Chí Tôn Vạn Đế
Chương 379
Ngự Thần Điện, trung tâm của Vạn Đế Thần Triều, nay đã không còn vẻ uy nghiêm lạnh lẽo như thuở ban đầu, mà tràn ngập một khí thế bá đạo, rực rỡ và đầy sức sống. Lâm Phàm, giờ đây ngồi trên Chí Tôn Đế Tọa, không còn là thiếu niên phế vật năm xưa, cũng không còn là Đại Đế vừa thống nhất một giới. Hắn là Chí Tôn Vạn Đế, người nắm giữ vận mệnh của vô số sinh linh, người mang trong mình sứ mệnh lật đổ trật tự cũ và khai sáng kỷ nguyên mới.
Ánh mắt hắn sâu thẳm như vũ trụ, phản chiếu những tinh hà xa xăm và vô số bí mật vừa được hé mở. Những mảnh ký ức cuối cùng về quá khứ Chí Tôn của hắn đã hoàn toàn thức tỉnh, không còn là những đoạn phim rời rạc mà là một dòng chảy liền mạch, khắc sâu vào linh hồn. Hắn đã nhớ ra mình là ai, đã từng mạnh mẽ đến mức nào, và kẻ thù đã phong ấn hắn, khiến hắn phải trải qua vô số luân hồi đau khổ, rốt cuộc là loại tồn tại đáng sợ đến mức nào.
Cái gọi là “Tổ Chức” hay “Đạo Thống” không phải là một thế lực đơn thuần. Nó là một mạng lưới khổng lồ, vô hình, đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên, kiểm soát sự thăng trầm của vạn giới, thao túng vận mệnh của các Chí Tôn. Mục đích của chúng không phải là bá quyền thông thường, mà là muốn duy trì một “Đại Đạo Nguyên Thủy” do chúng định nghĩa, một trật tự mà trong đó mọi tiềm năng Chí Tôn đều phải bị kiểm soát, mọi sự phá vỡ giới hạn đều bị trấn áp.
Lâm Phàm siết chặt tay. Chí Tôn Thần Tàng của hắn, nguồn sức mạnh nguyên thủy nhất, đã bị phân tán thành vô số mảnh, phong ấn khắp vạn giới. Mỗi mảnh là một phần ký ức, một phần sức mạnh, một phần linh hồn Chí Tôn của hắn. Hắn đã tìm thấy một vài mảnh, nhưng còn rất nhiều. Và mỗi khi hắn tìm thấy một mảnh, sức mạnh của hắn lại tăng vọt, ký ức lại sáng tỏ hơn, và đồng thời, sự chú ý của Tổ Chức lại càng tập trung vào hắn.
“Đế chủ,” một giọng nói trầm ổn vang lên, kéo Lâm Phàm khỏi dòng suy nghĩ. Đó là Tịch Diệt Thiên Tôn, một trong những cường giả cấp Chí Tôn (tương đương) đầu tiên quy phục Lâm Phàm, nay là Đại Nguyên Soái của Vạn Đế Thần Triều. Bên cạnh ông là Quân Thiên Hậu, người phụ nữ tài trí đã giúp Lâm Phàm kiến tạo đế nghiệp, và các vị tướng lĩnh, mưu sĩ hàng đầu khác.
Lâm Phàm khẽ gật đầu, ánh mắt quét qua những gương mặt trung thành. “Các ngươi đã nghe ta nói về Tổ Chức, về nguồn gốc của ta, và về những mảnh Thần Tàng. Cuộc chiến này, không chỉ là của một mình ta, mà là của toàn bộ Vạn Đế Thần Triều, là của vạn giới này.”
Tịch Diệt Thiên Tôn tiến lên một bước, quỳ một gối: “Tử thần của Đế chủ, xin nguyện dâng hiến tất cả vì sự nghiệp vĩ đại này. Dù có phải đối mặt với Thiên Đạo, chúng thần cũng không từ!”
Những người khác cũng đồng loạt quỳ xuống, ánh mắt rực lửa. Họ đã chứng kiến Lâm Phàm từ một kẻ vô danh vươn lên, thống nhất một giới, rồi chinh phạt các giới khác. Họ tin tưởng vào tầm nhìn và sức mạnh của hắn. Hơn nữa, việc Lâm Phàm không ngần ngại tiết lộ bí mật kinh thiên động địa này cho thấy hắn hoàn toàn tin tưởng vào họ, điều đó càng khiến họ trung thành hơn.
“Đứng lên đi,” Lâm Phàm nói, giọng nói đầy uy lực nhưng cũng chứa đựng sự ấm áp. “Hôm nay, ta đã cảm nhận được một mảnh Thần Tàng khác. Nó nằm ở một Đại Giới xa xôi, được gọi là Hư Vô Giới. Một nơi bị lãng quên, được bao phủ bởi năng lượng hỗn loạn, và dường như đã bị Tổ Chức kiểm soát từ rất lâu.”
Quân Thiên Hậu mở ra một bản đồ tinh không khổng lồ bằng năng lượng, các vì sao và các Đại Giới xoay tròn trên đó. Nàng chỉ tay vào một điểm mờ ảo, nằm ở rìa của vùng không gian đã biết. “Hư Vô Giới… Theo ghi chép cổ xưa, đó là một trong những Đại Giới đầu tiên được hình thành sau kỷ nguyên hỗn mang. Năng lượng ở đó cực kỳ khắc nghiệt, và rất ít sinh linh có thể tồn tại. Tổ Chức có vẻ đã sử dụng nó làm một trong những cứ điểm bí mật của mình.”
“Chính xác,” Lâm Phàm gật đầu. “Mảnh Thần Tàng ở đó dường như bị phong ấn trong một cấm địa cổ xưa, được bảo vệ bởi một loại kết giới mà ngay cả ta cũng khó mà xuyên qua nếu không có sự chuẩn bị. Và ta cảm nhận được, có một cường giả cấp Chí Tôn khác đang trấn giữ nơi đó, một kẻ đã bị Tổ Chức tẩy não hoặc khống chế.”
Đây là một nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm. Hư Vô Giới không chỉ xa xôi, mà còn là một cái bẫy tiềm tàng của Tổ Chức. Tuy nhiên, Lâm Phàm không thể lùi bước. Mỗi mảnh Thần Tàng là một phần của hắn, và hắn cần phải hợp nhất chúng để đạt đến cảnh giới Vĩnh Hằng, để đối đầu với đầu não của Tổ Chức.
“Ta sẽ tự mình dẫn dắt đội quân tiên phong đến Hư Vô Giới,” Lâm Phàm tuyên bố. “Tịch Diệt Thiên Tôn, ngươi sẽ ở lại trấn giữ Thần Triều, chuẩn bị cho cuộc chiến tổng lực có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Quân Thiên Hậu, ngươi sẽ đi cùng ta, cùng với ba vị Hộ Pháp Chí Tôn, và mười vạn tinh binh mạnh nhất của Vạn Đế Thần Triều.”
Đội hình này đã đủ để san phẳng một Đại Giới bình thường, nhưng Lâm Phàm biết, đối mặt với Tổ Chức thì vẫn còn quá mỏng manh. Tuy nhiên, hắn không thể đưa toàn bộ Thần Triều đi, vì đó sẽ là một cơ hội cho kẻ thù tấn công hậu phương.
Các tướng lĩnh chấp lệnh, bắt đầu triển khai các mệnh lệnh. Trong vòng ba ngày, một hạm đội chiến thuyền khổng lồ, được chế tạo từ những vật liệu quý hiếm nhất và khắc đầy các trận pháp không gian, đã tập kết tại Vô Cực Tinh Môn, cánh cổng dịch chuyển liên giới lớn nhất của Vạn Đế Thần Triều.
Lâm Phàm đứng trên đầu một chiến thuyền Đế cấp, áo bào tung bay trong gió không gian. Sức mạnh Chí Tôn của hắn đã đạt đến một mức độ kinh người, nhưng hắn vẫn cảm thấy thiếu sót. Hắn cần tất cả những mảnh Thần Tàng, cần tất cả những ký ức, để trở thành Chí Tôn Vạn Đế thực sự, siêu việt mọi định luật.
“Khởi hành!” Lệnh của hắn vang vọng khắp không gian. Vô Cực Tinh Môn phát ra ánh sáng chói lòa, nuốt chửng hạm đội vào trong dòng chảy không gian hỗn loạn. Hành trình đến Hư Vô Giới không phải là một chuyến đi dễ dàng. Họ phải vượt qua những vùng không gian bị bóp méo, những tinh vân tử vong, và cả những “Hư Vô Phong Bão” có thể nghiền nát cả một hành tinh.
Suốt ba tháng ròng rã, hạm đội của Lâm Phàm đã chiến đấu không ngừng nghỉ. Họ tiêu diệt vô số quái vật không gian, vượt qua các bẫy không gian tự nhiên, và thậm chí còn đối đầu với một vài thế lực nhỏ lẻ của Tổ Chức đang tuần tra các tuyến đường huyết mạch. Mỗi trận chiến là một bài kiểm tra, và Vạn Đế Thần Triều đã chứng minh được sức mạnh vô song của mình.
Cuối cùng, sau một hành trình gian khổ, Hư Vô Giới hiện ra trước mắt họ. Nó không giống như bất kỳ Đại Giới nào họ từng thấy. Bao quanh nó là một lớp sương mù màu xám đục, lấp lánh những tia sét tím và những luồng năng lượng hỗn loạn. Không có ánh sáng mặt trời hay tinh tú, chỉ có một bầu trời u ám và nặng nề.
Khi hạm đội tiến vào bầu khí quyển của Hư Vô Giới, Lâm Phàm cảm nhận được một áp lực cực lớn. Năng lượng Hư Vô ở đây không chỉ khắc nghiệt mà còn có tính chất ăn mòn, ngay cả đối với các chiến thuyền Đế cấp cũng phải kích hoạt toàn bộ trận pháp phòng ngự.
“Đế chủ, chúng ta đã đến,” Quân Thiên Hậu báo cáo, gương mặt nghiêm nghị. “Năng lượng Hư Vô quá mạnh. Chúng ta cần tìm một điểm hạ cánh an toàn.”
Lâm Phàm nhắm mắt lại, cảm nhận dao động của mảnh Thần Tàng. Nó yếu ớt, nhưng rõ ràng. “Không cần. Mảnh Thần Tàng nằm ở trung tâm của Hư Vô Giới, trong một vùng đất chết được gọi là ‘Cấm Địa Hư Không’.”
Hắn mở mắt, ánh mắt sắc bén xuyên qua lớp sương mù. “Cứ đi thẳng đến đó. Kẻ địch đã chờ sẵn rồi.”
Quả nhiên, khi hạm đội tiến sâu hơn, vô số bóng đen khổng lồ từ trong sương mù xuất hiện. Đó là những chiến hạm cổ xưa, được bao phủ bởi những phù văn kỳ dị, tỏa ra khí tức âm u và mục nát. Trên mỗi chiến hạm, vô số binh sĩ mặc áo giáp đen kịt, đôi mắt đỏ ngầu, nhìn chằm chằm vào hạm đội của Vạn Đế Thần Triều.
“Là Thần Vệ Hư Không,” Quân Thiên Hậu khẽ kêu lên. “Chúng là đội quân được Tổ Chức tạo ra từ các linh hồn phế vật, không có cảm xúc, chỉ biết chiến đấu.”
Lâm Phàm cười lạnh. “Không sao. Chúng sẽ là bài kiểm tra đầu tiên cho chuyến đi này.”
Hắn đứng thẳng dậy, Chí Tôn Thần Khí trong tay bắt đầu phát sáng rực rỡ. Khí thế của hắn bùng nổ, xuyên phá màn sương mù, chiếu rọi khắp Hư Vô Giới. “Hỡi những kẻ bị giam cầm bởi Tổ Chức! Hôm nay, Chí Tôn Vạn Đế ta sẽ giáng lâm, mang theo ánh sáng của kỷ nguyên mới, và giải thoát các ngươi khỏi xiềng xích vĩnh hằng!”
Tiếng nói của hắn vang vọng như sấm sét, chấn động cả Hư Vô Giới. Những Thần Vệ Hư Không dường như bị ảnh hưởng, đôi mắt đỏ ngầu của chúng chợt lóe lên một tia bối rối, trước khi trở lại vẻ hung tợn. Nhưng Lâm Phàm biết, hạt giống đã được gieo. Hắn không chỉ đến để lấy lại Thần Tàng, mà còn để thức tỉnh những linh hồn bị giam cầm.
Các chiến hạm của Vạn Đế Thần Triều đã sẵn sàng. Trận chiến đầu tiên tại Hư Vô Giới, cuộc đối đầu trực diện với một chi nhánh của Tổ Chức, sắp bắt đầu. Lâm Phàm biết, đây mới chỉ là bước khởi đầu. Con đường phía trước còn rất dài, và mỗi bước đi đều sẽ dẫn hắn đến gần hơn với sự thật kinh hoàng về Tổ Chức, và đến gần hơn với số phận cuối cùng của một Chí Tôn Vĩnh Hằng.
Hắn đã sẵn sàng cho trận chiến cuối cùng, không chỉ để giải cứu vạn giới, mà còn để giải cứu chính linh hồn Chí Tôn bị phong ấn của hắn. Và Hư Vô Giới này, sẽ là nơi mở màn cho cuộc hành trình vĩ đại đó.