Chí Tôn Vạn Đế
Chương 357

Cập nhật lúc: 2026-03-18 17:14:15 | Lượt xem: 4

Chương 357: Vạch Trần Hư Không Thần Điện

Lệnh tấn công của Lăng Tiêu vừa dứt, một luồng chiến ý bùng nổ như sóng thần, cuốn phăng sự tĩnh mịch của Thần Vực Hư Không. Hàng vạn chiến thuyền Vạn Đế Thần Triều đồng loạt khai hỏa, vô số thần quang rực rỡ xé toang không gian, trút xuống Hư Không Thần Điện như vũ bão. Đó không chỉ là sức mạnh hủy diệt, mà còn là ý chí bất khuất của một đế quốc vĩ đại, sẵn sàng san bằng mọi chướng ngại vật trên con đường chinh phạt.

Sự phong ấn khổng lồ bao trùm lấy Thần Điện lập tức phản ứng. Những đường vân cổ xưa trên bề mặt phong ấn bỗng chốc bừng sáng, tạo thành một tấm màn chắn năng lượng vô cùng kiên cố. Từng đợt công kích của Vạn Đế Thần Triều va chạm vào, tạo ra những tiếng nổ long trời lở đất, những tia sáng chói lòa chiếu rọi cả Hư Không Thần Vực. Không gian xung quanh vặn vẹo, méo mó, nhưng phong ấn vẫn sừng sững, chỉ rung chuyển nhẹ, biểu thị cho sự bền vững khó tin của nó.

“Sức mạnh của phong ấn này không tầm thường,” một vị tướng quân của Vạn Đế Thần Triều trầm giọng nói, vẻ mặt nghiêm nghị. “Nó hấp thụ năng lượng từ chính Hư Không Thần Vực, tự tái tạo liên tục. Nếu cứ tiếp tục tấn công mạnh mẽ như vậy, chúng ta sẽ hao tổn rất nhiều mà khó có thể phá vỡ hoàn toàn.”

Lăng Tiêu đứng trên đài chỉ huy của chiến thuyền chủ, ánh mắt sắc bén xuyên thấu qua những tầng năng lượng hỗn loạn, nhìn thẳng vào trung tâm phong ấn. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc, nhưng lại xa lạ, ẩn sâu bên trong. Đó là một dạng năng lượng Chí Tôn, nhưng đã bị bóp méo, biến chất, hoặc bị phong ấn đến mức gần như không thể nhận ra. Sự tồn tại của nó khiến Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn cũng khẽ rung động, như đang cố gắng giao tiếp với thứ gì đó bên trong.

“Phong ấn này không chỉ là một lớp bảo vệ đơn thuần,” Lăng Tiêu khẽ thì thầm. “Nó là một phần của hệ thống Hư Không Thần Điện, được thiết kế để che giấu một bí mật nào đó. Hơn nữa, nó còn có khả năng phòng ngự tâm linh, gây nhiễu loạn ý chí.”

Hắn vươn tay, một luồng ánh sáng vàng rực rỡ từ Chí Tôn Thần Tàng bùng phát, bao bọc lấy cánh tay hắn. Khí tức Chí Tôn Nguyên Thủy lan tỏa, khiến mọi cường giả xung quanh phải hít thở không khí nặng nề. Lăng Tiêu không còn muốn chờ đợi. Hắn hiểu rằng, để vạch trần âm mưu của Tổ Chức, hắn phải đối mặt trực diện với mọi thứ.

“Lùi lại!” Lăng Tiêu ra lệnh, giọng nói vang vọng như sấm sét. “Ta sẽ tự mình phá vỡ phong ấn này!”

Các tướng lĩnh và binh sĩ tuân lệnh, tạm dừng công kích, tạo ra một khoảng trống rộng lớn. Lăng Tiêu bước ra khỏi đài chỉ huy, toàn thân phát ra ánh sáng chói lòa, giống như một vị thần giáng thế. Hắn nâng tay phải lên, kết thành một ấn quyết cổ xưa, phức tạp. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn vận chuyển tối đa, năng lượng Chí Tôn Nguyên Thủy cuồn cuộn đổ về cánh tay. Một luồng ánh sáng vàng kim đậm đặc, mang theo khí tức hủy diệt và sáng tạo hòa quyện, tụ tập trên đầu ngón tay hắn.

“Chí Tôn Phá Giới Ấn!” Lăng Tiêu khẽ quát, âm thanh chấn động hư không. Hắn điểm một ngón tay về phía phong ấn. Luồng ánh sáng vàng kim lập tức biến thành một mũi tên năng lượng sắc bén, xuyên thẳng qua không gian, đâm vào trung tâm của tấm màn phong ấn.

Không có tiếng nổ long trời, không có va chạm kịch liệt. Khi mũi tên năng lượng chạm vào phong ấn, nó không gây ra bất kỳ dao động vật lý nào. Thay vào đó, nó giống như một giọt mực rơi vào một tấm vải trắng, từ từ lan tỏa. Các đường vân cổ xưa trên phong ấn bắt đầu mờ dần, rồi biến mất. Từng mảng nhỏ của tấm màn năng lượng tan rã thành hư vô, như băng tuyết gặp lửa nóng.

Một tiếng “Rắc!” khẽ vang lên, nhưng lại như tiếng sét đánh ngang tai mọi người. Đó là âm thanh của thứ gì đó đang vỡ vụn từ bên trong. Toàn bộ phong ấn bắt đầu nứt ra, những vết rạn lan rộng nhanh chóng như mạng nhện. Chỉ trong chốc lát, tấm màn chắn kiên cố đã biến thành hàng ngàn mảnh vỡ, rồi hoàn toàn tan biến, phơi bày toàn bộ Hư Không Thần Điện trước mắt Vạn Đế Thần Triều.

Bên trong Hư Không Thần Điện không hề có sự hoành tráng hay lộng lẫy như người ta tưởng tượng. Thay vào đó là một sự trống rỗng đến đáng sợ. Những bức tường cao vút, được khắc chạm những hoa văn và ký tự cổ xưa mà không ai nhận ra. Không khí lạnh lẽo, tĩnh mịch, mang theo một mùi hương kim loại gỉ sét và một chút khí tức của thời gian trôi chảy. Ánh sáng mờ ảo từ những viên đá phát quang trên trần nhà chỉ đủ để soi rõ con đường vào sâu bên trong.

“Tiến vào!” Lăng Tiêu ra lệnh. “Cẩn thận mọi cạm bẫy và sự kháng cự. Không được khinh suất!”

Các cận vệ tinh nhuệ nhất của Lăng Tiêu, cùng với một số tướng lĩnh có thực lực mạnh mẽ, dẫn đầu đội quân tiến vào. Họ di chuyển chậm rãi, cảnh giác cao độ. Hư Không Thần Điện rộng lớn một cách bất thường, giống như một tiểu thế giới bị phong bế. Khi bước sâu hơn, những bức phù điêu trên tường dần hiện rõ hơn. Chúng không phải là những hình ảnh về các vị thần hay chiến công hiển hách, mà là những sơ đồ phức tạp, những chuỗi ký tự không thể hiểu, và những hình ảnh trừu tượng về các thiên thể, các dòng năng lượng, và sự hình thành của vũ trụ.

Lăng Tiêu dừng lại trước một bức phù điêu khổng lồ, chạm khắc một hình ảnh về một vòng xoáy năng lượng khổng lồ, từ đó sinh ra vô số thế giới nhỏ hơn. Xung quanh vòng xoáy đó, có những thực thể bí ẩn, không rõ hình dạng, đang cố gắng điều khiển hoặc hấp thụ năng lượng. Một cảm giác rợn người chạy dọc sống lưng Lăng Tiêu. Hắn có cảm giác như những bức phù điêu này không chỉ là nghệ thuật, mà là một dạng ghi chép lịch sử, một lời tiên tri, hay thậm chí là một bản hướng dẫn.

“Đây là gì?” Lăng Tiêu trầm giọng hỏi, ánh mắt nheo lại. “Nó có vẻ như ghi lại sự hình thành của vạn giới, và cả những kẻ đang thao túng nó.”

Mộ Dung Tuyết, người luôn đi theo bên cạnh hắn, cũng nheo mắt quan sát. “Những ký tự này… chúng không thuộc về bất kỳ văn minh nào mà chúng ta biết. Nhưng có một điều kỳ lạ, nó giống như một loại mã hóa cổ xưa, mà chỉ một số ít chủng tộc thượng cổ mới có thể hiểu được.”

Đột nhiên, một luồng ánh sáng từ bức phù điêu chớp lên, chiếu thẳng vào Lăng Tiêu. Hắn cảm thấy một dòng thông tin khổng lồ đột ngột tràn vào thức hải, giống như một dòng thác lũ. Những ký ức hỗn loạn, những hình ảnh chớp nhoáng, những mảnh vỡ của một quá khứ xa xăm mà hắn chưa từng biết đến, bắt đầu hiện lên trong tâm trí hắn. Hắn thấy một thế giới rực rỡ, những sinh linh khổng lồ, những cuộc chiến tranh hủy diệt, và một thực thể tối cao ngồi trên ngai vàng, nhìn xuống vạn giới với ánh mắt thờ ơ.

Đó là… Chí Tôn? Hay là kẻ thù đã phong ấn hắn?

Đúng lúc này, từ sâu bên trong Hư Không Thần Điện, một giọng nói cổ kính, vang vọng như tiếng chuông từ thời viễn cổ, đột ngột vang lên. Giọng nói mang theo sự uy nghiêm, lạnh lẽo, và một chút mỉa mai.

“Ngươi cuối cùng cũng đến, kẻ mang dòng máu hỗn độn.”

Ngay sau đó, một bóng người từ từ hiện ra từ cuối hành lang tối tăm. Hắn ta không có hình dáng cụ thể, mà là một khối năng lượng màu đen tím đang ngưng tụ, tỏa ra khí tức áp bức đến nghẹt thở. Trên khối năng lượng đó, hàng ngàn con mắt đỏ rực mở ra, nhìn chằm chằm vào Lăng Tiêu và Vạn Đế Thần Triều, như thể muốn xuyên thấu tận linh hồn họ.

“Ngươi muốn biết bí mật của Tổ Chức sao?” Thực thể kia tiếp tục, giọng nói rung động cả không gian. “Ngươi muốn tìm lại ký ức đã bị phong ấn của mình ư? Nực cười. Ngươi chỉ là một con rối bị vứt bỏ, một sai lầm mà Tổ Chức đã cố gắng xóa bỏ. Ngươi không xứng đáng để biết sự thật.”

Khí tức Chí Tôn Nguyên Thủy trong Lăng Tiêu bỗng nhiên bùng nổ, đối chọi trực diện với luồng năng lượng đen tối kia. Hắn đã lấy lại được sự bình tĩnh sau khoảnh khắc bị ký ức chấn động. Ánh mắt hắn kiên định, không hề nao núng trước lời lẽ ngạo mạn của đối phương.

“Ta có xứng đáng hay không, không phải do ngươi quyết định,” Lăng Tiêu lạnh lùng đáp. “Ta đến đây để lấy lại những gì thuộc về ta, và để vạch trần tất cả những âm mưu bẩn thỉu mà Tổ Chức của ngươi đã gây ra. Ngươi là ai? Kẻ bảo vệ Hư Không Thần Điện, hay chỉ là một con chó giữ nhà của Tổ Chức?”

Thực thể năng lượng kia không trả lời trực tiếp, mà chỉ phát ra một tiếng cười khẩy, âm vang trong Thần Điện trống rỗng. “Con chó giữ nhà ư? Ngươi sẽ phải trả giá cho sự ngạo mạn đó. Ta là ‘Hư Không Thủ Hộ Giả’, một phần của Ý Chí Hư Không, được tạo ra để bảo vệ Thánh Vật tối cao bên trong. Ngươi sẽ không bao giờ có thể bước qua ta.”

Khi Hư Không Thủ Hộ Giả nói dứt lời, toàn bộ Thần Điện bắt đầu rung chuyển dữ dội. Những hoa văn trên tường bừng sáng, vô số luồng năng lượng đen tối từ các ngóc ngách của Thần Điện bắt đầu tuôn trào, hội tụ về phía Hư Không Thủ Hộ Giả. Khí tức của hắn ta tăng vọt đến mức kinh hoàng, vượt xa cảnh giới Đại Đế, chạm đến ngưỡng của một Chí Tôn giả mạo, thậm chí còn mạnh hơn.

Lăng Tiêu biết rằng, trận chiến thực sự đã bắt đầu. Kẻ thù của hắn không chỉ là những kẻ đứng sau bức màn, mà còn là những thực thể cổ xưa, mạnh mẽ, được tạo ra để bảo vệ những bí mật kinh thiên động địa. Hư Không Thần Điện này không chỉ là một nơi ẩn náu, mà là một pháo đài được bảo vệ bởi một sức mạnh vượt xa tưởng tượng. Hắn đã tiến một bước gần hơn đến sự thật, nhưng cái giá phải trả có thể là một cuộc chiến sinh tử.

“Tốt lắm,” Lăng Tiêu khẽ cười, nụ cười mang theo sự khát máu. “Vậy thì, hãy để ta xem, Ý Chí Hư Không của các ngươi rốt cuộc có thể ngăn cản bước chân của Chí Tôn Vạn Đế đến đâu!”

Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể Lăng Tiêu bùng nổ hoàn toàn, ánh sáng vàng kim rực rỡ bao phủ lấy hắn. Hắn không còn chần chừ, lao thẳng về phía Hư Không Thủ Hộ Giả, mang theo sức mạnh hủy thiên diệt địa của Vạn Đế Thần Triều, quyết tâm xé toạc mọi bí mật và chướng ngại vật trên con đường trở thành Chí Tôn Vĩnh Hằng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8