Chí Tôn Vạn Đế
Chương 371
Chương 371: Giải Phóng Trái Tim Vũ Trụ
Lăng Tiêu đứng thẳng tắp trên phi thuyền chỉ huy, ánh mắt xuyên qua màn hình tinh thể, nhìn về phía trung tâm Tinh Hà Giới nơi ánh sáng vừa bùng nổ. Tiếng gầm thê lương, mãnh liệt nhưng cũng đầy bi thương của Nguyên Khí Chi Linh vẫn còn văng vẳng trong tâm trí hắn. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn giờ đây không chỉ là một nguồn sức mạnh, mà còn là một kho tàng ký ức được mở khóa từng chút một, hé lộ những bí mật kinh thiên động địa. Tinh Hà Giới, Trái Tim Vũ Trụ, nhà tù của Nguyên Khí Chi Linh, và Thiên Khống Giới – kẻ đã tạo ra xiềng xích này.
“Truyền lệnh xuống, toàn bộ Vạn Đế Thần Triều, tiến về phía trước với tốc độ tối đa!” Lăng Tiêu ra lệnh, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy uy nghiêm. “Mục tiêu: Trung tâm Tinh Hà Giới. Phá vỡ mọi chướng ngại, giải phóng Nguyên Khí Chi Linh.”
Cổ Thiên Lôi, Mộng Huyễn Nữ Đế và các tướng lĩnh khác đứng bên cạnh, ánh mắt bùng cháy. Họ đã quen với những quyết định táo bạo của Lăng Tiêu, nhưng lần này, mục tiêu không chỉ là chinh phục một giới vực, mà là giải phóng một thực thể cổ xưa, thay đổi vận mệnh của cả một vũ trụ. “Tuân lệnh Chí Tôn!” Cổ Thiên Lôi vang dội, sức mạnh của hắn như một ngọn núi lửa sẵn sàng bùng nổ.
Hàng vạn phi thuyền chiến hạm khổng lồ của Vạn Đế Thần Triều, được dẫn đầu bởi Huyền Vũ Hạm và Phượng Hoàng Chiến Liễn, xé toạc không gian. Chúng không chỉ là những cỗ máy chiến tranh, mà còn là biểu tượng của một đế quốc hùng mạnh, đoàn kết dưới một ý chí duy nhất. Tinh Hà Giới trước mắt họ giờ đây không còn là một dải ngân hà tĩnh lặng mà biến thành một trường năng lượng hỗn loạn, những dòng Nguyên Khí cuộn trào như những con sông lũ, các tinh vân rực rỡ xoắn vặn như những cơn lốc vũ trụ.
Lăng Tiêu nhắm mắt lại, cảm nhận. Chí Tôn Thần Tàng không ngừng rung động, cung cấp cho hắn những thông tin mà người thường không thể biết. Hắn thấy được những xiềng xích vô hình, được dệt nên từ quy tắc của Thiên Khống Giới, đang gông cùm Nguyên Khí Chi Linh. Chúng không phải là xiềng xích vật chất, mà là những sợi dây liên kết năng lượng, khóa chặt dòng chảy Nguyên Khí, biến Trái Tim Vũ Trụ này thành một cỗ máy cung cấp năng lượng bị ép buộc, thay vì là một nguồn sống tự do.
“Thiên Khống Giới… chúng muốn kiểm soát tất cả,” Lăng Tiêu lẩm bẩm, mở mắt ra, ánh nhìn sắc như dao. “Chúng không chỉ giam giữ Nguyên Khí Chi Linh, mà còn hút cạn tinh hoa của nó để nuôi dưỡng Đạo Thống của chúng.”
Khi đội quân tiến sâu hơn, Tinh Hà Giới càng trở nên kỳ lạ. Những hành tinh chết, những vì sao lụi tàn, tất cả đều mang một vẻ u ám, tiêu điều. Nguyên Khí tuy cuồn cuộn nhưng lại có cảm giác bị bóp méo, không còn thuần khiết. Các thiên thạch bay lượn hỗn loạn, mang theo những năng lượng bất ổn, như những mảnh vỡ của một tấm gương khổng lồ đã vỡ nát.
Đột nhiên, một vùng không gian phía trước biến dạng dữ dội. Hàng loạt vết nứt không gian xuất hiện, không phải do tự nhiên mà do một sức mạnh cưỡng ép. Từ trong những vết nứt đó, hàng ngàn chiến hạm màu đen tuyền, mang theo phù hiệu bí ẩn của Thiên Khống Giới, lao ra. Chúng được dẫn đầu bởi một phi thuyền chủ lực khổng lồ, hình dáng như một con dao găm vũ trụ, sắc bén và lạnh lẽo. Trên thân phi thuyền, một bóng người cao lớn, mặc giáp trụ màu bạc, đứng sừng sững, ánh mắt lạnh lẽo như băng xuyên thấu không gian.
“Chư vị, dừng bước!” Giọng nói của kẻ đó vang vọng khắp Tinh Hà Giới, mang theo một áp lực vô hình, đè nén vạn vật. “Đây là vùng cấm của Thiên Khống Giới, bất kỳ kẻ xâm phạm nào cũng sẽ bị tiêu diệt không tha.”
Lăng Tiêu bước ra khỏi phi thuyền chỉ huy, lơ lửng giữa không gian. Hắn nhìn thẳng vào kẻ địch. “Ngươi là ai?”
“Ta là Thiên Khống Giới Chấp Pháp Giả, Vô Cực. Nhiệm vụ của ta là duy trì trật tự và bảo vệ bí mật của Tinh Hà Giới này,” Vô Cực đáp lời, giọng nói không chút cảm xúc. “Ngươi, kẻ mang danh Chí Tôn Vạn Đế, đã đi quá giới hạn. Trái Tim Vũ Trụ này không phải là nơi ngươi có thể chạm vào.”
“Trái Tim Vũ Trụ này đã bị các ngươi biến thành nhà tù, bị giam cầm và hút cạn năng lượng. Ngươi gọi đó là trật tự sao?” Lăng Tiêu cười khẩy, khí thế bùng nổ. Chí Tôn Thần Tàng trong hắn dâng trào, những luồng Nguyên Khí thuần khiết hơn, mạnh mẽ hơn đang được hắn điều khiển một cách dễ dàng. “Hôm nay, ta sẽ phá tan trật tự giả dối của các ngươi, giải phóng Nguyên Khí Chi Linh và trả lại sự tự do cho Tinh Hà Giới.”
“Ngông cuồng!” Vô Cực gầm lên. Hắn giơ tay, một luồng sáng bạc chói lòa bùng nổ từ lòng bàn tay, ngưng tụ thành một cây trường thương khổng lồ. Trường thương không chỉ là vũ khí, mà còn là hiện thân của những quy tắc áp chế mà Thiên Khống Giới đã đặt ra cho Tinh Hà Giới. “Để ta xem, một kẻ vừa bước lên cảnh giới Đại Đế như ngươi, có thể làm gì trước sức mạnh của Thiên Khống Giới!”
“Đại Đế?” Lăng Tiêu lắc đầu. “Ngươi vẫn còn quá lạc hậu.” Hắn vung tay, Chí Tôn Thần Tàng bộc phát. Không gian xung quanh hắn bỗng chốc trở nên dày đặc, những tinh tú nhỏ bé quay cuồng, tạo thành một trường lực vô hình nhưng cực kỳ mạnh mẽ. Hắn không cần dùng đến bất kỳ vũ khí nào, chỉ bằng một ý niệm, hàng tỷ tia sáng Nguyên Khí từ Chí Tôn Thần Tàng bắn ra, hội tụ thành một luồng sáng rực rỡ, đối đầu trực diện với trường thương của Vô Cực.
Cú va chạm kinh thiên động địa. Ánh sáng bạc và luồng Nguyên Khí vàng rực giao thoa, tạo ra một vụ nổ hủy diệt, xé toạc không gian, làm rung chuyển cả một vùng sao. Các chiến hạm của cả hai bên đều bị đẩy lùi bởi làn sóng xung kích. Tuy nhiên, luồng Nguyên Khí của Lăng Tiêu không hề bị suy yếu, nó như một dòng sông bất tận, cuồn cuộn không ngừng, nuốt chửng ánh sáng bạc của Vô Cực.
Vô Cực biến sắc. Hắn cảm nhận được một sức mạnh vượt xa cảnh giới Đại Đế thông thường. Đó không chỉ là sự cường đại về lượng, mà còn là sự tinh khiết về chất. Luồng Nguyên Khí của Lăng Tiêu mang theo một ý chí nguyên thủy, một sự tự do mà hắn chưa từng thấy. “Ngươi… không phải chỉ là Đại Đế!”
“Ta là Chí Tôn Vạn Đế,” Lăng Tiêu tuyên bố, giọng nói vang vọng như tiếng sấm. Hắn tiến lên một bước, không gian dưới chân hắn dường như co rút lại, chỉ trong chớp mắt đã xuất hiện trước mặt Vô Cực. Hắn tung ra một quyền. Quyền này không có chiêu thức hoa mỹ, chỉ là một cú đấm đơn giản, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh của vạn vật, của vũ trụ. Mỗi tinh tử trong cơ thể hắn đều là một tiểu vũ trụ, giờ đây chúng đồng loạt bùng nổ sức mạnh, hội tụ vào nắm đấm.
Vô Cực hoảng sợ. Hắn cảm thấy toàn bộ quy tắc mà hắn dựa vào để duy trì sức mạnh đang bị phá vỡ. Hắn cố gắng triệu hồi thêm năng lượng từ Tinh Hà Giới, nhưng những xiềng xích mà Thiên Khống Giới đặt ra lại trở thành gông cùm cho chính hắn, bởi vì Lăng Tiêu đang giải phóng một phần của Nguyên Khí Chi Linh, khiến cho dòng chảy năng lượng trở nên hỗn loạn, không thể điều khiển.
“Không thể nào!” Vô Cực rít lên, vội vã triệu hồi một tấm khiên năng lượng màu đen, được tạo thành từ những mảnh vỡ quy tắc. Nhưng tấm khiên đó, trước nắm đấm của Lăng Tiêu, lại yếu ớt như giấy.
Ầm! Quyền của Lăng Tiêu đánh xuyên qua tấm khiên, trực tiếp đánh trúng ngực Vô Cực. Một tiếng nổ lớn vang lên, giáp trụ bạc của Vô Cực vỡ vụn, thân thể hắn như một thiên thạch bị thổi bay, bắn ngược về phía phi thuyền chủ lực của mình, để lại một vệt máu dài trong không gian.
“Vô Cực Giới Hộ Tướng!” Các chiến sĩ Thiên Khống Giới kinh hãi. Họ không ngờ một cường giả cấp Chí Tôn Chấp Pháp Giả như Vô Cực lại bị đánh bại chỉ trong vài chiêu.
Lăng Tiêu không đuổi theo. Hắn đứng giữa không gian, ánh mắt quét qua hàng vạn chiến hạm của Thiên Khống Giới. “Ta không muốn đồ sát. Ngươi, mang theo quân đội của ngươi, rời khỏi Tinh Hà Giới ngay lập tức. Nếu không, đừng trách ta không khách khí.”
Vô Cực từ trong đống đổ nát của phi thuyền chủ lực bò dậy, máu chảy đầm đìa. Hắn nhìn Lăng Tiêu với ánh mắt vừa kinh hoàng vừa căm hận. Sức mạnh của Lăng Tiêu đã vượt quá sự hiểu biết của hắn, vượt xa mọi cảnh giới mà Thiên Khống Giới đã ghi chép. Hắn không thể không thừa nhận, người này là một mối đe dọa thực sự.
“Ngươi sẽ phải hối hận!” Vô Cực nghiến răng, sau đó ra lệnh rút lui. Hắn biết, nếu tiếp tục chiến đấu, chỉ có diệt vong. Nhiệm vụ của hắn là bảo vệ bí mật, không phải là hy sinh vô ích.
Hàng vạn chiến hạm Thiên Khống Giới nhanh chóng rút lui, biến mất vào những vết nứt không gian nơi chúng xuất hiện. Vạn Đế Thần Triều không đuổi theo. Lăng Tiêu muốn giữ sức cho trận chiến lớn hơn phía trước.
“Tiếp tục tiến lên!” Lăng Tiêu ra lệnh, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Hắn cảm nhận được tiếng gầm của Nguyên Khí Chi Linh ngày càng rõ ràng, ngày càng đau đớn. Nguồn năng lượng khổng lồ đang bị phong tỏa, và việc giải phóng nó sẽ không dễ dàng.
Hắn nhìn về phía xa, nơi những dòng Nguyên Khí xoắn tít như một cơn bão vũ trụ, ánh sáng chói lòa nhưng cũng ẩn chứa sự hỗn loạn tột cùng. Đó chính là Trái Tim của Tinh Hà Giới, nơi Nguyên Khí Chi Linh đang bị giam cầm. Hắn biết, Thiên Khống Giới sẽ không dễ dàng buông tha. Trận chiến với Vô Cực chỉ là khúc dạo đầu. Kẻ thù thực sự, những kẻ đã phong ấn Nguyên Khí Chi Linh từ vô số kỷ nguyên, đang chờ đợi hắn ở phía trước. Chí Tôn Thần Tàng trong hắn cũng đang sôi sục, gần như đã sẵn sàng để bộc phát toàn bộ sức mạnh tiềm ẩn.
Giải phóng Nguyên Khí Chi Linh không chỉ là một hành động nhân từ, mà còn là một bước đi chiến lược quan trọng. Nó sẽ làm suy yếu Thiên Khống Giới, đồng thời cung cấp cho Vạn Đế Thần Triều một nguồn năng lượng vô tận, chuẩn bị cho cuộc đại chiến Vạn Giới sắp tới. Lăng Tiêu hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự rung động của vũ trụ. Trận chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu.