mình, và về mức độ đáng sợ của kẻ thù.

Hắn đã sẵn sàng cho trận chiến cuối cùng, không chỉ để giải cứu vạn giới, mà còn để giải cứu chính linh hồn Chí Tôn bị phong ấn của hắn. Và Hư Vô Giới này, sẽ là nơi mở màn cho cuộc hành trình vĩ đại đó, một cuộc hành trình vạch trần mọi âm mưu và khôi phục trật tự vĩnh hằng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8