Chí Tôn Vạn Đế
Chương 326
Chương 326: Vượt Hư Không, Chinh Phạt Thái Hư
Dưới sự chỉ huy của Lăng Tiêu, Vạn Đế Thần Triều đã bắt đầu cuộc viễn chinh lịch sử. Hàng ngàn chiến thuyền khổng lồ, được rèn đúc từ những kim loại quý hiếm nhất của vạn giới, rực rỡ ánh sáng thần quang, xếp thành đội hình chỉnh tề, như một dòng sông sao băng rực rỡ xé toạc màn đêm vũ trụ. Mỗi chiến thuyền đều mang theo hàng vạn tinh binh, những cường giả đã trải qua vô số trận chiến, tu vi từ Thánh Vương đến Đại Thánh, thậm chí có cả những vị Chuẩn Đế, sẵn sàng vì Chí Tôn Vạn Đế mà xông pha.
Trung tâm hạm đội là “Vạn Đế Thiên Cung”, chiếc chiến thuyền chủ soái của Lăng Tiêu, to lớn đến mức có thể chứa một tòa thành trì. Trên đỉnh Thiên Cung, lá cờ Vạn Đế tung bay phấp phới, biểu tượng của một kỷ nguyên mới, một đế chế hùng mạnh đang vươn mình ra khắp các Đại Giới. Lăng Tiêu đứng trên đài chỉ huy, ánh mắt sắc bén xuyên thấu hư không, Huyết Nguyên Tinh trong lòng bàn tay hắn tỏa ra một vầng sáng đỏ nhạt, vẽ ra một con đường mờ ảo xuyên qua vùng không gian hỗn loạn.
Hành trình vượt qua các Đại Giới chưa bao giờ dễ dàng. Giữa các thế giới là Vô Tận Hư Không, nơi không gian bị xé rách bởi những cơn bão năng lượng vô định, những dòng chảy thời gian hỗn loạn, và vô số những sinh vật hư không kỳ dị, khát máu. Nhưng Vạn Đế Thần Triều đã chuẩn bị kỹ lưỡng. Các pháp trận hộ thuẫn trên chiến thuyền được kích hoạt tối đa, tạo thành một lớp màn bảo vệ kiên cố. Các cường giả trong hạm đội thay phiên nhau trấn thủ, cảnh giác với mọi biến động.
Lăng Tiêu không chỉ là người chỉ huy, hắn còn là linh hồn của cuộc viễn chinh này. Sức mạnh của Chí Tôn Thần Tàng trong hắn đã đạt đến một cảnh giới đáng sợ, cho phép hắn cảm nhận được những luồng năng lượng ẩn chứa trong Vô Tận Hư Không. Huyết Nguyên Tinh, vật dẫn đường do Tổ Chức tạo ra, giờ đây lại bị Lăng Tiêu lợi dụng để chống lại chính chúng. Nó không chỉ chỉ dẫn đường đi, mà còn giúp hắn cảm nhận được những điểm yếu trong mạng lưới không gian mà Tổ Chức đã giăng ra, tránh đi những cạm bẫy tiềm tàng.
Trong suốt hành trình, hạm đội đã phải đối mặt với một vài cuộc tấn công từ các sinh vật hư không cấp cao, những quái vật có thể nuốt chửng cả một hành tinh. Nhưng dưới sự dẫn dắt của Lăng Tiêu và sức mạnh tổng hợp của Vạn Đế Thần Triều, mọi mối đe dọa đều bị đánh tan. Những trận chiến ngắn ngủi này không chỉ rèn luyện binh sĩ mà còn khẳng định sức mạnh tuyệt đối của đế chế mới, khiến danh tiếng của Chí Tôn Vạn Đế vang xa hơn trong các vùng không gian lân cận.
Sau gần một tháng vượt không gian, Huyết Nguyên Tinh bắt đầu rung động mạnh mẽ hơn, ánh sáng đỏ rực rỡ chiếu rọi, báo hiệu điểm đến đã cận kề. Phía trước hạm đội, một màn sương mù màu xám bạc khổng lồ hiện ra, che phủ một vùng không gian rộng lớn. Lăng Tiêu biết, đó chính là kết giới tự nhiên hoặc nhân tạo bao bọc lấy Thái Hư Giới. Qua làn sương mù, hắn cảm nhận được một luồng sinh khí cổ xưa, mạnh mẽ, khác biệt hoàn toàn so với những Đại Giới mà hắn đã từng đến.
“Tiến vào!” Lăng Tiêu hạ lệnh, giọng nói vang vọng khắp hạm đội.
Vạn Đế Thiên Cung đi đầu, xuyên qua màn sương mù. Phía sau, hàng ngàn chiến thuyền nối tiếp nhau tiến vào. Ngay khi hạm đội vượt qua kết giới, một cảnh tượng hùng vĩ hiện ra trước mắt. Thái Hư Giới không phải là một hành tinh đơn lẻ, mà là một quần thể các đại lục trôi nổi trong không gian, được liên kết với nhau bởi những cầu năng lượng khổng lồ. Khí tức cổ xưa đậm đặc bao trùm khắp nơi, những ngọn núi cao vút chạm tới tầng mây, những con sông lớn như dải lụa bạc uốn lượn, và những thành phố cổ kính, tráng lệ được xây dựng từ những kiến trúc đá khổng lồ, mang đậm dấu vết của thời gian.
Nơi đây dường như là một thế giới bị lãng quên, nơi thời gian trôi chậm hơn, và năng lượng thiên địa nguyên thủy vẫn còn rất dồi dào. Lăng Tiêu có thể cảm nhận được vô số luồng khí tức cường đại ẩn chứa trong các đại lục, không ít trong số đó sánh ngang với cấp Chuẩn Đế, thậm chí có cả những cường giả Đại Đế chân chính. Điều này cho thấy Thái Hư Giới là một Đại Giới ẩn chứa tiềm lực to lớn, và cũng là một thách thức không hề nhỏ.
Một đội quân tuần tra Thái Hư Giới nhanh chóng phát hiện ra sự xuất hiện đột ngột của Vạn Đế Thần Triều. Hàng trăm chiến hạm nhỏ hơn, được chế tạo từ những vật liệu lạ lẫm, bay vút lên, bao vây hạm đội của Lăng Tiêu. Những chiến sĩ trên đó mặc giáp trụ cổ xưa, cầm trong tay những vũ khí sắc bén, ánh mắt đầy cảnh giác và kiên định.
“Đứng lại! Các ngươi là ai? Dám xông vào Thái Hư Giới của chúng ta mà không được phép?” Một giọng nói trầm thấp, vang dội như sấm sét truyền đến từ một chiến hạm lớn nhất trong đội tuần tra. Một lão giả râu bạc phơ, khí thế uy nghiêm, đứng sừng sững trên boong tàu, tu vi đạt tới cảnh giới Đại Thánh đỉnh phong.
Lăng Tiêu bước ra khỏi Vạn Đế Thiên Cung, lơ lửng giữa không trung, sau lưng hắn là Lạc Thần, Mộ Dung Phượng và một số cường giả hàng đầu của Thần Triều. Ánh mắt hắn quét qua đội quân tuần tra, rồi dừng lại trên lão giả.
“Ta là Lăng Tiêu, Chí Tôn Vạn Đế. Ta đến đây không phải để xâm lược, mà là để giải phóng.” Lăng Tiêu nói, giọng nói tuy không lớn nhưng lại chứa đựng một uy áp vô hình, khiến không gian xung quanh lão giả khẽ rung động. “Thái Hư Giới của các ngươi đã bị một thế lực tà ác thao túng từ lâu. Ta đến để lật đổ chúng, và mang lại hòa bình cho vạn giới.”
Lão giả và các chiến sĩ Thái Hư Giới hiển nhiên ngỡ ngàng trước lời tuyên bố thẳng thừng này. “Giải phóng? Thao túng? Ngươi đang nói gì vậy? Thái Hư Giới của chúng ta đã tồn tại yên bình từ vô số kỷ nguyên! Ngươi đừng hòng dùng những lời lẽ vô căn cứ để che đậy dã tâm xâm lược!” Lão giả quát lớn, đồng thời ra hiệu cho binh lính chuẩn bị chiến đấu.
“Yên bình?” Lăng Tiêu cười nhạt. “Vậy thì hãy nói cho ta biết, nguồn gốc của ‘Linh Hồn Khế Ước’ mà mỗi sinh linh Thái Hư Giới phải lập với ‘Thiên Hư Đạo Thống’ là gì? Và tại sao, những thiên tài xuất chúng nhất của các ngươi, sau khi đạt đến đỉnh cao, lại biến mất không dấu vết?”
Những lời của Lăng Tiêu như một tiếng sét đánh ngang tai lão giả và những người xung quanh. Sắc mặt bọn họ lập tức biến đổi, từ phẫn nộ chuyển sang kinh hoàng. “Ngươi… làm sao ngươi biết những điều đó?” Lão giả lùi lại một bước, ánh mắt đầy sự khó tin.
“Bởi vì ta đã từng đối mặt với bọn chúng. Ta biết ‘Thiên Hư Đạo Thống’ mà các ngươi tôn thờ, chính là một chi nhánh của ‘Tổ Chức’ đã âm thầm thao túng vạn giới, hút cạn sinh mệnh và tiềm năng của các thế giới để phục vụ cho mục đích đen tối của chúng.” Lăng Tiêu nói, khí thế bùng nổ. “Giờ đây, ta cho các ngươi một cơ hội. Hoặc là gia nhập Vạn Đế Thần Triều, cùng ta chống lại Tổ Chức, hoặc là trở thành kẻ thù của ta, và chứng kiến sự sụp đổ của cái gọi là ‘Thiên Hư Đạo Thống’ mà các ngươi đã mù quáng tin tưởng!”
Lão giả và các chiến sĩ Thái Hư Giới rơi vào im lặng chết chóc. Những lời của Lăng Tiêu đã chạm đến một bí mật sâu kín, một nỗi sợ hãi mà họ đã cố gắng chôn giấu từ bao đời nay. Nỗi sợ hãi về những thiên tài biến mất, về sự kiểm soát vô hình của Thiên Hư Đạo Thống. Họ nhìn vào hạm đội khổng lồ phía sau Lăng Tiêu, nhìn vào ánh mắt kiên định và sức mạnh không thể lay chuyển của hắn. Họ biết, một cuộc chiến tranh không thể tránh khỏi đã bắt đầu.
Lăng Tiêu không chờ đợi câu trả lời. Hắn biết, để giải phóng một Đại Giới bị thao túng sâu sắc, lời nói không bao giờ là đủ. Hắn cần phải hành động, cần phải chứng minh sức mạnh và sự chân thành của mình. Hắn giơ tay lên, Huyết Nguyên Tinh trong lòng bàn tay phát ra ánh sáng chói lọi, đồng thời, hàng ngàn chiến thuyền của Vạn Đế Thần Triều bắt đầu di chuyển, bao vây đội quân tuần tra Thái Hư Giới. Một cuộc chinh phạt thực sự, để vén màn bí mật và khai sáng kỷ nguyên mới cho Thái Hư Giới, đã chính thức bắt đầu.