Chí Tôn Vạn Đế
Chương 361

Cập nhật lúc: 2026-03-18 17:16:16 | Lượt xem: 4

Chương 361: Vạn Giới Chinh Phạt – Hư Vô Cổ Giới

Ánh sáng chói lòa từ màn hình tinh thể trong Hư Không Thần Điện dần nhạt đi, thay vào đó là hình ảnh của vô số tinh cầu đang xoay vần trong dải ngân hà rộng lớn. Thiên Khải Giới, điểm khởi đầu cho cuộc chinh phạt vĩ đại của Lăng Tiêu, đã hoàn toàn chìm trong ánh sáng của Vạn Đế Thần Triều, trở thành một phần không thể tách rời của đế chế mới. Nhưng đó chỉ là bước khởi đầu. Mục tiêu của Lăng Tiêu không chỉ là một giới, mà là vạn giới.

Bước chân của Lăng Tiêu không còn mang sự nặng nề của kẻ khám phá, mà là sự kiên định của một vị Đế Vương, một Chí Tôn tương lai. Hắn đứng trước bản đồ vũ trụ thu nhỏ, nơi hàng tỷ tinh điểm lấp lánh, mỗi điểm là một Đại Giới, một tiểu thế giới ẩn chứa vô vàn sinh linh và bí mật. Ánh mắt hắn sắc bén, xuyên thấu không gian và thời gian, tìm kiếm mục tiêu tiếp theo. Hắn biết, kẻ thù của mình, cái Tổ Chức bí ẩn đã phong ấn ký ức và sức mạnh của hắn, đã gieo rắc ảnh hưởng của chúng khắp nơi, như những cái rễ ăn sâu vào nền tảng của vạn giới.

“Hư Vô Cổ Giới,” Lăng Tiêu khẽ thì thầm, ngón tay điểm nhẹ vào một tinh cầu màu xanh lam tím, ẩn hiện trong một đám mây tinh vân kỳ dị. “Nơi đó được biết đến với năng lượng hư vô độc đáo và những di tích cổ xưa. Cũng là một trong những trung tâm khai thác tài nguyên của Tổ Chức ở biên giới này.”

Bên cạnh hắn, Thần Tướng Lôi Minh, với bộ giáp vàng rực và cây kích điện từ uy vũ, cùng với Quân Sư Vô Trần, một lão giả tóc bạc phơ nhưng ánh mắt tinh anh, đang cung kính lắng nghe. Họ là những trụ cột đầu tiên của Vạn Đế Thần Triều, những người đã chứng kiến sự quật khởi của Lăng Tiêu từ thuở còn là một thiếu niên phế vật cho đến khi trở thành Đại Đế thống ngự một giới.

“Bẩm Đế Tôn, Hư Vô Cổ Giới có địa thế hiểm trở, được bảo vệ bởi các trường lực hư vô tự nhiên và một số trận pháp cổ xưa. Cường giả ở đó chủ yếu tu luyện Hư Vô Chi Đạo, có khả năng ẩn mình và di chuyển qua không gian vô cùng xảo diệu. Hơn nữa, theo tin tức tình báo của chúng ta, Giới Chủ Hư Vô, một Đại Đế cấp trung, có vẻ như đã nhận được sự hỗ trợ từ một chi nhánh của Tổ Chức,” Quân Sư Vô Trần báo cáo, giọng điệu trầm ổn.

Lăng Tiêu gật đầu, khuôn mặt không chút biểu cảm. “Ta đã lường trước điều đó. Kẻ thù của chúng ta không chỉ là những cá nhân, mà là một mạng lưới sâu rộng. Nhưng chính vì thế, Hư Vô Cổ Giới là một mục tiêu lý tưởng. Đánh đổ chúng ở đó sẽ là một lời cảnh cáo mạnh mẽ, đồng thời cho phép chúng ta kiểm soát một nguồn năng lượng quan trọng.”

“Truyền lệnh xuống, tập hợp mười vạn Thần Binh tinh nhuệ, ba nghìn Thần Tướng cấp cao, và hai mươi chiếc Thần Chu Chiến Hạm hạng nặng. Lôi Minh, ngươi sẽ dẫn dắt tiền quân. Vô Trần, ngươi phụ trách hậu cần và chiến lược tổng thể. Ta sẽ đích thân tham chiến, khai phá con đường,” Lăng Tiêu ra lệnh, giọng nói trầm thấp nhưng mang theo sức nặng của vạn quân.

“Vâng, Đế Tôn!” Lôi Minh và Vô Trần đồng thanh đáp, ánh mắt rực lửa. Họ biết, mỗi khi Lăng Tiêu đích thân xuất chinh, đó sẽ là một trận chiến long trời lở đất, không có gì có thể ngăn cản bước tiến của Vạn Đế Thần Triều.

*

Chỉ trong vài ngày, một hạm đội khổng lồ của Vạn Đế Thần Triều đã tập kết ở rìa Thiên Khải Giới, sẵn sàng vượt qua Hư Không Vực, tiến vào Hư Vô Cổ Giới. Những Thần Chu Chiến Hạm lấp lánh ánh kim loại, mang theo vô số Thần Binh và cường giả, tạo thành một binh đoàn hùng vĩ, trải dài hàng vạn dặm trong vũ trụ. Trên soái hạm, Lăng Tiêu đứng sừng sững, thân ảnh hắn dường như hòa cùng với vạn quân, tạo thành một chỉnh thể vô địch.

Hành trình vượt Hư Không Vực tuy nguy hiểm nhưng dưới sự dẫn dắt của Lăng Tiêu và công nghệ tiên tiến của Hư Không Thần Điện, hạm đội đã nhanh chóng tiếp cận Hư Vô Cổ Giới. Ngay khi tiến vào phạm vi của giới này, họ lập tức cảm nhận được một lực lượng vô hình mạnh mẽ, như một tấm màn chắn khổng lồ, cố gắng đẩy lùi mọi kẻ xâm nhập.

“Trường lực hư vô tự nhiên, kết hợp với trận pháp cổ xưa. Khá thú vị,” Lăng Tiêu khẽ nhếch mép. Hắn không ra lệnh tấn công ồ ạt, mà chỉ huy Thần Chu Chiến Hạm dẫn đầu, trực tiếp lao vào trường lực.

Một luồng năng lượng khổng lồ va chạm, tạo ra những gợn sóng không gian dữ dội. Các Thần Chu Chiến Hạm khác rung chuyển, nhưng soái hạm của Lăng Tiêu vẫn vững vàng. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận dòng chảy của năng lượng hư vô. Trong Chí Tôn Thần Tàng của hắn, một phần ký ức cổ xưa về những phương pháp phá giải trận pháp vũ trụ dường như đang dần thức tỉnh, cung cấp cho hắn những tri thức mà ngay cả Quân Sư Vô Trần cũng phải kinh ngạc.

“Cái gọi là trường lực, chẳng qua là sự vận hành của Đại Đạo Hư Vô. Muốn phá vỡ nó, không cần sức mạnh tuyệt đối, mà cần sự hiểu biết tuyệt đối,” Lăng Tiêu thì thầm. Hắn giơ tay, một luồng ánh sáng ngũ sắc bùng lên từ lòng bàn tay, không phải là sức mạnh bạo liệt, mà là sự hài hòa của vạn vật. Ánh sáng đó nhẹ nhàng chạm vào trường lực, như một giọt nước hòa vào biển cả.

Trong chốc lát, trường lực khổng lồ bắt đầu tan rã, không phải bị phá hủy, mà là bị “giải cấu trúc”. Những đường vân năng lượng phức tạp bỗng trở nên đơn giản, rồi biến mất hoàn toàn. Một con đường thẳng tắp được mở ra cho Vạn Đế Thần Triều.

“Đế Tôn vạn tuế!” Tiếng reo hò vang dội khắp hạm đội. Ngay cả Lôi Minh và Vô Trần cũng không khỏi thán phục. Kỹ năng này đã vượt xa phạm trù của võ đạo thông thường, đạt tới cảnh giới “vô chiêu thắng hữu chiêu”, trực tiếp nắm giữ quy tắc vận hành của Đại Đạo.

Khi hạm đội tiến vào, cảnh tượng của Hư Vô Cổ Giới hiện ra: một thế giới rộng lớn với những lục địa trôi nổi trong không gian, được nối với nhau bằng cầu năng lượng và những thành phố lơ lửng. Tuy nhiên, bầu không khí lại mang theo một vẻ u ám, nặng nề, như thể một thứ gì đó đang dần hút cạn sinh khí của giới này.

“Đế Tôn, chúng ta đã phát hiện ra nhiều điểm bất thường. Năng lượng hư vô ở đây đang bị hút về một trung tâm duy nhất, tạo thành một vòng xoáy khổng lồ. Có vẻ như Tổ Chức đang sử dụng giới này như một trạm trung chuyển năng lượng,” Vô Trần báo cáo, khuôn mặt lộ rõ vẻ lo lắng.

Lăng Tiêu gật đầu. “Quả nhiên. Hãy tập trung tấn công vào vòng xoáy năng lượng đó. Nó chính là điểm yếu của chúng.”

Ngay lập tức, hạm đội Vạn Đế Thần Triều dàn trận, hàng vạn Thần Binh và Thần Tướng lao ra khỏi Thần Chu Chiến Hạm, tạo thành một mũi tên khổng lồ hướng thẳng đến trung tâm Hư Vô Cổ Giới. Tuy nhiên, họ đã bị chặn lại bởi một lực lượng phòng thủ hùng mạnh. Hàng nghìn cường giả Hư Vô Cổ Giới, dẫn đầu bởi Giới Chủ Hư Vô, một nam tử trung niên với mái tóc bạc phơ và đôi mắt rỗng tuếch, đã chờ sẵn.

“Kẻ xâm lược! Các ngươi dám đặt chân lên Hư Vô Cổ Giới? Các ngươi sẽ phải trả giá!” Giới Chủ Hư Vô gầm lên, thân ảnh hắn hóa thành vô số tàn ảnh, mỗi tàn ảnh đều mang theo một luồng năng lượng hư vô kinh khủng, tấn công về phía tiền tuyến của Vạn Đế Thần Triều.

Lôi Minh xông lên, cây kích điện từ của hắn xé tan không gian, đối đầu trực diện với Giới Chủ Hư Vô. Hai cường giả cấp Đại Đế va chạm, tạo ra những vụ nổ kinh thiên động địa, xé rách bầu trời Hư Vô Cổ Giới. Tuy nhiên, Giới Chủ Hư Vô dường như có một nguồn sức mạnh vô tận, mỗi khi hắn bị đánh lùi, hắn lại nhanh chóng phục hồi, thậm chí mạnh hơn trước, như thể đang hấp thụ năng lượng từ vòng xoáy bí ẩn.

Lăng Tiêu quan sát trận chiến. Hắn nhận ra, Giới Chủ Hư Vô không chỉ đơn thuần là một Đại Đế mạnh mẽ, mà hắn đã bị biến thành một “công cụ”, một “vật chứa” cho một phần sức mạnh của Tổ Chức. Năng lượng hư vô mà hắn hấp thụ không phải là của riêng hắn, mà là của Tổ Chức, được truyền dẫn qua vòng xoáy.

“Đã đến lúc kết thúc trò chơi này,” Lăng Tiêu khẽ nói. Thân ảnh hắn chợt biến mất khỏi soái hạm, xuất hiện ngay giữa chiến trường, đứng giữa Lôi Minh và Giới Chủ Hư Vô.

Sự xuất hiện của Lăng Tiêu không gây ra tiếng động, nhưng lại khiến cả chiến trường chìm vào im lặng. Giới Chủ Hư Vô, vốn đang điên cuồng tấn công Lôi Minh, bỗng khựng lại, đôi mắt rỗng tuếch của hắn ánh lên sự sợ hãi tột độ khi nhìn thấy Lăng Tiêu.

“Ngươi… ngươi là ai?” Giới Chủ Hư Vô lắp bắp, cảm nhận được một áp lực vô hình đang đè nặng lên linh hồn hắn, một áp lực vượt xa bất kỳ Đại Đế nào hắn từng biết.

Lăng Tiêu không trả lời. Hắn chỉ giơ tay, lòng bàn tay hướng về phía Giới Chủ Hư Vô. Một luồng ánh sáng tím nhạt, mang theo khí tức của Chí Tôn, nhẹ nhàng lan tỏa. Nó không có vẻ gì là công kích, nhưng khi chạm vào Giới Chủ Hư Vô, thân thể hắn lập tức chấn động dữ dội.

“Không thể nào! Ngươi… ngươi đang tước đoạt sức mạnh của ta! Ngươi… ngươi là ai?” Giới Chủ Hư Vô gào thét trong tuyệt vọng. Hắn cảm thấy nguồn năng lượng hư vô mà hắn phụ thuộc đang bị rút cạn, không phải bị đánh bại, mà là bị “phân tích” và “tước đoạt” một cách triệt để, như thể hắn đang bị tước đoạt đi chính bản chất của mình.

Lăng Tiêu im lặng, ánh mắt hắn sâu thẳm như vũ trụ. Trong khoảnh khắc đó, một dòng ký ức cổ xưa chợt lóe lên trong tâm trí hắn. Một hình ảnh về những thực thể vô hình, với những chiếc xúc tu năng lượng, đang hút cạn linh hồn của vạn giới, biến chúng thành những con rối, những trạm trung chuyển. Đó là ký ức về Tổ Chức, về mục đích và phương thức hoạt động của chúng.

“Đây không phải là sức mạnh của ngươi,” Lăng Tiêu lạnh lùng nói, giọng nói vang vọng khắp Hư Vô Cổ Giới, như tiếng chuông Đại Đạo. “Ngươi chỉ là một con rối bị điều khiển. Sức mạnh này… ta sẽ lấy lại từ Tổ Chức.”

Ngay lập tức, luồng ánh sáng tím nhạt bùng lên dữ dội hơn. Thân thể Giới Chủ Hư Vô run rẩy kịch liệt, rồi “phịch” một tiếng, hắn hóa thành tro bụi, không còn dấu vết. Nhưng điều kỳ lạ là, sau khi hắn tan biến, một khối tinh thể màu đen kịt, mang theo những đường vân phức tạp, lơ lửng giữa không trung. Nó phát ra một luồng năng lượng tà ác và cổ xưa.

Lăng Tiêu vươn tay, khối tinh thể tự động bay vào lòng bàn tay hắn. Ngay khi chạm vào, khối tinh thể lập tức hòa tan, biến thành một luồng thông tin khổng lồ tràn vào ý thức của Lăng Tiêu. Đó là một mảnh vỡ của ý chí Tổ Chức, một mảnh ghép nhỏ trong bức tranh lớn về âm mưu thôn tính vạn giới của chúng. Nó không chỉ là thông tin, mà còn là một phần nhỏ của sức mạnh mà Tổ Chức đã sử dụng để phong ấn Lăng Tiêu.

Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể Lăng Tiêu rung chuyển mạnh mẽ. Một luồng sức mạnh mới trào dâng, các phong ấn cổ xưa trên ký ức của hắn lại nứt vỡ thêm một tầng. Hắn nhìn thấy rõ hơn, cảm nhận rõ hơn về sự tồn tại của Tổ Chức, về những thực thể đã phong ấn hắn, và về mục đích cuối cùng của chúng: không phải bá chủ một giới, mà là bá chủ toàn bộ Đại Đạo, kiểm soát luân hồi và sinh tử của vạn vật.

Vòng xoáy năng lượng ở trung tâm Hư Vô Cổ Giới, sau khi Giới Chủ Hư Vô bị tiêu diệt, bắt đầu suy yếu và tan rã. Năng lượng hư vô của giới này không còn bị hút cạn, mà dần dần được phục hồi, trả lại vẻ tươi sáng cho thế giới.

“Hư Vô Cổ Giới, từ nay sẽ là một phần của Vạn Đế Thần Triều,” Lăng Tiêu tuyên bố, giọng nói vang vọng khắp giới. “Những kẻ còn lại, ta cho các ngươi lựa chọn: quy phục, hoặc là bị hủy diệt.”

Không ai dám phản kháng. Sức mạnh tuyệt đối của Lăng Tiêu, cùng với sự hủy diệt của Giới Chủ Hư Vô, đã khiến tất cả cường giả Hư Vô Cổ Giới phải run sợ. Họ nhận ra, vị Đại Đế trẻ tuổi này không chỉ là một kẻ chinh phục, mà còn là một vị cứu tinh, người đã giải thoát thế giới của họ khỏi sự thao túng của Tổ Chức.

Trong vài tuần sau đó, Vạn Đế Thần Triều đã hoàn toàn tiếp quản Hư Vô Cổ Giới. Các đội quân của Lăng Tiêu đã thiết lập trật tự mới, đồng thời bắt đầu khai thác những di tích cổ xưa và nguồn năng lượng hư vô một cách hợp lý, không còn sự bóc lột tàn nhẫn của Tổ Chức. Hư Vô Cổ Giới, một giới bị bỏ quên, giờ đây đã bước vào một kỷ nguyên mới, dưới sự bảo hộ của Chí Tôn Vạn Đế.

Đứng trên đỉnh cao nhất của Hư Vô Cổ Giới, Lăng Tiêu phóng tầm mắt ra xa, nhìn về phía những vì sao xa xăm. Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Vạn giới rộng lớn, và Tổ Chức còn ẩn mình sâu hơn, mạnh hơn rất nhiều. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Mỗi giới bị chinh phục, mỗi mảnh vỡ ký ức được khôi phục, mỗi phần sức mạnh Chí Tôn được thức tỉnh, đều đưa hắn đến gần hơn với ngày đối đầu cuối cùng. Cuộc chinh phạt vĩ đại nhất trong lịch sử vũ trụ đã chính thức bắt đầu, và Lăng Tiêu, vị Chí Tôn Vạn Đế, sẽ không dừng lại cho đến khi hắn hoàn toàn phá vỡ xiềng xích vận mệnh, khai sáng kỷ nguyên vĩnh hằng của riêng mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8