Chí Tôn Vạn Đế
Chương 339
Ánh trăng vằng vặc đêm đó, như một lời tiên tri về những vận mệnh sắp thay đổi. Lăng Tiêu đứng trên hành lang đại điện, ánh mắt xuyên qua màn đêm u tối, hướng về phía tinh không vô tận. Hắn không còn là thiếu niên phế vật năm xưa, cũng chẳng phải Đại Đế chỉ thống ngự một Đại Giới. Giờ đây, hắn là trụ cột của Vạn Đế Thần Triều, là người nắm giữ vận mệnh của vô số sinh linh, và là kẻ duy nhất có thể đối đầu với Thiên Đạo Hội.
Ba ngày sau, toàn bộ Vạn Đế Thần Triều rung chuyển. Không phải vì chiến tranh, mà vì một cuộc xuất chinh vĩ đại chưa từng có. Từ trung tâm Thần Triều, những luồng sáng rực rỡ bắn thẳng lên trời, xé toạc không gian, mở ra vô số cánh cổng hư không khổng lồ. Hàng triệu chiến hạm Thần Triều, được chế tạo từ những vật liệu quý hiếm nhất của vũ trụ, lấp lánh ánh kim loại dưới ánh sao, xếp thành đội hình chỉnh tề, uy nghi và hùng tráng.
Thiên Lang Đại Đế, với khí thế như núi, đứng trên soái hạm chính, chỉ huy đội quân tiên phong tiến vào một cánh cổng hư không. Mục tiêu của ông là những Đại Giới lân cận, nơi có thể ẩn chứa tài nguyên phong phú hoặc những thế lực tiềm năng có thể liên minh. Phượng Hoàng Huyết Nữ và Mặc Vũ, ở lại hậu phương, dùng trí tuệ và quyền năng của mình để củng cố nền tảng, đảm bảo nguồn cung và sự ổn định cho toàn bộ Thần Triều đang mở rộng.
Và Lăng Tiêu, hắn không đi theo đội quân tiên phong. Hắn chỉ dẫn theo một nhóm nhỏ tinh anh nhất, bao gồm những cận vệ trung thành và một vài cường giả thân tín đã thề chết theo hắn. Mục tiêu của hắn không phải là chinh phạt hay liên minh, mà là tìm kiếm. Tìm kiếm “Thần Điện Hư Vô”, tìm kiếm bí mật thân thế, và tìm kiếm manh mối về Thiên Đạo Hội.
“Khởi hành!” Lăng Tiêu ra lệnh. Giọng nói hắn trầm thấp nhưng vang vọng khắp không gian. Một cánh cổng hư không khác, lớn hơn và cổ xưa hơn, được kích hoạt bởi những trận pháp phức tạp do chính hắn bố trí, từ từ hiện ra. Không giống những cánh cổng thông thường dẫn đến các Đại Giới quen thuộc, cánh cổng này tỏa ra một luồng khí tức u ám, hỗn độn, như thể nó dẫn đến một vùng không gian chưa từng được khám phá.
Chiến hạm của Lăng Tiêu, Hư Không Thần Chu, là một tuyệt phẩm của công nghệ và tu luyện, có khả năng xuyên qua những vùng không gian nguy hiểm nhất. Nó lao thẳng vào cánh cổng, kéo theo sau là mười chiếc phi thuyền hộ vệ, biến mất không dấu vết.
Bên trong Hư Không Thần Chu, Lăng Tiêu đứng trước một tấm bản đồ tinh không khổng lồ, được tạo nên từ những luồng năng lượng lấp lánh. Trên bản đồ, vô số điểm sáng đại diện cho các Đại Giới đã biết, nhưng cũng có những vùng tối mênh mông, chưa từng có dấu chân sinh linh đặt đến. Hắn đã dùng Chí Tôn Thần Tàng và ký ức mờ nhạt trong đầu để định vị một hướng đi mơ hồ, một luồng cảm ứng yếu ớt dẫn hắn đến một nơi mà hắn tin là có liên quan đến Thần Điện Hư Vô.
“Đại Đế, chúng ta đã xuyên qua Cấm Vực Hư Không thứ ba,” một cận vệ báo cáo, giọng nói đầy kính cẩn. “Năng lượng không gian ở đây cực kỳ bất ổn, tốc độ di chuyển của Thần Chu đang bị ảnh hưởng.”
Lăng Tiêu gật đầu. “Tiếp tục. Ta cảm thấy nó ở rất gần.”
Cấm Vực Hư Không là những vùng không gian bị phá vỡ, nơi các quy tắc tự nhiên bị đảo lộn, đầy rẫy những cạm bẫy chết người như bão năng lượng, khe nứt không gian, hay thậm chí là những sinh vật hư không đáng sợ. Tuy nhiên, sức mạnh của Lăng Tiêu và Hư Không Thần Chu đủ để vượt qua.
Sau nhiều ngày đêm di chuyển trong vùng hỗn độn, đột nhiên, một vùng ánh sáng chói lọi xuất hiện trước mắt họ. Nó không phải là một Đại Giới hoàn chỉnh, mà là một quần thể tinh vân khổng lồ, bên trong ẩn chứa vô số tiểu thế giới và mảnh vỡ không gian, trôi nổi lơ lửng như những viên ngọc trong vũ trụ. Đặc biệt, có một luồng năng lượng cổ xưa, hùng vĩ, tỏa ra từ trung tâm quần thể tinh vân, khiến trái tim Lăng Tiêu đập mạnh.
“Đây là… Hư Vô Tinh Hải!” Lăng Tiêu thì thầm. Cái tên này chợt bật ra từ ký ức sâu thẳm, dù hắn chưa từng nghe thấy nó trước đây. “Toàn bộ khu vực này giống như một nghĩa địa của các Đại Giới cổ xưa đã bị hủy diệt.”
Khi Hư Không Thần Chu tiến vào Hư Vô Tinh Hải, cảnh tượng trước mắt càng trở nên kỳ vĩ và đáng sợ. Những tàn tích của các hành tinh, những con sông sao khô cạn, những mảnh vỡ của các nền văn minh đã lụi tàn… tất cả trôi nổi trong không gian, tạo nên một bức tranh hoang tàn nhưng đầy bí ẩn.
Đột nhiên, một luồng năng lượng cường đại quét tới. Đó không phải là một sinh vật hư không, mà là một đòn công kích có ý thức. Một chiếc chiến hạm khác, có kích thước nhỏ hơn Hư Không Thần Chu nhưng được bao phủ bởi những hoa văn cổ xưa, xuất hiện từ phía sau một hành tinh đổ nát, bắn ra một chùm sáng hủy diệt.
Lăng Tiêu nhíu mày. “Đến nhanh vậy sao?” Hắn không ngờ lại có kẻ địch xuất hiện ngay tại đây. “Phòng thủ!”
Hư Không Thần Chu kích hoạt lá chắn năng lượng, dễ dàng chặn đứng đòn tấn công. Lăng Tiêu bước ra khoang chỉ huy, ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía chiến hạm địch. Trên boong tàu, một nhóm cường giả mặc áo choàng đen, trên ngực thêu biểu tượng một con mắt đang mở, đứng đó. Biểu tượng đó, Lăng Tiêu đã từng thấy trong ký ức bị phong ấn của mình – đó là dấu hiệu của Thiên Đạo Hội!
“Quả nhiên là Thiên Đạo Hội,” Lăng Tiêu lẩm bẩm, nụ cười lạnh lùng nở trên môi. “Các ngươi đã chờ đợi ta ở đây.”
Người đứng đầu nhóm cường giả, một lão già với mái tóc bạc phơ và đôi mắt sắc như dao găm, cất tiếng. “Lăng Tiêu! Ngươi đã tự mình đến đây. Nơi này chính là vùng cấm của Thiên Đạo Hội, là nơi khởi nguyên của sức mạnh mà ngươi đang mang trong mình. Ngươi không nên đặt chân tới.”
Lăng Tiêu không đáp lời. Hắn chỉ vươn tay, một luồng sức mạnh vô hình bùng nổ, dễ dàng xé nát lớp lá chắn của chiến hạm địch. “Vùng cấm? Ta đến đây để lấy lại những gì thuộc về ta.”
Lão già kia biến sắc. “Ngươi dám! Ngươi vẫn còn quá yếu, chưa thể hiểu được sự vĩ đại của Thiên Đạo Hội và Thần Điện Hư Vô!”
“Thần Điện Hư Vô?” Lăng Tiêu lặp lại cái tên, ánh mắt lóe lên. “Ngươi biết nó ở đâu?”
Lão già cười khẩy. “Nó ở ngay trước mắt ngươi, nhưng ngươi vĩnh viễn không thể chạm tới. Ngươi nghĩ rằng ngươi có thể khôi phục lại ký ức và sức mạnh? Ngươi chỉ là một con rối bị lợi dụng mà thôi!”
Lời nói của lão già như một lưỡi dao đâm thẳng vào tâm trí Lăng Tiêu. Con rối? Bị lợi dụng? Những ký ức hỗn loạn lại hiện lên, những hình ảnh chớp nhoáng về một trận chiến kinh hoàng, một bàn tay khổng lồ phong ấn hắn, và một giọng nói thì thầm về “vật chứa”.
Lăng Tiêu siết chặt nắm đấm, sát khí bùng nổ. “Nói! Thiên Đạo Hội là gì? Thần Điện Hư Vô là gì? Kẻ nào đã phong ấn ta?”
Lão già không trả lời, chỉ ra lệnh tấn công. Hàng chục cường giả Thiên Đạo Hội lao về phía Hư Không Thần Chu, mỗi người đều mang theo sức mạnh đủ để hủy diệt một tiểu thế giới. Nhưng đối mặt với Lăng Tiêu và các cường giả Vạn Đế Thần Triều, họ chỉ như những con thiêu thân lao vào lửa.
Lăng Tiêu không cần phải ra tay. Các cận vệ của hắn, những người đã trải qua vô số trận chiến và được hắn ban cho những công pháp mạnh mẽ, đã đủ sức đối phó. Nhưng ánh mắt hắn vẫn găm chặt vào lão già kia. Hắn cần thông tin.
“Ngươi nghĩ rằng những tên hề này có thể ngăn cản ta?” Lăng Tiêu lạnh lùng nói, một luồng sức mạnh vô hình khóa chặt lão già. Lão già kinh hãi, nhận ra sự chênh lệch sức mạnh quá lớn. Hắn đã đánh giá thấp Lăng Tiêu, quá thấp.
Trong khi các cận vệ đang càn quét những kẻ tấn công, Lăng Tiêu nhẹ nhàng bước ra khỏi Hư Không Thần Chu, lơ lửng trong không gian. Hắn không tấn công, chỉ dùng ánh mắt áp bức lão già. “Nói cho ta biết, và ta sẽ cho ngươi một cái chết nhẹ nhàng.”
Lão già hoảng sợ, nhưng vẫn cố gắng giữ lại chút ngạo khí cuối cùng. “Ngươi sẽ không bao giờ biết được! Thần Điện Hư Vô là khởi nguyên của tất cả, là nơi mà ngay cả các Chí Tôn cũng phải kính sợ. Ngươi chỉ là một phần của nó, một vật phẩm được tạo ra để phục vụ cho mục đích vĩ đại hơn!”
“Vật phẩm?” Lăng Tiêu cười khẩy, nhưng trong lòng hắn là sự chấn động không nhỏ. Lời nói của lão già, dù đầy thù địch, lại trùng khớp với những mảnh ký ức về “vật chứa” mà hắn đã nhìn thấy. “Vậy ta sẽ hủy diệt cái mục đích vĩ đại đó, và ta sẽ là người định đoạt vận mệnh của chính mình.”
Một luồng sức mạnh Chí Tôn bùng nổ từ cơ thể Lăng Tiêu, không phải để tấn công, mà để thăm dò. Nó bao trùm lấy lão già, xuyên thấu qua lớp phòng hộ, xâm nhập vào linh hồn của hắn. Lão già hét lên một tiếng thê lương, đôi mắt trợn trừng.
“Ngươi đang làm gì?”
“Đọc ký ức của ngươi,” Lăng Tiêu lạnh lùng đáp. Hắn đã có đủ sức mạnh để làm điều đó, dù sẽ tiêu tốn một lượng lớn năng lượng. Hắn cần sự thật, và lão già này là chìa khóa đầu tiên.
Vô số hình ảnh, thông tin, và cảm xúc tràn vào tâm trí Lăng Tiêu. Hắn thấy một tổ chức khổng lồ, Thiên Đạo Hội, trải rộng khắp vô số Đại Giới. Hắn thấy những nghi lễ cổ xưa, những lời tiên tri về một “Chí Tôn Trở Lại”, và một “Vật Chứa Tối Thượng” được chọn lựa từ vô số kỷ nguyên.
Và rồi, hắn thấy. Một không gian rộng lớn, vô tận, nơi những tinh thể khổng lồ lơ lửng, phát ra ánh sáng huyền ảo. Ở trung tâm, một kiến trúc cổ xưa, hùng vĩ, được tạo nên từ những vật liệu không thuộc về bất kỳ Đại Giới nào đã biết. Đó chính là “Thần Điện Hư Vô”.
Và trong Thần Điện Hư Vô, hắn thấy một thực thể. Một thực thể không có hình dạng cụ thể, chỉ là một khối năng lượng nguyên thủy, vô cùng cổ xưa và mạnh mẽ, như thể nó là hiện thân của chính Đại Đạo. Thực thể đó đang ngủ say, nhưng xung quanh nó, vô số sợi dây năng lượng kết nối với các “vật chứa” khác, những Chí Tôn giả mạo đã được Thiên Đạo Hội tạo ra hoặc điều khiển.
Và hắn, Lăng Tiêu, cũng là một trong số đó. Nhưng hắn khác. Hắn đã thức tỉnh, đã thoát ly khỏi sự kiểm soát. Và kẻ đã phong ấn hắn, chính là người đứng đầu Thiên Đạo Hội, một Chí Tôn Cổ Lão được gọi là “Thiên Đạo Chủ”, kẻ đã dùng chính sức mạnh của Thần Điện Hư Vô để phong ấn và điều khiển hắn.
Thông tin quá lớn, quá chấn động. Lăng Tiêu buông lỏng tay, lão già Thiên Đạo Hội mất đi sự sống, thân thể tan biến thành tro bụi. Nhưng Lăng Tiêu không còn quan tâm đến hắn. Tâm trí hắn giờ đây chỉ tràn ngập hình ảnh về Thần Điện Hư Vô và Thiên Đạo Chủ.
Hắn nhìn về phía trung tâm Hư Vô Tinh Hải, nơi luồng năng lượng cổ xưa nhất đang tỏa ra. Hắn biết, Thần Điện Hư Vô ở đó. Và kẻ thù của hắn, Thiên Đạo Chủ, cũng đang ở đó, chờ đợi.
“Thiên Đạo Chủ…” Lăng Tiêu lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên một tia sáng kiên định. “Ngươi đã đánh cắp ký ức và sức mạnh của ta, biến ta thành một công cụ. Nhưng giờ đây, ta sẽ trở về, và ta sẽ kết thúc trò chơi này.”
Hắn quay trở lại Hư Không Thần Chu. “Tiếp tục tiến vào trung tâm Hư Vô Tinh Hải. Thần Điện Hư Vô, ta đến đây!”
Các cận vệ hoàn thành việc tiêu diệt kẻ địch, quay lại nhìn Lăng Tiêu với ánh mắt đầy lo lắng. Họ cảm nhận được sự thay đổi trong khí tức của Đại Đế, một sự lạnh lùng và quyết đoán hơn bao giờ hết.
Hư Không Thần Chu lại một lần nữa lao đi, xuyên qua những mảnh vỡ của các Đại Giới, hướng về phía trung tâm của Hư Vô Tinh Hải, nơi ẩn chứa bí mật kinh thiên động địa về thân thế của Lăng Tiêu và vận mệnh của vạn giới.