Chí Tôn Vạn Đế
Chương 370
Chương 370: Tinh Hà Chi Mộng – Thức Tỉnh Nguyên Khí
Chiến thắng tại Hạo Thiên Giới không chỉ là một dấu son chói lọi trong sử sách của Vạn Đế Thần Triều mà còn là một bước ngoặt quan trọng. Lăng Tiêu, với tầm nhìn của một Chí Tôn, không để sự hưng phấn của chiến thắng làm mờ mắt. Ngay sau khi đánh bại Hạo Thiên Đế và thu phục toàn bộ lãnh thổ, hắn đã nhanh chóng triển khai kế hoạch tái thiết. Thiên Quân, với kinh nghiệm quản lý và tài năng quân sự, được giao trọng trách điều hành Hạo Thiên Giới, ổn định cục diện, khôi phục sản xuất và tích hợp các nguồn lực vào hệ thống của Thần Triều.
Lăng Tiêu dành vài ngày để củng cố nền móng, gặp gỡ các lãnh đạo địa phương, lắng nghe nguyện vọng của dân chúng. Hắn ban hành một loạt chính sách khoan dung, giảm bớt sưu thuế, khuyến khích tu luyện và phát triển kỹ nghệ, nhằm nhanh chóng xóa bỏ tàn dư của chế độ cũ và xây dựng lòng trung thành. Dưới sự chỉ đạo của hắn, Hạo Thiên Giới bắt đầu hồi sinh mạnh mẽ, ánh sáng hy vọng tràn ngập khắp nơi.
Thế nhưng, trái tim Lăng Tiêu không bao giờ ngừng nghỉ. Hắn biết, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu. Kẻ thù thực sự, Thiên Khống Giới, vẫn còn ẩn mình trong màn sương vũ trụ, thao túng vô số Đại Giới khác. Mỗi khi đêm về, hắn lại đứng trước bệ đá cổ xưa, nơi mà Chí Tôn Thần Tàng ẩn chứa những bí mật kinh thiên. Ánh sáng từ bệ đá ngày càng rực rỡ, không còn là những tia sáng rời rạc mà là một luồng năng lượng mạnh mẽ, hội tụ lại thành một bản đồ tinh vực ảo diệu, chỉ dẫn về phía xa xăm.
Lần này, bệ đá không chỉ hiển thị một điểm đến duy nhất mà là một chùm sao lấp lánh, tựa như một dải ngân hà thu nhỏ. Nó không phải là một Đại Giới đơn lẻ, mà là một quần thể các thế giới, đan xen vào nhau, hình thành nên một hệ thống phức tạp, được gọi là “Tinh Hà Giới”. Khí tức từ đó truyền đến mạnh mẽ hơn bất kỳ Đại Giới nào Lăng Tiêu từng đặt chân tới, pha lẫn sự cổ xưa, hùng vĩ nhưng cũng tiềm ẩn hiểm nguy chết người.
“Tinh Hà Giới…” Lăng Tiêu lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự hứng thú. Hắn cảm nhận được một nguồn năng lượng nguyên thủy, thuần túy đang dao động ở đó, một thứ có thể giúp Chí Tôn Thần Tàng của hắn thức tỉnh sâu hơn nữa. “Đây chắc chắn là một trong những nút thắt quan trọng nhất của Thiên Khống Giới.”
Không chần chừ, Lăng Tiêu triệu tập các tướng lĩnh chủ chốt: Thiên Quân (hiện đang điều hành Hạo Thiên Giới, nhưng sẽ có người thay thế tạm thời), Thanh Long, Bạch Hổ, Huyền Vũ, Chu Tước (bốn vị tướng đã thề chết đi theo hắn), cùng với một số mưu sĩ tài ba. Hắn trình bày kế hoạch, nhấn mạnh tầm quan trọng của Tinh Hà Giới và những thách thức phía trước. “Chúng ta sẽ không mang theo đại quân ngay lập tức,” Lăng Tiêu tuyên bố, “mà sẽ cử một đội tiên phong, bí mật thâm nhập để thăm dò. Ta sẽ đích thân dẫn đầu.”
Mặc dù các tướng lĩnh lo lắng về sự an toàn của hắn, nhưng họ đều hiểu tính cách của Lăng Tiêu. Hắn không bao giờ né tránh nguy hiểm, và việc hắn đích thân ra trận thường mang lại những bước đột phá không ngờ. Với sự chuẩn bị kỹ lưỡng, một đội tinh nhuệ gồm Lăng Tiêu, Thanh Long, Bạch Hổ và vài cao thủ ẩn mình trong Vạn Đế Thần Triều đã khởi hành, xuyên qua hư không vũ trụ bằng một Thần Khí phi hành cực phẩm được Lăng Tiêu tinh luyện.
Chuyến đi kéo dài hàng tháng, vượt qua vô số dải thiên thạch, tinh vân và những vùng không gian hỗn loạn. Trong suốt hành trình, Lăng Tiêu không ngừng tu luyện, hấp thu năng lượng vũ trụ, đồng thời nghiên cứu các ký ức và thông tin mới được Chí Tôn Thần Tàng hé lộ. Hắn dần hiểu ra rằng, Tinh Hà Giới không chỉ là một quần thể các hành tinh, mà còn là một trung tâm năng lượng khổng lồ, nơi hội tụ các “Nguyên Khí” (những dòng năng lượng nguyên thủy, vô cùng quý hiếm và mạnh mẽ) của một kỷ nguyên đã qua.
Khi Thần Khí phi hành cuối cùng xuyên qua một tầng không gian kỳ dị, họ đặt chân đến rìa của Tinh Hà Giới. Trước mắt họ là một cảnh tượng hùng vĩ đến nghẹt thở. Hàng trăm, thậm chí hàng ngàn hành tinh lớn nhỏ lơ lửng giữa không trung, được nối với nhau bằng những cầu thang năng lượng lung linh, tựa như những con đường sao. Khí tức Nguyên Khí đậm đặc đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, tạo thành những dải lụa ngũ sắc trôi bồng bềnh giữa các thiên thể.
“Đây… đây chính là Tinh Hà Giới!” Bạch Hổ kinh ngạc thốt lên, ánh mắt đầy vẻ thán phục. “Nguyên Khí ở đây… đủ để một vị Đại Đế thăng cấp lên cảnh giới cao hơn chỉ trong vài năm!”
Lăng Tiêu không nói gì, hắn chỉ lặng lẽ nhắm mắt lại, cảm nhận. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn bắt đầu rung động dữ dội, như một con thú đói khát lâu ngày tìm thấy nguồn thức ăn. Những mảnh ký ức vụn vỡ, mơ hồ hơn bao giờ hết, bắt đầu hiện lên trong tâm trí hắn. Hắn thấy một hình ảnh cổ xưa: một thế giới tràn ngập Nguyên Khí, nơi các sinh linh sống hòa hợp với vũ trụ, tu luyện những công pháp thượng cổ mà đến nay đã thất truyền. Nhưng rồi, một bóng đen khổng lồ từ trên trời giáng xuống, nuốt chửng ánh sáng, biến thế giới đó thành một mớ hỗn độn.
“Thiên Khống Giới…” Lăng Tiêu khẽ thì thầm, nắm chặt tay. Hắn đã hiểu một phần. Tinh Hà Giới này có thể là nơi Thiên Khống Giới đang thu thập Nguyên Khí, hoặc thậm chí là một “máy móc” khổng lồ được chúng tạo ra để thao túng Nguyên Khí của toàn bộ vũ trụ.
Họ cẩn thận hạ cánh xuống một hành tinh hoang vắng ở rìa Tinh Hà Giới. Ngay lập tức, Lăng Tiêu cảm nhận được sự hiện diện của một cấm chế cực kỳ mạnh mẽ, bao phủ toàn bộ khu vực. Đây không phải là cấm chế tự nhiên, mà là một hệ thống phòng ngự được tạo ra bởi một thế lực có sức mạnh siêu việt. Hắn dùng Chí Tôn Thần Tàng để che giấu khí tức của cả đội, đồng thời bắt đầu phân tích cấm chế.
Trong quá trình phân tích, một luồng Nguyên Khí tinh thuần từ Tinh Hà Giới bỗng nhiên bị Lăng Tiêu hấp dẫn, xuyên qua tầng tầng cấm chế, trực tiếp tràn vào cơ thể hắn. Chí Tôn Thần Tàng tự động vận chuyển, bắt đầu luyện hóa luồng Nguyên Khí này. Trong khoảnh khắc đó, Lăng Tiêu cảm thấy một sức mạnh bùng nổ, một cảnh giới mới đang hé mở. Không chỉ là sức mạnh tu vi, mà còn là sự thức tỉnh về tri thức và bản chất của vũ trụ.
Đột nhiên, một tiếng nổ lớn vang lên từ sâu bên trong Tinh Hà Giới, làm rung chuyển cả không gian. Một luồng ánh sáng chói lòa bắn thẳng lên trời, sau đó hóa thành vô số tia sáng nhỏ, rơi xuống các hành tinh xung quanh. Kèm theo đó là một tiếng gầm giận dữ, vọng khắp tinh không, tựa như có một con thú viễn cổ vừa bị đánh thức.
“Có chuyện gì vậy?” Thanh Long cảnh giác, rút Thần Binh ra.
Lăng Tiêu mở mắt, ánh sáng rực rỡ lóe lên trong con ngươi hắn. “Thiên Khống Giới đang gặp rắc rối,” hắn nói, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lùng. “Có vẻ như sự hiện diện của chúng ta, hoặc một sự kiện nào đó, đã kích hoạt một thứ gì đó ở đây. Tinh Hà Giới này, không hề yên bình như vẻ ngoài của nó.”
Hắn cảm nhận được Nguyên Khí trong cơ thể mình đang sôi sục, Chí Tôn Thần Tàng đã thức tỉnh một tầng sâu hơn. Một mảnh ký ức hoàn chỉnh hơn hiện lên: Tinh Hà Giới từng là một ‘Trái Tim Vũ Trụ’, nơi sản sinh ra Nguyên Khí, nhưng đã bị Thiên Khống Giới biến thành một nhà tù, giam giữ một thực thể cổ xưa, một ‘Nguyên Khí Chi Linh’ mạnh mẽ. Tiếng gầm vừa rồi, chính là tiếng gầm của nó.
“Chúng ta đi,” Lăng Tiêu ra lệnh, ánh mắt kiên định nhìn về phía trung tâm Tinh Hà Giới, nơi ánh sáng vừa bùng nổ. “Đã đến lúc để phá tan cái nhà tù này, và giải phóng Nguyên Khí Chi Linh!”
Cuộc chinh phạt Tinh Hà Giới, một trận chiến không chỉ vì lãnh thổ mà còn vì sự giải thoát của Nguyên Khí vũ trụ, chính thức bắt đầu.