Chí Tôn Vạn Đế
Chương 377
Chương 377: Cổ Thành Thiên Khống – Mạn Thức Tỉnh
Sau trận chiến kinh thiên động địa tại vùng biển sâu của Thiên Khống Giới, Lâm Phàm đứng trên đỉnh một ngọn núi đá sừng sững, ánh mắt xuyên thấu tầng mây, nhìn về phía chân trời xa xăm. Dưới chân hắn, Vạn Đế Thần Triều đang chỉnh đốn đội ngũ, những chiến thuyền khổng lồ, những phi hành cung điện sáng chói như những vì sao rải rác trên bầu trời, phản chiếu uy thế vô song của một thế lực đang trên đà chinh phạt. Các cường giả của Thần Triều, từ Nguyên Soái Thần Võ đến các tướng lĩnh cấp cao, đều mang theo khí thế ngút trời, ý chí chiến đấu sục sôi sau mỗi thắng lợi.
Lâm Phàm biết rằng, Thiên Khống Giới không chỉ là một trong vô vàn Đại Giới mà Tổ Chức đang kiểm soát, mà nó còn ẩn chứa một bí mật quan trọng liên quan đến thân thế và Chí Tôn Thần Tàng của hắn. Đặc biệt, “Thiên Khống Cổ Thành” mới là mục tiêu tối thượng, là trái tim của vùng đất này, nơi hắn tin rằng chìa khóa cho mọi nghi vấn đang chờ đợi.
“Thiên Khống Cổ Thành…” Lâm Phàm lẩm bẩm, một luồng ký ức mơ hồ lại chợt lóe lên trong tâm trí hắn. Không phải là ký ức rõ ràng, mà là một cảm giác quen thuộc, một nỗi ám ảnh sâu thẳm từ tiền kiếp. Cổ Thành đó dường như đã từng là một phần của hắn, hoặc chứng kiến điều gì đó kinh thiên động địa liên quan đến hắn. Cảm giác này càng thúc đẩy hắn phải nhanh chóng tiếp cận.
“Truyền lệnh! Toàn quân chuẩn bị, tiến về Thiên Khống Cổ Thành!” Giọng nói của Lâm Phàm vang vọng, mang theo ý chí kiên định, lan truyền khắp chiến trường và quân đoàn. Ngay lập tức, những tiếng hiệu lệnh vang lên, các phi hành khí khổng lồ bắt đầu khởi động, tạo ra những luồng năng lượng mạnh mẽ xé toạc không gian. Hàng triệu chiến sĩ, tu luyện giả của Vạn Đế Thần Triều, với trang bị chỉnh tề và tinh thần hăng hái, theo sau bước chân của Chí Tôn Vạn Đế, lao vút đi như một mũi tên khổng lồ.
Hành trình đến Thiên Khống Cổ Thành không hề đơn giản. Mặc dù Vạn Đế Thần Triều đã quét sạch nhiều cứ điểm của Tổ Chức, nhưng càng tiến sâu vào trung tâm Thiên Khống Giới, sự kháng cự càng trở nên mạnh mẽ và tinh vi hơn. Tổ Chức dường như đã lường trước được động thái của Lâm Phàm, bố trí vô số cạm bẫy, trận pháp cổ xưa và những con quái vật được nuôi dưỡng đặc biệt để ngăn cản. Các trận chiến nhỏ lẻ liên tục bùng nổ, nhưng dưới sự chỉ huy của Lâm Phàm và các tướng lĩnh tài ba, Vạn Đế Thần Triều vẫn giữ vững thế tiến công, đẩy lùi mọi sự cản trở.
Sau ba ngày hành trình xuyên qua những vùng đất hoang tàn và những chiến trường mới được tạo ra, một cảnh tượng hùng vĩ hiện ra trước mắt quân đoàn Vạn Đế. Đó là Thiên Khống Cổ Thành. Thành trì này không chỉ là một công trình kiến trúc thông thường, mà nó giống như một ngọn núi khổng lồ được chạm khắc từ đá nguyên khối, sừng sững vươn lên tận trời xanh. Bức tường thành cao vút, được khắc vẽ vô số phù văn cổ xưa và những hình ảnh thần thú kỳ dị, tỏa ra một áp lực vô hình khiến cả không gian xung quanh như bị bóp méo. Trên đỉnh thành, những cột sáng năng lượng khổng lồ vươn lên, hòa vào bầu trời, tạo thành một lá chắn phòng ngự kiên cố, gần như không thể xuyên thủng.
“Chí Tôn, đây là Thiên Khống Cổ Thành, được cho là trung tâm quyền lực của Tổ Chức tại Thiên Khống Giới,” Nguyên Soái Thần Võ Trần Long đứng bên cạnh Lâm Phàm, ánh mắt đầy vẻ nghiêm trọng. “Chúng ta đã thu thập được thông tin, bên trong thành có ít nhất ba vị Đại Hiền Giả cấp Chí Tôn của Tổ Chức tọa trấn, cùng vô số cường giả cấp Đế Vương và một đội quân tinh nhuệ được gọi là ‘Thiên Khống Thần Vệ’.”
Lâm Phàm không nói gì, hắn chỉ lặng lẽ quan sát. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn đang rung động dữ dội, như một con thú bị giam cầm đang khao khát được giải thoát. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa, mạnh mẽ đến đáng sợ đang tỏa ra từ sâu bên trong Thiên Khống Cổ Thành, không giống bất kỳ thứ gì hắn từng gặp. Năng lượng đó không chỉ mạnh mẽ, mà còn mang theo một sự quen thuộc kỳ lạ, như một lời thì thầm từ một quá khứ xa xôi.
“Thiên Khống Cổ Thành, không đơn thuần chỉ là một cứ điểm,” Lâm Phàm cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm thấp, mang theo sự sắc bén. “Nó là một phần của bí mật lớn hơn. Ta cảm nhận được, có một thứ gì đó bên trong đang gọi ta.”
Đúng lúc đó, từ bên trong Thiên Khống Cổ Thành, một luồng sáng chói lọi bùng nổ. Ba bóng người khổng lồ, mỗi người tỏa ra khí tức của một Đại Hiền Giả cấp Chí Tôn, từ từ bay lên không trung, đứng chắn trước cổng thành. Đằng sau họ, hàng vạn Thiên Khống Thần Vệ, với áo giáp đen kịt và vũ khí sắc bén, xếp thành đội hình chỉnh tề, tạo thành một bức tường thép không thể lay chuyển.
Một trong ba Đại Hiền Giả, một lão giả tóc bạc phơ với đôi mắt sâu thẳm như vực thẳm, cất tiếng: “Kẻ xâm phạm! Ngươi đã đi quá giới hạn. Thiên Khống Cổ Thành là bất khả xâm phạm. Dù ngươi có là Vạn Đế Chí Tôn, cũng đừng mơ tưởng có thể đặt chân vào đây!”
Lâm Phàm nhếch môi, ánh mắt lóe lên vẻ khinh thường. “Bất khả xâm phạm? Trong từ điển của ta không có từ đó. Các ngươi, chỉ là những con chó giữ cửa cho Tổ Chức. Cút khỏi đường, hoặc chết!”
Không cần thêm lời nói, Lâm Phàm tung ra một chưởng. Một luồng năng lượng màu vàng kim khổng lồ, mang theo uy lực hủy diệt của Chí Tôn, xé rách không gian, lao thẳng về phía ba Đại Hiền Giả. Đó là một đòn thăm dò, nhưng cũng là lời cảnh cáo đanh thép.
Ba Đại Hiền Giả không dám khinh thường, đồng loạt ra tay. Ba luồng sáng khác màu sắc va chạm với chưởng lực của Lâm Phàm trên không trung, tạo ra một vụ nổ long trời lở đất. Sóng xung kích lan ra khắp nơi, khiến cả ngọn núi Lâm Phàm đang đứng cũng phải rung chuyển. Tuy nhiên, chưởng lực của Lâm Phàm vẫn chiếm thượng phong, đẩy lùi ba Đại Hiền Giả lùi lại mấy chục trượng, sắc mặt tái nhợt.
“Thật mạnh! Hắn ta đã mạnh hơn rất nhiều so với những gì chúng ta tưởng tượng!” Lão giả tóc bạc thì thầm, ánh mắt đầy vẻ kiêng kỵ. “Đã đến lúc kích hoạt ‘Thần Khống Ma Trận’.”
Ngay lập tức, từ bên trong Thiên Khống Cổ Thành, vô số phù văn cổ xưa trên tường thành bắt đầu phát sáng rực rỡ. Những luồng năng lượng đen kịt như mực từ sâu dưới lòng đất trào lên, hòa quyện với lá chắn phòng ngự trên cao, tạo thành một kết giới khổng lồ bao trùm toàn bộ thành trì. Kết giới này không chỉ có tác dụng phòng ngự, mà còn có khả năng hấp thụ và biến đổi năng lượng, khiến bất kỳ đòn tấn công nào cũng khó có thể gây tổn thương.
Lâm Phàm nheo mắt. Đây là một trận pháp cổ xưa và phức tạp, không phải là thứ có thể phá vỡ bằng sức mạnh đơn thuần. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ giữa trận pháp này với luồng năng lượng bí ẩn bên trong thành. Có vẻ như Thiên Khống Cổ Thành không chỉ là một pháo đài, mà còn là một bộ phận của một cơ chế lớn hơn, một cỗ máy khổng lồ được Tổ Chức dùng để điều khiển hoặc khai thác thứ gì đó.
“Trần Long, Huyết Ảnh, dẫn quân tấn công các cứ điểm phụ cận, tìm cách gây nhiễu loạn Thần Khống Ma Trận,” Lâm Phàm ra lệnh. “Ta sẽ tự mình thăm dò trung tâm của trận pháp này.”
“Chí Tôn, xin cẩn thận!” Trần Long và Huyết Ảnh đồng thanh nói, biết rằng Lâm Phàm đang chuẩn bị đối mặt với nguy hiểm lớn nhất.
Lâm Phàm gật đầu, sau đó thân hình hắn hóa thành một tia sáng, lao thẳng về phía Thiên Khống Cổ Thành. Hắn không tấn công trực diện vào lá chắn phòng ngự, mà lại lựa chọn một góc khuất, nơi các phù văn trận pháp có vẻ yếu hơn. Trong khi các tướng lĩnh của Vạn Đế Thần Triều bắt đầu triển khai đội hình, tấn công vào các cứ điểm bên ngoài theo lệnh của hắn, Lâm Phàm đã tiến vào một không gian khác, một không gian được tạo ra bởi chính Thần Khống Ma Trận.
Bên trong không gian này, các luồng năng lượng hỗn loạn va chạm, tạo ra những ảo ảnh và cạm bẫy chết người. Tuy nhiên, với Chí Tôn Thần Tàng đã thức tỉnh một phần, Lâm Phàm có thể nhìn thấu bản chất của trận pháp. Hắn cảm nhận được rằng, sâu bên dưới Thiên Khống Cổ Thành, có một mạch năng lượng khổng lồ đang chảy, và mạch năng lượng đó đang bị một thứ gì đó phong ấn.
“Phong ấn… giống như ta đã từng bị phong ấn,” một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Lâm Phàm. Một mảnh ký ức lại hiện ra, đó là hình ảnh của một bàn tay khổng lồ, che lấp cả bầu trời, và một cảm giác đau đớn tột cùng khi sức mạnh bị rút cạn. Dù chỉ là một mảnh vỡ, nhưng nó đủ để khiến Lâm Phàm hiểu rằng, Thiên Khống Cổ Thành này có thể là một trong những nơi Tổ Chức đã từng giam giữ hoặc phong ấn sức mạnh của hắn trong quá khứ.
Mỗi bước chân của Lâm Phàm trong không gian trận pháp đều mang theo sự cẩn trọng và quyết đoán. Hắn không chỉ đang chiến đấu với kẻ thù, mà còn đang chiến đấu với chính những mảnh ký ức bị lãng quên của mình. Hắn biết, để hoàn toàn vén màn bí mật của Thiên Khống Giới, và xa hơn là Tổ Chức, hắn sẽ phải đối mặt với những thử thách lớn hơn rất nhiều. Nhưng hắn không sợ hãi. Mỗi trận chiến, mỗi thử thách đều là một bước để hắn tiến gần hơn đến sự thức tỉnh hoàn toàn của Chí Tôn Thần Tàng, và trở thành Chí Tôn Vĩnh Hằng.
Mục tiêu tiếp theo của Lâm Phàm là phá vỡ cốt lõi của Thần Khống Ma Trận, và tiến vào sâu bên trong Thiên Khống Cổ Thành, nơi hắn tin rằng sẽ tìm thấy những manh mối quan trọng nhất về nguồn gốc của mình và âm mưu của Tổ Chức. Cuộc chiến ở Thiên Khống Giới chỉ mới bắt đầu, nhưng đã cho thấy sự khốc liệt và quy mô của nó. Vạn Đế Thần Triều đã chứng minh được sức mạnh hủy diệt của mình, nhưng Tổ Chức cũng đã cho thấy sự hùng mạnh và bí ẩn. Lâm Phàm biết, để hoàn toàn vén màn bí mật của Thiên Khống Giới, và xa hơn là Tổ Chức, hắn sẽ phải đối mặt với những thử thách lớn hơn rất nhiều. Nhưng hắn không sợ hãi. Mỗi trận chiến, mỗi thử thách đều là một bước để hắn tiến gần hơn đến sự thức tỉnh hoàn toàn của Chí Tôn Thần Tàng, và trở thành Chí Tôn Vĩnh Hằng.
Ngay lúc này, Lâm Phàm đã chạm đến một khu vực cốt lõi của trận pháp, nơi năng lượng hỗn loạn nhất, nhưng cũng là nơi hắn cảm nhận được sự hiện diện của một thứ gì đó vô cùng quan trọng. Một cổng đá cổ xưa, được bao phủ bởi vô số phù văn phong ấn, hiện ra trước mắt hắn. Từ cánh cổng đó, một luồng khí tức Chí Tôn quen thuộc nhưng bị bóp méo đang rò rỉ ra, như một lời mời gọi từ vực sâu của thời gian.
Lâm Phàm đưa tay chạm vào cánh cổng, một tia điện xẹt qua, kích hoạt một mảnh ký ức khác, rõ ràng hơn. Hắn nhìn thấy một hình ảnh, không phải là Tổ Chức, mà là chính hắn, trong một hình dáng khác, đang bị xiềng xích, và cánh cổng này dường như là nơi giam cầm hắn. Một sự thật kinh hoàng đang dần hé lộ, khiến Chí Tôn Thần Tàng trong hắn bùng nổ, không ngừng thúc giục hắn phá tan mọi thứ để tìm kiếm câu trả lời.
Chí Tôn Vạn Đế, Lâm Phàm, giờ đây không chỉ là một kẻ chinh phạt, mà còn là một người đang tìm kiếm lại chính mình, từng bước bóc tách những lớp màn bí ẩn về quá khứ và định mệnh của mình.