Chí Tôn Vạn Đế
Chương 341
CHƯƠNG 341: Hư Vô Chi Cấm, Ký Ức Trùng Khai
Thân ảnh Lăng Tiêu vừa hòa vào khe nứt không gian trên bề mặt Thần Điện Hư Vô, một cảm giác xé rách không thể tả ập đến. Đó không phải là cảm giác bị không gian nghiền nát, mà là sự tước đoạt toàn bộ khái niệm về bản thân. Thời gian, không gian, vật chất, năng lượng… tất cả dường như biến mất, chỉ còn lại một hư vô thuần túy, lạnh lẽo đến thấu xương.
Thế nhưng, Chí Tôn Thần Tàng trong hắn không hề im lặng. Nó gầm thét, tựa như một con mãnh thú bị giam cầm bấy lâu nay nay được giải thoát, bùng nổ ra ánh sáng chói lọi, tạo thành một tầng bảo hộ vững chắc quanh Lăng Tiêu. Ánh sáng đó không chỉ chống lại sự ăn mòn của hư vô, mà còn như một ngọn hải đăng, dẫn lối hắn xuyên qua tầng tầng vô tận của sự trống rỗng.
Trong khoảnh khắc đó, hàng vạn mảnh ký ức vỡ vụn ùa về như thủy triều. Không còn là những đoạn ngắn ngủi, rời rạc, mà là những dòng chảy dữ dội, tái hiện lại một quá khứ xa xăm, hùng vĩ đến mức khiến linh hồn hắn rung động. Hắn thấy mình, không phải là thiếu niên phế vật của Phàm Trần Giới, không phải là Đại Đế thống ngự một Đại Giới, mà là một thực thể đứng trên vạn vật, ánh mắt bao trùm vũ trụ.
Một giọng nói cổ xưa, trầm hùng vang vọng trong tâm trí hắn, không phải của Thiên Đạo Chủ hiện tại, mà là một tiếng vọng từ chính ký ức của hắn. “Ngươi là ta, ta là ngươi. Chúng ta là một, bị chia cắt bởi định mệnh và sự phản bội. Thần Tàng này, là căn nguyên của tất cả, là chìa khóa mở ra cánh cửa vĩnh hằng.”
Lăng Tiêu nhắm mắt, cố gắng nắm bắt những mảnh vỡ đó. Hắn thấy một trận đại chiến kinh thiên động địa, những vị Chí Tôn khác đổ máu, vô số thế giới sụp đổ. Hắn thấy một bóng hình cao lớn, không rõ mặt, nhưng tản ra khí tức tương đồng với Thiên Đạo Chủ, đứng giữa tàn tích của vạn giới, nở nụ cười quỷ dị. Đó là kẻ đã phong ấn hắn, kẻ đã tước đoạt ký ức và sức mạnh của hắn. Không, không chỉ là phong ấn, mà là tái tạo, là biến đổi, là biến hắn thành một quân cờ trong trò chơi của nó.
Hắn mở mắt, ánh sáng trong đôi đồng tử đã trở nên thâm thúy hơn, cổ xưa hơn. Chí Tôn Thần Tàng đã thức tỉnh hơn chín phần mười. Mỗi tế bào trong cơ thể hắn, mỗi dòng máu chảy trong huyết quản, đều tràn ngập lực lượng Chí Tôn nguyên thủy. Hắn đã nhớ ra nhiều hơn, nhưng vẫn còn những khoảng trống. Và quan trọng nhất, hắn đã biết, Thiên Đạo Chủ không phải là một cá nhân đơn thuần, mà là một ý chí, một hệ thống đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên, kiểm soát và thao túng vận mệnh của vạn giới, biến chúng thành nguồn năng lượng cho mục đích riêng của nó.
Sau những gì dường như là vô tận, Lăng Tiêu đột nhiên cảm thấy chân mình chạm đất. Hư vô tan biến, thay vào đó là một không gian bao la, tĩnh mịch. Đây là một đại điện khổng lồ, được kiến tạo từ những tinh thể màu đen tuyền lấp lánh, mỗi tinh thể đều chứa đựng một dòng chảy thời gian khác nhau. Trên đỉnh vòm, những dải ngân hà thu nhỏ xoay vần, tạo nên một cảnh tượng vừa hùng vĩ vừa ma mị.
Không có bất kỳ sinh vật sống nào, nhưng cảm giác bị giám sát lại vô cùng rõ ràng. Đây là trung tâm của Thần Điện Hư Vô, nơi Thiên Đạo Chủ trú ngụ hoặc ít nhất là điều khiển mọi thứ từ đây.
“Ngươi đã đến rồi, quân cờ cuối cùng của ta,” một giọng nói lạnh lẽo, không cảm xúc vang lên từ mọi hướng, xuyên thấu không gian và thời gian. “Ký ức của ngươi đã trở lại bao nhiêu? Sức mạnh của ngươi đã thức tỉnh bao nhiêu? Nhưng tất cả đều vô ích. Ngươi vẫn chỉ là một phần trong kế hoạch của ta.”
Lăng Tiêu ngẩng đầu. Phía cuối đại điện, trên một ngai vàng được tạo thành từ vô số sợi xích ánh sáng, một bóng người mờ ảo đang hiện diện. Nó không có hình dạng cố định, lúc là một lão nhân râu tóc bạc phơ, lúc là một thiếu niên tuấn mỹ, lúc lại là một thực thể vô định hình chứa đựng vạn vật. Đó chính là Thiên Đạo Chủ.
“Thiên Đạo Chủ,” Lăng Tiêu đáp lại, giọng nói trầm ổn, không còn một chút dao động nào. “Ngươi đã tính toán mọi thứ, nhưng có một điều ngươi đã quên. Ý chí của ta, không nằm trong tính toán của ngươi.”
Thiên Đạo Chủ cười khẩy, tiếng cười vang vọng khắp đại điện, khiến những dòng thời gian trong tinh thể rung động. “Ý chí? Cái gọi là ý chí chỉ là một ảo ảnh do sinh linh yếu ớt tự huyễn hoặc. Ngươi đã được ta tạo ra, được ta định hình, được ta dẫn dắt từng bước đến đây. Ngươi nghĩ rằng ngươi có thể thoát khỏi xiềng xích của ta sao?”
Một luồng áp lực vô hình bỗng nhiên bùng nổ, không phải là áp lực vật lý, mà là áp lực của Đại Đạo, của quy luật vũ trụ. Nó cố gắng đè bẹp Lăng Tiêu, muốn nghiền nát ý chí và linh hồn hắn, khiến hắn khuất phục trước uy quyền của Thiên Đạo Chủ.
Thế nhưng, Lăng Tiêu đứng vững như núi. Chí Tôn Thần Tàng trong hắn phản ứng mạnh mẽ, phát ra một thứ ánh sáng vàng rực rỡ, đối kháng trực diện với áp lực của Thiên Đạo Chủ. Đây là sự đối kháng giữa hai Đạo, giữa Đạo của Vạn Giới và Đạo của Chí Tôn.
“Ngươi sai rồi,” Lăng Tiêu lạnh lùng nói. “Ngươi chỉ là một kẻ tiếm quyền, sử dụng Đại Đạo Nguyên Thủy để thỏa mãn dục vọng kiểm soát của mình. Ngươi không phải là Thiên Đạo, ngươi chỉ là một kẻ phá hoại trật tự vốn có.”
Ánh mắt của Thiên Đạo Chủ lóe lên một tia sắc lạnh. “Kiêu ngạo! Ngươi vẫn chưa hoàn toàn thức tỉnh, vẫn chưa biết được bản chất thật của ta. Ngươi nghĩ rằng ngươi có thể chống lại ta, kẻ đã tạo ra và hủy diệt vô số kỷ nguyên sao?”
Nói đoạn, từ hai bên ngai vàng của Thiên Đạo Chủ, hai bóng người đột nhiên xuất hiện. Chúng mặc áo giáp đen tuyền, không lộ mặt, chỉ có đôi mắt đỏ rực như máu. Khí tức của chúng không hề thua kém các Đại Đế mà Lăng Tiêu đã từng đối mặt, thậm chí còn mạnh hơn, mang theo một thứ năng lượng hỗn độn, chết chóc.
“Đây là ‘Hư Vô Thủ Vệ’,” Thiên Đạo Chủ giới thiệu, giọng điệu đầy vẻ trêu ngươi. “Chúng được tạo ra từ ý chí của ta và năng lượng của hư vô, vĩnh viễn trung thành và bất diệt. Ngươi hãy thử xem, liệu Chí Tôn Thần Tàng của ngươi có thể phá vỡ được bức tường này không.”
Hai Hư Vô Thủ Vệ đồng loạt di chuyển. Chúng không phát ra âm thanh, nhưng mỗi bước đi đều khiến không gian xung quanh vặn vẹo. Chúng rút ra hai thanh đại kiếm đen kịt, không hề có lưỡi dao, chỉ là những khối năng lượng đen đặc hình kiếm, tỏa ra khí tức hủy diệt.
Lăng Tiêu hít sâu một hơi. Hắn biết, đây chỉ là màn dạo đầu. Thiên Đạo Chủ muốn thử hắn, muốn thăm dò giới hạn của hắn, và quan trọng hơn, muốn làm suy yếu hắn trước khi đối mặt trực diện. Nhưng Lăng Tiêu không còn là kẻ yếu đuối năm xưa. Hắn là Chí Tôn Vạn Đế, là người mang theo hi vọng của vạn giới.
Chí Tôn Thần Tàng bùng nổ hoàn toàn. Toàn bộ đại điện chấn động. Vô số ký ức cuối cùng cũng hòa làm một, khiến linh hồn Lăng Tiêu như được tái sinh. Hắn đã nhớ ra tất cả. Nhớ ra mình đã từng là một Chí Tôn Sáng Thế, đã từng cùng Thiên Đạo Chủ (lúc đó là một thực thể khác, một người bạn) tạo lập vũ trụ, nhưng sau đó bị phản bội. Thiên Đạo Chủ hiện tại, là một thực thể ký sinh, đã thôn phệ người bạn cũ của hắn và chiếm đoạt Đạo của y, trở thành một ý chí kiểm soát vạn giới.
Ánh mắt Lăng Tiêu trở nên sắc bén tột độ. Hắn không còn là “quân cờ”. Hắn là vị Chí Tôn đã trở lại, mang theo sự phẫn nộ của một Đạo bị phản bội, và trách nhiệm của một người bảo vệ vạn giới.
“Hư Vô Thủ Vệ sao?” Lăng Tiêu lẩm bẩm, một nụ cười lạnh lùng xuất hiện trên môi. “Những con rối được tạo ra từ năng lượng hỗn tạp, làm sao có thể cản được Chí Tôn Chân Đạo của ta?”
Hắn vươn tay, Chí Tôn Thần Tàng ngưng tụ thành một thanh trường kiếm ánh sáng, không có hình dạng cụ thể, nhưng lại chứa đựng uy năng hủy diệt vạn vật. Đó là “Chí Tôn Thần Kiếm”, một phần của ký ức đã trở lại, một phần sức mạnh nguyên thủy của hắn. Hắn không cần bất kỳ công pháp nào, bởi chính hắn đã là Đạo.
“Ta đến đây không phải để chơi đùa, Thiên Đạo Chủ,” Lăng Tiêu nói, giọng nói của hắn vang vọng như tiếng chuông hồng chung, xé tan sự tĩnh mịch của đại điện. “Ngươi đã lợi dụng ta, đã phản bội ta, và bây giờ, ta sẽ kết thúc tất cả. Ngươi, và cái gọi là ‘Đạo’ của ngươi, sẽ phải sụp đổ!”
Với một tiếng gầm nhẹ, Lăng Tiêu lao thẳng vào hai Hư Vô Thủ Vệ, Chí Tôn Thần Kiếm trong tay chém ra một đường kiếm chói lọi, xé rách không gian, mang theo ý chí hủy diệt và tái sinh của một vị Chí Tôn đã trở lại. Trận chiến đầu tiên trong Thần Điện Hư Vô đã chính thức bùng nổ, một trận chiến không chỉ vì sinh mệnh, mà còn vì Đạo, vì vận mệnh của toàn bộ vạn giới.
Thiên Đạo Chủ trên ngai vàng vẫn giữ nụ cười bí hiểm, nhưng ánh mắt nó đã lộ ra một chút hứng thú. “Thú vị… vậy ra ngươi đã nhớ lại rồi. Nhưng ngươi nghĩ rằng chỉ với bấy nhiêu đó là đủ sao? Trò chơi mới chỉ bắt đầu mà thôi, Chí Tôn Sáng Thế… không, Lăng Tiêu.”
Đại điện chấn động dữ dội, ánh sáng Chí Tôn và năng lượng hủy diệt va chạm, tạo nên những cơn bão năng lượng có thể xé nát cả tinh cầu. Lăng Tiêu, với toàn bộ sức mạnh Chí Tôn đã trở lại, đang thể hiện uy năng vô địch của mình. Hắn không chỉ đối mặt với hai Hư Vô Thủ Vệ, mà còn đối mặt với chính những quy tắc mà Thiên Đạo Chủ đã thiết lập trong không gian này.
Mỗi nhát kiếm của Lăng Tiêu đều mang theo sức mạnh của Đạo, phá vỡ những xiềng xích vô hình trói buộc. Hắn không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh, mà còn bằng ý chí, bằng sự hiểu biết sâu sắc về bản chất của vũ trụ và Đại Đạo. Hắn là Chí Tôn, không ai có thể kiểm soát. Hắn là Đế Vương, không gì có thể ngăn cản.
Đây không chỉ là cuộc chiến tranh giành quyền lực, mà là cuộc chiến giành lại chân lý, giành lại sự tự do cho vạn giới.