Chí Tôn Vạn Đế
Chương 338
Sau cuộc chiến kinh thiên động địa, Vạn Đế Thần Triều đã hoàn toàn thống ngự Đại Giới thứ ba mươi sáu. Uy danh của Lăng Tiêu, vị Chí Tôn Vạn Đế trẻ tuổi, vang dội khắp các thiên hà lân cận, khiến vô số thế lực phải khiếp sợ và quy phục. Nhưng đối với Lăng Tiêu, đây chỉ là một nấc thang nhỏ trong hành trình vô tận. Ngồi trên ngai vàng Vạn Đế, hắn không ngừng nghiền ngẫm những manh mối mà mình đã thu được từ các tàn hồn và di vật của Thiên Đạo Hội.
Trong Vạn Đế Điện uy nghiêm, ánh sáng từ những viên Dạ Minh Châu khổng lồ chiếu rọi lên bản đồ tinh hệ được khắc họa tinh xảo. Lăng Tiêu, cùng với các tướng lĩnh và mưu sĩ hàng đầu của Thần Triều, đang thảo luận về bước đi tiếp theo. Bên cạnh hắn là Phượng Hoàng Huyết Nữ với vẻ đẹp băng giá nhưng ánh mắt sắc bén, Thiên Lang Đại Đế trầm ổn, Bích Lạc Tiên Tử thanh thoát và các vị Đại Đế mới quy thuận, cùng với quân sư Mặc Vũ đang cầm trong tay một cuộn ngọc giản cổ xưa.
“Theo thông tin từ những kẻ phản loạn Thiên Đạo Hội bị bắt giữ, cũng như các ghi chép cổ mà chúng ta thu thập được,” Mặc Vũ trầm giọng nói, “Thiên Đạo Hội không chỉ là một thế lực đơn thuần. Nó là một Đạo Thống cổ xưa, tự xưng là người duy trì trật tự của vạn giới, nhưng thực chất lại là kẻ thao túng và nuốt chửng các Đại Đạo của sinh linh.”
Thiên Lang Đại Đế gõ nhẹ vào bản đồ. “Chúng ta đã phát hiện ra một số chi nhánh cấp thấp của Thiên Đạo Hội tại các Đại Giới lân cận. Chúng thường ẩn mình dưới danh nghĩa các tông môn chính nghĩa, hoặc thậm chí là các đế quốc hùng mạnh, âm thầm thu thập tài nguyên và chọn lọc những thiên tài có tiềm năng đặc biệt.”
Phượng Hoàng Huyết Nữ lạnh lùng bổ sung: “Mục đích của chúng là đưa những thiên tài đó vào ‘Thần Điện Hư Vô’, nơi chúng sẽ bị tẩy não, phong ấn ký ức, và biến thành công cụ trung thành cho Thiên Đạo Hội. Một số khác sẽ bị rút cạn tinh hoa để phục vụ cho mục đích nào đó.”
Lăng Tiêu khẽ nhíu mày. “Thần Điện Hư Vô… các ngươi có manh mối gì về vị trí của nó không?”
Mặc Vũ lắc đầu. “Thần Điện Hư Vô không nằm trong bất kỳ Đại Giới cụ thể nào mà chúng ta biết. Nó dường như là một không gian độc lập, một bí cảnh được kiến tạo bởi sức mạnh Chí Tôn. Các tù binh Thiên Đạo Hội cấp thấp chỉ biết đến nó qua những lời đồn đại hoặc mệnh lệnh gián tiếp. Chỉ những cường giả cấp Chí Tôn của chúng mới có thể biết lối vào.”
Đúng như dự đoán. Thiên Đạo Hội không hề đơn giản. Lăng Tiêu cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc khi nhắc đến Thần Điện Hư Vô, như thể nơi đó có một mối liên hệ sâu sắc với bản thân hắn.
“Vậy còn ‘Chí Tôn Pháp Tắc’ và ‘Tàn Hồn Chí Tôn’?” Lăng Tiêu hỏi tiếp, ánh mắt sắc như dao.
Mặc Vũ lật giở ngọc giản. “Chí Tôn Pháp Tắc… đây là một khái niệm cực kỳ mơ hồ. Theo những gì chúng ta tìm hiểu, nó không phải là một công pháp, mà là một loại quy tắc tối thượng, một loại ‘luật trời’ mà Thiên Đạo Hội đang cố gắng kiểm soát hoặc thay đổi. Có vẻ như chúng muốn tạo ra một ‘Đạo’ mới, nơi chúng là những kẻ thống trị tuyệt đối, và mọi sinh linh khác chỉ là con cờ.”
“Nực cười!” Thiên Lang Đại Đế hừ lạnh. “Muốn thay đổi Đại Đạo? Đó là hành động nghịch thiên, chắc chắn sẽ gặp phải phản phệ.”
“Chính vì vậy,” Mặc Vũ tiếp tục, “chúng cần đến ‘Tàn Hồn Chí Tôn’. Có vẻ như Tàn Hồn Chí Tôn là những mảnh vỡ linh hồn của các Chí Tôn tiền sử, những người đã từng đạt đến cảnh giới Vĩnh Hằng nhưng vì lý do nào đó mà tan biến hoặc bị suy yếu. Thiên Đạo Hội đang tìm cách thu thập những tàn hồn này, có thể là để hấp thụ sức mạnh của họ, hoặc để lợi dụng tri thức và Pháp Tắc mà họ đã lĩnh ngộ để hoàn thiện ‘Chí Tôn Pháp Tắc’ của riêng chúng.”
Lăng Tiêu bỗng cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu, những mảnh ký ức vụn vỡ thoáng hiện qua. Hắn biết, bí mật của bản thân hắn, của Chí Tôn Thần Tàng, chắc chắn có liên quan đến những Tàn Hồn Chí Tôn này, thậm chí có thể hắn chính là một trong số đó, hoặc mang trong mình huyết mạch của một vị Chí Tôn vĩ đại đã từng tồn tại.
“Vậy thì, mục tiêu của chúng ta đã rõ ràng hơn,” Lăng Tiêu đứng dậy, khí thế hùng hồn lan tỏa khắp đại điện, khiến mọi người đều cảm thấy áp lực. “Chúng ta không thể để Thiên Đạo Hội thực hiện được âm mưu này. Vạn giới cần một trật tự mới, một kỷ nguyên mới, không phải sự thống trị giả dối của chúng.”
“Kế hoạch của ngài, Bệ Hạ?” Phượng Hoàng Huyết Nữ hỏi, ánh mắt rực lửa chiến ý.
Lăng Tiêu nhìn quét qua các tướng lĩnh. “Đầu tiên, chúng ta cần mở rộng phạm vi trinh sát. Cử các đội quân tinh nhuệ, những tu sĩ có khả năng ẩn nấp và dò xét cao, phân tán ra các Đại Giới lân cận. Mục tiêu là tìm kiếm dấu vết của Thiên Đạo Hội, đặc biệt là những nơi có sự xuất hiện của các cường giả cấp Chí Tôn của chúng. Chúng ta cần một lối vào Thần Điện Hư Vô.”
“Thứ hai, tiếp tục chinh phạt. Vạn Đế Thần Triều cần sức mạnh và tài nguyên. Mặc Vũ, ngươi hãy lên kế hoạch cho các chiến dịch quy mô lớn, nhắm vào những Đại Giới có tài nguyên phong phú hoặc những thế lực đã có dấu hiệu liên kết với Thiên Đạo Hội. Chúng ta phải chặt đứt chân rết của chúng.”
“Thứ ba, tìm kiếm ‘Tàn Hồn Chí Tôn’. Ta cảm nhận được sự tồn tại của chúng không chỉ ở một nơi. Một số có thể đã bị Thiên Đạo Hội thu thập, nhưng chắc chắn vẫn còn những tàn hồn ẩn mình trong các di tích cổ xưa, các bí cảnh đã bị lãng quên, hoặc thậm chí là trong huyết mạch của một số chủng tộc cổ đại.” Lăng Tiêu ngừng lại, ánh mắt nhìn về phía xa xăm, nơi mà hắn cảm thấy một sự thôi thúc mãnh liệt.
“Ta sẽ tự mình dẫn dắt một đội quân tinh nhuệ, tiến vào những Đại Giới xa xôi hơn, những nơi mà Thiên Đạo Hội chưa hoàn toàn đặt chân tới, hoặc những nơi chúng ta nghi ngờ có sự tồn tại của các bí mật cổ xưa. Ta tin rằng, chìa khóa để giải mã ‘Chí Tôn Pháp Tắc’ và tìm ra sự thật về Thần Điện Hư Vô nằm ở đó.”
Quyết định của Lăng Tiêu khiến các tướng lĩnh chấn động. Tự mình ra trận, tiến vào những vùng đất chưa biết, điều này vừa thể hiện sự quyết tâm, vừa tiềm ẩn vô số nguy hiểm. Tuy nhiên, họ hiểu rằng chỉ có Lăng Tiêu, với sức mạnh và thân phận đặc biệt của mình, mới có thể chạm đến những bí mật sâu xa nhất.
Thiên Lang Đại Đế tiến lên một bước. “Bệ Hạ, xin ngài cho phép thần đi cùng. Thần có thể hỗ trợ ngài trong việc mở rộng lãnh thổ và đối phó với các cường địch.”
Phượng Hoàng Huyết Nữ cũng khẽ gật đầu, ánh mắt kiên định. “Thần cũng nguyện phò tá Bệ Hạ.”
Lăng Tiêu mỉm cười. “Không cần. Các ngươi có những nhiệm vụ quan trọng không kém. Thiên Lang, ngươi cùng Bích Lạc và các Đại Đế khác sẽ phụ trách việc chinh phạt và củng cố các Đại Giới mới. Phượng Hoàng, ngươi cùng Mặc Vũ sẽ ở lại Thần Triều, quản lý mọi việc, đồng thời phân tích sâu hơn các thông tin chúng ta thu thập được, đặc biệt là về ‘Thần Điện Hư Vô’. Ta cần các ngươi là hậu phương vững chắc.”
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi tinh không vô tận trải dài. “Thiên Đạo Hội là một tổ chức đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên. Chúng ta không thể coi thường. Nhưng ta cũng sẽ không lùi bước. Vận mệnh của vạn giới không thể nằm trong tay những kẻ thao túng đó.”
Với quyết tâm sắt đá, Lăng Tiêu đã vạch ra con đường cho Vạn Đế Thần Triều. Cuộc chinh phạt vạn giới giờ đây không chỉ là mở rộng lãnh thổ, mà còn là một cuộc truy tìm sự thật, một trận chiến định đoạt tương lai của vũ trụ. Hắn biết, phía trước sẽ là những thử thách kinh hoàng, những cường giả cấp Chí Tôn của Thiên Đạo Hội sẽ không dễ dàng bị đánh bại, và bí mật về bản thân hắn có thể sẽ hé lộ theo cách mà hắn không ngờ tới.
Nhưng Lăng Tiêu không sợ hãi. Hắn là Chí Tôn Vạn Đế, là người mang trong mình sứ mệnh khai sáng kỷ nguyên mới. Cuộc hành trình tìm kiếm Thần Điện Hư Vô, giải mã Chí Tôn Pháp Tắc, và thức tỉnh những Tàn Hồn Chí Tôn chỉ mới bắt đầu.
Hắn vung tay, một luồng sức mạnh vô hình quét qua bản đồ tinh hệ, khiến các tinh điểm lấp lánh như đang hồi đáp lời triệu tập. “Chuẩn bị đi. Vạn Đế Thần Triều sẽ ra khơi, chinh phạt những Đại Giới xa xôi nhất. Chúng ta sẽ tìm ra Thần Điện Hư Vô, đối đầu với kẻ đứng sau mọi âm mưu, và ta sẽ lấy lại tất cả những gì đã mất!”
Lời nói của Lăng Tiêu vang vọng trong Vạn Đế Điện, mang theo ý chí bất khuất của một vị Chí Tôn. Các tướng lĩnh cúi đầu, lòng tràn đầy nhiệt huyết. Họ biết rằng, dưới sự dẫn dắt của Lăng Tiêu, một kỷ nguyên mới thực sự đang đến.
Kế hoạch đã được định đoạt. Vạn Đế Thần Triều sẽ chia làm ba mũi nhọn: một đội quân chinh phạt tiếp tục mở rộng lãnh thổ dưới sự chỉ huy của Thiên Lang Đại Đế, một hậu phương vững chắc do Phượng Hoàng Huyết Nữ và Mặc Vũ quản lý, và mũi nhọn sắc bén nhất, do đích thân Lăng Tiêu dẫn dắt, sẽ tiến sâu vào những vùng không gian bí ẩn, tìm kiếm những manh mối quan trọng nhất về Thiên Đạo Hội và những bí mật vĩnh hằng.
Lăng Tiêu rời khỏi đại điện, bước ra ngoài hành lang. Ánh trăng vằng vặc chiếu sáng, phản chiếu lên bộ chiến giáp vàng rực của hắn. Trong tâm trí hắn, hình ảnh một cánh cửa cổ xưa, bao phủ bởi những hoa văn kỳ lạ, chợt lóe lên rồi vụt tắt. “Thần Điện Hư Vô…” Hắn lẩm bẩm, “Ta sẽ tìm thấy ngươi, và ta sẽ tìm ra sự thật về thân thế của mình.”
Một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương vị của tinh không và lời hứa về những cuộc phiêu lưu vĩ đại sắp tới. Chí Tôn Vạn Đế đã sẵn sàng cho cuộc chiến định mệnh.