Chí Tôn Vạn Đế
Chương 367
Chương 367: Thâm Nhập Minh Hà – Manh Mối Thiên Khống
Lăng Tiêu không chần chừ. Ngay sau khi truyền đạt mệnh lệnh cho Bá Thiên và Thanh Vân, hắn liền đứng dậy, không mang theo bất kỳ tùy tùng nào. Thân ảnh hắn hóa thành một đạo lưu quang, xuyên qua vô số tầng không gian, hướng thẳng về phía Minh Hà Giới. Hắn hiểu rõ, để vén màn bí ẩn về Thiên Khống Giới, hắn không thể chỉ dựa vào tin tức từ cấp dưới hay những cuộc điều tra hời hợt. Hắn cần phải đích thân thâm nhập, dùng nhãn quan của một Chí Tôn để cảm nhận và phân tích.
Minh Hà Giới, một trong vô số tiểu thế giới dưới sự quản lý lỏng lẻo của Vạn Đế Thần Triều, giờ đây lại trở thành tâm điểm của một âm mưu động trời. Khi Lăng Tiêu đến gần, hắn đã có thể cảm nhận được một luồng năng lượng hỗn loạn bao trùm toàn bộ giới vực. Không phải là sự hỗn loạn của chiến tranh hay thiên tai, mà là một sự hỗn loạn âm thầm, dai dẳng, như thể có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt linh khí, vặn vẹo pháp tắc của Minh Hà Giới.
Hắn không dùng Thần niệm quét thẳng vào giới vực, điều đó có thể gây kinh động đến kẻ địch ẩn mình. Thay vào đó, Lăng Tiêu thu liễm toàn bộ khí tức, biến mình thành một phàm nhân không hề có chút tu vi nào, lặng lẽ hạ xuống một vùng núi hoang vu của Minh Hà Giới. Cảnh vật nơi đây khiến Lăng Tiêu cau mày. Cây cối khô héo, sông suối cạn kiệt, không khí tràn ngập một sự ảm đạm nặng nề. Hắn từng đọc qua ghi chép về Minh Hà Giới, đây vốn là một thế giới phồn thịnh, linh khí dồi dào, sinh linh đông đúc. Nhưng giờ đây, mọi thứ dường như đang chết dần chết mòn.
Hắn đi bộ qua những con đường mòn phủ đầy bụi, tiến vào một trấn nhỏ gần đó. Trấn xá tiêu điều, cửa đóng then cài, chỉ có lác đác vài bóng người gầy gò, xanh xao đi lại. Trên khuôn mặt họ hằn rõ sự sợ hãi và tuyệt vọng. Lăng Tiêu dễ dàng bắt gặp những ánh mắt hoài nghi và cảnh giác khi hắn, một người lạ mặt, xuất hiện.
Hắn tìm đến một quán trà nhỏ, nơi hiếm hoi còn mở cửa. Bên trong, một vài lão nhân đang ngồi buồn bã, nhấm nháp trà đắng. Lăng Tiêu gọi một chén trà, lặng lẽ lắng nghe. Từ những câu chuyện rời rạc của họ, hắn dần ghép nối được bức tranh về tình hình Minh Hà Giới.
“Lại một tháng nữa rồi… Linh khí ngày càng mỏng, mùa màng không mọc nổi. Cứ thế này, chẳng mấy chốc chúng ta sẽ chết đói hết.” Một lão nhân thở dài, giọng khàn đặc.
“Đừng nói nữa, lão Trương. Lỡ bị ‘họ’ nghe thấy thì sao?” Một người khác vội vã nhắc nhở, ánh mắt sợ sệt liếc nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Họ? Ai là ‘họ’?” Lăng Tiêu lên tiếng, giả vờ tò mò.
Các lão nhân giật mình nhìn hắn. Lão Trương khẽ ho một tiếng, ra hiệu im lặng. Nhưng một người trẻ tuổi hơn, có vẻ bộc trực, không kìm được sự phẫn uất, nói: “Còn ai nữa? Là những kẻ từ bên ngoài đến! Họ dựng lên những ‘thần tháp’ khắp nơi, nói là để bảo vệ chúng ta, nhưng từ khi những tháp đó xuất hiện, linh khí trong giới này cứ thế mà biến mất. Người tu luyện thì không thể đột phá, phàm nhân thì ốm yếu bệnh tật!”
Lăng Tiêu nhíu mày. “Thần tháp? Từ bên ngoài đến?”
“Đúng vậy! Chúng ta cũng không rõ họ là ai, chỉ biết họ rất mạnh, không ai dám phản kháng. Những tháp đó phát ra ánh sáng màu xanh lục kỳ lạ vào ban đêm, hút cạn mọi thứ xung quanh.” Người trẻ tuổi đó nghiến răng nói, nhưng nhanh chóng bị lão Trương kéo tay, ra hiệu dừng lại.
Lăng Tiêu gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu. Hắn trả tiền trà, rồi lặng lẽ rời đi. “Thần tháp” màu xanh lục, hút cạn linh khí. Đây chính là dấu vết mà Thiên Khống Giới để lại. Hắn biết, những tháp này không đơn thuần là pháp bảo, mà có thể là một phần của một đại trận pháp nào đó, hoặc là thiết bị đặc biệt để thu thập một loại năng lượng cụ thể mà Thiên Khống Giới cần.
Hắn không đi xa, mà tìm một nơi khuất, phóng thích Thần niệm của mình. Lần này, hắn không còn che giấu. Thần niệm của một Chí Tôn quét qua Minh Hà Giới như một cơn sóng thần vô hình, lập tức bao trùm toàn bộ giới vực. Trong khoảnh khắc, mọi thứ đều hiện rõ trong tâm trí hắn.
Đúng như dự đoán, khắp Minh Hà Giới, rải rác hàng trăm tòa tháp màu xanh lục, phát ra một thứ năng lượng kỳ dị. Chúng không chỉ hút linh khí, mà còn hút cả sinh mệnh lực của cây cối, động vật, thậm chí là cả những dòng chảy năng lượng ngầm của Minh Hà Giới. Tất cả đều được dẫn về một trung tâm, một tòa tháp lớn nhất, nằm sâu dưới lòng đất, bên dưới một ngọn núi lửa đã tắt từ lâu. Tòa tháp trung tâm này đang không ngừng truyền tải năng lượng đi đâu đó, thông qua một khe nứt không gian được che giấu kỹ lưỡng.
“Chà… Thiên Khống Giới này quả nhiên không tầm thường.” Lăng Tiêu lẩm bẩm. “Họ không chỉ muốn chiếm đoạt tài nguyên, mà còn muốn ‘tận diệt’ một giới vực, biến nó thành nơi cung cấp năng lượng cho mục đích riêng của họ. Hành động này đã diễn ra trong thời gian rất dài, đến mức Minh Hà Giới gần như kiệt quệ.”
Hắn cũng phát hiện ra một vài cường giả của Minh Hà Giới, những người từng là trụ cột của giới này, giờ đây lại trở thành tay sai của Thiên Khống Giới, hoặc bị khống chế, giúp đỡ chúng vận hành những tòa tháp đó. Bọn họ tu vi không cao, chỉ dừng lại ở cảnh giới Bán Đế, nhưng dưới sự điều khiển của Thiên Khống Giới, bọn họ đã đủ sức áp chế toàn bộ Minh Hà Giới.
Lăng Tiêu không vội ra tay. Hắn muốn tìm hiểu sâu hơn về cơ chế hoạt động của những thần tháp này, và đặc biệt là mục đích thực sự của Thiên Khống Giới khi thu thập loại năng lượng này. Hắn cảm thấy có một sự quen thuộc mơ hồ với cấu trúc của những tòa tháp, như thể đã từng nhìn thấy chúng trong ký ức đã bị phong ấn của mình. Điều này càng khẳng định suy đoán của hắn: Thiên Khống Giới có liên quan mật thiết đến thân thế và bí mật của Chí Tôn Thần Tàng.
Hắn thu hồi Thần niệm, lặng lẽ đi về phía ngọn núi lửa đã tắt. Trên đường đi, hắn cảm nhận được một vài luồng khí tức ẩn nấp, là những kẻ canh gác của Thiên Khống Giới. Chúng không mạnh, nhưng sự cảnh giác của chúng rất cao. Điều này cho thấy Thiên Khống Giới rất coi trọng việc này.
Khi đến gần ngọn núi lửa, Lăng Tiêu ngừng lại. Hắn cảm nhận được một tầng kết giới vô hình bao phủ toàn bộ khu vực. Kết giới này không phải là để ngăn cản người ngoài, mà là để che giấu sự rung động không gian, tránh bị các cường giả bên ngoài phát hiện ra luồng năng lượng khổng lồ đang được truyền tải đi. Hắn dùng một chút sức mạnh của Chí Tôn Thần Tàng để xuyên qua kết giới mà không gây ra bất kỳ dao động nào.
Bên trong, có một lối đi bí mật dẫn xuống lòng đất. Lăng Tiêu bước vào, bóng tối bao trùm. Hắn không cần ánh sáng, thị giác của hắn có thể xuyên thấu mọi thứ. Càng đi sâu, không khí càng nóng bức và khô cằn. Hắn nghe thấy tiếng máy móc vận hành ầm ĩ, xen lẫn với tiếng rít của năng lượng.
Cuối đường hầm là một đại điện khổng lồ nằm sâu dưới lòng đất. Chính giữa đại điện là tòa tháp trung tâm, cao vút, phát ra ánh sáng xanh lục rực rỡ, chiếu sáng toàn bộ không gian. Vô số đường vân phức tạp khắc trên thân tháp, kết nối với những đường ống năng lượng khổng lồ, dẫn đến một cổng không gian màu đen kịt đang xoay tròn trên đỉnh tháp.
Nơi đây, không khí đặc quánh năng lượng thuần túy, nhưng lại ẩn chứa một sự mục ruỗng. Lăng Tiêu nhận ra, đây là năng lượng sinh mệnh đã bị “tinh luyện”, bị tước bỏ đi linh tính, chỉ còn lại phần cốt lõi khô khan. Loại năng lượng này không thể dùng để tu luyện, nhưng lại có thể dùng để duy trì một loại tồn tại nào đó, hoặc làm nhiên liệu cho một loại vũ khí kinh khủng nào đó.
Xung quanh tòa tháp, có hàng chục cường giả mặc áo choàng đen đứng canh gác, tu vi đều đạt tới cảnh giới Thần Vương, thậm chí có vài vị Thần Tôn. Tuy không phải cấp Đế Vương, nhưng đây đã là lực lượng rất mạnh trong một tiểu thế giới như Minh Hà Giới. Ánh mắt Lăng Tiêu dừng lại trên một tượng đài nhỏ gần cổng không gian. Trên đó khắc một ký hiệu cổ xưa, một hình tam giác đảo ngược với một con mắt ở giữa, và phía dưới là một dòng chữ cổ: “Thiên Khống Giới – Giám Sát Giả”.
“Giám Sát Giả…” Lăng Tiêu lẩm bẩm. “Không ngờ Thiên Khống Giới đã bắt đầu thiết lập hệ thống giám sát và thu hoạch năng lượng trên diện rộng từ rất lâu rồi. Minh Hà Giới chỉ là một trong số đó. Mục đích của chúng là gì? Không lẽ chỉ là thu thập năng lượng? Hay còn ẩn chứa bí mật sâu xa hơn về sự tồn tại của vạn giới?”
Một cảm giác nguy hiểm đột nhiên dâng lên trong lòng Lăng Tiêu. Không phải từ những Giám Sát Giả này, mà là từ chính ký hiệu trên tượng đài. Hắn cảm thấy một luồng sức mạnh vô hình, quen thuộc đến đáng sợ, đang ẩn chứa trong ký hiệu đó. Nó khơi gợi một phần ký ức đã bị khóa chặt sâu thẳm trong tâm hồn hắn.
Hắn tiến lại gần hơn, đưa tay chạm vào tượng đài. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng xanh lục chói mắt bùng lên, một giọng nói cổ xưa, lạnh lẽo vang vọng trong tâm trí hắn, không phải là ngôn ngữ, mà là một ý chí trực tiếp truyền vào Thần hồn:
“Kẻ mạo phạm… Ngươi không thuộc về nơi đây. Quy tắc đã được thiết lập… Kỷ nguyên của Chí Tôn đã kết thúc…”
Ký ức mơ hồ vụt qua trong đầu Lăng Tiêu, những mảnh vỡ của một quá khứ xa xăm, về một thế lực hùng mạnh từng thiết lập trật tự, về một cuộc chiến vĩ đại đã từng chấn động vạn giới, và về chính hắn, một Chí Tôn từng ngự trị trên đỉnh cao nhưng đã bị lãng quên. Hắn cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu, nhưng đồng thời, một sức mạnh cuộn trào cũng đang bùng nổ từ sâu trong Chí Tôn Thần Tàng.
Cơn đau và sức mạnh đó cảnh báo hắn rằng, hắn đang chạm đến một bí mật kinh thiên động địa, một sự thật có thể làm rung chuyển toàn bộ vạn giới. Kẻ thù của hắn, Thiên Khống Giới, không chỉ là một tổ chức mạnh mẽ, mà còn là một phần của một âm mưu cổ xưa, liên quan trực tiếp đến sự sụp đổ của kỷ nguyên Chí Tôn và sự phong ấn của chính hắn.
Lăng Tiêu rút tay lại, ánh mắt trở nên lạnh lẽo. Hắn đã tìm thấy manh mối đầu tiên, và nó còn lớn hơn hắn tưởng tượng. Minh Hà Giới không chỉ là một điểm dừng chân, mà là một cánh cửa hé mở về quá khứ và tương lai của vạn giới, về trận chiến cuối cùng mà hắn cần phải đối mặt. Hắn sẽ không để Thiên Khống Giới tiếp tục thao túng. Hắn sẽ khai phá toàn bộ sức mạnh và ký ức của mình, và khi đó, kỷ nguyên của Chí Tôn sẽ một lần nữa trở lại, vĩnh hằng bất diệt.
Hắn quay người, thân ảnh hòa vào bóng tối, quyết tâm đã được tôi luyện đến cực điểm. Cuộc đối đầu thực sự, cuộc chiến vì chân tướng và sự tồn tại của vạn giới, đã chính thức bắt đầu.